Chương 1076 – Tự Nghĩ Ra Đường

Chapter Truyện / Chương 1076 – Tự Nghĩ Ra Đường

– Bất Tử Trường Sinh Quyển, giống như là thổ nhưỡng. Ở trong thổ nhưỡng này sẽ mọc ra cái gì, vậy phải xem đạo của mỗi người…

– Trên Bán Thần là Thiên Tôn. Trên Thiên Tôn là Thái Cổ. Muốn trở thành Thái Cổ, dựa theo tin tức Công Tôn Uyển Nhi cùng với ta tìm hiểu được, lại là đạo chủng mọc rễ nẩy mầm, nở rộ thành đạo niệm. Một khi có đạo niệm, chính là Thái Cổ!

– Đạo chủng, đạo niệm, đây là chênh lệch giữa Thiên Tôn cùng Thái Cổ!

Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một hồi. Suy nghĩ trong đầu hắn càng thêm rõ ràng. Trước đó, lúc tu vi chưa đột phá, hắn vẫn chỉ ngây thơ không hiểu. Lúc này khi cảm nhận được đạo chủng trong cơ thể, đối với đạo niệm của cường giả Thái Cổ, hắn gián tiếp cũng có một tia phán đoán của mình.

– Nếu như nói Thiên Tôn dựa vào đạo chủng, có thể mượn tới ý niệm của chúng sinh, bản thân hắn cũng là một trong chúng sinh. Như vậy thân là cường giả Thái Cổ, dựa vào đạo niệm của bản thân… Dường như vượt ra ngoài thiên địa, vượt lên tồn tại chí cao. Thiên Tôn không thể hoàn toàn chấn động. Đạo niệm của cường giả Thái Cổ lại bao trùm toàn thế giới!

– Một ý niệm, lựa chọn số phận, cho nên mới có tư cách, đi cứu sống lại cường giả Thiên Tôn…

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Hắn không biết tất cả suy nghĩ của riêng mình có chính xác hay không. Nhưng hắn tin tưởng, ít nhất có phân nửa là phù hợp với sự phán đoán của mình.

– Nói cách khác, ta phải tự nghĩ ra… Bất Tử Trường Sinh Công quyển thứ ba!

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng chói lòa.

– Mà mục đích của quyển thứ ba này, chính là khiến cho đạo chủng của ta từ từ mọc rễ nẩy mầm, sau đó nở rộ ra đóa hoa đạo niệm!

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần nói nhỏ, tất cả khí tức, tất cả sóng tu vi dao động của hắn đều ở trong một chớp mắt này, liền thu lại, hoàn toàn không còn lộ ra ngoài nữa, mà tràn ngập ở bên trong thân thể. Suy nghĩ của hắn cũng ở trong một cái chớp mắt này, từ từ chìm đắm xuống, không buồn không vui, một mảnh yên tĩnh.

– Bất tử là một loại trạng thái, nhìn như khôi phục, nhưng trên phương diện gián tiếp cũng có liên quan đến thời gian. Chỉ có trăm triệu năm bất diệt, mới có thể xưng là bất tử!

– Mà trường sinh tuy là một loại ý thức, cũng có liên quan đến thời gian, tồn tại lâu dài xuống… Như vậy quyển thứ ba… Chắc hẳn là là cái gì chứ…

Ở trong sự yên tĩnh này, Bạch Tiểu Thuần bắt đầu suy nghĩ tìm hiểu. Sau khi hai mắt chậm rãi khép kín, hắn chìm vào bên trong minh tưởng, hồi ức lại những năm tháng đã từng, hồi ức lúc tu luyện Bất Tử Quyển, hồi ức Trường Sinh Quyển thu được, hồi ức tất cả mọi thứ ở trong Thông Thiên thế giới, sau khi mình được sinh tất…

Tất cả ký ức đều đang hiện ra ở trong đầu của hắn.

Ở trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang tự nghĩ ra công pháp, theo tu vi nội liễm, chỗ bên ngoài phúc địa của hắn, vòng xoáy gió bão đang tràn ngập trong phạm vi vô tận cũng chậm rãi biến mất.

Tiếng thì thào vang vọng ở bên tai mọi người, cũng vào giờ phút này đã dần dần đi xa. Sau một hồi lâu, khi đại thế giới khôi phục lại như bình thường, ba người Cổ Thiên Quân bọn họ đứng ở giữa không trung, nhìn phúc địa yên tĩnh, trầm mặc xuống. Những người khác không biết giờ phút này Bạch Tiểu Thuần đang làm cái gì. Nhưng bọn họ làm sao có thể không biết.

– Hắn đang… Tự nghĩ ra công pháp!

Trần Tô chậm rãi mở miệng. Bước này, năm đó ba người bọn họ cũng đều trải qua, cũng hiểu rõ tầm quan trọng của bước này, quyết định chiến lực của Bạch Tiểu Thuần ở trên cảnh giới Thiên Tôn này, đồng thời có thể có một chút khả năng… Sau này đột phá trở thành vị Hoàng giả Thái Cổ thứ ba bên trong toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực hay không!

