Chương 1023 – Thông Thiên Đạo Môn

Chapter Truyện / Chương 1023 – Thông Thiên Đạo Môn

Tuy nhiên suy nghĩ của Thiên Tôn, chỉ có người thủ mộ có thể phán đoán được. Thời gian Bạch Tiểu Thuần tu luyện đến nay quá ngắn, rất khó có thể so sánh được với Thiên Tôn về phương diện đa mưu túc trí. Lúc này mặc dù hắn nhìn ra một phần manh mối suy nghĩ của Thiên Tôn, nhưng không có cách nào tìm được manh mối về chỗ dựa của hắn.

Hơn nữa thời gian quá ít. Thời khắc hai người tranh đấu, đều là nguy cơ sinh tử, không được phép Bạch Tiểu Thuần có thể phân tâm. Các loại ý nghĩ lóe lên ở trong đầu của hắn. Đồng thời, bốn đại hung thú ở xung quanh Thiên Tôn đồng thời đến gần, lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.

Bất luận là Thao Giao hay Kỳ Ngạc, bên trong thân thể cao lớn phát ra khí thế dáng vẻ độc ác, vô tận ngập trời, trong nháy mắt lại phong tỏa hai bên phương hướng trái phải của Bạch Tiểu Thuần, mang theo sự hung tàn khó có thể hình dung, giống như muốn cắn xé, nuốt lấy Bạch Tiểu Thuần!

Cùng lúc đó, ở ai phía trước sau của Bạch Tiểu Thuần, Hỗn Cự cùng Cầm Vũ phát ra âm thanh thê lương, tốc độ cực nhanh dường như muốn nghiền nát hư vô, chớp mắt đã tới gần!

Bốn đại hung thú này, từng một con đều phát ra có thể dao động so sánh được với Bán Thần viên mãn sóng, lúc này đang trùng kích tới, nhất thời lại dâng lên gió bão, giống như muốn thay trời đổi đất, từ bốn phương hướng, dường như không để cho Bạch Tiểu Thuần có một nửa cơ hội trốn chạy được!

Trong lúc nguy cấp, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Hắn hoàn toàn không có chút do dự nào, giơ tay phải lên, vỗ vào túi trữ vật, trong miệng khẽ thốt ra ba chữ!

– Nguyệt Lượng Hoa!

Gần như trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần vừa mở miệng, bên trong túi trữ vật của hắn lập tức liền có một khí thế ngập trời không kém gì so với bốn đại hung thú này, thậm chí nếu so sánh với với một, còn có phần vượt qua!

Trong tiếng nổ lớn, từng cái cành màu xanh lá mạ, nhất thời lại vươn ra ở trong hư vô xung quanh Bạch Tiểu Thuần. Tổng cộng có chín cành. Chúng nhanh chóng quấn lại cùng một chỗ. Một đóa Nguyệt Lượng Hoa cực lớn… Do vô số cánh hoa tạo thành, trực tiếp hạ xuống ở bên trong thiên địa nơi này!

Khí tức thiên ngoại đặc biệt mãnh liệt. Nếu như người thủ mộ không chết, mảnh thế giới này không rơi vào tình trạng héo rũ, như vậy còn có thể theo bản năng áp chế đối với nó. Nhưng hôm nay… Theo thế giới héo rũ, sự áp chế cũng gần như hoàn toàn tiêu tan, khiến cho Nguyệt Lượng Hoa xuất hiện, bạo phát ra… Bản thân nó là một giống loài thiên ngoại kinh người!

Mơ hồ, cũng có khí tức thiên đạo, khuếch tán vô tận ở trên người nó!

Ầm ầm ầm!

Nguyệt Lượng Hoa với kích thước chừng vạn trượng, toàn thân từ trên xuống dưới tản ra sự cuồng bạo, còn có đạo văn lập lòe nhìn thấy mà giật mình… Trong nháy mắt khi vừa mới xuất hiện, ở bên trong đóa hoa kỳ lạ lại có một tiếng rít gào, chợt truyền ra!

