Chương 977 – Đều Là Của Ta

Chapter Truyện / Chương 977 – Đều Là Của Ta

Đối với Bạch Tiểu Thuần khi vừa bước vào Tu Chân giới mà nói, Bán Thần là cái gì, hắn cũng không biết, càng không cần phải nói tới chuyện coi nó thành mục tiêu. Mà bây giờ, hắn đã đến Thiên Nhân trung kỳ, tiếp xúc qua không ít Bán Thần.

Nhất là ban đầu ở Cự Quỷ Thành của Man Hoang, hắn từng từng cảm nhận một giọt hồn huyết bên trong Bán Thần tại Cự Quỷ Vương. Đối với hắn mà nói, Bán Thần… Đã không còn là chuyện xa lạ không thể thành được!

Mà để cho Bạch Tiểu Thuần có nắm chắc, là theo như lời bé gái nói, lấy bắc mạch làm trụ cột, hóa ra pháp bảo, lấy đi lực lượng thiên địa tích lũy tồn tại trong rất nhiều năm này.

Tạo hóa này rốt cuộc có thể khiến cho tu vi của mình đột phá hay không, Bạch Tiểu Thuần không biết. Nhưng hắn có lòng tin, một khi mình nuốt lấy tạo hóa này vào, chiến lực của hắn nhất định có thể quét ngang tất cả cảnh giới Thiên Nhân!

Thậm chí Bán Thần… Cũng không phải không thể đánh một trận!

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Thân thể hắn thoáng một cái hóa thành một đạo cầu vồng, rời khỏi nơi này, bay về phía xa. Mấy ngày sau, hắn tìm một chỗ sông băng biến thành động phủ, khoanh chân ngồi tĩnh tọa.

Lo lắng Thiên Tôn sẽ quay lại, Bạch Tiểu Thuần không lập tức triệu hoán bé gái, mà lặng lẽ chờ đợi.

Đợi nửa tháng, sau khi xác định Thiên Tôn sẽ không trở về, Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy có chút không ổn thỏa. Rốt cuộc hắn tiếp tục ngồi tĩnh tọa, lại đợi thêm ba tháng.

Cho đến ngày này, Bạch Tiểu Thuần không có cách nào đợi thêm nữa. Hai mắt hắn đang khép chợt mở ra. Hắn hít một hơi thật sâu, lấy quan tài của bé gái từ bên trong túi trữ vật ra, đặt ở trước mặt mình. Lúc này, hắn nhìn bé gái bên trong quan tài, có chút do dự.

– Ta cùng với Hàn Môn lão tổ này, lời nên nói đều đã nói… Nàng nếu như gạt ta, đối với nàng cũng không có lợi ích gì!

Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái, lấy ra mảnh lá băng này, từ từ đặt ở phía trên quan tài.

Thời điểm lá băng vừa mới tiếp xúc quan tài, lập tức xuyên qua, rơi vào trên trán của bé gái, tản ra ánh sáng chói mắt, rất nhanh lại biến mất không thấy bóng dáng.

Bạch Tiểu Thuần có chút khẩn trương, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào quan tài. Cũng chính là vào lúc này, bên tai của hắn truyền đến giọng nói của bé gái hồi lâu không thấy xuất hiện qua.

– Khí tức của bắc mạch… Khí tức băng hàn… Khí tức của sự thức tỉnh…

– Ngươi làm rất tốt… Thời gian ta thức tỉnh chỉ có một trăm hơi thở. Ta bây giờ còn không thể thức tỉnh thật sự. Ngươi dựa theo sự chỉ điểm của ta, đi tìm đến lối vào tiếp điểm… Sau khi đi đến nơi đó, ta sẽ dùng thời gian một trăm hơi thở, mở ra cánh cửa của pháp bảo!

Giọng nói này mang theo một chút kích động, sau đó lập tức liền truyền ra ý thức về phía Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần nghe vậy hít một hơi thật sâu, thần sắc nghiêm nghị. Mấy tháng nay, hắn cũng suy nghĩ rất kỹ về chuyện này. Hiện tại hắn đã có sự lựa chọn. Hắn cũng quả quyết đứng dậy, dựa theo chỉ điểm của bé gái, rời khỏi động phủ, vội vàng bay nhanh về phía sâu bên trong Băng Nguyên của bắc mạch.

Cũng không lâu lắm, rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần đã đến địa phương bé gái chỉ định. Nơi đó có một con sông băng thật lớn. Sau khi tới gần quan sát con sông băng này một chút, Bạch Tiểu Thuần giơ chân phải lên, hung hăng giẫm một cái. Nhất thời mặt đất nổ mạnh. Một vết nứt cực lớn xuất hiện.

Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn mấy lần, sau đó thoáng một cái chui vào bên trong vết nứt, lao thẳng đến sâu bên trong mặt đất, một đường thẳng đi. Hễ gặp phải lớp băng ngăn cản, hắn liền trực tiếp phá vỡ. Cứ như vậy, hắn với thế như chẻ tre vậy, sau một nén nhang, đã đến đáy của Băng Nguyên này.

