Chương 1032 – Đánh Cướp Bạch Tiểu Thuần

Chapter Truyện / Chương 1032 – Đánh Cướp Bạch Tiểu Thuần

– Hạo nhi…

Bạch Tiểu Thuần thì thào. Ở trong sự kích động này, hắn giống như một đứa bé vậy, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ. Ban đầu, lúc còn ở Thông Thiên thế giới, bình thường đều có thể nhìn thấy nụ cười này ở trên gương mặt của Bạch Tiểu Thuần. Nhưng hôm nay, sau tất cả những gì đã từng trải qua, nụ cười này đã trở thành quý giá.

Ở trong sự chán chường này, ở trong tình trạng tinh thần sa sút này, tàn hồn của Bạch Hạo giống như một ngọn đèn sáng lên ở bên trong đêm tối, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở trong mưa gió đêm rét, ở nơi này, cảm nhận được sự ấm áp.

Giống như hồi ức năm đó, khi sư đồ của hai người ở bên trong cửa hàng luyện linh tại Man Hoang, sống nương tựa lẫn nhau. Ở trong huyện thành nhỏ này, ở trong ngôi miếu đổ nát này, trước lúc mặt trời mọc, Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn tỉnh lại.

Hai mắt hắn đang khép chặt chợt mở ra. Hắn lại lập tức nhìn về phía tay phải của mình. Dường như hắn sợ tất cả mọi điều đêm qua, chỉ là một giấc mộng kỳ ảo của mình biến hóa ra. Cho đến hắn nhìn thấy ấn ký ở trên mu bàn tay, sau hết lần này tới lần khác dùng thần thức cảm nhận, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Hạo, không có chết!

Hoặc nói, hắn không có hoàn toàn tan thành mây khói, hồn phi phách tán. Có lẽ đây là thủ đoạn cuối cùng của người thủ mộ. Cũng có lẽ là chấp niệm của Bạch Hạo, khiến cho Bạch Hạo vẫn còn lưu lại một tia tàn hồn.

Tàn hồn này, chính là trước đây thời điểm Bạch Tiểu Thuần ôm hắn, ngọn lửa này rơi vào trên mu bàn tay của hắn.

Chỉ có điều ngọn lửa này quá nhỏ yếu, bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tan. Mặc dù dung nhập ở bên trong dấu vết này, nhưng trái tim của Bạch Tiểu Thuần không thể tĩnh lặng được. Ở dưới sóng lớn gió bão liên tiếp diễn ra, hắn không có cách nào nhận thấy được dao động yêu ớt tới cực điểm của tàn hồn ở bên trong ấn ký này.

Cho đến hiện tại, ở bên trong huyện thành nhỏ này, ở trong trạng thái tinh thần sa sút, ở dưới sự cay đắng này, trong sự tĩnh mịch chậm rãi của mặt trời mọc mặt trời lặn nơi đây, hắn cuối cùng… Cảm nhận được ở bên trong ấn ký này, dao động yếu ớt gần như khó có thể phát giác ra.

– Hạo nhi, ngươi vẫn ở cùng ta…

Trong miệng Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm, trong nụ cười có phần đau sót, cũng có phần bi thương. Hắn cầm bầu rượu lên, theo bản năng tính uống một hớp. Nhưng bầu rượu đã trống rỗng.

– Hạo nhi, ở đây Tiên Nhân Túy, là đồ tốt.

Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm, ấn cái trán có chút đau đớn. Hắn đứng dậy một lần nữa đi tới tửu phường. Trên đường trở về, hắn vừa uống rượu, vừa nói chuyện. Người đi trên đường ở nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, mỗi người đều lộ ra thần sắc cổ quái, cũng không ít người vội vàng né tránh.

– Bạch tú tài điên rồi!

– Hắn cũng bắt đầu lẩm bẩm. Hắn gọi Hạo nhi, chắc là thư đồng của hắn đi?

– Cũng là một người đáng thương.

Những lời chỉ trỏ nói xấu sau lưng đến từ mọi người bên trong huyện thành nhỏ, Bạch Tiểu Thuần hình như không nghe được, ngoảnh mặt làm ngơ. Hắn vốn chỉ sống ở bên trong thế giới của mình, phong tỏa tất cả. Hiện tại ở bên trong thế giới của hắn, có thêm Bạch Hạo.

Hình như toàn bộ thiên địa, chỉ còn lại có hắn cùng đồ nhi của mình, vừa uống rượu, vừa thì thào. Trong vô thức, thân thể của Bạch Tiểu Thuần dần dần lại lắc lư, đi từng bước một, trở lại bên ngoài miếu thờ, dựa vào bức tường đổ, nhìn lên trên không trung, sự mê man trong mắt lại dâng lên.

