Chương 1084 – Cơ Duyên Truyền Thừa

Chapter Truyện / Chương 1084 – Cơ Duyên Truyền Thừa

– Theo lời đồn đại… Là thật…

Bạch Tiểu Thuần nhìn mọi người bên cạnh, bao gồm đám người Quảng Mục Thiên Tôn, lúc này đều không lại dây dưa cùng mình nữa, mà trong mắt lộ ra sự cuồng nhiệt. Từng người bước vào một con đường xương quạt.

Trái tim của hắn đập thình thịch. Lúc này trong đầu của hắn còn đang vang vọng dư âm của thần niệm truyền tới trước đó. Tâm thần hắn dâng lên gió bão, thật lâu không tiêu tan.

Cây quạt này thực sự không phải là chí bảo Thái Cổ, mà là… Một Thế Giới Chi Bảo đến từ một vị Chúa Tể nào đó!

Chúa Tể Cảnh, đối với vô số tu sĩ trong toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực mà nói, đây là một cảnh giới đủ để cho bọn họ điên cuồng, khiến cho bọn họ nguyện ý bỏ ra tất cả để có thể thu hoạch được!

Bất luận là tu sĩ Ngưng Khí, hay hai vị Hoàng giả Thái Cổ, đều như vậy!

Phải biết rằng từ cổ chí kim, trong toàn bộ tinh không này, cũng chỉ xuất hiện qua ba vị Chúa Tể. Ba người này ngã xuống, diễn hóa ra Tà Hoàng Triều, Thánh Hoàng Triều cùng với Khôi Hoàng Triều vốn nên xuất hiện!

Có thể tưởng tượng được, Chúa Tể Cảnh đó là tồn tại chí cao vô thượng tới mức nào!

Mặc dù trong Chúa Tể Cảnh cũng có mạnh yếu. Ví dụ như người khổng lồ đứng ở bên ngoài Vĩnh Hằng Tiên Vực, giống như tử vong, lại giống như đang ngủ say. Hiển nhiên hắn chính là người mạnh nhất trong Chúa Tể. Gọi hắn là chí tôn, cũng hoàn toàn không khoa trương!

Mà phóng tầm mắt ra toàn bộ bên trong tinh không, vốn tồn tại vô số thế giới. Ở trong bất kỳ một thế giới nào, cũng có thể sinh ra Chúa Tể. Cho đến hiện tại, theo một trận tai họa lớn hạ xuống, kẻ địch Thiên Ngoại trong truyền thuyết của Vĩnh Hằng Tiên Vực, vị người khổng lồ Chúa Tể kia đích thân hủy diệt toàn bộ tinh không này, sau đó ở bên trong biển sao mênh mông này, tất cả thế giới, tất cả tồn tại, đều trở thành tối tăm, trở thành tử vong.

Mà cây quạt này, lại là một vị Chúa Tể nào đó năm đó, cho dù hình thần câu diệt, nhưng lại lưu truyền thừa chi bảo này lại. Mặc dù pháp bảo này đã không trọn vẹn, chỉ còn lại có phân nửa, nhưng nó vẫn là… Truyền thừa chi bảo!

Cái gọi là truyền thừa, chính là chính thống!

Đây là một… Truyền thừa chính thống của một vị Chúa Tể nào đó… Chí bảo kinh thiên!

Chủ nhân ban đầu của nó, vị Chúa Tể không rõ kia sau khi ngã xuống, lại trước sau phiêu đãng ở trong tinh không tối tăm này, từng năm từng tháng, vòng đi vòng lại. Có lẽ vì ở bên trong bầu trời sao này không có sinh linh, cho nên nó trước sau không được mở ra. Cho đến hiện tại, nó cũng không có tìm được người chủ nhân thứ hai!

Mà muốn trở thành chủ nhân của nó, trở thành truyền nhân cách một thế hệ của vị Chúa Tể không biết kia, thu được biện pháp chính thống của hắn, chỉ có một!

– Bảo phiến này… Mỗi một cây xương quạt đều là một con đường truyền thừa. Trên mỗi một con đường đều tồn tại trăm cửa ải. Thời gian mở ra là ba tháng. Ở trong ba tháng này, ai xông cửa ải nhiều nhất… Người đó chính là chủ nhân của pháp bảo này!

– Dựa theo cách nói của ý chí vừa rồi truyền vào đầu óc ta, trăm cửa ải này, ở trên mỗi một con đường xương quạt đều là giống nhau. Đồng thời mỗi khi xông qua một cửa ải, đều sẽ thu được một ít phần thưởng… Dù sao, mục đích của pháp bảo này là để tìm ra người thừa kế, mà không phải là giết chóc!

Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi. Điểm này, cũng chính là một nguyên nhân khác khiến cho những tu sĩ tới từ Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều đó phấn chấn kích động.

