Chương 1018 – Tuyệt Vọng Khôi Hoàng Thành

Chapter Truyện / Chương 1018 – Tuyệt Vọng Khôi Hoàng Thành

Trong khi Bất Tử Trường Sinh Công vẫn trong quá trình dung hợp, chiến tranh bên ngoài… Vẫn còn đang tiến hành!

Cuộc chém giết ở trên Thông Thiên Đảo cũng không kết thúc!

Hình như toàn thế giới đều chìm đắm ở trong cuộc giết chóc, điên cuồng vô cùng!

Cuộc chiến tranh giữa Thông Thiên đại lục cùng Man Hoang, cho đến ngày nay tuy rằng đã trải qua vài năm, nhưng luận về mức độ thảm khốc, có thể nói là nhất trong lịch sử toàn bộ Thông Thiên thế giới từ trước tới nay!

Mặc dù là năm đó Thông Thiên đạo nhân phản bội Khôi Hoàng Triều, phát động cuộc chiến kinh thiên, khiến cho một hoàng triều sụp đổ. Cuối cùng ở dưới sự trợ giúp của người thủ mộ, tránh được cuộc chiến của Man Hoang. Xét về mức độ thảm khốc, cũng không như bây giờ.

Từ trước tới nay, đây cũng một lần chiến tranh, có thể ở trong thời gian ngắn như vậy, số lượng người tử vong nhiều, vượt quá sức tưởng tượng!

Man Hoang làm chiến trường. Mặt đất đã qua bị máu dần nhuộm đỏ. Trong thiên địa cũng khuếch tán khí tức tử vong cùng với mùi máu tanh nồng đậm… Hình như ngay cả gió to cũng vẫn không có cách nào thổi tan được mùi đó.

Tất cả tông môn bốn mạch Thông Thiên đại lục, tử vong đã vượt quá năm thành… Nếu không phải có Thiên Tôn áp chế, tỉ lệ tử vong kinh người như vậy, tất nhiên sẽ khiến cho sĩ khí tất cả tu sĩ tông môn của Thông Thiên đại lục đều sụp đổ.

Mỗi một Thiên Nhân ngã xuống. Hôm nay bốn mạch bên trong Thông Thiên đại lục, số lượng Thiên Nhân đã giảm bớt hơn một nửa… Mặc dù Bán Thần lão tổ bốn mạch, đến nay vẫn chưa có người nào tử vong, nhưng thương thế của bọn họ đều càng thêm nghiêm trọng.

Mà Thông Thiên đại lục thương vong như vậy, trong cuộc chiến tranh này vẫn đứng ở bên chiếm ưu thế. Có thể tưởng tượng được… Thương vong của Man Hoang vô cùng nghiêm trọng, đã là đến trình độ nghe cũng thấy rợn cả người!

Gần như tất cả bộ lạc thổ dân trên toàn bộ Man Hoang, đều đã diệt vong…

Bảy phần Thiên Hầu ngã xuống, hơn phân nửa Thiên Công hình thần câu diệt…

Bốn thành trì của Đại Thiên Vương cũng đều rơi vào tay giặc, sụp đổ ở trong chiến tranh. Ngoại trừ thế lực Cự Quỷ Vương vẫn tính là bảo tồn hoàn chỉnh ra, quân đoàn của ba Thiên Vương khác đã diệt vong khoảng tám phần…

Sở dĩ Cự Quỷ Vương cùng ba Thiên Vương khác, chênh lệch lớn như thế, tách dụng của Bạch Tiểu Thuần chiếm chủ đạo. Không chỉ vì hắn ngăn cản cuộc chiến giữa Thông Thiên đông mạch cùng Cự Quỷ Thành, còn vì trước khi hắn tiến vào chiến trường Cự Quỷ Thành, đã giết chết ba vị Thiên Vệ, đồng thời cũng khiến cho trận pháp tan vỡ.

Tất cả những điều này là chỗ mấu chốt!

Mà thành trì cùng quân đoàn của ba Thiên Vương khác, cuộc chiến thất bại, cùng với trong lúc chạy tứ tán lại bị trận pháp ngăn cản, mới là nhân tố chủ yếu khiến cho bọn họ gần như bị diệt sạch.

Lúc này, chỗ phạm vi Khôi Hoàng Triều ở Man Hoang đã bị chiếm cứ hơn chín phần. Còn lại… Chỉ có một tòa Khôi Hoàng Thành!

