Chương 957 – Thủ Đồ Của Thiên Tôn

Chapter Truyện / Chương 957 – Thủ Đồ Của Thiên Tôn

– Thế này còn có để cho người ta sống nữa hay không vậy!

Mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tình cảnh như vậy, trong lòng có loại cảm giác giống như mình bị vây ở tuyệt địa. Đối với Cửu Thiên Vân Lôi Tông này, hắn đã giận dữ không có cách nào hình dung.

Nhưng hắn không có cách nào. Sáu vị Thiên Nhân liên thủ, hắn đánh không lại. Đối phương còn có Bán Thần lão tổ. Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể đi nhẫn nhịn.

– Ta nhịn!

Bạch Tiểu Thuần hung hăng nắm tóc một cái. Đời này hắn chưa từng khó chịu như vậy. Lúc này hắn thở dài một tiếng, ngồi ở chỗ đó, nhìn bầu trời xa xăm, cả ngày đờ đẫn ra.

Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, không có cách nào tu luyện. Bất Tử Huyết… Cũng cũng không đủ sinh lực để tu luyện.

Mỗi ngày Bạch Tiểu Thuần ngoại trừ đờ ra, chính là đờ ra… Cho đến khi Đỗ Lăng Phỉ đến, nhìn thấy bộ dạng Bạch Tiểu Thuần tóc tai bù xù, cả người đờ đẫn ra, rất không đành lòng.

– Tiểu Thuần, ngươi chờ một chút. Ở chỗ này ngàn vạn không nên gây chuyện. Lần này ta ra ngoài, đi hoàn thành nhiệm vụ phụ tôn ta giao phó. Ta sẽ nghĩ biện pháp mau chóng hoàn thành. Sau đó chúng ta có thể rời khỏi đây.

Đỗ Lăng Phỉ nhẹ giọng mở miệng an ủi.

Bạch Tiểu Thuần vô tình gật đầu, không để ý tới Đỗ Lăng Phỉ, tiếp tục xem bầu trời xa xăm đờ người ra.

Đỗ Lăng Phỉ than nhẹ. Nàng nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, trầm mặc hồi lâu, sau đó mới xoay người rời đi, bay ra khỏi tông môn.

Thời gian trôi qua. Lại mấy ngày qua đi. Bạch Tiểu Thuần ở đây vẫn đờ người ra. Dần dần mấy Thiên Nhân bắc mạch phát hiện Bạch Tiểu Thuần ngoan ngoãn như vậy, đều hừ lạnh. Nhưng sự theo dõi lại không có giảm đi.

Bạch Tiểu Thuần không có cách nào không đờ người ra. Hắn thật sự cảm thấy, mình ở bắc mạch này, nếu như không đờ người ra, thật sự không biết nên làm gì. Hắn thậm chí không ngừng triệu hoán Tiểu Ô Quy. Nhưng Tiểu Ô Quy lại không có tin tức.

Về phần bé gái trong quan tài, Bạch Tiểu Thuần cũng không dám lấy ra. Thật ra, mỗi ngày hắn ở đây đều bị người ta theo dõi, rất không thuận tiện.

Ngày này, sau khi Bạch Tiểu Thuần đã ngẩn người ra nửa tháng, sắc trời đã đến lúc hoàng hôn. Nhìn chân trời màu đỏ sậm phía xa, Bạch Tiểu Thuần theo thói quen ngồi ngơ ngẩn, nhìn mặt trời lặn xuống, đang chuẩn bị nhìn mặt trăng dâng lên.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên trong đầu của hắn, trong giây lát lại có một tiếng thở dài nhè nhẹ, yếu ớt vang lên!

Theo tiếng thở dài, bên trong túi trữ vật của hắn lại có sóng dao động tản ra…

– Khí tức của nhà…

Những lời này vừa ra, hơi thở của Bạch Tiểu Thuần chợt ngừng lại. Nhưng hắn lại cứng rắn buộc mình thoạt nhìn vẫn dại ra. Trong đầu hắn lại dâng lên nghìn tầng sóng, trong lòng có chút kích động.

– Là nàng đang nói chuyện sao, Chân Linh!

Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút do dự, ở trong đầu lập tức lại tản ra ý thức của mình.

Nhưng đợi hồi lâu, cũng không thấy có tiếng đáp lại. Bạch Tiểu Thuần cảm thấy lo lắng, suy nghĩ có nên mạo hiểm lấy ra quan tài xem một chút hay không? Nhưng vào lúc này, trong đầu của hắn lại một lần nữa có tiếng nói yếu ớt truyền đến.

