Chương 956 – Ước Pháp Tam Chương

Chapter Truyện / Chương 956 – Ước Pháp Tam Chương

Đây chính là pháp chỉ của Thiên Tôn!

Lúc này theo pháp chỉ vừa ra, Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, bắc mạch sửng sốt, đám người Tống Khuyết cũng sửng sốt. Đỗ Lăng Phỉ cùng vị thiếu niên Bán Thần kia dường như đều suy nghĩ tới điều gì.

Bốn phía xung quanh đều trở nên yên tĩnh. Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần giống như mới tỉnh lại. Trên trán của hắn nhất thời lại chảy xuống mồ hôi. Hắn biết bắc mạch này từ trên xuống dưới, đều nhìn mình rất không vừa mắt. Hắn vốn tưởng rằng có thể đi, không nghĩ tới hôm nay lại có thể bị lưu lại!

– Cái đó… Ta không thích hợp. Chúng ta cùng nhau quay về đông mạch.

Bạch Tiểu Thuần cũng sắp phát khóc, thoáng một cái vội vàng tính bước vào trận pháp.

Nhưng thân thể hắn vừa thoáng động, thiếu niên Bán Thần ở giữa không trung hừ lạnh một tiếng, giơ tay phải lên chỉ một cái. Nhất thời một lực ràng buộc, trực tiếp khiến cho Bạch Tiểu Thuần nửa bước khó đi.

Bạch Tiểu Thuần vô cùng khẩn trương. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người Tống Khuyết. Lúc này mỗi người bọn họ đều đang len lén nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, sau đó nhanh chóng vô cùng bước vào trong trận pháp. Trong chớp mắt, đám người đông mạch đã đều truyền tống rời đi.

Lúc này trong tông môn bắc mạch, chỉ còn lại có một mình Bạch Tiểu Thuần là người bên ngoài tông. Một mình hắn đứng ở bên cạnh trận pháp. Bốn phía xung quanh hắn, đều là tu sĩ Cửu Thiên Vân Lôi Tông đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Nhất là Vân Lôi Song Tử và đám Thiên Nhân. Lúc này khóe miệng mỗi một người đều lộ ra một nụ cười lạnh đầy vẻ trêu tức. Về phần thân phận của Bạch Tiểu Thuần, nếu hắn bị phong làm sứ giả vậy còn tốt. Nhưng hắn lại chỉ được phong làm thị vệ. Như vậy Cửu Thiên Vân Lôi Tông xử lý chuyện của Bạch Tiểu Thuần, lại có quá nhiều chủ động cùng cường thế.

– Không nghĩ tới, ngươi lại có thể bị lưu lại. Bạch Tiểu Thuần, từ từ hưởng thụ những ngày tháng ngươi ở lại Cửu Thiên Vân Lôi Tông của ta đi.

– Không quan tâm ngươi ở tại đông mạch kiêu ngạo như thế nào, ở bắc mạch ta… Ngươi đều phải cúi đầu cho chúng ta!

Đám người Vân Lôi Song Tử hờ hững mở miệng. Bọn họ đã nghĩ xong, mặc dù không có khả năng giết chết Bạch Tiểu Thuần, nhưng ở nhà mình, bọn họ có chỗ cường thế, có quá nhiều biện pháp đi hành hạ cùng làm khó dễ hắn.

Tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh đều cười to. Loại chuyện đi giễu cợt một Thiên Nhân lại không có bất kỳ hậu quả gì, đối với rất nhiều người mà nói, là chưa bao giờ có.

Thật ra, Bạch Tiểu Thuần ở địa điểm thí luyện, giết chết Lôi Nguyên Tử, đã cùng Vân Lôi Song Tử kết thành hận thù quá sâu, khiến cho toàn bộ bắc mạch đối với hắn, đều vô cùng căm thù.

Về điểm này Bạch Tiểu Thuần cũng biết. Lúc này trong lòng đau thương.

– Ta không muốn ở lại chỗ này…

Đỗ Lăng Phỉ cười khổ một tiếng. Nàng cũng không nghĩ ra tại sao phụ tôn phải như vậy.

Trên thực tế sở dĩ nàng tới bắc mạch, là bởi vì phụ tôn của nào có chuyện giao phó cho nàng. Nhưng nàng không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần lại có thể cũng bị lưu lại. Về chuyện này nàng không có cách nào thay đổi, chỉ có thể sử dụng ánh mắt đi an ủi Bạch Tiểu Thuần.

Đúng lúc này, Phùng Trần trong số Thiên Nhân bắc mạch, lạnh lùng liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần. Sau đó, trong mắt hắn có sự âm u lạnh lẽo. Hắn bước một bước đi ra, tiến về phía thiếu niên Bán Thần đang đứng giữa không trung cùng với Đỗ Lăng Phỉ, cúi đầu trước từng người. Lúc ngẩng đầu lên, giọng nói của hắn lang lảnh.

