Chương 1216 – Huyết Mạch Cường Đại

Chapter Truyện / Chương 1216 – Huyết Mạch Cường Đại

Tiễn Thần Toán Tử rời đi, sinh hoạt của Bạch Tiểu Thuần lại trở về yên tĩnh. Hiện tại chuyện quan trọng nhất xảy ra trước mắt hắn, đã không phải là tu hành, mà là… Hài tử ở trong bụng của Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch Về phần giới tính của hai hài tử này, người ngoài không dám sử dụng thần thức quan sát, lo lắng phạm vào kiêng kỵ của Bạch Tiểu Thuần. Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại không có lo lắng này. Hắn đã sớm sử dụng thần thức đảo qua. Trên thực tế ngay cả bản thân Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, đều biết được hài tử trong bụng là nam hài hay nữ hài.

Đối với điều này, Tống Quân Uyển cũng thường xuyên phiền muộn. Nếu như Bạch Tiểu Thuần không phải là Khôi Hoàng còn tốt. Nhưng hôm nay trở Khôi Hoàng Thành, như vậy tầm quan trọng của hài tử, tất nhiên sẽ vì vậy lại tăng cao hơn một ít. Nhưng trong bụng của nàng, lại là nữ hài.

Nếu bên phía Chu Tử Mạch cũng như thế, nàng vẫn đỡ hơn một chút. Nhưng hết lần này tới lần khác trong bụng Chu Tử Mạch là một nam hài.

Điều này khiến cho trong lòng Tống Quân Uyển, có chút không phục, nhưng cũng không thể làm gì khác được. Nàng cũng lo lắng Bạch Tiểu Thuần sẽ có một chút suy nghĩ. Nhưng trên thực tế, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, bất kể là nam hài hay nữ hài, hắn đều yêu thích. Sau khi nhận thấy được tâm tư của Tống Quân Uyển, hắn còn nhiều qua an ủi, dùng tình yêu của mình đối với hài tử, để diễn tả mình không để ý đối với giới tính.

Thời gian chậm rãi trôi qua. Rất nhanh lại một tháng qua đi. Thời kỳ hai nàng sinh nỏ càng lúc càng đến gần. Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng càng ngày càng khẩn trương. Mặc dù trải qua thôi diễn cùng với chuẩn bị của hắn, lại dựa vào tu vi, hắn có mười phần nắm chắc sẽ không xuất hiện bất cứ vấn đề gì. Nhưng chung quy đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn sắp làm phụ thân, trong lòng của hắn khó tránh khỏi lo được lo mất.

– Cái này… Làm phụ thân là cảm giác gì?

Có đôi khi Bạch Tiểu Thuần đi ở trong hoàng cung, cũng sẽ nhớ tới vấn đề này. Thậm chí mấy ngày này, trong đầu cũng đang suy nghĩ về đặt tên.

– Tên gọi là gì được…

Đối với vấn đề này, Bạch Tiểu Thuần rất coi trọng. Trong đầu hắn cũng suy nghĩ tới vô số cái tên, nhưng cuối cùng vẫn chưa có xác định được.

– Bạch Đại Bảo? Tên này khí thế không đủ!

– Bạch Siêu Đại? Không được, chắc hẳn mẫu thân nó không đồng ý…

– Bạch Lăng Phỉ?

Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến cái tên này, lại thở dài, cùng lúc nghĩ đến Đỗ Lăng Phỉ. Về phương diện khác hắn cảm thấy nếu như mình cho đặt tên này cho nữ nhi, Tống Quân Uyển có thể trực tiếp cầm theo đao xông tới.

Lại ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở đây rầu rĩ vì tên của hài tử, Thánh Hoàng đột nhiên đến!

Hắn hạ xuống, trước đó hoàn toàn không có một chút dấu hiệu nào, Thậm chí toàn bộ Khôi Hoàng Triều ngoại trừ Bạch Tiểu Thuần ra, cũng không có người nào phát hiện. Nhất là hiện tại, ở thời điểm hài tử của Bạch Tiểu Thuần sắp sinh, Thánh Hoàng hạ xuống, lập tức khiến cho ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Sau khi nhận thấy được sóng dao động trong thiên địa, hắn bất chợt ngẩng đầu, thoáng lắc người một cái, lại trực tiếp xông đến trên bầu trời.

Mới vừa xuất hiện, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lại xác định phong tỏa phía xa. Rất nhanh, nơi hư vô hắn nhìn tới vặn vẹo. Bóng dáng của Thánh Hoàng một bước đi ra. Hắn vốn có thể khiến cho bản thân lặng lẽ không một tiếng động tới đây. Nhưng hắn lại lo lắng sẽ khiến cho Bạch Tiểu Thuần hiểu nhầm. Cho nên lúc này hạ xuống, hắn chỉ là trên bầu trời, mà không phải là bên trong Khôi Hoàng Thành.

– Nhị đệ!

Mới vừa xuất hiện, Thánh Hoàng lại cười ha ha một tiếng, tiến lên vài bước, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần liền ôm quyền.

Bạch Tiểu Thuần đối với chuyện Thánh Hoàng đột nhiên đến, cùng lúc cảm thấy vô cùng kinh ngạc, không biết đối phương vì sao lại tới đây. Về phương diện khác hắn cũng có phần cảnh giác. Thật sự Thái Cổ Chi Quang của hắn hiện tại, còn cần mấy tháng nữa có khả năng một lần nữa khôi phục.

– Đại ca tới đây, không biết chuyện gì?

Nếu như đổi lại là thời điểm khác, Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ lá mặt lá trái một hồi. Nhưng hôm nay hắn không có tâm tình này, đơn giản trực tiếp mở miệng.

