Chương 990 – Ta Nhẫn

Chapter Truyện / Chương 990 – Ta Nhẫn

– Bạch Tiểu Thuần vạn ác này, cuối cùng đã đột phá tu vi…

Thời khắc này mặt quỷ nằm ở chỗ ẩn thân, ngơ ngác nhìn bầu trời. Hắn thấy được gương mặt của bé gái ở trên trời cao, khẽ thở ra một hơi. Trong lòng hắn dâng lên sự bi ai, đồng thời còn có kích động.

Hắn cảm thấy mình có thể sống qua được mấy năm nay, thật sự rất không dễ dàng gì. Hiện tại, theo Bạch Tiểu Thuần đột phá, theo lực lượng thiên địa ở bốn khu vực lớn đều đã biến mất, theo mặt quỷ thấy, thời khắc mấu chốt quyết định tất cả đã đến.

– Hồn này gần như đã trở thành khí linh… Đến khi đó, thế giới pháp bảo này bị hắn hoàn toàn nắm trong tay. Mà tên Bạch Tiểu Thuần đáng chết này nhất định sẽ bảo khí linh mở ra pháp môn, do đó rời khỏi đây…

Trong lòng mặt quỷ tràn đầy kích động cùng chờ mong. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để mình rời khỏi nơi này. Nếu có thể nắm chặt, như vậy một khi ra ngoài, hắn tin tưởng bản thân mình có thể trong nháy mắt khôi phục lại tu vi.

Đến khi đó, hắn thề nhất định phải khiến cho Bạch Tiểu Thuần hối hận vì đã sống ở trên thế giới này.

Mà điều hắn cần làm, chính là ở trong quá trình này, sử dụng cố gắng lớn nhất khiến cho Bạch Tiểu Thuần tin tưởng chính mình cả người lẫn vật đều vô hại. Thậm chí hắn cũng đã nghĩ xong, đối phương nhất định sẽ tìm một ít biện pháp tới điều khiển mình. Hắn cũng sẽ cố gắng hết sức phối hợp. Nhưng trên thực tế, hắn có lòng tin, lấy bí pháp của mình, chỉ cần đi ra ngoài, nhất định có thể phá vỡ tất cả cấm chế ràng buộc.

– Chỉ có điều cũng không thể đặt hi vọng ở trên người tên Bạch Tiểu Thuần đáng chết này. Vạn nhất người này đầu bị hỏng, không nhìn ra được giá trị của ta, cũng không có thao túng ta, dự định dẫn ra ngoài… Ta cũng không sợ!

Ở sâu bên trong mắt của mặt quỷ, có ẩn nấp vài hàn quang tối tăm lóe lên lập tức biến mất. Trên thực tế, từ hai năm trước hắn đã bắt đầu chuẩn bị.

Trong hai năm này, tu vi của hắn tuy bị áp chế đến Nguyên Anh, nhưng lại âm thầm không ngừng sử dụng lực thần hồn của chính mình tích lũy lại. Hiện tại hắn đã ngưng tụ ra lực một đòn.

Lực một đòn này, cũng không phải thể hiện ở trên phương diện chiến lực, mà là phương pháp na di. Mặc dù sẽ tiêu hao gần như một nửa thần hồn của hắn, nhưng hắn có thể nắm chắc, một khi Bạch Tiểu Thuần có ý nghĩ không muốn dẫn mình đi, như vậy cánh cửa của pháp bảo mở ra trong nháy mắt, hắn sẽ không chậm trễ chút nào thi triển bí pháp này, ngưng tụ lực một đòn, hóa thành tốc độ kinh thiên, trực tiếp na di ra ngoài!

– Hai loại chuẩn bị, bất kể là loại nào cũng có thể khiến cho ta thuận lợi chạy ra ngoài, khôi phục tu vi!

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi chờ đấy cho ta!

Trong lòng mặt quỷ không kìm chế được kích động, nhưng rất nhanh thần sắc lại biến đổi.

– Hắn tới rồi!

Mặt quỷ hít vào một hơi. Hắn nhận thấy được ở phía xa, khí tức của Bạch Tiểu Thuần này thật kinh người, đang ầm ầm tới gần. Trong lúc run rẩy hắn vội vàng áp chế sự kích động, lộ ra một biểu tình đờ đẫn, kinh ngạc nhìn bầu trời, khiến người ta cảm giác giống như hắn đang trong sự tuyệt vọng lộ ra. Trên thực tế trong lòng hắn đang cẩn thận đến cực hạn.

Không bao lâu, thiên địa chấn động, hư vô vặn vẹo. Bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần bước một bước tới, lại xuất hiện ở giữa không trung. Hắn đứng ở nơi đó, ngạo nghễ ngẩng đầu, tay áo khẽ vung lên, thản nhiên mở miệng.

– Tiểu quỷ, có chuyện cần ngươi tới hỗ trợ.

Nghe đối phương lại có thể gọi mình là tiểu quỷ, trong lòng mặt quỷ co giật vài cái. Nhưng hắn cũng không dám lộ ra hoàn toàn, vẫn là bộ dạng giả vờ ngây ngốc, mờ mịt nhìn về hư vô phía xa.

