Chương 1141 – Thiên Tôn Trung Kỳ

Chapter Truyện / Chương 1141 – Thiên Tôn Trung Kỳ

Trong tinh không tối tăm, chỉ có cái tàn phiến này tản ra ánh sáng yếu ớt. Lúc này trên quảng trường của tàn phiến, theo một mảnh vặn vẹo, sau khi Bạch Tiểu Thuần hấp thu sinh lực dồi dào, hình thành thân thể to lớn, dần dần hiện ra.

Từ phía xa nhìn lại, giống như một quả cầu thịt lăn đi ra…

– Phải nhanh luyện hóa sinh lực một chút. Hiện tại thật sự quá mập.

Bạch Tiểu Thuần cố gắng cúi đầu muốn nhanh chân nhìn đầu ngón chân, nhưng chỉ có thể nhìn thấy được cái bụng khổng lồ. Thậm chí cánh tay hắn muốn đi sờ sờ rốn, động tác đơn giản này cũng rất lao lực. Điều này khiến cho toàn thân Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy không tốt.

Trong mắt của hắn lộ ra sự quyết đoán cùng kiên định. Lúc này thoáng một cái dưới, thân thể quả cầu thịt lại giống như cuộn lại, lao thẳng đến thông đạo xương quạt, chuẩn bị tiếp tục xông qua ải.

Cơ duyên ở Huyền Cửu Quận lần này, cực kỳ đặc biệt, lại quá mức khó có được. Nếu như đổi thời điểm khác, Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, mình muốn từ Thiên Tôn sơ kỳ đột phá, bước vào Thiên Tôn trung kỳ, độ khó quá lớn, thời gian hao phí cũng rất dài, càng không cần phải nói trong ở quá trình này, còn cần vô số thiên tài địa bảo cùng tạo hóa mới có thể đạt được.

Mà hiện tại, trong cơ thể hắn ngưng tụ sinh lực kinh người. Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy không ổn thỏa. Hắn biết cơ hội chỉ có một lần. Nếu không có thể mượn những sinh lực đi trùng kích đột phá tu vi, một khi thất bại, muốn chờ cơ duyên tiếp theo, không biết phải mất bao lâu.

Vốn ở thời điểm không có những sinh lực này, kế hoạch của Bạch Tiểu Thuần là dựa vào phần thưởng ở các cửa ải của cây quạt, đến tăng nhanh hơn tu vi của bản thân so với người thường. Hiện tại sau khi hắn so sánh, đã có quyết đoán.

– Chỉ có dốc toàn lực, mới có thể đạt được thành công lớn nhất. Đợi đến khi ta xông qua ải đến cực hạn, chính là thời điểm ta quay đầu lại, đi đột phá!

Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, bước vào bên trong cửa ải.

Lần lượt xông qua ải, lần lượt thất bại, nhưng Bạch Tiểu Thuần không có buông tha. Sau khi tổng kết nguyên nhân, hắn lại tiếp tục thử. Thời gian trôi qua. Rất nhanh, hắn dừng lại ở chỗ này đã gần hai tháng. Trong thời gian này hắn cũng thường xuyên trở lại Vân Hải Châu, đề phòng Vân Hải Châu xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.

Mà Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng cũng đã sớm biết chuyện xảy ra ở Huyền Cửu Quận, mặc dù không có an bài gì rõ ràng, nhưng trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng an ổn hơn không ít. Dù sao mặc dù hắn coi trọng Vân Hải Châu, nhưng Bạch Tiểu Thuần tin tưởng, đối với Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng mà nói, bọn họ càng coi trọng lãnh thổ Tiên Vực thứ hai hơn.

Lại như vậy, Bạch Tiểu Thuần ở trong quá trình xông qua ải này, chật vật xông qua từng cái một. Cho đến sau khi đi qua cửa ải thứ năm mươi, hắn cuối cùng gặp phải chỗ cực hạn. Cửa ải thứ năm mươi mốt, hắn cho dù là tập hợp lại tất cả, cũng vẫn không có cách nào vượt qua!

– Cũng được. Xem ra hôm nay, ta cũng chỉ có thể đi tới cửa ải năm mươi.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần thử nhiều lần, chỉ có thể buông tha ý định tiếp tục xông qua ải. Hắn bắt đầu quay đầu lại, sắp xếp lại các thu hoạch ở năm mươi cửa ải trước đó. Nhất là cửa ải thứ năm mươi, chiếm tới một nửa phần thưởng của toàn bộ các cửa ải, cực kỳ phong phú!

Chẳng những có một ít thứ Bạch Tiểu Thuần mặc dù chưa thấy qua, nhưng dựa vào phân tích dược đạo, có thể đoán được là tiên đan tuyệt phẩm. Còn có một mảnh thẻ tre. Trên những thẻ tre này có khắc hai đạo phù văn. Bạch Tiểu Thuần xem không hiểu. Nhưng lúc hắn nhìn thấy được phù văn đầu tiên, cảm nhận được dường như đặt mình trong địa ngục Tu La, ý tử vong đánh vào trong đầu.