Gào!

Tám phương chấn động. Gió bão do bốn đại hung thú dâng lên, khi va chạm với sóng âm rít gào vô hình này, chợt tan vỡ tản ra!

Thậm chí cũng không cần Bạch Tiểu Thuần truyền ra ý chí, Nguyệt Lượng Hoa ở tại nơi này phát ra một tiếng rít gào, đóa hóa rốt cuộc hóa thành bốn phần, lao thẳng đến bốn đại hung thú ở bốn phía xung quanh. Trên người nó tản ra sự hung tàn, rốt cuộc chỉ có hơn chứ không kém!

Chớp mắt một cái, bốn đại hung thú lại cùng Nguyệt Lượng Hoa, ở trong trời đất này, ở trong tiếng gào thét, chém giết.

ánh mắt Thông Thiên đạo nhân lóe lên. Đối với Nguyệt Lượng Hoa của Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng cảm thấy tâm thần chấn động. Sau khi liếc mắt thoáng nhìn qua, thân thể hắn một bước đi ra, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên ngẩng đầu, thân thể cũng lao ra. Cuộc chiến cùng với Thông Thiên đạo nhân, cũng lại một lần nữa dâng lên. Hai người ở trong trời đất này, xung quanh là bốn đại hung thú cùng Nguyệt Lượng Hoa, mỗi bên đều lấy tốc độ cực nhanh ra tay. Mỗi lần bấm quyết, thần thông đều hạ xuống. Mỗi lần va chạm, đều ẩn chứa vô số đạo pháp!

Trong tiếng nổ kinh thiên, thời gian ngắn ngủi, bất luận là bốn đại hung thú cùng Nguyệt Lượng Hoa, hay Bạch Tiểu Thuần cùng Thiên Tôn, giữa bọn họ đều đối đầu hơn mấy trăm ngàn lần.

Nguyệt Lượng Hoa tuy cường hãn, nhưng chung quy đối mặt chính là bốn đại hung thú, dần dần có chút không địch lại. Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, tiếng gào thét bên trong Nguyệt Lượng Hoa lại mãnh liệt vang vọng.

Ầm một tiếng.

Thân thể của nó cuối cùng tự mình tan vỡ, hóa thành vô số hạt giống giống như cây bồ công anh vậy, ở trên bầu trời này bay phất phơ hình thành một biển rộng, từ bốn phương tám hướng, lao thẳng đến bốn đại hung thú, quét ngang qua.

Thần sắc bốn đại hung thú đều biến đổi, đồng thời lui về phía sau. Nhưng vẫn quá muộn.

Chớp mắt một cái, bọn chúng đã bị biển hạt giống bay phất phơ này bao phủ. Những hạt giống bay phất phơ này, sau khi va chạm với bốn đại hung thú, rốt cuộc giống như có đầy đủ sinh mạng vậy, trong nháy mắt liền chui vào trong cơ thể bọn chúng, giống như muốn mượn trợ giúp từ thân thể của bọn chúng, trở thành chất dinh dưỡng cho bản thân trưởng thành.

Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến cho bốn đại hung thú này phát ra âm thanh thê lương. Sau khi Thông Thiên đạo nhân cảm nhận được liền biến sắc. Hắn chú ý thấy thân thể của bốn đại hung thú này, rốt cuộc có thể dùng mắt thường nhìn thấy được, chúng đang co rút lại. Trong lòng Thông Thiên đạo nhân cũng thầm cả kinh.

– Thật là giống loài thiên ngoại bá đạo!

Thông Thiên đạo nhân hừ lạnh một tiếng, trong mắt lộ ra sự quyết đoán. Tay phải hắn bấm quyết, bỗng nhiên chỉ một cái, trong miệng thốt ra âm thanh lạnh lẽo, vang vọng khắp nơi.

