Chương 1103 – Tiếp Tục Giấu Mình

Chapter Truyện / Chương 1103 – Tiếp Tục Giấu Mình

Rất nhanh, những người ở bên trong thành Kinh Châu, mười vị Bán Thần thân là dưới quyền của Linh Cửu Thiên Tôn, nắm giữ chức vị quan trọng, ở trong từng đạo cầu vồng này gào thét lao tới, đã sắp đến bên ngoài cửa thành.

Trong mười người này có bảy nam ba nữ. Có lão nhân, có trung niên, còn có nữ tử xinh đẹp. Mỗi người đều lộ ra thần sắc nghiêm nghị. Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, trong mắt từng người đều có vẻ kinh ngạc khác thường. Tất cả đều tiến lên, cũng không nhìn đám người Tử Lâm Hầu đang quỳ ở nơi đó. Bọn họ hướng về phía Bạch Tiểu Thuần, ôm quyền cúi đầu thật sâu.

– Bái kiến Thông Thiên Vương!

Cái cúi đầu này khiến cho mọi người ở bốn phía xung quanh giống như từ trong sự hoảng hốt trước đó, thức tỉnh lại. Mỗi người đều hít thở dồn dập. Chuyện ngày hôm nay thật sự vượt ra ngoài sự tưởng tượng của mọi người.

Ở trong sự chú ý của vạn người, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm than. Tất cả đều hiểu rõ, hắn hiện tại đã không phải là tu sĩ nho nhỏ mới vào Tu Chân giới. Hắn thân là Thiên Tôn, không nói có thể nhìn thấu lòng người, nhưng có thể đoán được bảy tám phần.

Mười vị Bán Thần trước mắt này, nhìn như cung kính, nhưng trên thực tế từ trong cách xưng hô của bọn họ, là có thể nhìn ra thái độ của bọn họ. Cho dù nghi thức nghênh tiếp này lại long trọng mấy đi, cũng không khỏi giấu diếm được sự bài xích đến từ thành Kinh Châu này.

Rất nhanh, ở bên trong thành Kinh Châu này lại có số lượng lớn Thiên Nhân, thậm chí tu sĩ hộ vệ vượt quá mấy vạn, đều nhanh chóng chạy tới. Bọn họ sử dụng thời gian nhanh nhất, ở nội ngoại cửa thành này xếp thành hàng. Còn có tiếng chuông vang vọng ở bên trong thành Kinh Châu, truyền khắp tám phương. Những tu sĩ đến tới đón tiếp Bạch Tiểu Thuần, vây xung quanh phía trước Bạch Tiểu Thuần, một đường lộ vẻ cung kính, cuối cùng đi qua cửa thành.

Về phần Tử Lâm Hầu quỳ ở bên ngoài, lúc này không ai đi đỡ hắn dậy. Thật ra Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, bọn họ tuy có thể không nghe theo mệnh lệnh của hắn, nhưng biểu hiện khách khí ở ngoài mặt, ắt không thể thiếu.

Tử Lâm Hầu bị Bạch Tiểu Thuần tự tay trách phạt, vào lúc này tất nhiên sẽ không có ai đi lấy lòng hắn. Chuyện đắc tội với người, lúc này không có người nào muốn ý đi làm.

Lại như vậy, ở trong sự nghênh đón nhìn như long trọng, nhưng lại không có lộ ra sự nhiệt tình này, ở trong tâm thần của tất cả tu sĩ trong thành này đều chấn động. Từ phía xa, bọn họ nhìn lại, Bạch Tiểu Thuần một đường theo cửa thành, tới bên trong một chỗ phủ đệ rất xa hoa ở khu vực trung tâm của thành Kinh Châu.

Phủ đệ này có kích thước chừng vạn trượng, đứng sừng sững ở nơi đó. Bên trong giả sơn, đình viện ở khắp nơi. Còn có cầu nhỏ nước chảy, hành đình khắp chốn. Toàn bộ phủ đệ tản ra uy áp kinh người, còn có linh khí nồng đậm lưu chuyển ở bên trong, giống như bên trong có đại trận xung quanh, lấy ra lực lượng địa mạch đến từ Tiên Vực thứ hai, khiến cho ở đây cùng bên ngoài, hoàn toàn không giống nhau.

Còn có hơn một nghìn nam nữ tu sĩ, cung kính đứng ở bên ngoài phủ đệ, những người này. Tất cả đều sẽ là tu sĩ người ở của Bạch Tiểu Thuần, phụ trách chiếu cố cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của Bạch Tiểu Thuần. Trong bọn họ có nam tuấn lãng, nữ xinh đẹp tuyệt trần. Bất kỳ một người nào thoạt nhìn đều minh diễm không tầm thường.