Cũng chính là trọng điểm khiến những tu sĩ Thiên Nhân đó đều cuồng nhiệt.

Bọn họ không cầu có thể cùng Thiên Tôn cướp giật trở thành chủ nhân của cây quạt, thu được đạo chính thống của Chúa Tể. Điều bọn họ muốn, là phần thưởng sau khi xông qua cửa ải. Mặc dù rốt cuộc sẽ thưởng cái gì, về điểm này không có người nào biết. Nhưng đây là bảo vật của Chúa Tể. Nghĩ đến cho dù lại là phần thưởng rất nhỏ, cũng đều đủ để khiến cho Thiên Nhân thậm chí Bán Thần mừng rỡ như điên.

Mắt thấy gần như tất cả mọi người ở bốn phía xung quanh, lúc này đều một người một cái con đường xương quạt, nhanh chóng lao đi. Người nhanh nhất đã nhìn không thấy bóng dáng. Bạch Tiểu Thuần cũng vội vàng lựa chọn một con đường xương quạt trống không, nhanh chóng tới gần.

Theo con đường xương quạt, Bạch Tiểu Thuần một đường đi về phía trước. Không bao lâu hắn đã đến chỗ vị trí mặt quạt. Hắn đang muốn bước vào. Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, phía xa có một xương quạt đột nhiên tản ra ánh sáng. Trong nháy mắt, bóng dáng của một vị tu sĩ Thiên Nhân Thánh Hoàng Triều đã bị truyền tống đi ra, sau khi rơi xuống còn phun ra một búng máu, lảo đảo lui ra phía sau vài bước. Trong mắt hắn mang theo sự không cam lòng, ngồi xuống khoanh chân, bắt đầu ngồi tĩnh tọa điều dưỡng.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, trong lòng hắn thất kinh.

– Gia hỏa này thoạt nhìn là thất bại? Hắn nói như thế nào cũng là Thiên Nhân. Đây là thất bại ở cửa ải thứ mấy vậy?

Bạch Tiểu Thuần lập tức cảnh giác, không hành động thiếu suy nghĩ. Mà hắn thoáng lắc mình một cái, rút lui trở về, đến bên cạnh vị tu sĩ Thiên Nhân kia.

Tu sĩ này vừa nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần. Cho dù Bạch Tiểu Thuần là người của Thông Thiên thế giới, nhưng tu vi Thiên Tôn, hắn không thể nào bỏ qua. Hắn vội vàng đứng dậy bái kiến.

– Ngươi ở bên trong gặp phải cái gì? Thất bại? Cửa ải thứ mấy?

Bạch Tiểu Thuần vội vàng hỏi.

Tu sĩ Thiên Nhân này có chút do dự, nhưng không dám giấu diếm, nhỏ giọng nói thật. Hắn là ở cửa thứ nhất, chỉ kém một chút liền có thể thông qua, lại thất bại ở nơi đó.

Mà dựa theo sự miêu tả của hắn, bên trong cửa thứ nhất xuất hiện, là năm khôi lỗi cảnh giới Thiên Nhân.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần mới thở phào nhẹ nhõm. Nhất là ở trong quá trình này, bốn phía xung quanh lục tục lại có bảy tám Thiên Nhân bị chật vật truyền tống đi ra. Mặc dù đều có mức độ thương thế khác nhau, nhưng lại đều không có nguy hiểm cho sinh mạng. Sau đó, trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm chắc chắn, hắn liền sửa lại hành trang một chút, lại lấy từ trong túi trữ vật ra một ít áo giáp phòng hộ, một lần nữa mặc lên người. Lúc này hắn mới hít một hơi thật sâu, một lần nữa bước vào xương quạt, đến vị trí sát biên giới, sau đó bước một bước về phía chỗ mặt quạt phía trước.

Trong chớp mắt khi bước chân của Bạch Tiểu Thuần hạ xuống, bên tai hắn truyền đến tiếng nổ lớn. Thế giới trước mắt còn bỗng nhiên hoa lên một cái. Khi tất cả rõ ràng, hắn rốt cuộc xuất hiện ở một chỗ vòng tròn trên quảng trường.

Quảng trường này tràn ngập uy áp. Phía trước hắn còn có một bức tượng to lớn. Bức tượng kia nửa người nửa thú, rất dữ tợn. Đồng thời, cũng có một sự hung tàn đập vào mặt.

