Chương 974 – Trở Nên Khiếp Sợ

Chapter Truyện / Chương 974 – Trở Nên Khiếp Sợ

Bí mật là tồn tại giữa người và người. Bất luận là huynh đệ, tỷ muội, bằng hữu, thê tử, thậm chí đối với phụ mẫu… Mỗi người đều có bí mật không muốn đi nói cho người khác.

Bí mật nhỏ thì cũng thôi. Nhưng nếu là một ít bí mật liên quan đến sinh mạng, lại vô hình trung, sẽ khiến cho sự thân mật giữa hai người bọn họ có bất hòa không hiểu nhau.

Đỗ Lăng Phỉ đã từng là như vậy. Giờ phút này Bạch Tiểu Thuần, cũng vậy.

Trong lòng hắn có bí mật liên quan tới Linh Khê Tông, liên quan tới bé gái, liên quan tới pháp bảo bắc mạch… Hết lần này tới lần khác hắn không có cách nào nói ra những điều này. Hắn chỉ có thể trầm mặc.

Đỗ Lăng Phỉ hiển nhiên là nhìn ra cái gì đó, nhưng cũng không có đi hỏi. Hai người ở trong sự trầm mặc này. Sau khi đi một đoạn đường, Đỗ Lăng Phỉ giống như tùy ý nói một câu.

– Ta từ Linh Khê Tông đi rồi, có một thói quen, bất luận là xác định hay suy đoán đều không còn nói cho cha ta biết tất cả mọi chuyện nữa. Mà ta chỉ nói cho hắn một ít chuyện ta vô cùng khẳng định.

Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu, nhìn về phía Đỗ Lăng Phỉ. Những lời này hắn nghe hiểu được. Đây là nàng đang nói cho Bạch Tiểu Thuần biết, nàng cũng không nói tất cả mọi chuyện cho Thiên Tôn biết.

– Phụ thân ta… Mấy năm nay, hắn có chút thay đổi.

Đỗ Lăng Phỉ nhất thời trầm mặc. Một lát sau, giọng nói của nàng có chút hạ xuống, thì thào nói nhỏ.

Tâm tình Bạch Tiểu Thuần cũng theo đó trở nên trầm xuống. Hình như loại quan hệ thân mật trước đó, theo những lời nói này, dần dần có sự khác biệt. Hai người lặng lẽ ở Băng Nguyên này đi về phía trước.

Bạch Tiểu Thuần không biết sẽ đi tới nơi nào. Hắn nghĩ, có thể Đỗ Lăng Phỉ cũng không biết. Bọn họ cứ như vậy, lặng lẽ đi về phía một vị trí.

Chẳng biết từ lúc nào, bầu trời có bông tuyết bay xuống, có gió bắc thổi qua. Bầu trời cũng tối sầm xuống. Chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy được những bông tuyết khắp bầu, ở trong gió bị cuốn lên trời cao, không ngừng rơi xuống.

Rơi vào trên người của bọn họ, trên tóc, rơi vào trong những vết chân phía sau bọn họ, từ từ, che phủ lên những vết chân, giống như từ trước đến nay chúng đều không có tồn tại qua…

Tuyết, càng lúc càng lớn. Gió càng lúc càng mạnh, càng rít gào, cũng càng lúc càng khiến người ta cảm thấy bất an. Nghe lâu, sẽ có cảm giác giống như có vô số Lệ Quỷ ở bốn phía xung quanh đang than vãn rít gào.

– Chúng ta tìm một chỗ…

Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, ngẩng đầu nhìn Đỗ Lăng Phỉ đi bên cạnh, nhìn trên lông mi của nàng cũng có băng tuyết, nhẹ giọng mở miệng.

