Chương 942 – Ủy Khuất Của Vân Lôi Tử

Chapter Truyện / Chương 942 – Ủy Khuất Của Vân Lôi Tử

Mắt thấy mình nói một câu, lại khiến Vân Lôi Tử trước đó vẫn không có ai bì nổi, cường hãn vô cùng truy sát mình, dọa cho thành cái dạng này, Bạch Tiểu Thuần cũng vô cùng kích động, càng phấn chấn đắc ý hơn. Sau khi đi nhanh tới vài bước, hắn đã trực tiếp đứng ở trước mặt của Đỗ Lăng Phỉ.

Với bộ dạng cao ngạo như vậy, lúc này Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía Vân Lôi Tử la thất thanh, lớn tiếng mở miệng.

– Ngươi không nghe được ta mới vừa nói gì sao? Đây là thê tử của ta. Hừ hừ, ngươi biết nhạc phụ ta là ai không?

– Ta cho ngươi biết Vân Lôi Tử, ta trước đó không nói ra, là bởi vì con người Bạch Tiểu Thuần ta luôn luôn giấu mình. Nhưng ngươi khinh người quá đáng. Không có cách nào, ta chỉ có thể để cho thê tử của ta tới cứu ta.

– Hiện tại, ngươi chắc hẳn cũng đã ý thức được, thân phận nhạc phụ của ta. Không sai, nhạc phụ ta chính là người đứng đầu Thông Thiên Đảo, Thiên Tôn đại nhân!

Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần rất lớn, truyền khắp bốn phía xung quanh. Câu này lời này giống như Thiên Sơn, trực tiếp lại đánh vào trong lòng Vân Lôi Tử, khiến cho sắc mặt hắn điên cuồng biến đổi, hơi thở ngưng trệ, tròng mắt cũng thiếu chút nữa rơi xuống. Thần kinh toàn thân hắn giống như đã hoàn toàn thác loạn. Trong đầu hắn ngoại trừ chấn động ra, vẫn là chấn động…

Hắn nằm mơ cũng không có cách nào nghĩ đến, mình truy sát Bạch Tiểu Thuần lâu như vậy, hắn lại có thân phận như vậy, bối cảnh như vậy, địa vị như vậy… Nhất là nghĩ tới vừa rồi mình lại dám truy sát con rể của Thiên Tôn, toàn thân hắn đã cảm thấy giống như trời sập.

Chỉ là hắn không cam lòng.

– Rõ ràng đã sắp truy sát được, rõ ràng ngày hôm nay liền có thể chém chết người này… Vì sao, tại sao phải như vậy!

Vân Lôi Tử cảm thấy đầu mình cũng muốn nổ tung.

Hắn càng không tin được vào tất cả những điều này. Nhưng… Đỗ Lăng Phỉ đứng ở nơi đó, mặc dù ngẩn người ra, nhưng từ đầu đến cuối lại có thể không có phản bác một câu, khiến cho tâm can Vân Lôi Tử đều run rẩy. Hai gò má Đỗ Lăng Phỉ bên kia lại có thể mơ hồ ửng đỏ, giống như giận dữ, trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng ánh mắt này, thần sắc này, khiến cho một tia may mắn cuối cùng trong lòng Vân Lôi Tử nhất thời tan vỡ…

Cho nên hắn không chú ý tới, thời điểm Bạch Tiểu Thuần nói ra Thiên Tôn là nhạc phụ của hắn, thần sắc người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia lại có chút cổ quái.

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần càng phấn khởi hơn. Hắn thấy hình dáng Vân Lôi Tử này bị sợ tới choáng váng, trong lòng vô cùng đắc ý. Hắn suy nghĩ, nếu không phải không dám nói ra, nếu như lại nói cho Vân Lôi Tử này biết, mình còn có một nhạc phụ là Bán Thần, còn có một đệ tử là Minh Hoàng, không biết ngày hôm nay có thể hoàn toàn hù chết Vân Lôi Tử này hay không.

