Chương 1201 – Trở Về

Chapter Truyện / Chương 1201 – Trở Về

Thời gian trôi qua, ở trên bảo phiến này, oán khí của Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch đối với Bạch Tiểu Thuần, cũng theo Bạch Tiểu Thuần giảng giải mọi chuyện phát sinh sau khi hạ xuống Vĩnh Hằng Tiên Vực, đã chậm rãi tiêu tan.

Nhất là Tống Quân Uyển khi nghe lúc Thiết Đản cùng với Tống Khuyết bảo vệ đối với các nàng như vậy, nàng khóc. Được sự giúp đỡ của Bạch Tiểu Thuần, nàng từ phía xa liếc mắt thoáng nhìn Tống Khuyết ở tầng thứ chín của bảo tháp. Tống Quân Uyển cầm lấy tay Bạch Tiểu Thuần, lau đi nước mắt, nhẹ giọng hỏi.

– Khuyết nhi, có thể tỉnh sao…

– Có thể!

Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút do dự nào, gật đầu.

Bên trong tầng thứ chín của Đạo Nguyên sơn, thân thể Tống Khuyết vẫn không nhúc nhích. Ở trong Sinh Tử Đạo Nguyên này dung nhập, hình như không có gì thay đổi, chỉ có điều duy nhất thân thể hắn hoàn toàn không có một chút dấu hiệu mục nát, lại giống như đang ngủ.

Chu Tử Mạch cũng đi tới, từ phía xa, ôm quyền cúi đầu hướng về phía nơi đó, trong lòng cũng thầm than khẽ. Đồng thời đối với Thiết Đản, Chu Tử Mạch đặc biệt hữu hảo. Sau khi Thiết Đản cảm nhận được khí tức trong bụng Chu Tử Mạch, cũng lập tức trở nên thân thiết. Thường ngày mặc dù hai nàng có chút không đẻ ý tới Bạch Tiểu Thuần, nhưng đối với Thiết Đản, lại ở chung cực kỳ hòa hợp.

Chỉ là ở trong lòng các nàng, mặc dù còn có oán khí, nhưng hồi tưởng chuyện cũ, lại nghe Bạch Tiểu Thuần nói qua loa quá trình cứu các nàng ra, điều này làm cho trong lòng các nàng dĩ nhiên dâng lên sóng lớn.

Các nàng hiểu Bạch Tiểu Thuần, nhưng càng hiểu rõ, đối với cách nói của hắn luôn luôn thích khoa trương một ít, đột nhiên qua loa, phương diện này đại biểu cho ý nghĩa, làm cho các nàng đau lòng.

Chỉ là biểu hiện bên ngoài, giữa hai người vẫn còn có chút nhìn nhau không vừa mắt. Chuyện này nhất thời cũng rất khó điều chỉnh được.

Bạch Tiểu Thuần biết các nàng chịu nhiều khổ sở, cũng hiểu rõ hai nữ nhân ở cùng một chỗ, nếu mình không biểu hiện tốt một chút, sợ là sẽ lại xuất hiện chuyện năm đó, lúc Huyết Khê Tông đánh với Linh Khê Tông một trận, Tống Quân Uyển cùng Hầu Tiểu Muội mang đến cho mình tai họa đáng sợ.

Vì vậy lúc Bạch Tiểu Thuần ở trước mặt các nàng biểu hiện rất tốt, mặt khác đang chuẩn bị rời khỏi bảo phiến!

Hắn đã rời xa Vĩnh Hằng Tiên Vực quá lâu. Bạch Tiểu Thuần nhìn như có vẻ tươi cười, nhưng trên thực tế trong lòng của hắn che giấu sự lo lắng. Bất luận là đám người Lý Thanh Hậu, hay Cự Quỷ Vương Đại Thiên Sư cùng với Trương Đại Bàn v. v, lại hoặc là Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần rất sốt ruột về an nguy của những người này.

Trước đó, chiến lực của hắn không đủ, khó có thể trở lại. Nhưng hôm nay tất cả có đầy đủ, chuyện trở về, cũng được Bạch Tiểu Thuần xem trở thành trọng điểm!

– Đầu tiên sau khi bảo phiến hoàn chỉnh, ta có thể cảm giác được, quay về Vĩnh Hằng Tiên Vực, đã không cần xuất hiện ở địa điểm cố định khi rời đi, không nói có thể tùy ý truyền tống, nhưng cũng có thể xác định đại thể một phương hướng…

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, cũng đang suy nghĩ sau khi trở về, mình sẽ làm như thế nào.

Hắn suy nghĩ rất lâu, cũng vẫn không có manh mối gì. Cuối cùng hắn dứt khoát hung hăng cắn răng một cái!

– Nếu ta có thể chiến đấu với Thái Cổ… Như vậy dựa vào cái gì, trong Vĩnh Hằng Tiên Vực từ nay về sau, không thể hình thành thế chân vạc!