– Lão tổ, Bạch Tiểu Thuần này vừa được sắc phong làm thị vệ Thông Thiên, ở lại bắc mạch ta tất nhiên là có thể. Chỉ có điều… Xét thấy tính nguy hiểm của người này, ta kiến nghị, bắt đầu từ giờ phút này, hạn chế xuất hành đối với người này!

Bạch Tiểu Thuần muốn ngẩng đầu phản bác. Nhưng hiện tại thân thể hắn bị Bán Thần ràng buộc, không thể động đậy được, càng không cần phải nói tới chuyện lên tiếng. Trong lòng hắn chỉ có thể thầm mắng lớn.

– Có đạo lý. Một Thiên Nhân từ bên ngoài đến như thế, cho dù là thân phận thị vệ, cũng không thể tùy ý để hắn hoành hành ở bên trong tông ta!

– Không sai. Lão tổ, này Bạch Tiểu Thuần vừa nhìn đã biết trong lòng hắn có ý định gây rối. Hạn chế hắn một chút vẫn là thỏa đáng hơn.

Mấy Thiên Nhân khác, nhất là Vân Lôi Song Tử lập tức đều mở miệng công nhận.

Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, Đỗ Lăng Phỉ cũng nhíu mày.

Phùng Trần mắt thấy mặc dù Bán Thần lão tổ không đồng ý, nhưng cũng không cắt ngang lời nói của mình, trong lòng hắn lập tức có lĩnh ngộ, mỉm cười, ôm quyền lại cúi đầu.

– Lão tổ, ta có một đề nghị. Đối với việc Bạch Tiểu Thuần này ở bên trong Cửu Thiên Vân Lôi Tông ta, ước pháp tam chương!

– Thứ nhất, hắn không có tư cách ở tại quan tài đen, chỉ có thể ở lại Vân Tông. Cũng không thể rời khỏi phạm vi Vân Tông nửa bước. Người vi phạm… Giam giữ tại Lôi Lao của Lôi Tông!

Những lời này vừa ra, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm kinh hoàng, khí huyết dâng lên. Trong lòng hắn chửi bới đã vô cùng mãnh liệt.

Về phần Phùng Trần, hiển nhiên có thể đoán được thời khắc này Bạch Tiểu Thuần đang ủy khuất. Hắn chẳng những không có không nhìn tới Bạch Tiểu Thuần, ngược lại quay đầu, nhìn chằm chằm vào mắt Bạch Tiểu Thuần, hờ hững mở miệng.

– Thứ hai, hắn không thể ở luyện đan bắc mạch ta. Người này đan đạo quỷ dị, có thể diệt một tông môn thượng du. Cho nên nhất định phải hạn chế đối với hắn. Một khi hắn vi phạm, sẽ không phải đơn giản là giam giữ trong Lôi Lao nữa. Ta kiến nghị, trực tiếp chém chết!

Những lời này vừa ra, nhất thời một ý lạnh lẽo, bao phủ khắp nơi. Trong lòng Bạch Tiểu Thuần điên cuồng run rẩy, nhất thời ủy khuất. Hắn suy nghĩ, sau những gì mình từng trải ở Tinh Không Đạo Cực Tông, đã không dự định luyện đan…

– Về phần thứ ba… Hừ, linh lực thiên địa bắc mạch ta thuộc về tu sĩ bắc mạch ta, làm sao có thể để cho người mạch khác hấp thu. Cho nên này Bạch Tiểu Thuần ở ta cửu thiên của Nguyên Lôi Tông, chỉ cần dám hít một hơi linh lực của chúng ta, sẽ bị giam giữ trong Lôi Lao!

Ước pháp tam chương này vô cùng tàn khốc, hà khắc đến cực điểm. Lời vừa truyền ra, tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh đều cảm thấy ba đường này gần như phong kín tất cả các con đường của Bạch Tiểu Thuần. Vân Lôi Song Tử cũng giật mình, nhìn Phùng Trần một chút. Trong lòng hắn tất nhiên cũng đồng ý.

Lời Phùng Trần nói lại có lý có tình, bộ dạng còn là suy nghĩ cho bắc mạch. Cho dù là điều thứ ba không hợp lý nhất, cũng khiến cho tất cả tu sĩ bắc mạch đều cảm thấy nên làm như vậy.

Người bắc mạch, hấp thu linh khí thiên địa bắc mạch. Một mình ngươi là Thiên Nhân ở đông mạch tới đây thì cũng thôi, dựa vào cái gì cướp giật linh khí của chúng ta!

Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn phát điên, hơi thở của hắn gấp gáp. Thân thể hắn bị ràng buộc cũng run rẩy. Trong mắt của hắn xuất hiện tơ máu. Nội tâm của hắn từ lâu đã rít gào.

– Khinh người quá đáng, khinh người quá đáng!