– Là ta… Cám ơn ngươi, khiến cho ta lại cảm nhận được… Khí tức của nhà…

Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ. Thật ra, trong khoảng thời gian này hắn đã buồn chán đến cực hạn. Lúc này đột nhiên phát hiện bé gái Chân Linh lại có thể thức tỉnh, trong lòng hắn càng kích động hơn, vội vàng truyền ra ý thức.

– Không có Bách Tức Đan, ngươi cũng có thể thức tỉnh?

– Thức tỉnh không phải là cơ thể của ta, mà là ý thức của ta… Bắc mạch, đã từng là nhà của ta. Khí tức ở đây có trợ giúp rất lớn đối với… Tích lũy lâu dài, có thể thay thế dược hiệu của một viên Bách Tức Đan…

– Chỉ có điều, ý thức của ta cũng không có cách nào thức tỉnh quá lâu…

Giọng nói bé gái gián đoạn, vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.

– Khí tức của nhà? Ta từng nghe Linh Khê lão tổ nói qua, Linh Khê Tông đã từng chính là tông môn thượng du của bắc mạch này… Là Hàn Môn.

Bạch Tiểu Thuần rất sợ đối phương lại ngủ say, vội vàng nói.

– Hàn Môn…

Bé gái dường như nở nụ cười, chỉ là tiếng cười kia có phần cay đắng, còn có phần hồi ức.

– Đúng vậy, Hàn Môn… Đã từng là của ta. Thân là người đệ tử đầu tiên của Thiên Tôn, vì hắn chinh chiến Khôi Hoàng Triều, chém giết mấy vị Thiên Vương. Cho đến đuổi Khôi Hoàng Triều ra khỏi Thông Thiên Hà… Sau đó, ta lại vì hắn trấn thủ bắc mạch của khu vực Thông Thiên, sáng lập Nguyên Đầu… Hàn Môn ở bắc mạch!

Bạch Tiểu Thuần vốn chỉ vì buồn chán, thấy bé gái thức tỉnh, suy nghĩ của hắn là hai bên nói chuyện một chút. Trên thực tế hắn cũng không có ý nghĩ đi thăm dò chuyện trước đây. Nhưng hắn lại không nghĩ ra, hắn chỉ nói một câu, bản thân không hề chuẩn bị, nữ hài tử này lại có thể lại nói ra như thế một chuyện bí ẩn giống như sấm sét vậy!

– A?

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt. Hắn chẳng thể ngờ được, bé gái lại là người đệ tử đầu tiên của Thiên Tôn. Điều này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt. Hắn liên hệ chuyện bốn Đại Bán Thần của tông môn thượng du, đều là đệ tử Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần lập tức cảm thấy, theo như lời bé gái nói, có tám chín phần là sự thật.

– Vậy nàng…

Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, còn chưa nói hết.

– Là muốn hỏi, thân phận ta đã như vậy, vì sao Hàn Môn lại bị Cửu Thiên Vân Lôi Tông này thay thế được sao…

– Vậy dĩ nhiên là… ý của Thiên Tôn. Nếu không, Chu Đạo Nhất lúc đó tuy là Bán Thần, nhưng dựa vào hắn… Làm sao có thể là đối thủ của ta!

Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hơi thở trở nên dồn dập. Nữ hài tử này nói ra tin tức, thật sự khiến cho hắn quá mức chấn động kinh ngạc. Hắn muốn biết, rốt cuộc cường giả Bán Thần Hàn Môn này, làm chuyện gì, lại khiến cho Thiên Tôn có thể không nể tình thầy trò, giết chết nàng. Rõ ràng bị giết chết, vì sao còn có bé gái này giống như tàn hồn lưu lại!

Dường bé gái này phát hiện ra được suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần. Nàng trầm mặc một lát, bỗng nhiên mở miệng.

– Tiểu tử, cho ngươi một lần tạo hóa tuyệt thế, ngươi có dám nhận hay không?

– Có nguy hiểm sao?

Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, thử dò xét hỏi.

Những lời này vừa ra, sau nửa nén hương âm thanh của nữ tử kia hài nhi vẫn chưa đáp lại. Hồi lâu sau, giọng nói của nàng mang theo dao động, vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.

– Ta rất nghi ngờ, Linh Khê Tông làm sao có thể giao chỗ quan tài của ta cho ngươi…

Bạch Tiểu Thuần có chút xấu hổ, vội vàng giải thích một chút.

– Cái này… Có khả năng chính bởi vì ta làm việc tương đối ổn thỏa. Ha ha…

Bạch Tiểu Thuần cười gượng vài tiếng.