Ở trên người bức tượng kia, có năm con khỉ lông đỏ, đang ngồi ở chỗ đó, giống như nhắm mắt ngồi tĩnh tọa. Lúc này hai mắt bọn chúng chợt mở ra, lộ ra màu đỏ đậm. Trong ánh mắt còn mang theo sự điên cuồng. Bọn chúng chợt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Thân thể chúng thoáng một cái, hóa thành năm đạo hồng quang, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần Vừa mới bắt đầu Bạch Tiểu Thuần bị dọa cho giật mình. Ở đây thật sự ngăn cách thần thức. Năm con khỉ này thoạt nhìn hung tàn quỷ dị, vì thần thức bị cắt đứt, sóng dao động tu vi cũng không có cách nào kiểm tra ra được. Thân thể hắn lập tức lui lại phía sau.

Nhưng ở trong lúc rút lui, Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.

– Tuy rằng không nhìn ra tu vi của bọn chúng, nhưng tốc độ này… cũng quá chậm.

– Quả nhiên cửa ải này không phải căn cứ vào tu vi mỗi người khác nhau mà thay đổi, mà là cố định…

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên, trong lòng dâng lên một cảm giác hào hùng. Lúc này thân thể hắn bỗng nhiên quay ngược lại, dừng lại. Sau đó, hắn lao thẳng đến chỗ năm con khỉ đang phóng tới.

– Người cản ta… Chết!

Bạch Tiểu Thuần hô to một tiếng. Hắn chỉ cảm thấy những lời này từ trong miệng mình nói ra, tràn ngập hào tình vạn trượng. Tốc độ của hắn quá nhanh, thậm chí cũng dâng lên gió bão, một đường những trong tiếng nổ lớn, hắn trực tiếp lại va chạm cùng với năm con khỉ này.

Căn bản cũng không cần Bạch Tiểu Thuần đi triển khai thần thông thuật pháp. Chỉ là khí thế dâng lên trong lúc lao ra, liền khiến cho có ba con trong năm con khỉ này, không đợi Bạch Tiểu Thuần tới gần, đã không chịu nổi, thân thể ầm một tiếng tự mình nổ tung ra, hóa thành một mảnh sương mù.

Hai con khỉ khác miễn cưỡng chống đỡ được trong một cái chớp mắt, đã bị Bạch Tiểu Thuần gào thét lao qua. Trong những tiếng ầm ầm vang vọng, chúng cũng trở thành sương mù.

Cảm nhận được sự dễ dàng này, lúc này bóng người Bạch Tiểu Thuần xuất hiện ở đỉnh đầu của bức tượng kia, chắp tay sau lưng, thần sắc ngạo nghễ, vung tay áo một cái.

– Dám ngăn cản đường đi của Bạch Tiểu Thuần ta, nhất định… Phải tan thành mây khói.

Bạch Tiểu Thuần hờ hững mở miệng. Sau đó, hắn chỉ cảm thấy hăng hái, đang muốn đi về phía trước. Nhưng năm con khỉ đã hình thành sương mù, lúc này ngưng tụ lại chung một chỗ, hóa thành một viên đan dược. Đan dược này thoạt nhìn trong suốt lấp lánh, tràn ngập hương vị khác thường. Sau khi viên đan được bị Bạch Tiểu Thuần bắt lại, hắn mặc dù không biết tên của đan dược này, nhưng dựa vào hiểu biết của hắn đối với dược đạo, hắn rất nhanh đã nhìn ra được, một viên đan dược này đối với tu sĩ Thiên Nhân mà nói, vượt qua tiên đan, hoàn toàn không có một chút tạp chất!

Một viên đan dược này có thể so sánh với mười viên tiên đan cảnh giới Thiên Nhân ở Vĩnh Hằng Tiên Vực!

Sau khi thu hồi đan dược này, tinh thần Bạch Tiểu Thuần chấn hưng. Rất nhanh, thế giới trước mắt hắn biến mất. Xuất hiện ở trước mắt hắn vẫn là con đường xương quạt. Lần này Bạch Tiểu Thuần không chút do dự, chợt lao về phía trước.

Rất nhanh, cửa thứ hai, cửa thứ ba…

Qua từng cửa ải một, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, tất cả bị bẻ gãy nghiền nát, bị hắn lấy thế như chẻ tre vậy, trực tiếp liền đi tới cửa thứ sáu!

Cửa thứ sáu này không giống với mấy cửa ải trước đó. Chỗ không gian của cửa ải này là một mảnh hư vô. Trên đó có chín bậc thang, tản ra uy áp kinh người. Sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới chỗ bậc thang thứ tám, ở trong một bước cuối cùng này, hắn phát hiện ra bí mật của cửa thứ sáu này. Cửa ải này, chính là căn cứ vào tu vi khác nhau của mỗi người, xuất hiện áp chế khác nhau!

– Vậy cũng không ngăn cản được ta!

Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, lực lượng thân thể của hắn cường hãn vô cùng, đối với mức độ áp chế này, tuy có không khỏe, nhưng vẫn đi ra một bước cuối cùng, xông qua cửa thứ sáu!

Chapter Truyện / Chương 1084 – Cơ Duyên Truyền Thừa