Chương 1151 – Thiên Tôn Đan

Chapter Truyện / Chương 1151 – Thiên Tôn Đan

Âm thanh này dữ dội, khiến cho tất cả Thiên Tôn bên ngoài mạng nhện chú ý. Bạch Tiểu Thuần ở bên trong đoàn người, cũng tập trung tinh thần nhìn lại. Mặc dù không nhìn thấy được bên trong mạng nhện có chuyện gì xảy ra, nhưng thông qua những tiếng nổ lớn liên tiếp này, Bạch Tiểu Thuần cũng có thể đoán được, giờ khắc này, Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng ở bên trong, đang cùng phân thân Chúa Tể từ bên trong cái kén lớn này sinh ra, tiến hành đấu pháp kịch liệt.

– Có thể khiến cho hai đại Hoàng giả Thái Cổ xuất thủ như thế… Có thể thấy được phân thân Chúa Tể này, đã rất mạnh!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Theo thời gian trôi qua, khi thần thông đấu pháp nổ vang, giằng co đủ ba canh giờ, không chỉ Bạch Tiểu Thuần lộ vẻ xúc động, tất cả Thiên Tôn khác đều lộ vẻ xúc động.

Mỗi một người còn vận chuyển tu vi toàn thân, cực kỳ cẩn thận. Bọn họ làm xong chuẩn bị sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.

Chỉ có điều trong lòng phần lớn bọn họ đều cảm thấy, hai đại Thái Cổ ra tay, tất cả đều ở trong sự khống chế. Chỉ là ý nghĩ này, theo thời gian lại trôi qua, càng lúc càng dao động.

Thật ra, theo mọi người, chuyện này chắc hẳn là phải được giải quyết rất nhanh. Nhưng hiện tại đã qua tròn ba ngày. Trong ba ngày này, từ mạng nhện bên trong truyền đến tiếng nổ, trước sau không ngừng. Những mạng nhện bao trùm mặt đất, mặc dù không có tiếp tục lan tràn, nhưng khi thì co lại, thậm chí với tốc độ mắt thường có thể thấy được có không ít khu vực, nhanh chóng hóa thành vật chất giống như vỏ trứng.

Một màn quỷ dị này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cùng với Thiên Tôn hai bên, tim đều đập rộn lên, trong lòng chậm rãi càng thêm bất an.

– Thời gian quá lâu.

– Dựa theo đạo lý, không nên xuất hiện chuyện ngoài ý muốn mới đúng.

Lúc này, Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, nhìn nhau một cái, nhỏ giọng mở miệng nói.

Trong lòng Linh Cửu Thiên Tôn thầm cười lạnh, không nói gì. Bạch Tiểu Thuần cũng dường như suy nghĩ tới điều gì đó. Cùng lúc đó, các Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều bên kia, từng người cũng đang nhỏ giọng bàn luận, phân tích đáp án.

Lại như vậy, khi ngày thứ tư đến, tất cả mọi người bao gồm cả Bạch Tiểu Thuần ở bên trong, đều cảm thấy cực kỳ không thích hợp. Thậm chí hai người Cổ Thiên Quân cùng Quảng Mục Thiên Tôn đều dự định muốn vào xem thử tình hình thế nào.

Đúng lúc này, bỗng nhiên một tiếng nổ còn mạnh liệt hơn so với trước vô số lần, đột nhiên từ bên trong mạng nhện này cuồn cuộn bạo phát ra ngập trời, giống như có trăm vạn thiên lôi, ở bên trong đánh phá. Còn có một tiếng gào thét thê lương khiến cho trong lòng tất cả mọi người điên cuồng run rẩy. Hỗn loạn ở bên trong, xuyên qua ra, khiến cho thiên địa thoáng có chút ảm đạm, phong vân cuốn ngược.

Sau đó, từ bên trong lỗ thủng mạng nhện kia, thình lình có hai đạo cầu vồng, gào thét ra. Tốc độ quá nhanh. Thậm chí tất cả mọi người không có cách nào kịp phản ứng. Hai đạo cầu vồng đã lao ra khỏi lỗ thủng. Hai bên tách xa nhau. Thời điểm xuất hiện, từng người ở bên cạnh Thiên Tôn của triều đình bên mình.

Hai đạo cầu vồng này, chính là Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng!

Lúc này vừa xuất hiện, sắc mặt hai người đều tái nhợt, hít thở dồn dập. Hình như bọn họ đều bị thương không nhẹ. Từng người phun ra máu tươi, sắc mặt còn có phần thâm trầm. Hiển nhiên là chuyến này cũng không thuận lợi.

Trong lòng đám người Bạch Tiểu Thuần càng thêm lo lắng. Không đợi bọn họ mở miệng hỏi ý kiến, Thánh Hoàng bỗng nhiên quay đầu lại. Ánh mắt hắn đảo qua ở trên người Cổ Thiên Quân cùng với đám người Bạch Tiểu Thuần, âm thanh vô cùng nghiêm túc, còn có một phần nhất định phải được ý, nhanh chóng mở miệng.