Nhưng hắn vừa nói đến đây, bỗng nhiên sắc mặt Bạch Tiểu Thuần chợt biến hóa. Một cảm giác nguy cơ sinh tử mãnh liệt đến cực hạn đột nhiên bạo phát, khiến cho lông tóc toàn thân Bạch Tiểu Thuần cũng không kịp dựng đứng. Hắn lại chợt thoáng một cái, ôm cổ Đỗ Lăng Phỉ, trong chớp mắt lui về phía sau.

Thời khắc này hơi thở của Đỗ Lăng Phỉ cũng trở nên dồn dập. Đồng thời, nàng để mặc Bạch Tiểu Thuần ôm mình rời đi. Hai tay nàng lại bấm quyết, bỗng nhiên điểm một cái về phía mi tâm của mình.

Cũng chính là trong nháy mắt này, nơi bọn họ đứng trước đó, từ trong hư vô, từ trong gió tuyết kia, có một bóng đen chớp mắt xuyên qua, tốc độ cực nhanh, kinh tâm động phách. Hơn nữa trong lúc di chuyển, có một sự tử vong, đột nhiên bạo phát.

Sau một lần vồ hụt, bóng đen này không chậm trễ chút nào, dâng lên gió bão ngập trời, lại lao về phía Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ.

Nói đến thì chậm rãi, nhưng trên thực tế tất cả những điều này đều chỉ giống như lưu quang trong nháy mắt. Trong chớp mắt khi bóng đen này nhào tới, chính là khi một chỉ của Đỗ Lăng Phỉ hạ xuống. Nhất thời lại có một vòng sáng màu vàng cực lớn, từ trên thân thể Đỗ Lăng Phỉ bạo phát ra, cũng bảo vệ Bạch Tiểu Thuần ở bên trong. Đồng thời khi vòng ánh sáng mở rộng ra, thân thể của bọn họ chợt biến mất. Lúc xuất hiện lại, không ngờ bọn họ đã ở cách đó mấy trăm trượng.

Bóng đen kia lần thứ hai vồ hụt, giống như cực kỳ tức giận, phát ra một tiếng gào thét thê lương, bỗng nhiên xoay người. Cho dù gió tuyết này gào thét che đi một phần tầm nhìn, nhưng ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ vẫn thấy rõ hình ảnh của cái bóng kia!

Bóng đen này… Không ngờ chính là một đám sương mù màu đen. Trong sương mù này có một gương mặt giống như khóc lại không phải khóc, cười mà như không phải cười, quỷ khí dày đặc. Đồng thời, giờ khắc này ở trong tiếng gào thét chói tai, nó lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ, lần thứ ba!

Khi Bạch Tiểu Thuần nhìn rõ gương mặt này, trong chớp mắt, trong đầu ầm một tiếng, la lên thất thanh.

– Ngươi… Là ngươi!

Mặt quỷ này, chính là… Một trong ba gương mặt trên lá cờ mặt quỷ ở trên Cốt Chu của Quỷ Mẫu trước đó. Thời điểm Quỷ Mẫu rời đi, nó chủ động xông về phía một trảo của Thiên Tôn, khiến cho bản thân cùng thuyền quỷ tách ra, do đó ở lại trong mảnh thế giới này.

Sau khi Thiên Tôn đi tìm, mặt quỷ khóc cười không biết này triển khai thần thông gì đó, đã biến mất không thấy bóng dáng.

Mà giờ khắc này… Nó không ngờ xuất hiện ở đây. Hơn nữa, vừa xuất hiện, chính là mang theo sát khí, muốn tới chặn giết Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ!

– Nó làm sao có thể xuất hiện ở nơi này được?

Bạch Tiểu Thuần hoảng loạn, nhưng không kịp suy nghĩ tìm hiểu quá nhiều. Giờ phút này, mặt quỷ khóc cười đã tới gần. Thậm chí gió tuyết ở bốn phía xung quanh, dường như đều bị quỷ khí xâm nhiễm, trở thành màu đen, giống như lưỡi dao sắc bén, bị mặt quỷ kia cuốn vào, hóa thành lưỡi dao gió bão, bỗng nhiên lao đến.

Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, thân thể ầm ầm triển khai ra Vân Lôi Nhân Tổ đệ ngũ biến. Trong nháy mắt hắn trở nên to lớn. Hắn còn thi triển ra Nhân Sơn Quyết. Nguyệt ngân trong con mắt trái phát ra ánh sáng lập lòe. Đồng thời, tay trái hắn vung lên. Thủy Trạch Quốc Độ bỗng nhiên hạ xuống. Tay phải nắm lại. Thân ảnh bá đạo của Bất Diệt Đế Quyền dường như biến ảo.

Ra tay… Chính là hai đòn sát thủ lớn ở dưới trạng thái mạnh nhất của hắn!

Thật ra, mặt quỷ này cho Bạch Tiểu Thuần áp lực quá lớn, đã vượt ra khỏi cảnh giới Thiên Nhân.

Thậm chí chính hắn còn cảm nhận không ra, mặt quỷ này mạnh tới mức như thế nào!

Gần như trong một khắc khi Bạch Tiểu Thuần ra tay, trong hơi thở gấp gáp, hai tay Đỗ Lăng Phỉ cũng bấm quyết. Vòng sáng màu vàng lập tức bao trùm ở trên người bọn họ, lại chợt lõm xuống, huyễn hóa thành một con phượng hoàng màu vàng, phát ra một tiếng tiếng phượng hót. Đồng thời, có biển lửa màu vàng đang thiêu đốt ở trên Băng Nguyên này, cùng Bạch Tiểu Thuần, đối đầu với mặt quỷ đã tới.

Mặt quỷ khóc cười này mắt thấy Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ liên thủ, trong miệng phát ra tiếng cười khà khà một cách quái dị. Trong mắt hắn còn có ý trêu tức. Thân thể hắn chợt vặn vẹo, rốt cuộc từ hình dáng mặt quỷ, trực tiếp hóa thành móng vuốt sương mù màu đen!

Cái móng vuốt tối tăm, vô cùng sắc bén, giống như có thể xé rách hư vô. Sau khi nó xuất hiện, lập tức khiến cho thiên địa này biến sắc. Từ bốn phía xung quanh hàn khí cuồn cuộn bạo phát ngập trời. Mặt quỷ hóa thành móng vuốt màu đen, liền trực tiếp đánh ra một trảo ra!

Trong tiếng nổ vang, móng vuốt này va chạm đầu tiên, chính là hạ xuống chân lớn trong Thủy Trạch Quốc Độ. Âm thanh điếc tai nhức óc chấn động tám phương. Chân lớn của Thủy Trạch Quốc Độ chấn động mạnh, nhưng lại không có cách nào chống lại, bị một trảo này, sinh sôi đánh nát!

Thậm chí còn mang theo tiếng gào thét thống khổ, theo chân lớn tan vỡ từ trong hư vô từ phía xa truyền đến. Toàn thân Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt, một ngụm máu tươi phun ra. Phượng hoàng lửa màu vàng do thần thông của Đỗ Lăng Phỉ biến ảo, bay ra, lao thẳng đến chỗ quỷ trảo.

Trong phút chốc, phượng hoàng lửa màu vàng này lại cùng quỷ trảo va chạm, còn giống như bẻ gãy nghiền nát vậy, bị quỷ trảo kia trực tiếp xé rách. Phượng hoàng lửa màu vàng này phát ra âm thanh thê lương, ầm ầm tan vỡ ra. Đỗ Lăng Phỉ cũng phun ra máu tươi. Vị trí ở vai nàng xuất hiện ba vết thương sâu tới tận xương!

Cũng chính là ở trong một chớp mắt này, tay phải của Bạch Tiểu Thuần, ở dưới Nhân Tổ biến, Nhân Sơn Quyết phát ra Bất Diệt Đế Quyền, mang theo sự bá đạo vô thượng, ầm ầm hạ xuống!