– Hừ, dám trêu ta?

Bạch Tiểu Thuần hăng hái. Cảm giác phiền muộn cùng ủy khuất trong lòng lúc trước khi bị đuổi giết, lúc này phát tiết ra. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới đều sung sướng vô cùng.

Thật ra, lần trước hắn bị Vân Lôi Tử này truy sát quá thảm. Sử dụng tất cả biện pháp cũng không có cách nào chạy thoát được, suýt nữa đã bị đập chết. Lúc này sống sót sau tai nạn, hắn lại hoa lệ xoay người. Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy, mình đã đi tới đỉnh phong của cuộc sống.

– Vân Lôi Tử, chuyện ngày hôm nay, chúng ta sẽ không để ngươi yên!

Bạch Tiểu Thuần vung tay áo, ngạo nghễ mở miệng.

– Nếu không phải ta không muốn để lộ thân phận ra, sớm có thể giết chết ngươi. Nhưng ngươi năm lần bảy lượt khinh người quá đáng. Chuyện này ta nhớ kỹ. Ngươi chờ đấy cho ta!

Bạch Tiểu Thuần càng nói âm thanh càng lớn. Sắc mặt Vân Lôi Tử lại càng thêm tái nhợt, ánh mắt vô thần. Mãi cho tới bây giờ, hắn vẫn cảm thấy tất cả những điều này giống như nằm mơ.

– Ta… Ta đắc tội con rể của Thiên Tôn…

Vân Lôi Tử nghĩ đến đây, cũng sắp muốn khóc. Hắn sợ. Hắn không thể không sợ. Thiên Tôn ở Thông Thiên đại lục, chính là giống như đế vương. Con rể của hắn chính là phò mã. Nói trực tiếp một chút, đó là bối phận tương đương với Bán Thần. Hắn chỉ là Thiên Nhân, nói sinh tử của người khác cũng chỉ là một ý niệm, cũng hoàn toàn không khoa trương.

– Ta…

Trong lòng Vân Lôi Tử thấp thỏm. Lúc này tâm thần hắn chấn động, thân thể cũng không có cách nào duy trì được trạng thái dung hợp. Trong nháy mắt hắn lại khôi phục thành song tử, sắc mặt cũng đặc biệt tái nhợt. Trong thần sắc cay đắng, hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền cúi đầu, muốn giải thích.

Đúng lúc này, người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ, ho khan một tiếng, nhìn cũng không nhìn Bạch Tiểu Thuần, đi về phía trước. Đỗ Lăng Phỉ đã khôi phục lại bình thường, cười mà như không cười liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần. Nàng chỉ thoáng trầm ngâm một lát, lúc ngẩng đầu nhìn về phía Vân Lôi Tử, nàng đã không còn là mang dáng vẻ tươi cười, mà có đầy đủ phong thái cao cao tại thượng giống như phượng nghi. Nàng hờ hững mở miệng.

– Vân Lôi Tử đạo hữu, tính cách Tiểu Thuần thích hồ đồ. Lời nói việc làm của hắn cũng không phải là sự thật. Chỉ có điều giữa các ngươi dường như có mâu thuẫn gì đó. Chuyện này có thể hóa giải thì hóa giải vẫn tốt hơn.

Lời nói này rất nghiêm túc, giống như nói cho Vân Lôi Tử biết, những lời Bạch Tiểu Thuần nói trước đó, chẳng qua là vui đùa.

Nhưng Vân Lôi Tử lại không cho là như vậy. Hắn thật sự từ trên cách xưng hô của Đỗ Lăng Phỉ, đã nhìn thấu sự khác biệt. Đỗ Lăng Phỉ gọi mình là Vân Lôi Tử đạo hữu, gọi Bạch Tiểu Thuần, lại là… Tiểu Thuần.

