Chương 1030 – Bên Ngoài

Chapter Truyện / Chương 1030 – Bên Ngoài

Chuyện Trong Miếu, Chuyện Người Sáng sớm.

Bầu trời trắng mờ mịt xa xăm, giống như bong bóng cá, chậm rãi khuếch tán. Mây xung quanh vốn là màu đen, nhưng ở dưới ánh sáng mờ mịt này, dùng mắt thường có thể thấy được nó đã trở thành màu tím xám, lại từ từ biến thành màu đỏ.

Quầng sáng mờ dần dần lan xa vạn trượng, xuyên qua tất cả tầng mây, chiếu xuống thế giới này. Đồng thời, có bóng dáng của một già một trẻ từ bên trong núi rừng phía xa đi tới.

Lão già kia toàn thân mặc đạo bào, tu vi Kết Đan toàn thân mặc dù thu lại, nhưng vẫn từ trong mắt hắn truyền qua. Về phần tiểu đồng bên cạnh hắn, chỉ là ngưng khí mà thôi.

Hai người một đường đi tới trước cái miếu đổ nát của huyện thành nhỏ này. Tiểu đồng liếc mắt liền nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần đang say ngủ ở trong góc, khẽ nhíu mày.

– Thế gian nhiều điều đau khổ. Người không chiếm được đại đạo, suốt đời giống như con kiến hôi. Để ý đến hắn làm gì.

Lão nhân lắc đầu, dẫn theo tiểu đồng đi vào bên trong miếu thờ. Miếu thờ này giống như đã từng trải qua một lần bị lửa thiêu, rất đổ nát.

– Sư phụ, chính là chỗ này sao?

– Nơi đây chính là nơi thiên hỏa năm đó hạ xuống. Ngươi ở nơi này cảm nhận, có thể khiến cho Dẫn Hỏa Quyết của ngươi cao hơn một tầng.

Lão nhân gật đầu, nhìn bốn phía xung quanh không còn nơi nào nguyên vẹn, khẽ thở dài.

– Ở đây từng là một chỗ ngôi miếu của Vĩnh Hằng Chi Mẫu. Trước khi cảm nhận, ngươi đi cúi chào Vĩnh Hằng Chi Mẫu trước đã.

– Vĩnh Hằng Chi Mẫu?

Tiểu đồng nghiêm sắc mặt, lập tức hướng về phía miếu thờ cúi đầu.

– Sư phụ, theo lời đồn đại về Vĩnh Hằng Chi Tử cùng kẻ địch Thiên Ngoại, là sự thật. Chúng ta ngẩng đầu nhìn được, chính là kẻ địch Thiên Ngoại, đúng hay không?

Tiểu đồng ngẩng đầu nhìn sư phụ của mình, đột nhiên hỏi. Trong lòng hắn đã có đáp án, nhưng vẫn muốn hỏi cho rõ ràng. Trong mắt hắn, sư phụ này là người không gì không làm được, không gì không biết.

Âm thanh hai sư đồ trò chuyện dần dần truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần từ từ mở mắt ra. Lại là một đêm say rượu, khiến cho đầu của hắn có chút đau đớn. Hắn mở hai mắt ra, đều rất mông lung. Sau khi chậm rãi tỉnh táo lại, ký ức hiện lên, khiến cho tim hắn lại bắt đầu đau đớn cùng mờ mịt.

Cảnh tượng bị ép phải dung hợp cùng Đỗ Lăng Phỉ qua, từng đệ tử ở tử vong trước mắt mình, một loạt những tính toán, sau khi trải qua một vụ nổ trải long trời lở đất, thế giới diệt vong.

Có thể nói, những gì Bạch Tiểu Thuần trải qua, là rất nhiều bằng hữu bằng tuổi, vĩnh viễn cũng không có cách nào tưởng tượng được.

Nhưng hết chuyện này tới chuyện khác, khiến cho hắn bị lạc mất phương hướng, khiến cho hắn cay đắng, khiến cho hắn thống khổ, khiến cho hắn mờ mịt.

Hình như chỉ có sau khi say, ở trong giấc mơ mơ hồ, hắn mới có thể tìm được hạnh phúc cùng vui sướng đã mất đi… Mà sau khi tỉnh táo lại, khi hắn ngẩng đầu nhìn thấy bầu trời này hoàn toàn khác với ở Thông Thiên thế giới, sự chán chường hắn không thể nào khống chế được lại dâng lên, khiến hắn trở nên sa sút tinh thần.

Đối với thế giới lớn này, trong mấy tháng Bạch Tiểu Thuần ở đây, từ trong những gì mọi người nói chuyện, hắn đã biết được, nó là… Vĩnh Hằng đại lục.

Ngay cả người phàm cũng đều biết, mảnh thế giới này có một lời đồn đại tuyệt đẹp… Trong truyền thuyết, Vĩnh Hằng đại lục trên thực tế là một đóa Vĩnh Hằng Chi Hoa.