Sự phô trương này, sự xa hoa này, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn thật sự không chọn ra được khuyết điểm nào. Bên trong toàn bộ thành Kinh Châu, phủ đệ giống như vậy, chỉ có hai tòa. Một tòa lúc này thuộc về Bạch Tiểu Thuần. Một tòa khác… So với linh khí nơi đây còn muốn nồng đậm hơn. Thậm chí đại biểu quyền lực đỉnh phong của Tiên Vực thứ hai, lại là phủ đệ của Linh Cửu Thiên Tôn!

Cũng may, khoảng cách chỗ ở của hai người không xa. Thậm chí có thể từ phía xa nhìn thấy nhau.

Những tu sĩ quyền quý đến từ thành Kinh Châu, ở dưới sự cung kính cùng khách khí, sau khi đưa Bạch Tiểu Thuần vào nơi đây, từng người một lại từ biệt rời đi. Từ đầu đến cuối, cũng không thấy vị Linh Cửu Thiên Tôn kia xuất hiện. Chỉ là ở lúc vừa mới bắt đầu, từng tản ra thần thức, nói ra một câu nói kia là xong.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần biết rõ, đây là đối phương không định gặp mình. Đồng thời hắn cũng hiểu rõ, Tiên Vực thứ hai này vốn chỉ là một Thiên Tôn đối phương. Hiện tại mình tới, biến thành hai vị. Dưới tranh chấp quyền lực, khó tránh khỏi sẽ có mâu thuẫn.

Bạch Tiểu Thuần càng rõ ràng hơn, Linh Cửu Thiên Tôn này ở Tiên Vực thứ hai trấn thủ quá nhiều năm tháng. Có thể nói gần như tất cả Thiên Nhân, Bán Thần ở đây, đều hầu hết là môn hạ của hắn, được hắn đề bạt lên. Nơi đây cùng với nói là Tiên Vực thứ hai của Thánh Hoàng Triều, không bằng nói là… Nơi thùng sắt của vị Linh Cửu Thiên Tôn này!

Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần thân cũng là người ngoài. Cho dù trên chức vị tương tự với vị Linh Cửu Thiên Tôn này, nhưng hắn hiểu rõ nếu mình ở đây xuất hiện một ít chuyện gây ra tai họa giống như ở bên trong Thánh Hoàng Thành, bất luận là cố tình hay là vô tình, vị Linh Cửu Thiên Tôn này đều tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

– Cũng được. Ta vốn là dự định giấu mình. Trước đây đều ăn nhờ ở đậu. Hiện tại ta cũng coi như là nửa người chủ nhân. Tuy rằng không quan tâm tới mọi chuyện… Lại không có ai dám chọc ta.

Bạch Tiểu Thuần thở dài. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn quyết định mình an phận một chút, ở bên trong Tiên Vực thứ hai này, cũng không có ý định đi tranh quyền. Hắn chuẩn bị trở lại yên tĩnh, cố gắng tu luyện.

– Thông Thiên đạo nhân, sớm hay muộn có một ngày, ta có thể chém ngươi lần thứ hai!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Ngoại trừ lựa chọn cấp cho tu sĩ Thông Thiên thế giới tư cách ra, đây là một một nguyên nhân quan trọng khác, thúc đẩy hắn tu luyện.

Sau khi có quyết định, Bạch Tiểu Thuần an tâm, ở tại bên trong phủ đệ này. Phủ đệ tuy lớn, có thể có hơn một nghìn tôi tớ ở bên trong, ngược lại vẫn tính là thích hợp. Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh.

Trong nửa tháng này, gần như không có bất kỳ người nào đến bái phỏng. Về phần Linh Cửu Thiên Tôn, càng hoàn toàn không có chút liên lạc. Dường như tất cả mọi người đều tận lực bỏ quên sự tồn tại của Bạch Tiểu Thuần.

Bình thường tất cả mọi chuyện liên quan tới Tiên Vực thứ hai, vẫn là do mười vị Bán Thần này báo cáo. Sau khi bọn họ đã chỉnh lý, cùng đi xin chỉ thị từ Linh Cửu Thiên Tôn.

Đối với điều này, Bạch Tiểu Thuần cũng không có lưu tâm. Mỗi ngày hắn đều ở trong mật thất, cầm lệnh bài tàn phiến này tu luyện.

Dần dần, bên trong thành Kinh Châu vốn có một ít tu sĩ dự định xem náo nhiệt, cũng chậm rãi không còn hứng thú. Thậm chí ngay cả những tu sĩ châu khác của Tiên Vực thứ hai, dần dần cũng biết đến vị Thông Thiên Vương này, tới một mức độ nào đó, giống như tỏ ra yếu kém về phía Linh Cửu Thiên Tôn.

Bạch Tiểu Thuần làm như vậy thu thu hoạch được, chính là hắn bất kể cần gì, chỉ cần mở miệng, sẽ có người đưa tới. Ở trong thời gian tu luyện, dựa vào thân phận của Thiên Tôn của hắn, hình như thành Kinh Châu sẽ thỏa mãn trong khả năng lớn nhất.

