Chương 1064 – Các Ngươi Nhất Định Sẽ Hối Hận

Chapter Truyện / Chương 1064 – Các Ngươi Nhất Định Sẽ Hối Hận

Bạch Tiểu Thuần nổi danh. Nếu như trước đó danh tiếng của hắn, là bởi vì đã bắt trói Quỷ Mẫu lại. Hơn nữa bản thân hắn là Khôi Tổ của Thông Thiên thế giới. Như vậy hiện tại… Danh tiếng của hắn, đã hoàn toàn là dựa vào những con Thiên Long Ngư đó.

Trong khoảng thời gian ngắn, cái tên Thông Thiên Công Bạch Tiểu Thuần này ở bên trong toàn bộ Thánh Hoàng Thành, đã chấn động vô cùng.

– Nghe nói gì chưa? Thông Thiên Công này câu hơn ba ngàn con Thiên Long Ngư. Cuối cùng Thánh Hoàng bệ hạ lại có thể không trách phạt!

– Nào chỉ là không trách phạt. Thánh Hoàng lão nhân gia lại trực tiếp phong tỏa thiên trì!

– Có thể ép Thánh Hoàng phong tỏa thiên trì… Bạch Tiểu Thuần này cũng thật khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi! Sợ là cho hắn thêm thời gian nửa tháng, gia hỏa này có thể khiến cho Thiên Long Ngư tuyệt chủng!

Các loại tiếng nghị luận liên tiếp vang lên ở bên trong Thánh Hoàng Thành, không ngừng khuếch tán ra. Bạch Tiểu Thuần cũng có cảm nhận rất trực quan. Mỗi lần hắn xuất môn, phát hiện ánh mắt âm thầm quan sát mình tăng trưởng gấp mấy lần.

Đến cuối cùng, gần như hắn đi tới chỗ nào, chỗ đó lại truyền đến những âm thanh chỉ trỏ nói xấu sau lưng

– Xem ra ta thật sự quá ưu tú. Ngay cả tu sĩ bên trong Vĩnh Hằng Tiên Vực cũng không thể kìm hãm được tình cảm đối với ta.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, rất hoài niệm loại cảm giác này. Đối với điều này hoàn toàn không có chút gì là không thích ứng. Thật ra năm đó, hắn đã từng trải qua rất nhiều cảnh tượng như vậy.

Nhưng ngay khi đang Bạch Tiểu Thuần xúc động, vị Lưu Thiên Hầu Man Hoang kia cho rằng đã tìm được cơ hội, từ trên chuyện này có thể nhìn ra được hi vọng. Vì vậy, trong một lần hợp triều sáng sau khi Thánh Hoàng xuất quan, hắn hưng phấn tố cáo Bạch Tiểu Thuần!

– Thần tìm ra được thủ đoạn Bạch Tiểu Thuần này ăn cắp Thiên Long Ngư!

– Trải qua mấy ngày vi thần nghiên cứu, hơn nữa còn hiểu rõ đối với Bạch Tiểu Thuần này, thậm chí không tiếc trả giá cực lớn, lấy được một con Thiên Long Ngư ra nghiên cứu, cuối cùng đã hoàn toàn hiểu ra!

– Bệ hạ, Bạch Tiểu Thuần này nhất định là sử dụng đan dược!

– Phương pháp luyện đan của Thông Thiên thế giới, cựu thần mặc dù không hiểu nhiều, lại có thể ngờ ngợ nhìn ra được có sự khác biệt với Thánh Hoàng Triều ta. Cho nên nhất định là hắn dùng đan dược nào đó, khiến cho những Thiên Long Ngư khiến người ta tôn kính này, từng con một bị hại, bị hắn trộm đi!

– Những Thiên Long Ngư đó dù sao cũng chỉ là vô tội. Bản thân là quốc bảo, chưa bao giờ biết được lòng người hiểm ác đáng sợ, lại bị tàn nhẫn sát hại như vậy. Đây là án oan lớn nhất từ khi triều ta khai quốc tới trước tới nay. Thật khiến cho người ta giận sôi, nhân thần công phẫn. Cựu thần nhất định phải giải oan cho những con Thiên Long Ngư đó. Khẩn cầu bệ hạ hạ chỉ, ném Bạch Tiểu Thuần tới trong thiên trì, để hắn làm mồi cho cá!

Lưu Thiên Hầu ở trong một buổi họp triều, ở ngay trước mặt văn võ trong cả triều, ngay ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, đi ra, sau đó hướng về phía Thánh Hoàng cúi đầu, lập tức dõng dạc giống pháo liên châu, liền mở miệng.

Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi. Loại triều sáng này, một tháng một lần. Tính toán thời gian, đây là lần đầu hắn tham gia. Ban đầu hắn vốn có chút khẩn trương, lo lắng có người nhắc tới Thiên Long Ngư. Nhưng đợi đến nửa ngày, cũng không thấy người nào nói chuyện này, thấy Thánh Hoàng này cũng vẫn ôn hòa như cũ, Bạch Tiểu Thuần mới yên lòng, đứng ở trong đám người, không yên lòng.

