Chương 941 – Một Tiếng Gọi Này

Chapter Truyện / Chương 941 – Một Tiếng Gọi Này

Giống như trời cùng đất va chạm, Bất Diệt Đế Quyền của Bạch Tiểu Thuần mang theo tất cả cuốn về phía hư không tám phương. Lấy lực lượng thân thể làm căn cơ, dựa vào phương pháp vô thượng bá đạo, kích phát ra gấp năm lần lực lượng, hình thành một đòn diệt thế giống như ngay cả vì sao cũng phải rơi xuống!

Vân Lôi Tử thay đổi Nhân Tổ, đồng thời cũng là thuật pháp thần thông đỉnh cấp. Nếu đổi lại là do bản thân kết cấu, giống như pháp tướng. Sau khi cùng bản thân dung hợp, sẽ hình thành thân thể Nhân Tổ giống như lột xác vậy!

Nhân Tổ, đó là trong truyền thuyết. Tất cả những chỗ thượng du của Thông Thiên thế giới, lúc này cho dù hắn biến hóa Nhân Tổ, căn bản cũng là không có cách nào so sánh cùng Nhân Tổ chân chính. Nhưng chỉ cần có đầy đủ một tia lực Nhân Tổ, thì có thể làm cho Vân Lôi Tử không lay động thiên địa, cũng đủ để quét ngang tám phương.

Trong tiếng nổ lớn, ngôi sao cùng sấm sét ở một tích tắc này, trực tiếp lại va chạm vào nhau!

Trong khoảng thời gian ngắn, thiên địa nổ mạnh. Tiếng nổ lớn truyền khắp bình nguyên, còn dâng lên trùng kích không có cách nào hình dung. Trong khi trùng kích này khuếch tán, khiến cho nửa bình nguyên giống như bị gió lốc quét ngang. Trong nháy mắt vô số cây cỏ trực tiếp trở thành tro bụi!

Cũng không ít tồn tại ẩn thân ở bên trong bình nguyên, trong một tích tắc này cũng đều đang tử thương vô số…

Thậm chí khiến cho không ít tu sĩ bên trong địa điểm thí luyện này chú ý.

– Chuyện gì xảy ra vậy?

– Trời ạ, sóng dao động này… Đây chẳng lẽ là Thiên Nhân đang chiến đấu? Có thể coi như ta là Thiên Nhân chiến, cũng không có cách nào sóng dao động xa như vậy!

Ở bên trong địa điểm thí luyện này, tất cả phát hiện ra sóng dao động, mỗi người đều kinh hãi. Thiên Quỷ Tử đang bay nhanh ở giữa không trung chợt dừng lại. Hắn quay đầu nhìn về phía chỗ chiến trường, hai mắt hơi co lại.

– Vân Lôi Tử cường hãn, đây là chuyện mọi người đều biết. Nhưng Bạch Tiểu Thuần này… Lại có thể cùng hắn đối đầu, dẫn phát ra loại chấn động này…

Thiên Quỷ Tử hít một hơi thật sâu, trong mắt lộ ra sự trầm tư.

Cũng vào lúc này, ở sát biên giới bình nguyên, tới dải đất gần rừng cây, Đỗ Lăng Phỉ cùng đoàn người thanh niên cổ quái đang đi về phía trước.

Bọn họ đã đi qua sa mạc, đầm lầy, rừng cây. Hiện tại địa phương bọn họ muốn đi, chính là chỗ bình nguyên này.

Thời điểm sóng dao động truyền đến, Đỗ Lăng Phỉ có phát giác, nhìn sang.

– Không cần để ý tới.

Gần như ở trong nháy mắt khi Đỗ Lăng Phỉ nhìn lại, thanh niên cổ quái bên cạnh nàng hờ hững mở miệng, giống như cho dù là mức độ sóng dao động này, cũng không có cách nào khiến cho hắn hoàn toàn chú ý.