Tiếng xưng hô này cũng đủ để nói rõ tất cả. Trong lòng Vân Lôi Tử lại run lên. Đồng thời, Đỗ Lăng Phỉ dường như lo lắng Vân Lôi Tử hiểu nhầm, vì vậy đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, lại có thể ngay trước mặt Vân Lôi Tử, sửa lại một chút góc áo cho Bạch Tiểu Thuần, nhẹ giọng nói vài câu. Lúc này nàng cũng không liếc mắt nhìn Vân Lôi Tử lấy một cái, cùng người thanh niên và đám thị vệ kia rời đi.

Cảnh tượng như vậy còn rõ ràng hơn so với bất kỳ cái gì. Vân Lôi Tử nhất thời hít vào một hơi, tầm mắt có phần biến thành màu đen.

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt. Trước khi Đỗ Lăng Phỉ đi, đã nhẹ giọng nói mấy câu, đều là những lời rất tầm thường. Nàng chỉ bảo mình chú ý an toàn, nàng còn có chuyện phải đi xử lý.

Nhưng phong thái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất thoả mãn. Lúc này hắn khoanh tay, hất cằm, ngạo nghễ nhìn về phía Vân Lôi Tử.

Trong lòng Vân Lôi Song Tử tràn đầy sự cay đắng, đứng ở nơi đó nhìn nhau một cái. Sau đó, bọn họ cũng không biết nên xử lý như thế nào. Chuyện này thật sự đã phát sinh, khiến cho bọn họ trở tay không kịp. Một khắc trước còn muốn kêu đánh kêu giết. Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, thân phận đối phương lại có thể nghịch chuyển kinh người như vậy.

Trong lòng bọn họ đã kêu rên. Đối với Bạch Tiểu Thuần, bọn họ cực kỳ bất mãn, thầm nghĩ này nhất định là do Bạch Tiểu Thuần cố ý. Nếu không, hắn sớm nói ra tình hình thực tế, mình cũng sẽ không bị động giống như hiện tại.

– Họ Bạch này, đòn sát thủ lớn nhất của hắn không phải là một quyền kia, cũng không phải những huyết vụ khiến cho hắn mất đi thần trí, càng không phải là đan dược quỷ dị kia, mà là quan hệ giữa hắn cùng với Thiên Tôn!

– Vậy làm sao đây…

Trong lúc Vân Lôi Song Tử rầu rĩ, Bạch Tiểu Thuần lại không nóng nảy, khoanh tay hất cằm, thỉnh thoảng hừ lạnh vài tiếng. Mặc dù không mở miệng, nhưng phong thái này khiến cho Vân Lôi Song Tử càng cảm giác có áp lực.

Nếu như đổi lại người khác như vậy, bọn họ cùng lắm thì dứt áo ra đi. Chỉ là trước đó bọn họ đắc tội Bạch Tiểu Thuần quá thảm. Hiện tại Bạch Tiểu Thuần để lộ thân phận, bọn họ không thể không suy nghĩ cho tông môn.

– Cái kia… Bạch lão đệ, chuyện lúc trước là hiểu nhầm…

– Không sai không sai. Ha ha, Cửu Thiên Vân Lôi Tông chúng ta cùng Tinh Không Đạo Cực Tông các ngươi lại là thế giao…

Vân Lôi Song Tử xấu hổ, vội vàng mở miệng. Chỉ là cả đời này của hai người bọn họ cũng có rất ít thời gian đi chủ động cầu người. Lúc này bất luận là lời nói hay thần sắc, đều rất trúc trắc.

Bạch Tiểu Thuần trợn mắt. Hắn lập tức đã cảm thấy được Vân Lôi Song Tử này thật ra không có thành ý. Chỉ có điều hắn cũng biết đúng mực. Hắn hiểu rõ dù sao mình cũng đánh không lại đối phương. Tuy có chút không cam lòng, nhưng hắn vẫn phải hiểu khi tình thế đã trở nên tốt đẹp thì phải thu lại. Vì vậy hắn ho khan một tiếng.