Nhưng hắn không nghĩ tới, ở thời điểm buổi triều này sắp kết thúc, Lưu Thiên Hầu này lại có thể nhảy ra ngoài. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần nổi giận.

– Ta nói này lão Lưu, thời điểm ta đưa Thiên Long Ngư tới, niệm tình ngươi cũng là người của Thông Thiên thế giới, còn đưa cho ngươi thêm một con. Bây giờ lại muốn lấy cá tố ta. Ngươi chờ đấy cho ta!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cười lạnh, trừng mắt với Lưu Thiên Hầu. Trong lòng hắn suy nghĩ nhất định phải tìm biện pháp, chuẩn bị xử lý người này. Ban đầu ở Man Hoang để cho gia hỏa này chạy mất. Hiện tại ở chỗ này, xem thử hắn chạy thế nào!

Trên quảng trường đại điện, mỗi người đều lộ ra thần sắc cổ quái, nhìn về phía Lưu Thiên Hầu, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút. Nhưng không có một người nào nói chuyện. Thậm chí bên trong có không ít người đều nhíu mày. Ánh mắt bọn họ khi nhìn về phía Lưu Thiên Hầu có chút rét run.

Ngược lại không phải là bọn họ thiên vị Bạch Tiểu Thuần. Nếu đổi lại là những chuyện khác, bọn họ nhất định sẽ bỏ đá xuống giếng. Dù sao cho dù hiện tại, bọn họ cũng vẫn nhìn Bạch Tiểu Thuần không vừa mắt. Nhưng những người này gần như đều cầm Thiên Long Ngư của Bạch Tiểu Thuần. Theo bọn họ, chuyện này mẫn cảm. Nếu đều đã qua, Thánh Hoàng cũng thầm chấp nhận không lại nhắc tới, vậy họ Lưu tại sao lại đui mù như vậy, ở trong buổi triều sớm này, còn trắng trợn nhắc lại.

Ngay cả chân mày Thánh Hoàng cũng lặng lẽ nhíu lại một cái. Hắn cũng không nguyện ý nhắc lại chuyện này. Thiên Long Ngư tổn thất, có thể nói là Bạch Tiểu Thuần dẫn đầu, các quyền quý trong triều một lần nữa chia cắt…

Loại chuyện này, mỗi lần hắn nhớ tới đều cảm thấy đau lòng. Những còn Thiên Long Ngư đó, bình thường hắn cũng không muốn ăn, mà dùng để ban thưởng giống như là quốc bảo. Nhưng hôm nay…

Nhất là đối phương nói những điều này, Thánh Hoàng không phải là không hiểu. Sau khi hắn tra xét, ở bên trong thiên trì, thực sự tìm ra một ít manh mối, nhưng lại vô dụng. Bạch Tiểu Thuần làm quá cẩn thận. Trí Huyễn Đan này lại dung hòa rất nhanh. Cho nên cho dù là Thánh Hoàng, cũng chỉ thoáng điều tra ra, nhưng lại có thể bất đắc dĩ.

Đương nhiên, nếu hắn thật sự quyết tâm đi thăm dò, vẫn có thể điều tra ra. Chỉ có điều sau khi so sánh, Thánh Hoàng vẫn quyết định nhẫn nhịn. Nhưng hắn cũng có điểm mấu chốt. Băng phong thiên trì chỉ là thái độ. Hắn dự định mấy tháng sau sẽ giải ra. Nếu như Bạch Tiểu Thuần vẫn đi câu cá, như vậy thì chính là tìm chết.

– Ái khanh có thể có chứng cứ gì hay không?

Thánh Hoàng có ép cảm giác không vui trong đầu xuống, hờ hững mở miệng.

– Thánh Hoàng điều tra một cái liền biết!

Lưu Thiên Hầu kích động, vội vàng lớn tiếng nói.

– Được, ngươi lui ra đi. Chuyện này bản hoàng sẽ an bài người đi điều tra một chút.

Thánh Hoàng nói xong, đứng lên, kết thúc buổi triều lần này. Khi mọi người mắt thấy Thánh Hoàng rời đi, tất cả cũng giải tán. Chỉ có điều trước khi đi, có không ít người nhìn về phía Lưu Thiên Hầu, ánh mắt cũng đầy vẻ lạnh lùng.

Giờ phút này, vị Lưu Thiên Hầu cũng nhận thấy được có điểm không thích hợp. Thân thể hắn giật mình một cái. Hắn hiểu rõ lời lẽ của Thánh Hoàng trước đó chỉ là cho có lệ. Hắn nhất thời có cảm giác bi thương căm phẫn.

– Các ngươi không hiểu, các ngươi nhất định sẽ hối hận. Bạch Tiểu Thuần này… Hắn căn bản là một tai họa cực lớn!

Lưu Thiên Hầu ở trong bi thương căm phẫn, Bạch Tiểu Thuần cũng càng tức giận hơn. Hung hăng trợn mắt nhìn Lưu Thiên Hầu, hừ một tiếng. Hắn càng thêm kiên định với suy nghĩ muốn thu thập người này. Lúc này hắn mới theo mọi người rời khỏi hoàng cung.