Đóa hoa này quá lớn. Năm cánh hoa của nó, chính là năm mảnh địa vực Tiên Vực rộng mênh mông, có thể nói là vô tận.

Mọi người gọi Vĩnh Hằng Chi Hoa là Vĩnh Hằng Chi Mẫu. Chúng sinh ca tụng, khen ngợi, thành kính đối với Vĩnh Hằng Chi Mẫu. Cho dù là ở bên trong huyện thành nhỏ này, đều có ngôi miếu của Vĩnh Hằng Chi Mẫu. Giống như ngôi miếu phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần đang ngồi, nhiều năm trước, bị thiên hỏa thiêu đốt, trở thành một nơi đổ nát. Trước đây, khi không có bị đốt cháy, ở đây… Chính là ngôi miếu của Vĩnh Hằng Chi Mẫu.

Trong truyền thuyết, mọi người ở trên cánh Vĩnh Hằng Chi Hoa, vô số năm qua, hình như từ khi thế giới này bắt đầu có sinh mạng sinh ra, trước sau đã như vậy…

Mà ở trung tâm của năm chỗ Tiên Vực này, nơi đó được gọi là Vĩnh Hằng Hải… Trên Vĩnh Hằng Hải, sương mù tràn ngập. Người phàm không dám tới gần. Trong truyền thuyết… ở sâu bên trong Vĩnh Hằng Hải sâu, đã từng dựng đứng ba bức tượng cực kỳ khổng lồ!

Ba bức tượng này, bọn họ được gọi là Vĩnh Hằng Chi Tử. Vẫn là theo lời đồn đại, ở cực kỳ lâu trước đây, ba vị Vĩnh Hằng Chi Tử đó cùng kẻ địch Thiên Ngoại, tiến hành một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa. Kết quả của cuộc chiến tranh này, là kẻ địch Thiên Ngoại ngủ say, ba vị Vĩnh Hằng Chi Tử lại hóa thành bức tượng.

Truyền thuyết này được lưu truyền ở bên trong toàn bộ Vĩnh Hằng đại lục không biết bao nhiêu năm. Ban đầu, bất kỳ một đoạn Thần Thoại nào ở trong quá trình lưu truyền cũng sẽ dần dần tiêu tan, hoặc là thay đổi dáng vẻ ban đầu. Khả năng lớn nhất, sẽ từ từ, càng lúc càng nhiều người chỉ coi nó thành một lời đồn đại, sẽ không đi tin tưởng.

Nhưng hết lần này tới lần khác… Chuyện liên quan tới ba vị Vĩnh Hằng Chi Tử cùng với kẻ địch Thiên Ngoại, từ đầu đến cuối, đều không có hoàn toàn tiêu tan, càng làm cho gần như mỗi một phàm nhân trên Vĩnh Hằng đại lục này, đều vô cùng tin tưởng, đây không phải là theo lời đồn đại, là lịch sử chân chính!

Bạch Tiểu Thuần cầm bầu rượu, uống một ngụm lớn. Khi nghe hai sư đồ kia ở bên trong miếu thờ nói chuyện, hắn dần dần ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn bầu trời.

Nửa năm trước lần đầu tiên hắn thức tỉnh, thời điểm ngẩng đầu nhìn bầu trời cao của thế giới xa lạ này, trong đầu hắn dâng lên tiếng nổ lớn, thậm chí có một loại cảm giác hoang đường.

Mặc dù là hiện tại, hắn đã quen thuộc với bầu trời khác lạ này, cũng nghe được lời đồn đại liên quan tới lịch sử của Vĩnh Hằng đại lục này, nhưng mỗi lần hắn nhìn thấy được, trong lòng đối với điều này vẫn dâng lên sóng lớn vô tận.

Bầu trời ở đây, thật sự… Quá khác biệt.

Trên bầu trời, ở hai phương hướng xa xôi đối nhau, trong trời cao có thể nhìn thấy được… Mỗi nơi có năm ngọn núi lớn. Bất kỳ một ngọn núi nào, hình như đều có thể cao cùng Tiên Vực. Mà ở dưới năm ngọn núi của hai bên, lại tồn tại một mảnh đại lục!

Nói cho đúng, là đại lục dựng thẳng. Thậm chí còn muốn khổng lồ hơn so với bất kỳ một chỗ Tiên Vực nào!

Núi lớn cũng tốt, đại lục dựng thẳng cũng được, tất cả đều không có gốc rễ, cũng không phải sừng sững ở trên Vĩnh Hằng đại lục, mà là từ trong không trung… Xuất hiện ở trên trời cao, dường như tồn tại ở trong tinh không!

– Ở nơi này là ngọn núi cùng đại lụ gì chứ… Đây rõ ràng là một thân thể cực lớn đến mức không có cách nào tưởng tượng được… Người khổng lồ, hắn giơ hai tay lên!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thì thào, nhìn lên trên không trung. Đây là cảm thụ trực tiếp nhất trong lòng hắn, vào mấy tháng trước, sau lần đầu tiên nhìn thấy.