Dao động tàn hồn của Bạch Hạo là ngọn đèn trong đêm tối của hắn, chiếu sáng thế giới của hắn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần vốn đã không muốn đi suy nghĩ tìm hiểu gì về tương lai, lại có chút tư tưởng.

– Hạo nhi, ngươi nói… Vi sư nên làm cái gì…

– Tiếp tục đi tìm người của Thông Thiên thế giới sao… Nhưng ta đã tìm. Từ lần đầu tiên thức tỉnh, liền bắt đầu tìm kiếm. Nhưng ta có thể tìm được… Đều chỉ là thi thể…

– Hạo nhi, ngươi nhớ Bắc Hàn Liệt không? Đúng rồi, ngươi không biết hắn. Ta thấy được thi thể của hắn…

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu cười khổ, mở miệng uống rượu.

– Ta không dám tiếp tục tìm nữa… Nhưng ta lại nên làm như thế nào? Ở thế giới xa lạ này, thiên địa xa lạ này… Nếu như ngươi có thể tỉnh lại thì tốt rồi, có thể giúp ta nghĩ một vài biện pháp.

Bạch Tiểu Thuần than nhẹ một tiếng, nhìn mặt trời trên không trung đang dần dần hạ xuống phía tây, nhìn ánh hoàng hôn chiếu xuống mỗi góc dần dần biến mất.

Cho đến bầu trời sắp tối đen, hắn lại say. Theo thói quen hắn bò dậy, đi tới tửu phường. Khi bầu rượu đầy, hắn đạp lên bóng đêm trở về, bầu rượu đã vơi đi phân nửa. Hắn lại càng say hơn.

– Sống mơ mơ màng màng, ung dung tự tại vui vẻ…

Bạch Tiểu Thuần hô một tiếng, cười ha hả. Cười một hồi xong, hắn sẽ khóc. Hắn lảo đảo nghiêng ngã, mang theo bầu rượu, đến trước ngôi miếu đổ nát, giống như muốn bước qua cánh cửa, nhưng lại mất đi khí lực, hắn lại ngã xuống, say chìm vào giấc ngủ.

Bầu rượu trong tay hắn lăn đến phía xa. Số rượu còn lại không bao nhiêu lại đổ ra một ít.

Bốn phía xung quanh tối đen một mảnh. Chỉ có những ngọn đèn trong huyện thành nhỏ phía xa đang lộ ra ánh sáng mông lung, nhưng lại không chiếu sáng tới khu vực ngôi miếu đổ nát này. Chỉ có gió lạnh như băng thổi tới. Bất luận là lá khô nằm đầy trên mặt đất, hay rừng trúc ở bốn phía xung quanh lắc lư rất khẽ, đều lộ ra cảm giác hiu quạnh.

Dần dần, theo đêm khuya hạ xuống, gió ở bốn phía xung quanh càng lớn hơn. Bầu rượu bị đổ ở bên cạnh, ở trong gió này lắc lư, bị thổi, lăn về phía xa. Một đường lăn đi, bầu rượu phát ra tiếng động. Cho đến rơi vào bên trong một vũng đất nhỏ, bị một cái chân, trực tiếp đạp lún vào trong đất bùn.

– Con ma men này sớm hay muộn cũng sẽ uống tới chết!

– Chỉ có điều lại nói tiếp, tiền tài của con ma men này cũng không ít. Hắn cũng uống mấy tháng, lại còn có tiền.

– Chúng ta coi như là làm việc thiện. So với để hắn xài hết tiền, uống tới chết, không bằng đưa tiền cho chúng ta. Chúng ta cũng giúp hắn một chút, đưa hắn đi đoàn tụ với người thân!

Trong gió rét, ba hán tử lưu manh bên trong huyện thành, từ bên trong rừng trúc đi ra, trong mắt mang theo sự tham lam cùng trêu tức, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần nằm ở bên cạnh miếu thờ.

Ba hán tử lưu manh này đều là bang phái phàm tục ở bên trong huyện thành nhỏ. Bọn họ đã sớm chú ý tới Bạch Tiểu Thuần. Ban đầu bọn họ vốn không mấy lưu ý tới hắn. Nhưng lần lượt nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần đi mua Tiên Nhân Túy, nhìn hắn hình như lấy tiền dùng không hết, bọn họ không khỏi động lòng.

Một con quỷ say như thế, túi tiền lại quá dày, ở trong mắt của ba hán tử lưu manh này, đây là một con dê béo. Lúc này, sau khi đi ra khỏi rừng trúc, chỉ có một người bước nhanh đi về phía Bạch Tiểu Thuần. Hai người khác, lại ở bốn phía xung quanh trông chừng. Để đối phó với một tú tài say tới mức hôn mê, trong bọn họ bất kỳ một kẻ nào cũng có thể xử lý được.