– Giới bảo, trở về vị trí cũ!

Theo lời nói của hắn truyền ra, nhất thời bốn đại hung thú này đang bị những hạt giống bay phất phơ không ngừng hấp thu máu thịt, toàn thân chấn động mạnh. Rốt cuộc trong nháy mắt thân thể từng con tăng lên, lại trực tiếp tan vỡ nổ tung ra!

Mà đồng thời nổ tung ra, còn có ngàn vạn kiếm khí từ trong cơ thể của bốn hung thú này cuốn lên, quét ngang ra bốn phía, hình thành gió bão hủy diệt, ép những hạt giống bay phất phơ này ra. Đồng thời, gió bão này hung bạo điên cuồng mãnh liệt. Bên trong ẩn chứa kiếm khí sắc bén, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng phải rút lui lại. Toàn thân từ trên xuống dưới đầy những vết thương. Mặc dù trong chớp mắt những vết thương này đã khôi phục, nhưng hơi thở của hắn vẫn gấp gáp. Thời điểm ngẩng đầu nhìn về phía những kiếm khí này lúc, hai đồng tử trong mắt Bạch Tiểu Thuần chợt co lại…

Hắn nhìn thấy được sau khi bốn đại hung thú này nổ tung ra, ngàn vạn kiếm khí này rốt cuộc ngưng tụ lại với nhau, hình thành sáu dải cầu vồng, xoay xung quanh Thông Thiên đạo nhân. Đó không ngờ chính là… Sáu thanh phi kiếm với màu sắc khác nhau.

Sáu thanh phi kiếm này tản ra sự sắc bén. Bạch Tiểu Thuần chỉ là liếc mắt thoáng nhìn, lại lập tức kinh hãi. Ở trên sáu thanh phi kiếm này, tản ra cảm giác năm tháng vô tận, rõ ràng… Đây là sáu thanh cổ kiếm!!

– Bốn con mãnh thú này chính là do pháp bảo của Thiên Tôn biến thành… Không đúng. Là Thiên Tôn đem sáu thanh cổ kiếm này, dưỡng ở trong cơ thể của bốn đại hung thú này…

Bạch Tiểu Thuần lộ ra thần sắc xúc động. Thân thể hắn bỗng nhiên lui về phía sau. Vào giờ phút này những hạt giống vay phất phơ ở bốn phía xung quanh nhanh chóng cuốn ngược, một lần nữa ngưng tụ ở phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần, hóa thành Nguyệt Lượng Hoa nghìn lở trăm lỗ, khí tức vô cùng suy yếu. Bộ dạng rõ ràng có chút héo rũ. Hiển nhiên kiếm khí bạo phát trước đó, đã tạo thành thương thế không nhỏ đối với hắn.

– Có chút thú vị…

Thông Thiên đạo nhân đứng ở giữa không trung, trong mắt chớp động hàn quang, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, chậm rãi mở miệng.

– Không hổ danh là hồn tu được người thủ mộ lựa chọn… Bao nhiêu năm rồi, ngoại trừ người thủ mộ ra, đã không có người có thể khiến cho bản tôn lấy ra sáu thanh đạo kiếm bản mạng nuôi dưỡng trong vô số năm này!

– Bất Tử Trường Sinh Công, khai sáng năm gông cùm xiềng xích lớn, năm đại phong ấn… Lấy sự siêu phàm này, bản tôn mặc dù có thể nghịch thiên cải mệnh, dựa vào… Lại là Cửu Đại Đạo Môn do tự nghĩ mình ra!

– Cửu Đại Đạo Môn này, chính là tu vi suốt đời của bản tôn, cần sáu thanh đạo kiếm này thi triển ra… Năm đó cũng chính là lấy sáu thanh đạo kiếm này, mở ra Đạo Môn, chém Khôi Hoàng thế hệ này, chém giết vô số huyết mạch của Khôi Hoàng!