– Phân thân Chúa Tể này là một tồn tại màu đỏ giống như rắn mối vậy, tu vi đã là Thái Cổ trung kỳ. Chỉ thiếu chút nữa liền có thể đột phá trở thành Thái Cổ hậu kỳ!

– Ta cùng với Tà Hoàng đồng loạt ra tay, sử dụng đòn sát thủ, hợp lại tất cả, cũng chỉ có thể là đánh cho nó trọng thương, khiến tu vi rơi xuống đến cảnh giới Thiên Tôn. Nhưng nó bị trọng thương bỏ chạy, triển khai thần thông nào đó, tránh được sự tìm kiếm của chúng ta. Trong thời gian ngắn không có cách nào tìm được nó.

– Cho nên hiện tại ta cần các ngươi phái năm người xuống, tách nhau ra tìm kiếm. Cần phải tìm được phân thân Chúa Tể. Có thể bắt giữ là hay nhất. Còn nếu không thể… Nhất định phải cướp được thi thể của hắn vào trong tay!

– Chỉ cần có thể tìm được, năm người các ngươi, mỗi một người sẽ được ban cho một… Thiên Tôn Đan sử dụng Thiên Liên chế luyện ra!

Thánh Hoàng biết, những Thiên Tôn dưới quyền mình, muốn để cho bọn họ ra sức, nhất định phải cho ra đủ hồi báo. Lúc này cho dù trong lòng đau lòng, cũng không chậm trễ chút nào đưa ra lãi nặng!

– Thiên Tôn Đan!

Cho dù là Tư Mã Vân Hoa, sau khi nghe được ba chữ này, không cách nào khống chế hít thở trở nên dồn dập hơn một chút. Bạch Tiểu Thuần lại có chút nghi ngờ. Hắn có thể nghe ra được Thiên Tôn Đan này là đồ tốt, có điều không biết cụ thể thế nào.

– Thiên Tôn Đan, Thánh Hoàng Triều ta từ trước đến nay, tổng cộng lại luyện chế được mười bảy cái. Hiện tại chỉ còn lại có chín cái. Sau khi ăn xong, có thể khiến cho Thiên Tôn ở trên cảnh giới nhỏ đột phá lên, nắm giữ chí ít ngoài sáu phần khả năng!

Thánh Hoàng liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, giải thích một chút.

Bạch Tiểu Thuần vừa nghe những lời này, trong nháy mắt, con mắt lại tròn xoe, trái tim đập thình thịch. Hắn lập tức lại ý thức được, cái gọi là Thiên Tôn Đan này, tác dụng cùng mình trước đó hấp thu sinh lực trong cái kén lớn đạt được, có hiệu quả tốt như nhau.

– Lại còn có loại đan dược này!

Bạch Tiểu Thuần nhất thời động tâm. Hắn cũng chú ý thấy Cổ Thiên Quân cùng Linh Cửu Thiên Tôn như vậy cường giả Thiên Tôn hậu kỳ, rõ ràng đều không bình tĩnh được. Hắn lập tức hiểu rõ, Thiên Tôn Đan này sợ là còn có tác dụng khác mới đúng.

– Có lẽ có thể khiến cho Thiên Tôn ở thời điểm trùng kích Thái Cổ, cũng có gia tăng nhất định?

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Hắn nhìn thấy được Tà Hoàng Triều bên kia, đám người Tuyệt Địa Thiên Tôn lúc này đều giống như không nén được phấn chấn. Cảnh tượng như vậy, không chỉ Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được, đám người Cổ Thiên Quân đều chú ý tới.

Đồng thời, các Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều cũng thấy được đám người Bạch Tiểu Thuần ở đây kích động. Ánh mắt của hai bên chỉ đảo qua lẫn nhau, lập tức hiểu chuyện này là thế nào.

Điều này hiển nhiên là hai đại Hoàng giả Thái Cổ mặc dù có thể tổn thương nặng nề phân thân Chúa Tể, nhưng cùng lúc bọn họ quả thực tiêu hao không nhỏ. Về phương diện khác lại là giữa bọn họ cũng có tâm tranh đoạt. Nếu như tiếp tục nữa, thứ nhất lo lắng bị đối phương cướp đi cơ duyên. Thứ hai cũng có lo lắng sẽ bị rắn mối lớn này lại một lần nữa chạy trốn.

Lần này đã xuất hiện bất ngờ. Bọn họ vốn phán đoán là Thái Cổ sơ kỳ, nhưng phân thân Chúa Tể này lại đạt đến trung kỳ đỉnh phong. Nếu như lại để hắn chạy trốn, thời điểm xuất hiện tiếp theo, sợ là đối với hai người bọn họ mà nói, cũng sẽ là một tai họa.