Hôm nay trong Khôi Hoàng Thành tập trung toàn bộ lực lượng cuối cùng của Man Hoang. Một khi Khôi Hoàng Thành bị diệt, như vậy đại biểu cho cuộc chiến tranh này kết thúc, đại biểu… Một mạch Khôi Hoàng đã hoàn toàn bị diệt sạch!

Ở bốn phía xung quanh Khôi Hoàng Thành, tu sĩ tông môn bốn mạch đã từ khắp nơi tập trung lại, bao vây xung quanh Khôi Hoàng Thành. Đồng thời, trong lòng gần như toàn bộ tu sĩ Thông Thiên đều mệt mỏi không thể chịu thêm được nữa.

Ở dưới sự mệt mỏi đang không ngừng tăng lên, phần lớn bọn họ đã lộ ra thần sắc tê dại…

Mấy năm nay, theo tử vong mỗi ngày trình diễn, gần như mỗi người đều mất đi bằng hữu, người thân của mình… Nhưng tất cả những thương vong này, trên mặt nổi đều bị tu sĩ hai bên biết được. Bạch Hạo tử vong… Mọi người lại không phải ai cũng biết được. Chỉ là… Ở trong thời khắc khi Bạch Hạo vừa tử vong, Minh Hà khô cạn. Tất cả vong hồn bên trong cũng không có cách nào tiến vào luân hồi, chỉ có thể hiện lên ở trong thiên địa. Điều này khiến cho Man Hoang hôm nay, tùy ý có thể thấy được oan hồn… Có thể tưởng tượng được, sợ là rất nhanh, số lượng oan hồn cũng sẽ trở thành một trận tai họa lớn khác của mảnh thế giới này.

Mà hiện tượng dị thường như vậy… Đã khiến cho phần lớn hồn tu Man Hoang có suy đoán khiến cho tâm thần bọn họ run rẩy…

– Minh Hoàng mới nhậm chức… Đã ngã xuống!

Suy đoán này giống như thủy triều, bạo phát ở trong tâm thần mỗi một hồn tu của Man Hoang, khiến cho bọn họ run rẩy. Tâm thần bọn họ vốn đã tuyệt vọng, hiện tại lại rơi vào trong một mảnh tối đen, giống như mặt đất sụp xuống. Cho dù là Đại Thiên Sư và cường giả Bán Thần, đều là một tình cảnh bi thảm.

Nếu như thành trì của bốn Đại Thiên Vương rơi vào tay giặc, toàn bộ Man Hoang gần như chín phần đại quân diệt vong. Cho đến bốn mạch Thông Thiên đại lục bao vây Khôi Hoàng Thành… Đối với toàn bộ Khôi Hoàng Triều mà nói, điều này giống như một trọng quyền đánh vào huyết mạch.

Như vậy… Minh Hoàng ngã xuống, đối với Khôi Hoàng Triều mà nói, chính là trọng quyền thứ hai không có cách nào tưởng tượng được hung hăng đánh ở trong tâm thần!

Hai quyền này đã khiến cho Khôi Hoàng Triều vốn lung lay sắp đổ, gần như tan vỡ… Nếu như Thiên Tôn có thể dụ dỗ tiếp nhận đầu hàng, sợ là đám người Đại Thiên Sư ở trong sự tuyệt vọng này này, cũng sẽ không nhịn được tâm thần dao động.

Nhưng hết lần này tới lần khác… Thiên Tôn không quan tâm tới mạng người, càng không chấp nhận đầu hàng. Hắn muốn… Chính là diệt sạch tất cả sự sống ở Man Hoang, một ngọn cỏ cũng không thể để lại!

Ở dưới mệnh lệnh và ý chí sớm đã được truyền đạt tới, Bán Thần lão tổ bốn mạch tông môn thượng du của Thông Thiên, trong sự trầm mặc, dưới sự mệt mỏi, chỉ huy toàn bộ lực lượng hiện tại ở bên ngoài Khôi Hoàng Thành, đưa ra hành động về phía Khôi Hoàng Thành… Lần diệt sạch cuối cùng!

Màn quyết chiến… Lại được mở ra!

Tiếng sấm không ngừng bạo phát ở bên ngoài Khôi Hoàng Thành này. Màn ánh sáng phòng hộ chí bảo của Khôi Hoàng Thành này đều không ngừng ngưng tụ, ngăn cản vô số thần thông thuật pháp đến từ bốn phương tám hướng.