– Ta phải chiếm toàn bộ một Tiên Vực, đổi tên thành Thông Thiên đại lục!

Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu, trong mắt lộ ra tinh quang. Sau khi ý nghĩ này xuất hiện ở trong đầu hắn, càng lúc càng thêm rõ ràng, từ từ thay thế tất cả kế hoạch rải rác hiện lên trước đó, cuối cùng trở thành tất cả!

– Đại lục này, lựa chọn ở Thánh Hoàng Triều, có chút không thích hợp… Nếu Tà Hoàng đối với ta như hổ đói nhìn chằm chằm vào… Như vậy ta lại càng muốn từ chỗ của hắn, sinh sôi kéo xuống một miếng thịt to!

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến đổi, ý nghĩ càng thêm rõ ràng.

– Mấu chốt có thể thành công hay không… Chính là sau khi trở về, tất nhiên sẽ phát sinh… Đánh với Tà Hoàng một trận!

Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt lại, trầm tư một lát. Bất chợt hắn mở đôi mắt ra, lại hoàn toàn không có một chút do dự nào. Hắn trực tiếp tìm đến Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, sau đó nói ra suy nghĩ của riêng mình. Hai nàng trầm mặc hồi lâu, nhìn nhau một cái.

Các nàng không có ngăn cản. Bởi vì các nàng biết, đây là chuyện Bạch Tiểu Thuần nhất định phải đi làm. Lúc này điều các nàng có thể làm, chỉ có chúc phúc đồng thời không tăng thêm phiền não cho Bạch Tiểu Thuần.

Cho nên đối với việc Bạch Tiểu Thuần đề nghị các nàng ở tại chỗ này, cho dù trong lòng hai người lo lắng, cũng vẫn lựa chọn thuận theo.

Thiết Đản muốn đi theo. Nhưng nó đã chịu quá nhiều khổ cực, trong lòng Bạch Tiểu Thuần luyến tiếc. Sau khi trấn an, hắn cũng để nó ở lại trên bảo phiến. Không còn nỗi lo phía sau, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, không tiếp tục chờ đợi nữa. Hắn cũng không có cách nào tiếp tục chờ đợi. Thần thức của hắn lập tức tản ra, ở trong ánh mắt lo lắng của Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch cùng Thiết Đản, thân thể hắn chậm rãi mơ hồ, trực tiếp chậm rãi biến mất ở trên bảo phiến!

Vĩnh Hằng Tiên Vực, Tà Hoàng Triều chiếm ba mảnh trong năm cánh hoa. Trong đó đại lục hoàn chỉnh, chỉ có hai nơi. Những chỗ khác lại cùng Thánh Hoàng Triều chia nhau chiếm cứ.

Hai nơi hoàn chỉnh Vĩnh Hằng Tiên Vực này, chỗ của Tà Hoàng Thành là thứ nhất. Về phần một chỗ Tiên Vực khác, lại có Thiên Tôn trấn thủ. Hiện tại trấn thủ ở trên Tiên Vực Tà Hoàng thứ hai này, chính là Phệ Linh Thượng Nhân!

Lúc này, ở trên Tà Hoàng Triều Tiên Vực thứ hai, bên trong một chỗ bình nguyên tương đối hoang vắng, có hai đám tu sĩ, đang chiến đấu với nhau. Một bên mặc đạo bào, một bên mặc áo bào đen. Bọn họ chính là hai tông môn ở gần đây. Mặc dù cả hai đều thuộc về Tà Hoàng Triều, nhưng giữa bọn họ tồn tại mối thù truyền kiếp đã lâu.

Hiện tại vì tranh đoạt một chỗ hầm linh thạch bị bọn họ phát hiện, mâu thuẫn của hai tông thăng cấp, bắt đầu chiến đấu. Trong đó, tu vi cao nhất chính là Nguyên Anh. Hai bên chiến đấu với nhau, tuy là hỗn chiến, nhưng ở giữa không trung, đã có hai cường giả Thiên Nhân. Một là lão nhân, một là trung niên. Hai người đang chắp tay sau lưng, thỉnh thoảng nhìn về chiến trường phía dưới.

Hai vị Thiên Nhân này, chính là chủ nhân phía sau của hai đại tông môn này. Một trận chiến này so với nói là cuộc chiến nô tông của bọn họ, còn không bằng nói là hai người bọn họ tranh đoạt.

Chỉ có điều thân là Thiên Nhân, nếu như chuyện gì cũng phải tự mình ra tay, sẽ quá mức khó coi. Vì vậy ở bên trong Tà Hoàng Triều, giống như hai người bọn họ, khống chế thủ hạ tông môn khai chiến, cùng lúc rèn luyện, là phương thức giải quyết vấn đề.

– Trần đạo hữu, quặng Tử Kinh lần này, sợ là sẽ không thuộc về ngươi.

Trong hai Thiên Nhân, lão nhân mỉm cười, thản nhiên mở miệng.