– Năm đó Thiên Tôn muốn giết ta, ta cũng sớm có sự chuẩn bị. Cho nên bản tôn dù chết, nhưng lại có lưu lại phần hồn… Đoạt xác thân thể Chân Linh, mới xóa đi tất cả khí tức, khiến cho Thiên Tôn không phát hiện.

Bé gái không để ý tới câu trả lời của Bạch Tiểu Thuần, hờ hững mở miệng.

– Mà năm đó ta chuẩn bị, cũng cũng không phải là một thân thể Chân Linh, còn có một Thế Giới Chi Bảo!

– Đáng tiếc năm đó này Thế Giới Chi Bảo này còn chưa có hoàn toàn uẩn hóa. Nếu không, có thể trận chiến ấy lấy tu vi Thiên Tôn lúc đó, thắng hay bại còn chưa biết được!

– Thế Giới Chi Bảo?

Bạch Tiểu Thuần nhịn không được, hỏi một câu.

– Lấy toàn bộ mặt đất bắc mạch làm cơ sở, ở sâu bên trong hàn băng, luyện hóa mặt đất bắc mạch. Có thể nói, toàn bộ mặt đất bát ngát vô hạn của bắc mạch, chính là bản thể của bảo này… Bảo vật như vậy, ta gọi nó là Thế Giới Chi Bảo. Ngươi có thể hiểu được không?

Giọng nói của bé gái chậm rãi truyền ra. Bên trong giọng nói này mang theo một sự bá đạo, còn có uy nghiêm vô thượng!

Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần cũng sắp muốn rơi xuống đất. Thiếu chút nữa hắn đã la thất thanh.

– Chế luyện mặt đất bắc mạch thành một bảo vật? Nhưng… Bắc mạch này lớn như vậy…

Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn bối rối. Hắn biết bắc mạch to lớn, tương đương với đông mạch. Có thể nói đây là một mảnh đại lục.

Mà hiện tại, theo như lời nữ hài tử này nói, năm đó nàng muốn luyện bắc mạch thành pháp bảo. Mặc dù còn chưa hoàn thành, nhưng bộ dạng lại hoàn thành hơn phân nửa…

Cho dù hắn là Thiên Nhân, điều này đối với Bạch Tiểu Thuần cũng giống như nửa đêm nói chuyện phương tây.

– Trời ạ, ta chỉ là buồn chán tìm người giải buồn mà thôi, không nghĩ tới đi lại thám thính được tin tức lớn như vậy.

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy trong đầu chấn động. Thật ra đối phương nói về pháp bảo này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Hắn không khỏi cúi đầu nhìn về phía mặt đất.

– Hiện tại, ta có thể cảm nhận được, trải qua bao nhiêu năm sau, pháp bảo này… Đã thành hình.

– Ta cần sự trợ giúp của ngươi, khiến cho ta cùng với pháp bảo này tiến hành dung hợp cuối cùng, ta trở thành khí linh của bảo này. Để báo đáp, pháp bảo này thuộc về ngươi… Nhận ngươi làm chủ!

– Yêu cầu của ta chỉ có một… Giết chết Thiên Tôn!

– Bảo này có uy lực vô cùng. Một khi dao động, liền có thể phân chia bắc mạch ra khỏi Thông Thiên thế giới, đột ngột từ mặt đất nhô lên, hóa thành một thanh đại kiếm băng hàn!

– Mà tất cả tu sĩ bắc mạch, những thứ có sinh mạng, tất cả những người sinh ra ở nơi này bao nhiêu năm, bọn họ sẽ không chết, mà sẽ sống ở bên trong thế giới của pháp bảo này. Ngươi trở thành chủ nhân của pháp bảo này, như vậy gián tiếp… Cũng liền trở thành chủ nhân của bọn họ!

– Đồng thời… Ở trong quá trình ta dung hợp với Thế Giới Chi Bảo này, linh khí thiên địa ở bên trong pháp bảo này, cũng vì này năm tháng vô tận, tích lũy đã lâu… Nhưng bị ngươi hấp thu tu luyện, có thể khiến cho tu vi của ngươi… Ở trong khoảng thời gian ngắn, bạo phát đến mức tận cùng… Trở thành Bán Thần, cũng không phải là không khả năng!

– Đây là hai tạo hóa lớn ta cho ngươi… Như vậy hiện tại ngươi nói cho ta biết, tạo hóa này, ngươi có dám nhận hay là không?

Giọng điệu của bé gái chắc như đinh đóng cột, giống như tính cách bản thân nàng, chính là người cực kỳ quyết đoán!

Chapter Truyện / Chương 957 – Thủ Đồ Của Thiên Tôn