– Ngày hôm nay… Để bản tôn cũng lấy đạo kiếm bản mạng, mở ra Đạo Môn, chém giết… ngươi ở đây!

Thông Thiên đạo nhân hờ hững mở miệng. Theo lời hắn nói, khí tức toàn thân hắn, hết lần này tới lần khác bạo phát ra.

Trong những tiếng ầm ầm, trời cao biến sắc, vòng xoáy biến hóa. Tám phương Thông Thiên Hải có sóng lớn kinh thiên.

Giống như địa phương hắn ở lại, trở thành đầu nguồn của thế giới này, nhất cử nhất động của hắn cũng có thể khiến cho Thông Thiên thế giới thay đổi bất ngờ!

Bạch Tiểu Thuần hít thở lại gấp gáp. Từ giờ phút này hắn cảm nhận được từ trên người Thiên Tôn, cảm giác nguy cơ mãnh liệt không có cách nào hình dung. Cảm giác này, dường như với sự khôi phục Bất Tử Quyển của mình, cũng vẫn không có cách nào đi đối đầu!

Nhưng trong mắt của hắn không lộ ra chút lùi bước nào. Thiên Tôn có đòn sát thủ… Bạch Tiểu Thuần hắn cũng có!

Đúng lúc này, khi khí tức toàn thân bạo phát đến cực hạn, khiến cho thế giới này đều run rẩy, trong nháy mắt Thiên Tôn lộ ra sự sắc bén của hắn. Hai tay hắn giơ lên, vung mạnh về phía phía trước, trong miệng truyền ra âm thanh khiến thiến địa cũng phải nghe theo!

– Đạo Môn… Khảm cung!

Bốn chữ này, hình như ẩn chứa đại đạo nào đó, chớp mắt khi vừa vang vọng, sáu thanh phi kiếm ở bốn phía xung quanh Thông Thiên đạo nhân, đồng loạt bay ra, lại ở phía trước Thiên Tôn, đan xen vào nhau trở thành một hình vẽ ba hàng kỳ dị!

Hàng thứ nhất, hai kiếm nằm ngang, ở giữa trống rỗng!

Hàng thứ hai, hai kiếm giống như dung hợp cùng một chỗ, hình thành chữ nhất!

Hàng thứ ba, lại giống hệt với hàng thứ nhất!

Hình vẽ do sáu thanh phi kiếm tạo thành, trong nháy mắt khi vừa xuất hiện, thế giới thiên địa khô cạn này nhất thời lại có hơi nước vô cùng, đột nhiên xuất hiện. Trong tiếng nổ lớn, xung quanh hình vẽ này hình thành nước vô tận… Giống như ở một tích tắc này, toàn thế giới trở thành biển rộng. Tất cả nước biển này, đều ở trong một cái mắt, mang theo lực lượng vạn quân, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần!

Thân thể Bạch Tiểu Thuần chợt lui về phía sau. Mắt thấy này bốn phía xung quanh huyễn hóa ra nước biển vô tận, ùn ùn kéo đến, vô biên vô hạn. Đồng thời bên trong nước biển này ẩn chứa sự diệt sạch, giống như muốn nhấn chìm tất cả sinh lực của chúng sinh. Cảm giác nguy hiểm trong tâm thần hắn, cũng ở trong chớp mắt này, bạo phát kinh thiên.

– Pháp của Thiên Tôn, Cửu Đại Đạo Môn… Vậy phải làm thế nào đây!

Mắt của Bạch Tiểu Thuần đỏ đậm. Mắt thấy không có cách nào né tránh, hắn ngửa mặt lên trời hô lớn. Lúc hắn giơ tay phải lên, vòng xoáy màu đen xuất hiện. Phía sau lưng, ở trong hơi nước vô tận, một vị Đế Ảnh mang theo khí phách vô thượng, chợt hạ xuống.

– Bất Diệt, Đế Quyền!

Chapter Truyện / Chương 1023 – Thông Thiên Đạo Môn