Đỗ Lăng Phỉ nghe vậy gật đầu. Nàng chỉ có thể cảm nhận phương hướng sóng dao động này cách mình ở đây không phải quá xa. Nhưng nàng lại không có cách nào phát hiện rõ ràng thuộc về ai. Lúc này nàng cũng không suy nghĩ nhiều, đi vào bình nguyên.

Mà ở khu vực trung tâm cuộc chiến giữa Vân Lôi Tử cùng Bạch Tiểu Thuần cũng kinh người. Tất cả phát ra tiếng nổ lớn cùng thần thông ngập trời đánh xuống. Mặt đất vỡ nát, trực tiếp lõm xuống. Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần điên cuồng phun ra máu tươi, thân thể bị một lực lượng cường hãn mạnh ném ra.

Ở giữa không trung, máu tươi của hắn vẫn không khống chế được phun ra. Trước mắt cũng chỉ là một màu đen. Thân thể bủn rủn không có lực, giống như ngay cả lực giơ cánh tay lên cũng bị mất.

Cũng may mặc dù lực lượng thân thể tiêu hao, nhưng tu vi của hắn vẫn còn. Lúc này tu vi tản ra, miễn cưỡng điều khiển thân thể mình, toàn thân hóa thành một đạo cầu vồng, nhanh chóng bay đi xa.

Khí tức của hắn bất ổn. Lúc này tâm thần hắn vô cùng run rẩy. Một đòn vừa rồi kia thật sự có lực cắn trả quá lớn, Vân Lôi Tử thần thông càng kinh người, khiến cho Bất Diệt Đế Quyền của Bạch Tiểu Thuần lần đầu không chịu nổi lực bên ngoài, tan vỡ ra.

Đồng dạng tan vỡ còn có thân Nhân Tổ của Vân Lôi Tử. Bất Diệt Đế Quyền của Bạch Tiểu Thuần có thể nghiền ép Thiên Nhân trung kỳ. Mặc dù là Thiên Nhân hậu kỳ cũng không thể không lộ vẻ xúc động biến sắc!

Đối với Vân Lôi Tử mà nói, hắn chiếm ưu thế cực lớn. Mặc dù chưa nói tới nghiền ép, lại đủ để hóa giải một đòn này của Bạch Tiểu Thuần. Chỉ là… Trạng thái của hắn lúc này, so với Bạch Tiểu Thuần còn muốn tệ hại hơn.

Lúc này thân thể hắn đang run rẩy. Trạng thái dung hợp nhanh chóng rơi xuống, trong miệng còn truyền ra những lời lẽ không giải thích được.

– Ca ca, chúng ta tách nhau ra đi. Từ nay về sau ngươi là ngươi, ta là ta!

– Đệ đệ, ngươi không thể như vậy được… Chúng ta là một khối…

Tất cả những điều này, khiến cho Vân Lôi Tử muốn phát điên. Lúc này ở trạng thái dung hợp, thần hồn của hắn là hoàn chỉnh. Nhưng nhưng ở bên trong sự hoàn chỉnh này, giống như bản thân mình chia làm hai phần. Giữa chúng không ngừng bài xích, khiến cho hắn cảm thấy mình thật sự phát điên rồi.

Mà lúc này thân thể của hắn cũng vậy. Thỉnh thoáng giống như muốn phân liệt ra, khi thì lại dung hợp với nhau. Loại cảm giác khó chịu này, khiến cho hắn cảm thấy mình sắp tan vỡ.

Đến cuối cùng, Vân Lôi Tử ngửa mặt lên trời rít gào, rốt cuộc lại triển khai bí pháp, cứng rắn ép ý chí của một người khác trong cơ thể xuống. Sau đó, thân thể hắn cũng không có cách nào duy trì trạng thái dung hợp hoàn chỉnh, khí tức giảm mạnh. Đồng thời, cũng giống như lúc mới ban đầu, giống như miễn cưỡng dung hợp, mắt đỏ đậm, ngẩng đầu mạnh, điên cuồng rống to hơn.