Mà quân đoàn Cự Quỷ cùng với đại quân còn sót lại của ba vị Thiên Vương khác, cùng hộ vệ của bản thân Khôi Hoàng Thành dung hợp lại với nhau, trở thành lực lượng cuối cùng của Khôi Hoàng Thành!

Âm thanh thê thảm, tiếng tự bạo, tiếng rít gào gầm thét giận dữ không ngừng vang lên ở trên chiến trường này!

Đại quân Thi Khôi cũng đã xuất động toàn diện. Quân đoàn tử vong này từng khiến cho mọi người ở Man Hoang phải kinh hãi. Nhưng lúc này, ở trong cuộc chiến tranh này, hình như cũng bé nhỏ không đáng kể.

Trên trời cao, Bán Thần quyết chiến với nhau, dường như đã điên cuồng. Bốn Đại Thiên Vương, còn có Đại Thiên Sư, năm người mặc dù thương thế nghiêm trọng, nhưng vẫn ở trong sự thảm khốc, vẫn liều lĩnh liều mạng tử chiến. Đối thủ của bọn họ, ngoại trừ Bán Thần lão tổ của bốn mạch Thông Thiên, còn có hai vị thần vệ đến từ Thông Thiên Đảo!

Mười vị Bán Thần ở trên trời cao va chạm, giống như muốn khiến thiên địa phải sụp xuống, hủy diệt thế giới…

Khôi Hoàng đứng ở đỉnh hoàng cung, từ phía xa nhìn về phía chiến trường, khuôn mặt ảm đạm.

Nhưng trong mắt hắn còn có một tia hi vọng chớp động. Hắn đang đợi người thủ mộ xuất hiện.

Hắn không biết Bạch Tiểu Thuần đã ở trong Khôi Hoàng Thành. Hắn chỉ biết là người thủ mộ… Là hi vọng cuối cùng của Khôi Hoàng Triều…

Không chỉ có là Khôi Hoàng đang đợi. Còn có bốn Đại Thiên Vương cùng Đại Thiên Sư trên bầu trời đều đang đợi. Thậm chí lúc này gần như tất cả hồn tu Man Hoang trên chiến trường đều đang chờ đợi…

Nếu như nói Bạch Hạo Minh Hoàng mới nhậm chức là mặt đất trong lòng tất cả hồn tu của Khôi Hoàng Triều, như vậy người thủ mộ… Chính là trời xanh ở trong lòng của bọn họ!

Chỉ cần có người thủ mộ ở đó, hình như… Tất cả đều có thể nghịch chuyển!

Nhưng ngay khi tất cả hi vọng của Khôi Hoàng Triều đều đặt ở trên người người thủ mộ… Bỗng nhiên, toàn bộ Khôi Hoàng Thành chợt chấn động một cái. Theo sự chấn động, mặt đất xung quanh đều lay động. Từng vết nứt lộ ra sự tử vong. Trong chớp mắt… Lại lấy Khôi Hoàng Thành làm trung tâm, lan tràn ra, cho đến bao trùm toàn bộ mặt đất của Man Hoang…

Như vậy còn không kết thúc. Những vết nứt lan tràn ra lại không chỉ dừng lại ở Thông Thiên Hải. Ở trong sự khuếch tán này… Những vết nứt trực tiếp tràn ngập ở bên trong toàn bộ Thông Thiên thế giới…

Từng ngọn ngọn núi giống như mất đi lực lượng chống đỡ, ầm ầm sụp xuống. Từng dãy núi, giống như mất đi ý nghĩa tồn tại, trực tiếp vỡ nát… Còn có từng mảnh rừng cây, ở trong lúc mặt đất, sự tử vong khuếch tán ra, trong khoảnh khắc… Lại héo rũ trở thành tro bụi…

Hình như giờ phút này, mặt đất toàn thế giới ở dưới vết nứt này, mặc dù không nổ tung ra, nhưng lại… Lộ ra khí tử vong nồng đậm!

Không chỉ là mặt đất, còn có bầu trời… Bất luận là trời Man Hoang, hay bầu trời của Thông Thiên thế giới, đều ở trong một tích tắc này… Trở thành màu xám, không có một chút sinh lực nào!

Dường như… Toàn thế giới, ở trong một chớp mắt này, bắt đầu… Tử vong!!