– Được, nếu là hiểu nhầm, ta cũng không đi tính toán nữa. Chỉ có điều dọc theo con đường này, ta bị các ngươi truy sát rất chật vật, ném mất một Thiên Nhân Hồn, còn ném một bộ thần thông Bách Biến của Vân Lôi Nhân Tổ. Ôi.

Bạch Tiểu Thuần vừa ho khan vừa nói. Trong nháy mắt hắn lại nhìn về phía Vân Lôi Song Tử.

Trong lòng hai người Vân Lôi Song Tử cũng muốn suy sụp, thầm mắng Bạch Tiểu Thuần vô sỉ. Nhưng thần thông này là bí pháp của bắc mạch. Bọn họ không có khả năng đưa cho Bạch Tiểu Thuần. Cho dù lúc này bọn họ bị động, cũng chỉ có thể mở miệng uyển chuyển từ chối. Nhưng Vân Lôi Song Tử cũng hiểu rõ, chuyện này nếu không cho Bạch Tiểu Thuần một công đạo, sợ là rất khó hóa giải. Vì vậy một vị trong đó hung hăng cắn răng, lấy từ bên trong túi trữ vật ra một thủy tinh. Bên trong phong ấn chính là một luồng Thiên Nhân Hồn.

– A? Thiên Nhân Hồn của ta lại có thể ở chỗ ngươi?

Bạch Tiểu Thuần lập tức niềm vui bất ngờ, thầm nghĩ biện pháp này của Lý Hiển Đạo quả thực dùng tốt. Hắn vội vàng đưa một tay cầm lấy. Sau khi nhìn qua một chút, Bạch Tiểu Thuần nhíu mày.

– Vân Lôi Song Tử đạo hữu, các ngươi thật quá đáng. Ta nhớ rõ ràng ném cùng với Thiên Nhân Hồn, còn có số lượng lớn linh thạch, còn có bảy tám chục món chí bảo, còn có vô số đan dược!

Bạch Tiểu Thuần nói xong, trơ mắt nhìn Vân Lôi Song Tử.

Lúc này Vân Lôi Song Tử nghe vậy, đều muốn dựng lông. Nhưng bọn họ lại không thể không đè ép tức giận xuống. Thật sự bọn họ cảm thấy những thứ Bạch Tiểu Thuần muốn nhận, quá nhiều.

– Đáng chết, gia hỏa này tại sao không đi chết đi. Lại có thể vô sỉ nói mình ném ra nhiều đồ như vậy. Tất cả những thứ này cũng có thể chồng chất thành một nhà kho. Hắn ném thế nào!

Hai người mặc dù ủy khuất, nhưng lại bất đắc dĩ, chỉ có thể cắn răng, dây dưa một hồi, mới miễn cưỡng đưa một ít cho Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt cũng đã đen cả lại.

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, trong lòng đắc ý. Hắn cũng không tiếp tục làm khó dễ nữa. Hắn đang muốn mở miệng. Nhưng vào lúc này, mặt đất đột nhiên chấn động mạnh, giống như Địa Long xoay người.

Rất nhiều tiếng nổ lớn, vượt qua thiên lôi, ở tám phương này ầm ầm ầm nổ vang!

Dường như trời sập. Thanh thế khổng lồ, vượt qua cuộc chiến giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Vân Lôi Tử gấp hơn mười lần. Hơn nữa, chấn động không chỉ là bình nguyên này, còn có rừng cây, còn có đầm lầy, còn có sa mạc. Có thể nói trong một chớp mắt này… Toàn bộ địa điểm thí luyện đều chấn động mãnh liệt!!

Biến đổi khác thường, nổi lên!

Chapter Truyện / Chương 942 – Ủy Khuất Của Vân Lôi Tử