Nhưng hắn không có cách nào. Hắn không biết Đỗ Lăng Phỉ ở bắc mạch có nhiệm vụ gì. Hắn cũng biết Thiên Tôn làm như vậy, nhất định là trả thù chuyện mình ở địa điểm thí luyện, đi vỗ đầu hắn.

Lạnh lùng nhìn Phùng Trần, trên mặt Đỗ Lăng Phỉ lộ ra tức giận cùng sát khí hoàn toàn không che giấu. Nàng hờ hững mở miệng.

– Chuyện này là sai lầm. Thân là thị vệ Thông Thiên, bị ước pháp tam chương như vậy, buồn cười đến cực điểm!

Phùng Trần có chút do dự, không nói gì. Nhưng thiếu niên Bán Thần ở giữa không trung, lại nở nụ cười.

– Ta ngược lại cảm thấy cũng không tệ lắm. Cứ như vậy đi.

– Tứ sư huynh…

Đỗ Lăng Phỉ nhất thời sốt ruột.

– Tiểu sư muội, ta không biết sư muội cùng Bạch Tiểu Thuần này có quan hệ thế nào. Chỉ có điều sư muội có thể yên tâm một chút. Thân hắn là thị vệ, trừ khi bị giết đệ tử bắc mạch ta, nếu không chắc chắn sẽ không chết ở chỗ này. Mặt khác, có vài điều, ta phải nhắc nhở sư muội… Ở đây… Là bắc mạch.

Thiếu niên Bán Thần mỉm cười, chậm rãi mở miệng. Sau đó, hắn xoay người thoáng một cái, biến mất ở trong thiên địa.

Theo hắn rời đi, ràng buộc trên người Bạch Tiểu Thuần cũng hoàn toàn biến mất. Hắn chợt ngẩng đầu, thở phì phò. Đồng thời, hắn thấy được sự bảo vệ của Đỗ Lăng Phỉ, cũng thấy được sự lãnh đạm của thiếu niên Bán Thần. Trong lòng hắn cũng dâng lên sự bất đắc dĩ.

– Mà thôi mà thôi. Ta lại thành thật ở chỗ này một khoảng thời gian. Hi vọng Tiểu Đỗ Đỗ tuần tra nhanh chóng kết thúc…

Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng.

Đỗ Lăng Phỉ lộ ra thần sắc lo lắng, sắc mặt biến hóa. Nàng biết, vì phụ tôn bị thương, vì khó coi ở địa điểm thí luyện lần này, sợ rằng trong lòng có chút bất mãn. Không chỉ là một mình Bán Thần bắc mạch…

Lại như vậy, ở trong kết quả không có cách nào thay đổi, vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần như đưa đám, bị “đưa” lên trên đám mây trắng do bức tượng bên trái nâng lên. Cửu Thiên Vân Lôi Tông chuẩn bị chỗ ở cho hắn, nhưng chỉ là căn phòng của đệ tử nhất trọng.

Nơi đây đơn sơ đến cực điểm. Bốn phía xung quanh càng hẻo lánh. Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, khẽ thở dài một tiếng, nhăn mặt, nhíu mày đi vào ở lại.

Thời gian trôi qua. Rất nhanh đã vài ngày trôi qua. Bạch Tiểu Thuần muốn phát điên, hắn phát hiện bất kể mình đi tới nơi nào ở Vân Tông này, đều có người ta nhìn mình chằm chằm. Đây rõ ràng là những tu sĩ bắc mạch tu vi yếu ớt, một hơi thở của mình cũng có thể tiêu diệt, lại có thể đều dùng ánh mắt giễu cợt, giống như nhìn tù nhân.

Loại chuyện vi phạm pháp tắc người mạnh là vua này, ở bắc mạch này, nơi nào cũng có thể thấy được. Mà một khi mình tới sát biên giới Vân Tông, thần thức Thiên Nhân trong nháy mắt lại tập trung tới.

Dường như chỉ cần hắn bước vào một bước, sẽ hạ xuống, giam giữ hắn.

Hắn thậm chí cũng không thể đi tu luyện. Thật ra ở bốn phía xung quanh hắn, bất kỳ thời khắc nào cũng tồn tại sóng dao động theo dõi. Một khi hắn tu luyện hấp thu linh lực thiên địa, sẽ làm trái lại với ước pháp tam chương.

Hạn chế này, từ trước đến nay Bạch Tiểu Thuần chưa từng lĩnh hội qua. Trong lòng hắn ủy khuất đã sắp chịu không nổi. Thậm chí hắn cảm giác, chỉ sợ là mình cả đời này, một địa phương duy nhất, mình luyện đan xuống, sẽ không chỉ không có áy náy, ngược lại còn chờ mong nhiều chuyện ngoài ý hơn sẽ xuất hiện…

– Nhưng hết lần này tới lần khác… Những gia hỏa này cũng hạn chế ta luyện đan!

Chapter Truyện / Chương 956 – Ước Pháp Tam Chương