Lúc này là cuối mùa thu. Sau khi buổi triều kết thúc, trên con đường đi trở về phúc địa, Bạch Tiểu Thuần vừa cân nhắc xem nên thu thập Lưu Thiên Hầu này như thế nào, vừa tùy ý quan sát thiên trì bị băng phong, trong lòng thầm thở dài.

– Cũng may Thiên Long Ngư này đối với ta đã mất đi hiệu lực. Sau đó không câu nữa là được.

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu. Mắt thấy sắp trở về đến phúc địa, nhưng bước chân hắn đột nhiên chợt dừng lại. Hắn chợt nhìn về phía thiên trì bị băng phong, nhìn lớp băng dày này, mơ hồ giống như có thể nhìn thấy được có một con Thiên Long Ngư dưới lớp băng đang vắn lớp băng. Nhưng thuật pháp hình thành hàn băng này, Thiên Long Ngư làm sao có thể phá ra được.

Nhưng cảnh tượng như vậy rơi vào bên trong mắt Bạch Tiểu Thuần. Dần dần, hơi thở của hắn trở nên gấp gáp. Trán của hắn bắt đầu đổ mồ hôi.

– Ta rốt cuộc đã biết vì sao cảm thấy không được bình thường!

Bạch Tiểu Thuần mở to hai mắt, nhịp tim đập từ từ tăng nhanh. Lúc này hắn nhớ tới điểm mình đã quên mất trước đó…

– Những con cá này… Bọn chúng trước đó đã nghiện Trí Huyễn Đan. Ta câu cá nửa tháng này, còn có thể thỉnh thoảng ném ra một ít Trí Huyễn Đan, khiến cho mức độ nghiện của bọn chúng mặc dù càng lúc càng mạnh, lại có thể giảm bớt.

– Nhưng hiện tại, ở đây bị đóng băng. Những con cá này không có Trí Huyễn Đan, lại giống như sau khi bị nghiện đột nhiên dừng thuốc…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, chỉ cảm thấy toàn thân đều đổ mồ hôi.

– Những con cá này sẽ không phát cuồng.

Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía. Hắn do dự nghĩ, mình có nên đi nhắc nhở Thánh Hoàng một chút hay không. Nhưng vừa nghĩ tới chuyện, nếu mình đi nhắc nhở, chẳng khác nào tự tìm phiền toái vậy, hắn lại thở dài.

– Cái này… Cũng không thể oán trách ta được. Là Thánh Hoàng băng phong thiên trì…

Bạch Tiểu Thuần nói thầm mấy câu, sau đó vội vàng trở về phúc địa.

Ở trong mấy ngày sau, mỗi ngày Bạch Tiểu Thuần đều kinh hãi run sợ. Bất kỳ gió thổi cỏ lay nào cũng làm cho hắn khẩn trương không thôi. Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, hắn chung quy cảm giác bên dưới băng phong thiên trì, những con Thiên Long Ngư đó đã muốn hoàn toàn nổi điên.

– Ta cũng muốn tiếp tục cho các ngươi Trí Huyễn Đan.

Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày, than thở. Vào một buổi sáng sớm, đột nhiên… Toàn bộ Thánh Hoàng Thành, rốt cuộc ầm ầm chấn động!

Giống như đất rung núi chuyển, có không ít lá sen cũng chấn động mãnh liệt. Ngay cả chỗ hoa sen ở hoàng cung cũng lay động một cái. Có tiếng nổ mạnh truyền ra khắp tám phương, khiến cho vô số kiến trúc ở dưới sự chấn động này, đều run rẩy không ngừng. Điều này càng làm cho tất cả tu sĩ bên trong thành trì, mỗi người đều hoảng sợ nhanh chóng lao ra.

– Xảy ra chuyện gì vậy?

– Có kẻ địch tấn công sao?

Mỗi một quyền quý đều chấn động kinh ngạc. Ba vị Thiên Tôn Trần Tô đều bỗng nhiên tản thần thức ra, thậm chí ngay cả trong hoàng cung. Cũng ở trong một cái chớp mắt này, thần thức mênh mông chợt trở nên ngập trời, quét ngang thiên địa.

– Đó là…

– Thiên Long Ngư!

– Bọn chúng… Bọn chúng điên rồi!! Lại gặm cắn lá sen!!!

Theo thần thức của mọi người tản ra, trong nháy mắt bọn họ liền thấy ở dưới rất nhiều lá sen trong hồ hiện tại, có rất nhiều Thiên Long Ngư. Bọn họ đụng không ra được lớp băng, lúc này đang ở phía dưới lá sen, ở chỗ tồn tại căn cơ của nó, đang đỏ mắt, điên cuồng cắn xé!

Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn thấy màn này, nhất thời há hốc mồm, khóc không ra nước mắt.

Chapter Truyện / Chương 1064 – Các Ngươi Nhất Định Sẽ Hối Hận