– Bạch Tiểu Thuần, ta muốn giết ngươi!

Hơi thở của hắn dồn dập ồ ồ, tốc độ cực nhanh, nhanh chóng truy kích về phía Bạch Tiểu Thuần.

Mắt thấy Phân Thủ Đan ở trong tay Vân Lôi Tử lại còn có thể mạnh mẽ như vậy, Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi. Hắn thầm cảm thấy rất may mắn vì mình có Phân Thủ Đan. Nếu không, Vân Lôi Tử ở loại trạng thái hoàn toàn dung hợp, hắn suy nghĩ một chút cũng cảm thấy đáng sợ.

Thật ra, sau khi Vân Lôi Tử mạnh mẽ dung hợp, mạnh mẽ đến mức khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình có cảm giác căn bản không có cách nào địch nổi.

– Bất Diệt Đế Quyền cũng không có tác dụng. Chẳng lẽ lại thật sự phải triển khai Thần Sát…

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần rầu rĩ, vừa nghĩ tới tai hại của Thần Sát, hắn lạ thấy đau đầu vô cùng.

– Khinh người quá đáng. Trước đây đấu mắt, hắn chính là hai người đánh một. Hiện tại cũng như vậy, có bản lĩnh một đấu một với ta đi!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần tràn đầy cảm giác không phục, nhưng lại bất đắc dĩ, chỉ có thể phiền muộn vô cùng.

– Đáng chết. Xem ra lượng Phân Thủ Đan vẫn nhỏ. Ta thêm lượng cho hắn!

Trong đầu Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng chuyển động, đang nhanh chóng tìm kiếm biện pháp tự cứu. Phía sau hắn truyền đến nổ lớn. Từng thiên lôi bỗng nhiên đã tới.

Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy da đầu tê rần, miễn cưỡng tránh né. Sau đó, hắn trực tiếp ném ra một nắm Phân Thủ Đan. Đan dược này vừa ra, trong lòng Vân Lôi Tử cũng hồi hộp một chút, nhanh chóng tránh né. Hiện tại đối với đan dược của Bạch Tiểu Thuần, hắn thật sự sợ.

– Đan dược của gia hỏa này quá mức nham hiểm!

Vân Lôi Tử nghiến răng nghiến lợi. Hiện tại hắn cũng đoán ra được, mình sở dĩ ủy khuất như vậy, chính bởi vì trước đó đã hấp thu đan dược trong sương mù Bạch Tiểu Thuần dẫn đến.

Vừa nghĩ tới đan dược của Bạch Tiểu Thuần lại có thể ảnh hưởng tới mình, trong lòng Vân Lôi Tử lại chấn động, sát ý mạnh hơn. Lúc này hai bên bọn họ đang mọt đường truy sát, đến sát biên giới bình nguyên. Phía xa mơ hồ có thể thấy được rừng cây.

Mắt thấy Vân Lôi Tử truy kích không ngừng, trong mắt Bạch Tiểu Thuần không khỏi lộ ra sự điên cuồng. Hắn tính sẽ liều lĩnh, triển khai Thần Sát. Đây là thủ đoạn liều mạng cuối cùng của hắn.

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần muốn một giọt Bất Tử Huyết trong cơ thể vỡ nát diệt vong, bỗng nhiên hắn rốt cuộc nhìn thấy sát biên giới bình nguyên phía xa rốt cuộc xuất hiện một đám người…

Đám người kia, Bạch Tiểu Thuần quen thuộc. Đó chính là Đỗ Lăng Phỉ cùng người thanh niên cổ quái. Còn có mấy thị vệ ở bốn phía xung quanh hắn. Bọn họ đã từng một lần vô tình gặp được Bạch Tiểu Thuần và Vân Lôi Tử ở sa mạc. Hiện tại qua mấy tháng, rốt cuộc xuất hiện ở chỗ rừng cây.

Ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy đám người Đỗ Lăng Phỉ, Đỗ Lăng Phỉ cũng thấy được Bạch Tiểu Thuần. Sau một chút sửng sốt, trong nháy mắt nàng liền thấy được phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần là Vân Lôi Tử, khí thế ngập trời, dữ tợn vô cùng truy sát đến.

Vân Lôi Tử cũng chú ý tới đoàn người Đỗ Lăng Phỉ.

Thân là Thiên Nhân lão tổ của Cửu Thiên Vân Lôi Tông đã bước vào nhiều năm, hắn biết rõ thân phận của Đỗ Lăng Phỉ. Cho dù hắn cường hãn hơn nữa, cũng không dám lỗ mãng ở trước mặt Đỗ Lăng Phỉ. Cho nên bước chân hắn truy kích Bạch Tiểu Thuần, không khỏi chậm một chút. Nhưng hắn vẫn không có dừng truy kích.

Dù sao hắn thấy, đây là thù oán riêng giữa hắn cùng với Bạch Tiểu Thuần. Thông Thiên Đảo từ trước đến nay đều không nhúng tay vào loại ân oán cá nhân này. Cho nên hắn mặc dù kính nể, cũng không buông tha truy sát. Chỉ nghĩ thông báo giải thích một chút là được.

– Đỗ tiên tử, chuyện này là chuyện giữa Vân mỗ cùng Bạch Tiểu Thuần…

Trong lúc Vân Lôi Tử nhanh chóng truy kích, không quên ôm quyền, nhìn về phía Đỗ Lăng Phỉ khách khí mở miệng.

Chỉ là không đợi hắn nói hết lời, Bạch Tiểu Thuần nói ra một câu nói, suýt nữa khiến cho Vân Lôi Tử từ giữa không trung ngã xuống…

– Thê tử cứu ta, cứu ta đi thê tử…

Không đợi Đỗ Lăng Phỉ có phản ứng, Bạch Tiểu Thuần lại chợt mừng như điên, giống như nhìn thấy đường sinh ở trong tuyệt cảnh, lao thẳng đến chỗ Đỗ Lăng Phỉ. Đồng thời trong miệng hắn càng hô to.

Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần sục sôi, truyền khắp tám phương. Bởi vì kích động, khiến cho giọng nói này nghe giống như đầy nhiệt tình, tràn ngập sự chân thành cảm động lòng người.

Chỉ là… Giọng nói này truyền vào trong tai Đỗ Lăng Phỉ, trong nháy mắt, cho dù là bản thân Đỗ Lăng Phỉ, trong khoảng thời gian ngắn cũng ngây ngẩn cả người. Càng không cần phải nói tới những thị vệ ở bốn phía xung quanh nàng. Mỗi người đều mở to mắt, mang theo vẻ mặt không có cách nào tin tưởng nổi, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần lúc này đang chạy như điên tới.

Còn nữa, chính là người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia. Lúc này ánh mắt của hắn lóe lên, lạnh lùng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng sự chấn động của mọi người hiện tại tập chung vào một chỗ, cũng còn xa mới bằng được cảm nhận của Vân Lôi Tử. Toàn thân hắn đều choáng váng. Một cảm giác hoang đường, thậm chí vượt quá sự hỗn loạn do Phân Thủ Đan gây ra trước đó. Thân thể hắn chợt run lên một cái, hai mắt trợn trừng. Trong mắt hắn lộ ra biểu tình không có cách nào tin tưởng nổi. Hắn thậm chí cảm thấy những lời mình nghe được trước đó, đều là ảo giác…

– Ngươi… Ngươi gọi Đỗ tiên tử là cái gì…

Hơi thở của Vân Lôi Tử dồn dập đến mức lời nói cũng không thể nối liền. Lúc này âm điệu hắn cũng thay đổi, la lên thất thanh.

Chapter Truyện / Chương 941 – Một Tiếng Gọi Này