Đồng thời, cho dù là hài đồng ở đây cũng hiểu lịch sử. Bởi vì… Ở trên bầu trời này, ngoại trừ hai bàn tay to này, còn có nửa… Gương mặt!

Nửa gương mặt này hình như ở trong tinh không, cách nơi này một khoảng cách quá xa. Nhưng vẫn còn có thể khiến cho người ta nhìn thấy rõ dáng vẻ của hắn, tràn ngập uy nghiêm, tràn ngập sát ý, còn có một sự ngoan lệ tràn ngập trong đó, đập vào mắt khiến người ta kinh hãi!

Nửa gương mặt này, hiện lên trên bầu trời Vĩnh Hằng!

Nếu như nói núi lớn cùng đại lục dựng thẳng, ở trong cảm thụ trực tiếp nhất của Bạch Tiểu Thuần, là hai bàn tay to. Như vậy mấy tháng trước, lần đầu tiên hắn nhìn thấy được nửa gương mặt này, hình ảnh khiến trong lòng hắn rung động nhất, chính là trong tinh không tối tăm ở bên ngoài Vĩnh Hằng đại lục này, tồn tại người khổng lồ vô cùng to lớn kia.

Người khổng lồ này quá lớn. Chỉ là nửa khuôn mặt, cũng đủ để trở thành một nửa trời cao của Vĩnh Hằng đại lục. Hắn giơ hai tay lên. Hiển nhiên là muốn… Trực tiếp đập Vĩnh Hằng đại lục này thành tro bụi!

– Hắn… chính là kẻ địch Thiên Ngoại đã đánh một trận với ba vị Vĩnh Hằng Chi Tử.

Bên tai Bạch Tiểu Thuần truyền đến âm thanh lão nhân Kết Đan kể cho đệ tử của hắn ở bên trong miếu thờ.

Theo lời đồn đại, vị kẻ địch Thiên Ngoại này hủy diệt toàn bộ tinh không. Cho đến ở bên ngoài Vĩnh Hằng đại lục, bị ba vị Vĩnh Hằng Chi Tử đã trả giá bằng tử vong, phong ấn hắn, rơi vào giấc ngủ say vĩnh viễn.

Theo lời đồn đại, một ngày nào đó trong tương lai, vị người khổng lồ này, sẽ từ trong giấc ngủ mê thức tỉnh. Thời khắc khi hắn mở mắt ra, sẽ hủy diệt đi tất cả tồn tại hắn đã nhìn thấy.

Bạch Tiểu Thuần cầm bầu rượu lên, uống một ngụm lớn.

Trong đầu hắn hiện lên câu chuyện hắn đã nghe được từ mấy tháng nay. Hắn nghĩ đến bức tranh khắc cực lớn ở trên Cốt Chu tầng thứ nhất. Tất cả hình ảnh, miêu tả… Chính là đoạn lời đồn đại này.

– Theo lời đồn đại… Ba vị con của Bĩnh Hằng sau khi phong ấn xong kẻ địch Thiên Ngoại, vì sóng dao động tàn sát bừa bãi những tồn tại của mảnh thế giới này, cho nên bọn họ thu tộc nhân của từng người vào trong thân thể, sau đó hóa thành ba bức tượng khổng lồ, sừng sững ở sâu bên trong Vĩnh Hằng Hải.

Bên trong miếu thờ, lão nhân cũng đang nói với đệ tử của hắn về đoạn lịch sử này.

– Theo lời đồn đại, thân thể bên trong của ba vị Vĩnh Hằng Chi Tử hình thành thế giới. Sinh lực cuối cùng của bọn họ sinh lực cuối cùng, khiến cho thế giới có sinh mạng, do đó ra đời chúng sinh… Tộc nhân của bọn họ, lại trở thành hoàng tộc, từng đời một dẫn dắt, thống lĩnh, khai trí, khiến cho chúng sinh dần dần đi vào quỹ đạo, bước vào tu hành…

– Theo lời đồn đại, chắc chắn năm sau, bức tượng của vị Vĩnh Hằng Chi Tử đầu tiên sẽ tan vỡ… Từ bên trong bức tượng, người của một thế giới đi ra. Những người đó sau khi nhìn thấy được Vĩnh Hằng đại lục, thấy được hiện tượng dị thường của bầu trời, bọn họ sẽ không vui sướng khi đi ra, mà ở lại trên Vĩnh Hằng đại lục này, ở dưới sự trợ giúp của hoàng tộc của bọn họ, cắm rễ, sinh tồn, sinh sôi nảy nở…

Âm thanh ở bên trong miếu thờ không ngừng truyền đến. Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe xong thật muốn cười, nhưng lại cười không nổi. Mặc dù chuyện này, hắn ở trong mấy tháng nay, đã không phải lần đầu biết được. Nhưng mỗi lần nghe được, trong lòng hắn đều nổi gió bão cùng chấn động, vượt qua rất xa so với chuyện những người này nói.

Chapter Truyện / Chương 1030 – Bên Ngoài