Thật lâu hắn mới khôi phục lại được. Hắn hít thở dồn dập, không dám tiếp tục nhìn cái phù văn thứ hai. Thẻ tre này là cái gì, lúc này trong lòng hắn đã có đáp án.

– Phần thưởng ở cửa ải thứ năm mươi này là một phần… Sinh Tử Đạo Nguyên!

Bạch Tiểu Thuần nắm chặt lấy thẻ tre, trong mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị. Sau khi cầm trong tay thẻ tre thu hồi đi, hắn ngồi khoanh chân ở trên quảng trường tàn phiến. Động tác khoanh chân này, trước đây hắn làm rất tự nhiên. Nhưng hôm nay thân thể quá mập, cho nên mỗi lần khoanh chân, Bạch Tiểu Thuần đều rất lao lực.

Lúc này thật vất vả mới làm được, hắn vội vàng hai tay bấm quyết, vận chuyển tất cả tu vi trong cơ thể. Tuyên Cổ Quyển tầng thứ nhất: Niệm quá khứ, ở trong cơ thể hắn không ngừng chuyển động. Nhất thời tất cả kinh mạch bên trong thân thể của hắn đều chấn động. Từng luồng lực tu vi từ bốn phương tám hướng tập trung lại, dung nhập bên trong kinh mạch. Cuối cùng ở vị trí trái tim, ầm ầm ngưng tụ, giống như bạo phát. Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy trong nháy mắt, trong đầu chấn động, hít thở dồn dập. Đồng thời, hắn cảm giác trong cơ thể giống như tồn tại một con rồng dài!

Con rồng này đang chạy, tốc độ lại càng lúc càng nhanh. Khi thì bạo phát ở vị trí trái tim, khi thì ngưng tụ lại ở chỗ đan điền. Còn nữa, sau vài lần như vậy, nó ở trong đầu của hắn phát ra tiếng hét dài.

Bạch Tiểu Thuần biết, cái gọi là con rồng dài này, trên thực tế chính là đạo chủng của mình. Hoàn toàn không giống với những người khác, đạo chủng của mình hoàn toàn không có chút nhỏ nào. Là một khối gắn liền. Theo tu vi của bản thân mình tăng trưởng, nó cũng đang không ngừng lớn mạnh!

Nhưng loại lớn mạnh này còn cách tu vi đột phá, vẫn rất xa xôi.

– Cảnh giới Thiên Tôn, chính là quá trình đạo chủng mọc rễ, nẩy mầm, nở hoa, kết quả!

– Bước vào Thiên Tôn, đạo chủng hình thành trong một cái chớp mắt, ta kinh mạch toàn thân, lại giống như rễ của đạo chủng, dung hợp lại với nhau, thật sự trở thành cây của nó!

– Thiên Tôn sơ kỳ, chính là quá trình những cái rễ này không ngừng lan tràn, không ngừng dung hợp. Thiên Tôn trung kỳ… Lại là sau khi rễ đâm sâu vào, hấp thu đủ chất dinh dưỡng, sau đó bắt đầu giai đoạn nẩy mầm!

– Hiện tại, chính là giai đoạn này!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lập lòe. Theo tâm niệm biến hóa, con rồng dài đạo chủng đang chạy ở trong cơ thể, lập tức dừng lại, không lại chuyển động nữa, mà ngưng tụ lại cùng nhau. Cuối cùng nó dừng lại ở vị trí đan điền của Bạch Tiểu Thuần, dần dần bắt đầu co lại!

Theo nó co lại, một khí tức huyền diệu, từ trên người Bạch Tiểu Thuần khuếch tán ra. Dường như đạo chủng này đang ngưng tụ lực nẩy mầm. Theo nó co lại, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nghiêm nghị. Hắn biết đã đến thời khắc quan trọng nhất. Những sinh lực trước sau được hắn ngưng tụ lại, phong tỏa trong cơ thể hắn mấy tháng này, chợt được trực tiếp thả ra ngoài!

Ầm.

Một tiếng động vang lên, giống như thiên lôi cuồn cuộn. Sinh lực tràn đầy trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần này, lúc này theo đó phóng ra, giống như sóng dữ, lại trực tiếp khuếch tán ra toàn thân, quét ngang tất cả.

Theo Tuyên Cổ Quyển tầng thứ nhất niệm quá khứ của Bạch Tiểu Thuần vận chuyển, những sinh lực này giống như bị chuyển hóa phục tùng, lao thẳng đến đạo chủng!