Lúc này mỗi một người ở bên trong Thánh Hoàng Thành đều hít vào một hơi. Nhất là những tu sĩ quyền quý kia, thần sắc đều biến hóa. Mặc dù bọn họ không biết Bạch Tiểu Thuần đang làm cái gì, nhưng ánh mắt bọn họ nhìn về phía phúc địa của Bạch Tiểu Thuần, cũng đều mang sự kiêng kỵ mãnh liệt.

Cho dù giờ phút này, phúc địa đã không có sóng dao động mênh mông giống như vừa rồi, nhưng ở bên trong cảm nhận của mọi người, phúc địa yên tĩnh lúc này lại càng giống như một con mãnh thú mặc dù từ từ nhắm hai mắt, chỉ khi nào đôi mắt mở ra, sẽ cắn nuốt tất cả!

Phải biết rằng trước đó tu vi của Bạch Tiểu Thuần chỉ là Bán Thần, bọn họ có thể không để ý tới, có thể dùng ngôn từ bên trong có cất giấu sự châm chọc, có thể khinh miệt. Nhưng bây giờ… Bạch Tiểu Thuần đã thăng cấp thành Thiên Tôn, trở thành vị Thiên Tôn thứ mười một bên trong Vĩnh Hằng Tiên Vực này, đã trở thành tôn bại bọn họ không thể chỉ trỏ nói xấu sau lưng giống như thường ngày.

Ở đây cho dù là vương triều, cho dù có quy củ, nhưng chung quy vẫn là Tu Chân giới, chung quy vẫn… Người mạnh là vua!

Nếu Bạch Tiểu Thuần không phải là người của Thông Thiên thế giới, như vậy trong lòng của bọn họ lúc này sẽ vui mừng khôn xiết, thậm chí có chút kiêu ngạo, sẽ đối với Bạch Tiểu Thuần tôn kính vô cùng. Chỉ là thân phận khác nhau, lai lịch không giống nhau. Tất cả những điều này khiến cho mọi người đối với Bạch Tiểu Thuần cực kỳ phức tạp.

Nhưng phần nhiều chính là nghĩ lại mà sợ hãi. Trước đó bất luận là sự kiện Thiên Long Ngư, hay hạt sen, ngôn từ của bọn họ đối với Bạch Tiểu Thuần cùng với thỉnh tấu về phía Thánh Hoàng, cái trước không chút khách khí, cái sau càng nhiều lần lên lớp giảng bài trừng phạt.

Nếu Bạch Tiểu Thuần vẫn luôn là Bán Thần thì cũng thôi. Lúc này hắn đã thăng cấp Thiên Tôn, trong lòng những người quyền quý kia không khỏi thầm kêu khổ. Bọn họ càng không muốn Bạch Tiểu Thuần tiếp tục ở lại bên trong Thánh Hoàng Thành. Thật ra, mấy chuyện lần trước, khiến cho bọn họ có một loại dự cảm mãnh liệt…

– Khi hắn chỉ là Bán Thần, thiếu chút nữa đã khiến cho căn cơ của Thánh Hoàng Thành tan vỡ… Cứ thế mãi, Thánh Hoàng Thành lâm nguy!

– Nhất định phải để cho hắn rời xa nơi đây. Người này ta xem như đã nhìn rõ. Lưu giám lệnh nói không sai. Hắn chính là một tai họa!

– Hắn ở Thánh Hoàng Thành mới hơn một năm, kết quả… Thiên Long Ngư ít đi phân nửa, hạt sen ít đi bảy phần. Ngay cả củ sen… Cũng mất đi không ít!!

Thánh Hoàng nhà lớn nghiệp lớn, tổn thất tiếp nữa, chúng ta không tốt được!

– Ta có thể xác định, tiếp tục như vậy nữa, với lực gây tai họa của người này, theo tu vi của hắn là Thiên Tôn, hắn nhất định sẽ đặt mục tiêu ở trên người chúng ta. Đến lúc đó đánh cũng đánh không lại. Người này lại am hiểu ngụy biện. Chúng ta sẽ gặp nguy hiểm!

Sau khi mọi người gần như đạt được nhất trí ở trên ý thức này, đến những quyền quý từ bên trong Thánh Hoàng Thành, mỗi người đều lập tức thỉnh tấu Thánh Hoàng.

– Bệ hạ, Thông Thiên Công thăng cấp Thiên Tôn, đây là một chuyện lớn của Thánh Hoàng Triều ta. Thần thỉnh tấu, lấy thân phận cùng công lao của Thông Thiên Công, tiếp tục ở lại Thánh Hoàng Thành đã không thích hợp nữa. Hắn chắc hẳn nên đi tới Tiên Vực thứ hai, làm Thiên Tôn trấn thủ Tiên Vực thứ hai!