Bốn phía xung quanh có hàn khí vô cùng nồng đậm. Ở dưới Băng Nguyên này, tồn tại một động băng cực lớn. Trên đỉnh của động băng treo từng gai băng cực lớn. Thậm chí ở bốn phía xung quanh nơi này còn có vô số sông băng nhỏ, khiến người ta có một loại cảm giác sắc bén.

Lúc này sau khi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, lập tức liền thấy mặt đất của động băng này, thình lình tồn tại một mặt gương cực lớn giống như hồ nước vậy!

Mặt gương là lớp băng. Bốn phía xung quanh mép kính tản ra khí tức năm tháng cổ xưa. Nhất là ở bên trong sự yên tĩnh này, sau khi Bạch Tiểu Thuần đạp ở trên cái gương, cúi đầu xuống. Hắn nhìn thấy được mặt gương dưới chân, chiếu ra ảnh ngược của mình. Đột nhiên có một cảm giác thần bí dâng lên.

– Đến rồi… Ngươi biết kết quả sau khi lừa dối ta đấy. Ta sẽ không cùng ngươi đi tranh đoạt khí linh trở thành pháp bảo. Nếu như không có lòng hại ta thì tốt. Một khi thật sự có, đều thu lại ta!

– Ngươi chắc hẳn hiểu rõ, nên lựa chọn như thế nào!

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần nghiêm túc. Ngay lập tức ở trong đầu hắn truyền ra ý thức. Rất nhanh, giọng điệu kích động của bé gái bỗng nhiên vang vọng ở trong đầu hắn.

– Chính là chỗ này. Mau lấy quan tài của ta!

Trong sự kích của bé gái, Bạch Tiểu Thuần cũng không chút do dự, trực tiếp lấy quan tài ra, đặt ở trên gương băng này.

Quan tài này đang rơi xuống chớp mắt, đột nhiên lại tản ra ánh sáng chói mắt, một cường hãn thức tỉnh sóng dao động, ở trong một chớp mắt này, ở bên trong quan tài chợt vang lên.

Cùng lúc đó, bé gái âm thanh, ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần, nhanh chóng truyền ra.

– Bạch Tiểu Thuần, cám ơn ngươi giúp ta. Ngươi yên tâm đi. Chuyện ta hứa hẹn, tuyệt đối sẽ không đổi ý, càng không có lừa dối ngươi!

– Nơi đây là một chỗ tiếp điểm lối vào pháp bảo của bắc mạch, là chỗ khe hở duy nhất ta lưu lại năm đó. Cũng chỉ có từ nơi này, mới có thể tiến vào thế giới của pháp bảo!

– Mà ta cần thời gian một trăm hơi thở mở ra chỗ tiếp điểm này. Một khi mở ra, chúng ta sẽ bị hút vào thế giới bên trong pháp bảo!

– Ở nơi đó, ta cần một ít thời gian đi dung hợp cùng pháp bảo này, cuối cùng trở thành khí linh của nó… Ngươi cũng sẽ ở nơi đó, hấp thu lực lượng thiên địa đã tích lũy trong vô số năm tháng!

– Tin tưởng ta, thời điểm khi chúng ta đi ra… Ngươi sẽ không hối hận vì quyết định của ngươi!

Giọng điệu của bé gái trở nên gấp gáp, có phần không nén được sự phấn chấn. Sau khi nói hết những lời này, trong chớp mắt chỗ quan tài của nàng đã bị ánh sáng chói mắt hoàn toàn bao trùm. Cùng lúc đó, quan tài này rốt cuộc nhanh chóng dung hòa!

Theo sự dung hòa, Bạch Tiểu Thuần mơ hồ nhìn thấy được, bé gái bên trong quan tài rốt cuộc nhanh chóng trưởng thành. Chỉ chớp mắt một cái, nàng lại có thể hóa thành kích thước của một người bình thường. Có thể mơ hồ nhìn thấy được, đó là một nữ tử tuyệt sắc. Tuy bị ánh sáng chói mắt che đi tầm nhìn, khiến hắn nhìn không rõ, nhưng lại có thể nhìn ra được những đường nét uyển chuyển cùng với đường cong động lòng người!

Hơn nữa, trong nháy mắt này, trên người của nàng có một khí tức cường hãn chợt tản ra, không phóng lên trên cao, mà tất cả dung nhập vào trong mặt gương băng kia.

Nhất thời, mặt gương băng lại dâng lên từng sóng chấn động, giống như dung hòa trở thành hồ nước. Mà sau khi nữ tử kia cũng hít một hơi thật sâu, toàn thân trực tiếp lại dung nhập vào bên trong mặt gương này.

Theo nàng dung nhập, dao động của mặt gương này càng thêm mãnh liệt. Bốn phía xung quanh còn có những tiếng nổ ầm ầm ầm, không ngừng vang vọng.

Tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên, khẩn trương nhìn chằm chằm vào trong mặt gương. Thời gian từng hơi thở một trôi qua. Dao động phía trên mặt gương lại càng lúc càng mãnh liệt, mơ hồ. Cuối cùng nó hình thành một vòng xoáy lấy chỗ nữ tử kia dung nhập làm trung tâm.

Vòng xoáy này vừa mới bắt đầu chuyển động có chút thong thả. Mà sau khi hai mươi hơi thở qua đi, chuyển động của nó tăng nhanh dần dần, giống như muốn đánh thủng mặt gương này, mượn tiếp điểm ở nơi đây, xuyên thành một lối đi, tiến vào… Bên trong pháp bảo!

Cho đến thời điểm bốn mươi hơi thở, vòng xoáy truyền ra tiếng nổ vang, trở thành âm thanh duy nhất ở bên trong động băng này, khuếch tán ra khắp nơi. Đồng thời, vô số gai băng cùng sông băng nhỏ bên trong động băng này không chịu nổi, không ngừng vỡ nát.

Bạch Tiểu Thuần không có chú ý tới những gai băng vỡ nát. Lúc này hắn khẩn trương quan sát vòng xoáy này, cũng đang tính toán thời gian.

Năm mươi hơi thở, sáu mươi hơi thở, bảy mươi hơi thở…

Bạch Tiểu Thuần cảm giác nhịp tim đập càng lúc càng nhanh. Lúc này hơi thở của dồn dập. Ở thời điểm bảy mươi hơi thở, vòng xoáy dưới chân hắn đã cuồng bạo vô cùng. Mơ hồ, Bạch Tiểu Thuần lại có thể ở nơi tâm điểm này, thấy được một lỗ nhỏ giống như lỗ thủng do vòng xoáy chuyển động hình thành!

Thông qua lỗ nhỏ này, hắn mơ hồ thấy được bên trong, giống như tồn tại một thế giới…

– Còn có chưa được ba mươi hơi thở!

Bạch Tiểu Thuần không khỏi bước tới gần thêm vài bước. Nhưng ngay trong một chớp mắt này, bỗng nhiên trong tiếng ầm ầm bốn phía xung quanh, đột nhiên có thêm một âm thanh.

Đó là tiếng gió nức nở, giống như gào khóc thảm thiết vậy. Âm thanh này vừa xuất hiện, liền khiến cho sắc mặt Bạch Tiểu Thuần chợt biến đổi. Hắn bỗng nhiên quay đầu lại. Hắn thấy được ở phía xa có một bóng đen, đang theo khe của con sông băng, lao thẳng đến nơi đây!

– Ngươi… Ngươi không phải đã bị Thiên Tôn bắt đi rồi sao?

Sau khi Bạch Tiểu Thuần thấy rõ bóng đen, trong đầu chợt có tiếng nổ vang. Hắn kinh ngạc kêu lên thất thanh. Đồng thời, trong lòng hắn chấn động mãnh liệt. Hắn càng lo lắng, Thiên Tôn có thể đã ở bốn phía xung quanh.

– Thiên Tôn? Hắn bắt đi chỉ là phân hồn của lão phu!

Bóng đen kia chính là mặt quỷ khóc cười! Lúc này trong tiếng cười dữ tợn, hắn nhìn về phía vòng xoáy dưới chân Bạch Tiểu Thuần. Trong mắt hắn mang theo sự tham lam. mãnh liệt đến cực hạn Mặt quỷ trả lời, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động, lại có chút bừng tỉnh. Mặc dù Thiên Tôn không ở đây, khẩn trương trong lòng hắn giảm đi một chút, nhưng rất nhanh lại trở nên mãnh liệt. Cho dù thật sự chỉ có một mình mặt quỷ này, Bạch Tiểu Thuần cũng còn xa mới có thể là đối thủ của hắn. Đồng thời sự tham lam trong mắt của đối phương, cũng khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút lo sợ. Mồ hôi trán túa ra.

– Đáng chết. Tại sao Thiên Tôn lại chỉ có thể bắt được một phân hồn.

Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần cũng nhanh chóng ngưng lại. Hắn bỗng nhiên lui về phía sau.

– Phía dưới Băng Nguyên này, quả nhiên cất giấu một Thế Giới Chi Bảo như thế. Ha ha, Thiên Tôn không cảm giác được, nhưng không giấu giếm được lão phu. Cũng không uổng công lão phu tính ra. Chỉ muốn đi theo ngươi, là có thể kết duyên cùng pháp bảo này. Mặc dù hi sinh một phân hồn, có thể có pháp bảo này, mảnh thế giới này… Đều là của ta!

Mặt quỷ vô cùng kích động. Hai mắt phát ra ánh sáng chói lòa nhất từ trước tới nay. Toàn thân hắn tản ra dao động tu vi kinh người, ầm ầm lao tới gần!

Chapter Truyện / Chương 977 – Đều Là Của Ta