Cho nên ở sau các loại suy nghĩ, hai vị Hoàng giả này đã đạt được một giao hẹn. Bọn họ không ra tay, trấn thủ ở bên ngoài, đề phòng phân thân của Chúa Tể này chạy ra. Đồng thời lệnh cho Thiên Tôn dưới quyền chém giết tranh đoạt. Kể từ đó, bọn họ kìm chế lẫn nhau, còn để cho dưới quyền thu được cơ duyên. Từ trình độ nào đó mà nói, mặc dù số lượng người bên phía Tà Hoàng Triều nhiều hơn so với Thánh Hoàng Triều, nhưng chung quy công bằng hơn so với trước một ít.

Về phần chuyện số lượng người Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều vượt quá Thánh Hoàng Triều, lấy sự khôn khéo của Thánh Hoàng, hiển nhiên là đều có giao hẹn khác cùng Tà Hoàng. Về phần cụ thể, Bạch Tiểu Thuần không biết. Lúc này hắn suy nghĩ, một mặt là Thiên Tôn Đan, về mặt khác lại là phân thân Chúa Tể bị hai đại Thái Cổ này xem trọng. Bạch Tiểu Thuần bên này cũng cực kỳ động tâm.

– Cất giấu bí mật đột phá Thái Cổ… Mặc dù với ta mà nói khoảng cách quá xa xôi, nhưng nếu mắt mở trừng trừng nhìn người khác thu hoạch, cũng quá thiệt.

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt. Có cùng ý định này giống như hắn, cũng không phải chỉ có một người. Giờ khắc này, những Thiên Tôn hai bên ở đây, đều dâng lên ý nghĩ cùng loại.

Chỉ có điều ý niệm này mặc dù dâng lên, nhưng mọi người không dám nổi lòng tham. Bọn họ cũng hiểu rõ hai đại Thái Cổ có thể để cho bọn họ đi, như vậy đối với suy nghĩ của bọn họ, hiển nhiên cũng có dự liệu. Đây vốn chính là thầm chấp nhận bọn họ có thể thu được một phần nhỏ máu thịt của Chúa Tể.

Đương nhiên, tuyệt đại đa số… Vẫn là phải nộp lên trên.

Điều này tuy là suy đoán của mọi người, hai đại Hoàng giả cũng không có mở miệng nói thẳng. Nhưng đối với đám người Cổ Thiên Quân cùng Quảng Mục Thiên Tôn, đã là tín hiệu rất rõ ràng.

Dù sao mọi việc như thế, đã từng cũng phát sinh qua vài lần. Mỗi lần đều như vậy.

– Tuân theo pháp chỉ của Thánh Hoàng!

Cổ Thiên Quân hít một hơi thật sâu, nghiêm nghị ôm quyền. Thoáng một cái, dưới toàn thân hắn hóa thành một đạo kiếm quang, lao thẳng đến mạng nhện phía dưới. Ba người Tư Mã Vân Hoa, Trần Tô, Linh Cửu Thiên Tôn, ánh mắt đều chớp động, lần lượt ôm quyền, sau đó bay về phía bên trong lỗ thủng.

Cùng lúc đó, những Thiên Tôn bên Tà Hoàng Triều bao gồm Công Tôn Uyển Nhi, tim đều đập rộn lên. Tất cả đều triển khai tốc độ, từng người nhảy vào bên trong lỗ thủng. Bạch Tiểu Thuần cũng không có đạo lý nào không đi. Hắn thoáng suy nghĩ một chút, sau đó cũng hóa thành cầu vồng, bay vào lỗ thủng, tiến vào…

Thế giới trong mạng nhện!

Cho đến khi tất cả mọi người tiến vào, bên ngoài lỗ thủng mạng nhện, hai người Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng nhìn đối phương một cái. Sau đó bọn họ khoanh chân ngồi xuống, thần thức tản ra. Bọn họ cũng không phải là nhìn về phía bên trong mạng nhện, mà là khuếch tán ra, đề phòng con rắn mối lớn này từ những phương hướng khác của mạng nhện bỏ chạy.

Điều này lại chẳng khác nào phong tỏa tất cả đường lui của đối phương, giống như bắt con ba ba trong hũ, khiến cho phân thân Chúa Tể này có chạy đằng trời.

– Ta khuyên ngươi không nên tồn tại huyễn tưởng. Lần này, máu thịt của Chúa Tể nhất định thuộc về ta. Dựa theo giao hẹn, ta sẽ cho ngươi hai phần.

Tà Hoàng cười lạnh, bỗng nhiên mở miệng.

– Vừa rồi nếu không phải ngươi cố ý để hắn đi, cần gì phải phiền phức như vậy!

Thánh Hoàng nghe vậy ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Tà Hoàng. Thần sắc hắn đã không còn ôn hòa nữa, mà là trong sự âm u lạnh lẽo mang theo một tia tức giận cùng nghi vấn.

– Vậy mỏi mắt mong chờ.

Đối mặt với phản ứng của Thánh Hoàng, Tà Hoàng cười khẽ. Hắn nhắm hai mắt lại không tiếp tục để ý tới nữa.

Chapter Truyện / Chương 1151 – Thiên Tôn Đan