Đạo chủng co lại, chấn động vô cùng mãnh liệt, giống như mặt đất hạn hán lâu ngày, gặp phải Cam Lộ, lại giống như đói bụng quá lâu, đột nhiên thấy được tiên thực. Trong nháy mắt đạo chủng lại giống như hóa thành một hố đen thật lớn, điên cuồng hấp thu những sinh lực vừa mới được hiện lên.

Tốc độ hấp thu càng lúc càng nhanh. Dần dần, thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng với tốc độ mắt thường có thể thấy được thu nhỏ lại. Mà đạo chủng này cũng ở dưới sự điên cuồng hấp thu này, tản ra khí tức huyền diệu, càng mãnh liệt hơn.

Dường như một hồi lột xác, sắp xuất hiện!

Nhưng vào lúc này, một cảnh tượng Bạch Tiểu Thuần trước đó lo lắng, chung quy vẫn xuất hiện. Bất Tử Trường Sinh Công hình thành đạo chủng, loại phương pháp truyền thừa này cùng hai đại hoàng tộc khác, đồng nhất một cảnh giới đại đạo pháp đỉnh phong của ba Vĩnh Hằng Tiên Vực, mỗi thứ đều có điểm kinh người riêng. Bất Tử Trường Sinh Công bá đạo, khiến cho sinh lực tràn đầy này, hình như cũng không đủ để chống đỡ cho đạo chủng nẩy mầm!

Ở giờ khắc này thân thể Bạch Tiểu Thuần này ở dưới sự nhanh chóng thu nhỏ lại, đã khôi phục lại kích thước bình thường, nhưng lại hoàn toàn không có ý định dừng lại, còn đang co lại tiếp. Dường như nó muốn hấp thu cả sinh mệnh, tu vi, thậm chí tất cả mọi thứ của hắn, tiến vào bên trong đạo chủng. Kể từ đó, sợ là không đợi tới lúc nó nẩy mầm, Bạch Tiểu Thuần đã hình thần câu diệt!

Mà hết lần này tới lần khác, thử đột phá này, đúng là không thể gián đoạn, càng không thể nghịch chuyển. Hoặc là đừng đi thử, một khi thử… Nhất định phải thành công!

Chỉ có điều tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần sớm đã có sự chuẩn bị. Hắn mặc dù không kinh nghiệm Thiên Tôn đột phá ở phương diện này, cũng không có ai nói cho hắn biết, nhưng hiểu rõ của hắn đối với Bất Tử Trường Sinh Công, từng trải qua không thể chống lại cùng loại, thường xuyên gặp phải. Cho nên trước hắn mới không có lập tức đột phá, mà là đi tới cửa ải cực hạn, thu được đủ tài nguyên, sau đó mới bắt đầu trùng kích Thiên Tôn trung kỳ.

Lúc này, tất cả vẫn còn đang ở bên trong dự tính của Bạch Tiểu Thuần. Hắn không hoảng hốt. Trong nháy mắt khi thân thể co lại, hắn vỗ túi trữ vật. Ngay lập tức từng viên đan dược, từng gốc tiên thảo, phần thưởng của năm mươi cửa ải đầu trên chiếc tàn phiến này, mặc dù có không ít thứ hắn đã cho đám người Đại Thiên Sư, nhưng vẫn còn lưu lại rất nhiều. Lúc này hắn không ngừng nỗ lực cho đến thời điểm lúc cuối, ném tất cả vào trong miệng.

Theo đan dược cùng tiên thảo cắn nuốt, theo sinh lực được bổ sung, thân thể Bạch Tiểu Thuần cuối cùng không tiếp tục khô héo. Đạo chủng trong cơ thể hắn, vốn vì trước đây sinh lực tràn đầy, đã hoàn thành tám chín phần mười. Lúc này những gì còn sót lại, cũng bị nhanh chóng bổ sung. Cuối cùng ở sau một nén hương… Đạo chủng trong giây lát, lại bạo phát ra ánh sáng mãnh liệt chói mắt.

Tia sáng này còn xuyên qua thân thể Bạch Tiểu Thuần, không ngừng khuếch tán ra ngoài. Thậm chí có một lần chớp mắt như vậy, mức độ sáng ngời của hắn cũng vượt qua ánh sáng của bản thân cái tàn phiến!

Từ phía xa nhìn lại, bên trong tinh không tối tăm, trên người Bạch Tiểu Thuần tản ra ánh sáng, giống như một ngọn đèn sáng ngời, vô cùng rõ ràng, sáng chói vô biên!

Ở trong một chớp mắt khi tia sáng này khuếch tán ra, Bạch Tiểu Thuần chợt mở mắt ra. Trong mắt của hắn lộ ra sự kích động, còn có phấn chấn. Ở trong một tích tách này, trong cơ thể hắn… Trên đạo chủng xuất hiện mầm mới!!

– Niệm quá khứ đại thành. Đạo chủng nẩy mầm, Thiên Tôn trung kỳ!

Chapter Truyện / Chương 1141 – Thiên Tôn Trung Kỳ