– Bệ hạ, Tiên Vực thứ hai quanh năm mâu thuẫn chinh chiến cùng Tà Hoàng Triều. Triệu Nguyên Hàn Thiên Tôn đã trấn thủ ở nơi đó nhiều năm. Đối với Thánh Hoàng Triều ta mà nói, bất kể là công lao hay khổ lao đều cực lớn. Cũng có thể để cho lão nhân gia ta trở về an dưỡng tuổi thọ.

– Không sai. Bệ hạ, thần cũng thỉnh tấu, để cho Thông Thiên Công rời khỏi… Chúng ta không thể để cho Thông Thiên Công thất vọng đau khổ. Hắn đã có danh trạng bắt trói Thiên Tôn. Cao loa lớn như vậy, làm sao có thể không để cho thực chức!

Thỉnh tấu đến từ quyền quý khắp trong triều, tất cả hội tụ đến trước mặt Thánh Hoàng. Cũng có không ít tu sĩ tự mình đến, tận tình mở miệng. Phong thái của mỗi người đều nhất trí, Bạch Tiểu Thuần tuyệt đối không thể tiếp tục ở lại Thánh Hoàng Thành!

Cho dù là Thánh Hoàng, lúc này cũng vô cùng đau đầu. Hắn từ lâu đã ý thức được, trước đó mình để Bạch Tiểu Thuần ở tại chỗ này, có chút khinh thường. Thật ra hắn cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần này có thể lăn qua lăn lại như vậy.

Hết lần này tới lần khác còn không có lộ ra nhược điểm. Mỗi lần lăn qua lăn lại, đều sẽ làm giá trị của bản thân hắn, lớn hơn một ít. Nhất là nghĩ đến Thiên Long Ngư của mình, nghĩ tới tương lai rất nhiều năm đều không có hạt sen, nghĩ đến những lá sen khô vàng này cùng với hoa sen ủ rũ, Thánh Hoàng cũng có loại dự cảm mãnh liệt, nếu như mình lại cố ý lưu Bạch Tiểu Thuần lại, Thánh Hoàng Thành chắc hẳn thật sự sẽ kết thúc.

Mà nhìn những tu sĩ quyền quý kia một chút, Thánh Hoàng cũng có thể hiểu được, biết được những người này đang khiếp sợ. Bọn họ lo lắng sau khi Bạch Tiểu Thuần xuất quan, sẽ phát huy lực gây tai họa của hắn ảnh hưởng đến trên người bọn họ. Đù sao đến nay, gặp tai họa từ Bạch Tiểu Thuần, hình như chỉ có mình…

– Bạch Tiểu Thuần đáng chết này!

Thánh Hoàng nghĩ đến đây, càng tức giận. Nhất là liên tưởng một chút tới hình ảnh sau này, hắn lại thở dài một tiếng. Hắn hiểu rõ đến khi đó, mình đâm lao phải theo lao, đánh cũng không được, không đánh cũng không được. Tà Hoàng Triều cũng nhất định sẽ nhân cơ hội này, cố gắng hết sức lôi kéo…

Tất cả những điều này, khiến cho Thánh Hoàng càng thêm đau đầu.

– Bạch Tiểu Thuần đáng chết này, thế nào lại có thể lăn qua lăn lại như thế!! Sớm biết rằng như vậy, ta cũng không cần hắn ném danh trạng!

Thánh Hoàng lại thở dài. Hắn đang muốn có quyết định. Nhưng vừa nghĩ tới nếu ném Bạch Tiểu Thuần tới Tiên Vực thứ hai, như vậy Tiên Vực thứ hai có thể… Cũng sẽ nguy hiểm!

Nếu như đổi lại là trước kia, Thánh Hoàng tuyệt đối sẽ không nghĩ như vậy. Nhưng trải qua một năm này, tự mình thể nghiệm năng lực gây họa của Bạch Tiểu Thuần, Thánh Hoàng cũng sợ. Nhưng hết lần này tới lần khác Bạch Tiểu Thuần đã là Thiên Tôn, không có khả năng bổ nhiệm làm tôn sư cho một châu. Dù thế nào, cũng phải là tôn sư Tiên Vực mới có thể.

Ở trong thời điểm Thánh Hoàng đang rầu rĩ, văn võ toàn triều lục tục thỉnh tấu, bên trong Thánh Hoàng Thành, trong phúc địa của Bạch Tiểu Thuần, hắn khoanh chân tĩnh tọa, đang nhớ lại quá khứ của cả đời mình. Hai mắt lặng lẽ mở, mang theo một tia hiểu ra, mang theo một tia mờ mịt, thì thào nói nhỏ!

– Hồi ức của ta, tất cả mọi thứ ở Thông Thiên thế giới, tất cả ký ức từ khi bắt đầu sinh ra, đều là quá khứ…

– Đạo chủng mọc rễ, cuối cùng nở rộ ra đạo niệm…

– Dung hợp với nhau, chính là… Quá khứ niệm!

Chapter Truyện / Chương 1076 – Tự Nghĩ Ra Đường