– Tôn Ngũ, nhanh giết chết hắn đi. Sau đó chúng ta đi Phấn Tú Các khoái hoạt một phen.

Hai hán tử vô lại đang trông chừng kia, mở miệng cười.

Hán tử bị bọn họ gọi là Tôn Ngũ, hoàn toàn không có một chút do dự nào, cũng hoàn toàn không có chút e ngại nào, bước nhanh đến bên cạnh miếu thờ, đứng ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần đang say ngủ.

– Bạch tú tài, sớm chết sớm đầu thai. Chúng ta giúp ngươi một chút!

Trong mắt của Tôn Ngũ có hàn quang. Hắn lấy từ trong người ra một thanh đoản kiếm, hung hăng đâm về phía trái tim của Bạch Tiểu Thuần.

Ba người bọn họ thường ngày ở trong bang phái, từng trải qua những chuyện mà dân chúng bình thường không cảm giác được. Trong tay mỗi người đều có nhân mạng. Bọn chúng mặc dù không tính là nhân vật gì, nhưng cũng là hạng người có thủ đoạn độc ác.

Từ trước đến nay, bọn họ chưa từng nghĩ sẽ giữ lại tính mạng cho Bạch Tiểu Thuần. Loại người từ bên ngoài tới, chết thì chết. Nếu như không chết, mất tiền đi báo quan, ba người bọn họ cũng sẽ có chút phiền phức.

Lúc này bọn họ ra tay, chính là muốn giết người đoạt của. Đoản kiếm dưới ánh trăng, tản ra mũi nhọn rét lạnh, trong chớp mắt lại đâm tới ngực của Bạch Tiểu Thuần. Tôn Ngũ một tay cầm đoản kiếm, khóe miệng mang theo nụ cười lạnh. Thậm chí hắn đã nghĩ xong cảnh tượng tiếp theo. Tú tài này nhất định ở dưới sự đau đớn sẽ mở mắt ra. Hắn cũng đã chuẩn bị kỹ càng. Tay kia giơ lên, tính sẽ bịt miệng Bạch Tiểu Thuần, không để cho Bạch Tiểu Thuần phát ra âm thanh nào.

Loại chuyện như vậy, hắn không phải mới làm lần đầu tiên. Nhưng ngay khi đoản kiếm va chạm vào ngực của Bạch Tiểu Thuần, trong chớp mắt, một lực phản chấn giống như đâm tới kim loại xuất hiện. Vì Tôn Ngũ hán sử dụng lực mạnh, giờ khắc này ở trong sự chấn động, nhất thời khiến cho hắn bị đau đớn kinh ngạc kêu lên một tiếng. Đoản kiếm ở trong tay hắn, chẳng biết tại sao rốt cuộc rắc một chút, liền vỡ nát.

Tôn Ngũ sửng sốt. Lúc này tay hắn cũng tê dại. Thậm chí ở dưới phản chấn này, lòng bàn tay cũng rách ra, nhỏ máu tươi.

– Tôn Ngũ, nhanh lên. Làm gì vậy chứ!

Phía xa, bốn phía xung quanh tối tăm, hai người kia nhìn không rõ, không kiên nhẫn khẽ hô lên một câu.

Tôn Ngũ hít một hơi thật sâu, nhìn thanh đoản kiếm bị vỡ nát, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần đang ngủ mê man cả người đầy mùi rượu. Hắn cảm thấy chắc là do đoản kiếm của mình không tốt. Vì vậy hắn quay lại chỗ bạn đồng hành, lại tìm tới một cây đại đao, hung hăng chém một đao về phía cổ của Bạch Tiểu Thuần.

Một tiếng rắc rắc vang lên. Lực phản chấn còn mãnh liệt hơn so với trước, nhất thời khiến Tôn Ngũ kêu thảm một tiếng. Hai tay cũng muốn gãy. Thân thể hắn bị phản chấn này, trực tiếp đẩy ngã. Sau khi ngã trên mặt đất, một hồi lâu sau hắn vẫn không đứng lên được. Về phần cây đại đao kia, cũng trực tiếp vỡ vụn ra, rơi lả tả ở bốn phía xung quanh.

Mà Bạch Tiểu Thuần mê man ở nơi nào, tiếng ngáy vẫn không ngừng vang lên. Từ đầu đến cuối, hắn vẫn không có chút phản ứng nào. Hình như bất luận là đoản kiếm hay đại đao, cũng không có cảm giác bằng muỗi cắn một chút.

Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến Tôn Ngũ cùng với hai hán tử lưu manh khác, đều đổ mồ hôi trán, mắt trợn trừng, thân thể run rẩy. Bọn họ đều lộ ra bộ dạng giống như thấy quỷ.

– Hắn… Hắn…

– Sao có thể như vậy được!

Chapter Truyện / Chương 1032 – Đánh Cướp Bạch Tiểu Thuần