Thiên địa chấn động, theo một quyền của Bạch Tiểu Thuần hạ xuống, Nhân Tổ biến của hắn tan vỡ. Nhân Sơn Quyết chia năm xẻ bảy. Máu tươi điên cuồng phun ra. Ngay cả Bất Diệt Đế Quyền, đều bị trực tiếp tan rã!

Nhưng lực lượng do hắn cùng với Đỗ Lăng Phỉ liên thủ, tuyệt đối không tầm thường. Tuy bị quỷ trảo kia phá, nhưng liên tiếp trùng kích, cuối cùng ở dưới Bất Diệt Đế Quyền, quỷ trảo của mặt quỷ ở giữa không trung cũng chấn động, thế đi chợt dừng lại.

Mượn lực dừng lại này, Đỗ Lăng Phỉ vội vàng bấm quyết. Toàn thân nàng có ánh sáng màu vàng đột nhiên hiện ra, cuốn theo mình cùng Bạch Tiểu Thuần khóe miệng còn đang tràn ra máu tươi, nhanh chóng lui về phía sau.

Trong phút chốc, hai người liền trực tiếp lùi đến hơn nghìn trượng, vẫn không dừng lại. Không biết Đỗ Lăng Phỉ triển khai ra thần thông gì, tốc độ rốt cuộc trong nháy mắt lại bạo phát. Một lần chớp hiện, rốt cuộc đã đến bên ngoài vạn trượng. Lại một lần chớp hiện nữa, hai người đã ở phía xa không thấy được hình bóng.

Tất cả những điều này đều phát sinh trong chớp mắt. Quỷ trảo dừng lại ở giữa không trung một hồi, lúc này vặn vẹo, một lần nữa biến thành mặt quỷ khóc cười. Trong mắt nó vẫn đầy vẻ châm chọc, còn có một sự tham lam.

– Các ngươi chạy không thoát…

Âm thanh giống như vô số người cùng nhau mở miệng. Quỷ dị đặc biệt nhếch miệng cười, bỗng nhiên đuổi theo. Trên thực tế, sở dĩ nó xuất hiện ở nơi này, chính là bị khí tức trên người Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ, hình như chỉ có nó có thể cảm nhận được hấp dẫn. Lúc này cho dù Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ chạy trốn, nhưng ở trong cảm nhận của nó, đối phương giống như cây đuốc trong đêm tối, vô cùng rõ ràng.

Trên trời cao, bên trong vòng sáng màu vàng, lúc này sắc mặt Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ đều tái nhợt. Đỗ Lăng Phỉ cắn răng, triển khai bí pháp, lần lượt na di rời đi.

– Nó làm sao có thể xuất hiện ở nơi này?

Trong thần sắc Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự bất an cùng lo lắng. Hắn lấy ra đan dược đưa cho Đỗ Lăng Phỉ. Đồng thời, bản thân hắn cũng nuốt vào không ít. Khả năng khôi phục của Bất Tử Huyết của hắn, lúc này cũng thể hiện ra. Tiêu hao lực lượng thân thể trước đó, lúc này rốt cuộc khôi phục bảy tám phần.

Nhưng cho dù là vậy, tất cả cũng chỉ là vô nghĩa. Lúc trước ra tay, Bạch Tiểu Thuần đã nhìn ra được, lực lượng của mặt quỷ kia cũng không phải là Thiên Nhân!

Nói cách khác, lấy hắn cùng với Đỗ Lăng Phỉ liên thủ, đủ để có thể nói là vô địch ở dưới Bán Thần!

– Có lẽ, ta biết tại sao nó muốn xuất hiện. Ta nghĩ đến… Phụ thân ta… cũng sắp đến đây.

Đỗ Lăng Phỉ hít một hơi thật sâu, trong mắt có cảm giác lạnh lẽo hiện lên. Thời điểm nói ra hai chữ phụ thân, thân thể của nàng run lên, giống như trong lòng đang đau đớn.

Chapter Truyện / Chương 974 – Trở Nên Khiếp Sợ