Bất luận là tu sĩ, hay người phàm, hoặc là tất cả sinh linh, đều ở trong nháy mắt này, trong tâm thần dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt. Hình như có một tồn tại trong u minh, ở giờ phút này… Vĩnh viễn biến mất khỏi trong thế giới này…

Trên chiến trường Khôi Hoàng Thành, thần sắc tu sĩ hai bên đều trở nên thảm thiết. Tất cả đều ngừng tay. So với những tu sĩ Thông Thiên đại lục mờ mịt, thân thể của mỗi hồn tu Man Hoang đều lay động. Trong mắt lộ ra sự kinh hoàng tuyệt vọng. Bọn họ cảm nhận được mãnh liệt hơn, một sự bi thương cùng sợ hãi không cách nào khống chế, hóa thành sóng dữ, nhấn chìm linh hồn của bọn họ.

– Người thủ mộ… Ngã xuống. Thế giới… Đã chết!

Đứng ở trong hoàng cung, thân thể Khôi Hoàng chợt run rẩy. Trong mắt của hắn lộ ra biểu tình không có cách nào tin tưởng, còn có sự tuyệt vọng đến cực hạn. Trong nháy mắt tất cả thần thái trong mắt chợt ảm đạm. Tiếng cười thảm càng lúc càng lớn. Đến cuối cùng, toàn thân hắn giống như mất đi tất cả khí lực, lảo đảo lui ra phía sau vài bước, phun ra một búng máu lớn.

– Đời Khôi Hoàng cuối cùng… Chỉ có thiêu đốt cùng Hoàng Thành…

Hai mắt Khôi Hoàng nhắm nghiền.

Trên trời cao, lúc này trong đầu Đại Thiên Sư cùng với bốn Đại Thiên Vương đều trống rỗng. Bọn họ đã biết người thủ mộ vô cùng suy yếu. Nhưng vào giờ phút này, vì người thủ mộ tử vong, bọn họ đã hoàn toàn chấn động tuyệt vọng.

Nhất là… Lúc này theo người thủ mộ ngã xuống, mảnh thế giới này dường như là cảnh tượng đã chết, càng làm cho thần sắc bọn họ thêm ảm đạm.

Bán Thần lão tổ thượng du bốn mạch Thông Thiên đại lục, mặc dù tâm thần đều không yên, nhưng vẫn nhìn nhau một chút. Bọn họ đều thấy được sự quyết đoán ở

Trong mắt nhau. Bọn họ không chút do dự. Nhân lúc hiện tại sĩ khí của Man Hoang giảm xuống tận cùng, tiếp tục cuộc chiến tiêu diệt này, một lần là xong!

Trong tiếng nổ lớn, giết chóc… Giống như như dời núi lấp biển, trong nháy mắt nhấn chìm… Khôi Hoàng Thành!

Phòng hộ của Khôi Hoàng Thành chợt tan vỡ. Tường thành nhất thời sụp xuống. Theo các hồn tu Man Hoang liên tục thất hồn tháo chạy, tu sĩ của bốn mạch Thông Thiên có lẽ phần nhiều chính là muốn nhanh chóng kết thúc cuộc chiến tranh này, rốt cuộc ở trong cảm giác mệt mỏi tới cực hạn, sát ý tiêu hao, lại một lần nữa quật khởi.

Nhất là Bán Thần bốn mạch cùng với hai vị thần vệ trên bầu trời kia càng như vậy. Những tiếng nổ lớn khuếch tán, bốn Đại Thiên Vương từng người phun ra máu tươi, cũng giống như Đại Thiên Sư, không ngừng lui ra phía sau.

Mất đi hi vọng, chỉ còn lại có tuyệt vọng. Đối mặt với một cuộc chiến tranh đã nhất định không có cách nào đối kháng, lưu lại cho mọi người của Man Hoang, ngoại trừ ý chí sụp đổ, chỉ còn lại sự điên cuồng.

Nhưng ngay khi toàn bộ Khôi Hoàng Thành muốn sụp xuống, trong nháy mắt… Bỗng nhiên, một sóng dao động từ phía dưới mặt đất Khôi Hoàng Thành ầm ầm, bạo phát ra, khiến cho thiên địa này đang nhanh chóng tử vong, lại một lần nữa biến sắc…!

Bên trong, ba thành đổ nát, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi ở chỗ đó, ở một tích tắc này hai mắt của hắn… Bỗng nhiên, mở ra!

Chapter Truyện / Chương 1018 – Tuyệt Vọng Khôi Hoàng Thành