Tất cả dường như đều bình an vô sự. Đối với Tiên Vực thứ hai mà nói, có Bạch Tiểu Thuần hay không, đều giống nhau. Bạch Tiểu Thuần cũng vui vẻ được thanh nhàn, chìm đắm ở trong chuyện nghiên cứu lệnh bài. Mỗi ngày hắn hấp thu khí tức bên trong lệnh bài. Tốc độ tu luyện của bản thân càng lúc càng nhanh. Đồng thời, cũng có rất nhiều rất nhiều tiên đan, linh thảo, bị hắn lấy thân phận của Thiên Tôn muốn lấy tới, tăng cường tu vi của mình.

Thậm chí thời điểm rảnh rỗi, Bạch Tiểu Thuần cũng bắt đầu nghiên cứu luyện hỏa, nỗ lực ở trong Vĩnh Hằng Tiên Vực này, tìm được sản phẩm thay thế luyện hỏa. Loại chuyện này không khó. Sau khi Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ, tìm được đáp án.

Vĩnh Hằng Tiên Vực có luân hồi hoàn chỉnh. Muốn thu hoạch hồn, độ khó quá lớn. Sản phẩm thay thế lại không ít. Bất luận là một loại vật phẩm gọi là hồn thạch, hay một ít nhiên liệu hi hữu, sau khi cải biến, đều có thể từ trình độ nào đó, hình thành đa sắc hỏa.

Trên thực tế không chỉ là Bạch Tiểu Thuần làm như vậy. Ở trên Vĩnh Hằng Tiên Vực. Tất cả luyện hồn sư đến từ Man Hoang đều làm như thế. Về phần đám người Trương Đại Bàn, lại là dùng biện pháp tương tự.

Làm như thế, lợi ích là sẽ khiến việc luyện linh trở nên càng dễ dàng hơn một chút. Dù sao nguyên liệu nhiều; nhưng chỗ hại cũng có. Đó chính là ở sau bảy tám lần luyện linh, muốn tìm được lửa nhiều sắc, không phải là không khả năng. Cần phải dựa vào cơ duyên.

Dù sao năm đó, sở dĩ Man Hoang có chỗ độc đáo trên phương diện luyện linh, có liên quan trực tiếp cùng với luyện hồn hóa lửa.

– Đáng tiếc, cũng không đủ hồn.

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, nhìn trên mu bàn tay của mình một chút. Hồn của Bạch Hạo thiêu đốt lưu lại vết tích ngọn lửa. Bạch Hạo vẫn đang ngủ say, không thức tỉnh. Bạch Tiểu Thuần cũng từ từ ý thức được, hình như chỉ có luyện hỏa, mới là cơ hội khiến cho Bạch Hạo thức tỉnh.

Chỉ có điều đa sắc hỏa cao giai tuy khó tìm kiếm được. Nhưng dưới bảy tám lần luyện linh pháp bảo, đan dược, Bạch Tiểu Thuần vẫn chế luyện ra không ít. Thậm chí ngay cả Bắc Mạch Đại Kiếm, cũng bị hắn lấy ra luyện linh một hồi.

Ban đầu, Bạch Tiểu Thuần cho rằng trong năm tháng tiếp theo, sẽ có không ít thời gian, đều vượt qua như vậy. Cho đến ba tháng sau, Bạch Tiểu Thuần đang tu luyện cùng nghiên cứu lệnh bài, đột nhiên nghe được tiếng chuông rung trời đến từ bên trong thành Kinh Châu này!

Tiếng chuông này gấp gáp, vang vọng khắp nơi, truyền khắp thành trì. Đồng thời, còn có tiếng kêu kinh ngạc hỗn loạn, ở rất nhiều nơi bên trong thành Kinh Châu này, đồng thời truyền ra.

Bạch Tiểu Thuần cũng sửng sốt một chút. Sau khi mở mắt ra, hắn đi ra khỏi mật thất. Lập tức liền có tôi tớ tu sĩ lộ vẻ hoang mang, từ bên ngoài chạy vào. Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, hắn lập tức ôm quyền cúi đầu.

– Đại nhân, một châu cuối cùng của bắc bộ, nửa canh giờ trước bị Quỷ Mẫu Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều mang theo đại quân Tà Hoàng Triều, tự mình đánh hạ!

– Từ nay về sau… Năm châu bắc bộ Tiên Vực, hoàn toàn tách rời khỏi Thánh Hoàng Triều ta!

– Chiến tranh… sắp bắt đầu!

Vị tôi tớ tu sĩ này ở trong sự hoang mang, âm thanh cũng run rẩy, giống như mang theo bi quan tuyệt vọng nào đó.

Chapter Truyện / Chương 1103 – Tiếp Tục Giấu Mình