Nhìn thấy được bộ dạng mặt quỷ như thế giằng co hơn hai năm, Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng. Hắn suy nghĩ thấy hôm nay mình còn chưa đủ lực trấn áp, vì vậy trừng mắt.

– Tiểu quỷ, ngẩng đầu lên!

Bạch Tiểu Thuần khẽ quát một tiếng. Nhất thời sóng dao động của một tu ví Thiên Nhân viên mãn ầm ầm tản ra, lập tức khiến thế giới này biến sắc. Ý chí của hắn, cũng không ngừng khuếch tán ra ở bên trong thiên địa tám phương.

Ý chí cường hãn này dường như có thể ảnh hưởng toàn bộ thế giới pháp bảo. Ở bên trong còn ẩn chứa biến hóa kỳ lạ nào đó. Dường như Bạch nhất cử nhất động của Tiểu Thuần, đều ẩn chứa pháp tắc của thế giới. Ánh mắt hắn còn giống như mắt của trời cao. Uy áp trên người, giống như thiên uy chân chính!

Thậm chí sẽ cho người ta một loại ảo giác, hình như sự hiện hữu của hắn chính là hóa thân của thiên địa này!

Ở trên người của hắn còn xuất hiện một tầng ánh sáng rực rỡ. Ánh sáng này giống như cho Bạch Tiểu Thuần mặc vào một bộ y phục, khiến cho hắn đứng trên bầu trời, không thể không chú ý tới.

Biến hóa này người ngoài có thể không nhìn thấy rõ quá nhiều nội tình. Chỉ khi ở cảm nhận sẽ phải kính sợ. Nhưng khi mặt quỷ nhìn lại, hắn liếc mắt liền nhìn ra, đây là…

– Trời tùy theo ý người… Thế giới y…

Trong lòng mặt quỷ thầm run lên. Trời tùy theo ý người. Đây là sau khi đạt đến cực hạn của cảnh giới Thiên Nhân, mới xuất hiện một loại trạng thái này. Ở dưới trạng thái này, giống như tu sĩ cùng trời đất hoàn toàn dung hợp lại với nhau. Ý chí của hắn chính là ý chí của trời cao. Suy nghĩ của hắn chính là ý nghĩ của thế giới.

– Tên Bạch Tiểu Thuần đáng chết này. Tư chất của hắn kinh người. Cũng không phải mỗi một Thiên Nhân đều có thể đạt được cảnh giới trời tùy theo ý người. Cũng không phải mỗi một cảnh giới tùy theo ý người đều có thể ngưng tụ ý chí ra thế giới y… Đây là thời điểm Thiên Nhân chỉ có sắp tới đột phá cảnh giới, bước vào Bán Thần cảnh, mới có thể xuất hiện biến hóa.

Trong lòng mặt quỷ vô cùng phức tạp, lại càng nhiều cay đắng. Hắn biết, sau trời tùy ý người, chính là cảnh giới Bán Thần!

Nếu như nói cảnh giới Thiên Nhân là dung hợp ý chí của bản thân cùng trời đất, mượn thiên địa tới thể hiện ra, như vậy Bán Thần… Chính là một mình mở ra một thế giới vậy. Sau khi linh hồn hóa thành thần hồn, ý chí của Bán Thần sẽ tranh cùng trời đất phát sáng, cho tới khi đạt tới cực hạn, có thể áp chế được thiên địa xuống!

Chú ý tới trong mắt của mặt quỷ vốn lộ vẻ mờ mịt này, lúc này lại xuất hiện một tia chấn động kinh ngạc, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy trong lòng vô cùng vui vẻ. Loại cảm giác bị người khác chú ý này, nhất là khiến cho một người thích giết chóc có thể đánh một trận cùng Thiên Tôn, trước đó còn kêu đánh kêu giết đối với mình phải chấn động, khiến cho hắn rất đắc ý.

Lúc này thoáng một cái, Bạch Tiểu Thuần lại xuất hiện ở bên cạnh mặt quỷ, tay phải vỗ vào túi trữ vật. Có ánh sáng màu đen lóe lên. Vĩnh Dạ Tán lại xuất hiện ở trong tay Bạch Tiểu Thuần.

– Ta hiện tại tu luyện, vẫn thiếu một chút sinh lực. Ngươi đường đường là chuẩn Thái Cổ, sinh lực nhiều như vậy, cho ta mượn một chút. Ta nghĩ ngươi chắc chắn sẽ không cự tuyệt đâu.

Bạch Tiểu Thuần liếm môi một cái, nhìn mặt quỷ run lẩy bẩy. Vĩnh Dạ Tán lại đâm mạnh tới.

Toàn thân mặt quỷ chấn động, cố tình phản kháng cùng giãy dụa, nhưng lại chỉ là vô dụng. Nhất là khi hắn nghĩ đến cánh cửa của pháp bảo gần mở ra. Vì vậy trong lòng thầm cắn răng, biến tất cả phát điên hành chờ mong sau này sẽ báo thù đối với Bạch Tiểu Thuần. Hắn lặng lẽ nhắm hai mắt lại.