– Hiện tại nói như vậy, có chút quá sớm!

Thiên Nhân trung niên bên cạnh hắn, sắc mặt có chút khó coi. Hắn cũng nhìn ra được nô tông của mình rơi vào thế bại. Thật ra tu sĩ Nguyên Anh bên đối phương, thời điểm cuối cùng khi khai chiến vào hôm nay, lâm trận đột phá!

Lúc này trong chiến trường phía dưới vang lên tiếng nổ lớn. Nô tông tu sĩ Nguyên Anh của nam tử trung niên, phun ra máu tươi, mắt thấy sắp thất bại. Nam tử trung niên này vung tay áo một cái, hừ lạnh xoay người đang muốn rời đi. Lão nhân Thiên Nhân bên cạnh hắn, trên gương mặt nở rộ nụ cười.

Nhưng vào lúc này… Đột nhiên, ở trên mặt đất, ở trung tâm mấy trăm tu sĩ hai bên giao chiến, trong giây lát, đột nhiên xuất hiện rất nhiều thiên lôi màu tím.

Mấy thiên lôi đột nhiên xuất hiện, ầm ầm ầm nổ tung, hình thành trùng kích, nhất thời khiến cho tu sĩ bốn phía xung quanh hoảng sợ. Tất cả đều lùi về phía sau. Nhưng vẫn có không ít người, bị chấn động trực tiếp phun ra máu tươi.

– Đây là cái gì?

– Chuyện gì xảy ra?

Vì thiên lôi màu tím này đột nhiên xuất hiện, Toàn bộ chiến trường nhất thời ồ lên. Bọn họ đều tản ra, không lại giao chiến nữa. Ngay cả hai vị Thiên Nhân trên bầu trời kia cũng thoáng sửng sốt một chút, thần thức tản ra, lập tức chú ý tới.

Lại ở thời điểm ánh mắt của mọi người tập trung ở chỗ thiên lôi màu tím xuất hiện, bọn họ lập tức liền nhìn thấy, những thiên lôi màu tím hình thành tia chớp, cuối cùng lại ngưng tụ lại một chỗ, hình thành một cánh cửa tia chớp cực lớn!!

Ở bên trong cánh cửa tia chớp này, lúc này bỗng nhiên mơ hồ có đường nét của một bóng người, đang nhanh chóng rõ ràng…

Cảnh tượng như vậy, khiến cho mọi người ở bốn phía xung quanh đều mở miệng hít sâu một hơi. Hai Thiên Nhân trên bầu trời, đều thấy da đầu tê dại. Thật sự tất cả những điều này thoạt nhìn quá mức chấn động.

Không đợi bọn họ kịp phản ứng, bóng người bên trong cánh cửa tia chớp đã bước đi ra. Sau khi hắn đi ra, cánh cửa tia chớp phía sau lưng hắn truyền ra tiếng nổ lớn. Bóng dáng của hắn trong lúc này không ngừng trở nên rõ ràng, cuối cùng lộ ra hình dáng!

Một mái tóc đen tung bay, dáng người cao ráo, da trắng nõn, thoạt nhìn lại giống như một thiếu niên. Nhưng trong mắt hắn lộ ra tinh quang, còn có khí tức trên người hắn tản ra đủ để cho thiên địa biến sắc. Khiến cho mọi người xung quanh sau khi nhìn thấy được, trong đầu ầm một tiếng, trong nháy mắt tu vi đều bị áp chế. Cho dù hai Thiên Nhân này cũng run lên một cái, lập tức hạ xuống mặt đất. Bọn họ cảm nhận được rõ ràng, ở trên người kẻ xuất hiện trước mắt này phát ra uy áp, so với Đại Tôn của bọn họ cũng muốn cường hãn hơn vô số lần…

Thậm chí ngay cả một vị Thiên Tôn bọn họ từng từ phía xa nhìn thấy qua, hình như cũng không mang đến cho bọn họ trấn áp mãnh liệt bằng người trước mắt!

– Nhất định là Thiên Tôn. Cũng không biết là vị nào!

Hai cái Thiên Nhân này hít thở ngừng lại, lúc này không dám nhiều lời, vội vàng ôm quyền cúi đầu.

– Bái kiến đại nhân!

Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, hai mắt nhắm nghiền, hít một hơi thật sâu. Khí tức lâu ngày không gặp, khiến cho trí nhớ của hắn giống như trở lại mấy chục năm trước, thời điểm vừa rời đi. Sau hồi lâu, hắn chậm rãi mở hai mắt ra. Ánh mắt hắn đảo qua mọi người ở bốn phía xung quanh, âm thanh mang theo sự trầm thấp, chậm rãi mở miệng.

– Nói cho ta biết, ở đây… Là Tà Hoàng Triều Tiên Vực thứ hai đúng không?

Chapter Truyện / Chương 1201 – Trở Về