– Ta nhịn… Còn có ba ngày. Ta nhịn hai năm, cũng không thiếu ba ngày này!

Nhưng mặt quỷ này vẫn xem thường khả năng cắn nuốt sinh lực của Vĩnh Dạ Tán. Sau khi Vĩnh Dạ Tán đâm vào trong cơ thể mặt quỷ, nhất thời một lực hút kinh người, lại trong giây lát từ trên Vĩnh Dạ Tán bạo phát ra.

Mặt quỷ vốn đã nhắm mắt lại, nhưng trong nháy mắt lại chợt mở ra. Trong mắt hắn lộ ra vẻ không có cách nào tin tưởng được. Còn có tiếng kêu buồn bã thảm thiết không nhịn được truyền ra. Trong một chớp mắt này, sinh lực của hắn rốt cuộc giống như ngựa hoang thoát khỏi dây cương, căn bản là không khống chế được, lao thẳng đến chỗ của Vĩnh Dạ Tán.

Trong vòng mấy cái hít thở ngắn ngủi, lại có thể lại rút đi một, hai phần trăm sinh lực trong toàn thân hắn. Hắn khiếp sợ lập tức tính phản kháng. Nhưng vừa nghĩ tới ba ngày sau, khí linh thức tỉnh, hắn lại run rẩy, tự nói với mình.

– Ta nhịn!

Sinh lực nồng đậm như vậy, theo Vĩnh Dạ Tán trực tiếp dũng mãnh tràn vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần. Mắt Bạch Tiểu Thuần chợt sáng lên. Hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Hắn biết sinh lực của mặt quỷ này không tầm thường, nhưng vẫn bị sinh lực nồng đậm kia đối phương làm cho vui mừng một chút.

Theo lực sinh lực trào vào trong cơ thể, tám phần mười Bất Tử Huyết trong toàn thân hắn đều đang điên cuồng vận chuyển, không ngừng cắn nuốt sinh lực, sau đó nhanh chóng lan tràn ra. Cảm nhận Bất Tử Huyết biến hóa, Bạch Tiểu Thuần vừa vui sướng mím môi, vừa liếc mắt nhìn mặt quỷ.

– Gia hỏa này lại là một viên Sinh Lực Đan, không biết có thể nuốt vào hay không…

Nghĩ như vậy, Bạch Tiểu Thuần rất động tâm. Hắn đâm Vĩnh Dạ Tán vào sâu hơn một ít. Lực hút cũng theo đó tăng mạnh. Dưới sinh lực trôi qua, đau thương trong lòng mặt quỷ càng thêm mãnh liệt. Hắn phát hiện, sinh lực của mình lúc này rốt cuộc đã bị hút đi một phần.

Điều này khiến cho hắn hoảng loạn. Thời điểm hắn vừa muốn giãy dụa, chợt nhìn thấy ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần. Hắn lại run rẩy một cái.

– Gia hỏa này muốn ăn ta! Trời ạ, hắn làm sao có thể có ý nghĩ như vậy được. Đáng chết, bình thường đều ta ăn người khác mới đúng!

– Ta… Ta nhịn!

Mặt quỷ sợ thiếu chút nữa hồn phi phách tán. Cũng may sau khi Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một hồi, vẫn cảm thấy có phiêu lưu. Không bằng Vĩnh Dạ Tán dùng tới vẫn ổn thỏa hơn. Lúc này hắn mới tiếc nuối bỏ đi ý định muốn ăn mặt quỷ này.

Nhưng hắn lại không biết, ý nghĩ trong lòng hắn theo ánh mắt tản ra, đã khiến cho mặt quỷ sợ suýt nữa tan vỡ.

Thời gian trôi qua. Rất nhanh, sinh lực của mặt quỷ đã bị Bạch Tiểu Thuần hút đi gần bốn phần. Thần hồn của mặt quỷ cũng đã trở nên bất ổn. Lúc này hắn mệt mỏi đến cực hạn. Thật ra, rất nhiều lần hắn đều muốn vùng lên phản kháng. Nhưng vừa nghĩ tới ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần trước đó, hắn lại run rẩy, lại khuyên mình đi nhẫn nhịn…

Cho đến sau khi bị hút đi bốn phần, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng ngừng lại, không để ý tới mặt quỷ nữa. Hắn cầm Vĩnh Dạ Tán rời đi. Sau khi tìm một nơi, hắn bắt đầu ngồi tĩnh tọa hấp thu.

Mặt quỷ cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Hắn bi ai nhìn toàn thế giới, trong lòng chờ mong ba ngày này mau chóng qua…

– Bạch! Tiểu! Thuần! Chờ ta ra ngoài, ta nhất định phải hút đi sinh lực của ngươi. Ta phải mấy lần hút trở về. Ngươi lại muốn ăn ta. Ngươi còn là người nữa sao? Ta phải ăn ngươi!

Chapter Truyện / Chương 990 – Ta Nhẫn