– Không có việc gì, không có việc gì. Ta chính là ở trong hoàng cung nhàn rỗi, nhớ tới nhị đệ hiện tại có chuyện vui lớn, lo lắng Tà Hoàng vô sỉ này làm phiền, cho nên tới bảo vệ cho nhị đệ.

Thánh Hoàng cười ha hả, vừa nói, ánh mắt vừa đảo qua Khôi Hoàng Thành phía dưới, thần thức giống như tản ra, dường như đang tìm kiếm cái gì.

Bạch Tiểu Thuần lập tức nhíu mày, giơ tay phải vung lên, lại trực tiếp ngăn cản thần thức của Thánh Hoàng. Hắn nheo mắt lại, nhìn về phía Thánh Hoàng.

– Lòng tốt của đại ca, nhị đệ xin ghi nhận tấm lòng. Chỉ có điều hiện tại quả thực không có thuận tiện.

Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở miệng, hoàn toàn không có chút nhượng bộ. Thánh Hoàng có chút xấu hổ. Hắn cũng biết hiện tại đến đây, rất dễ dàng gây ra hiểu nhầm. Nhưng thật sự không đến thăm, trong lòng hắn sốt ruột. Lúc này mắt thấy Bạch Tiểu Thuần vẫn hiểu nhầm, Thánh Hoàng có chút do dự, thở dài một tiếng.

– Không dối gạt gì nhị đệ, ta cũng biết lần này đường đột đến đây. Nhưng… Thánh quy mất rồi…

Thánh Hoàng vừa nói, vừa nhìn chằm chằm vào biểu tình của Bạch Tiểu Thuần.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được thánh quy mất, hắn có chút không kịp phản ứng. Nhưng rất nhanh, mắt hắn lại bỗng nhiên trợn tròn. Hắn ý thức được thánh quy trong miệng của Thánh Hoàng là ai…

– Tiểu Ô Quy? Mất rồi?

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt. Hắn không giả vờ. Hắn thật sự không biết gì về chuyện Tiểu Ô Quy mất tích.

– Nửa tháng trước, thánh quy đột nhiên biến mất. Nó đi thì cũng thôi, nhưng trước khi đi, lại còn nhân lúc ta không chú ý, trộm đi không ít hạt sen…

Thánh Hoàng cũng phiền muộn. Mấy năm nay thánh quy ở chỗ của hắn vẫn rất tốt. Hắn đối với thánh quy vẫn luôn luôn yêu thích. Gần như đối phương muốn cái gì, lại cho cái đó. Nhưng hôm nay nó lại vẫn mất tích.

Dựa theo suy nghĩ của hắn, Tiểu Ô Quy nhất định là tìm đến Bạch Tiểu Thuần. Nhưng hôm nay, từ khi hắn hạ xuống cho đến hiện tại, mặc dù thần thức bị Bạch Tiểu Thuần ngăn cản cắt ngang, nhưng vẫn đại khái quét ngang Khôi Hoàng Thành. Ở chỗ này hắn không nhận thấy được một chút tung tích gì của Tiểu Ô Quy.

Mà từ thần sắc của Bạch Tiểu Thuần, Thánh Hoàng cũng nhìn ra được không có gì giả tạo. Hắn biết đối phương không có nói dối.

– Cái này…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến lúc trước, khi mình tới Thánh Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng liên minh, vì không ảnh hưởng tới chuyện liên minh, từng trấn an Tiểu Ô Quy, nói chờ đến thời điểm thỏa đáng, mình lại dẫn đối phương đi.

Nhưng trong khoảng thời gian này, vì hài tử sắp sinh ra, Bạch Tiểu Thuần cũng quên mất Tiểu Ô Quy ở nơi nào. Thật không nghĩ tới đối phương lại có thể bỏ trốn. Hiện tại Thánh Hoàng tìm tới, Bạch Tiểu Thuần cũng có chút chột dạ. Thời điểm hắn đang cân nhắc nên mở miệng giải thích như thế nào. Bỗng nhiên, thần sắc hắn thoáng động, ngước đầu nhìn lên bầu trời phía xa.

Thánh Hoàng cũng có chút kinh ngạc, nhìn sang.

Rất nhanh, ở trong hư vô nơi ánh mắt bọn họ tập trung nhìn lại, đang truyền đến từng hồi những tiếng gào thét. Ngay sau đó, cuối cùng lại ở giữa thiên địa xuất hiện hơn một nghìn chiếc… Chiến thuyền cực lớn!!

Trên nghìn chiếc chiến thuyền này, bất kỳ một cái nào cũng có kích thước chừng nghìn trượng, rất khí thế. Nhất là chiến thuyền đi đầu kia, còn dài đến gần vạn trượng. Lúc này khi đang gào thét lao tới, kéo theo nghìn chiếc chiến thuyền phái sau, đang không ngừng tới gần về phía Khôi Hoàng Thành.

Chợt nhìn thoáng qua, giống như một trận chiến tranh xâm lấn. Nhưng hết lần này tới lần khác nơi này là Khôi Hoàng Thành. Có thể từ sát biên giới Tiên Vực của Khôi Hoàng Triều, một đường bay tới, trừ phi là có hoàng giả Thái Cổ thi pháp, nếu không, cho dù là Thiên Tôn tồn tại, cũng khó có thể khiến cho trên nghìn chiếc chiến thuyền này, lặng lẽ không một tiếng động không bị người phát hiện, đi tới nơi này.

Nhất là ở bốn phía xung quanh chiến thuyền này, lúc này vẫn có không ít tu sĩ. Bọn họ đều là người của Thông Thiên thế giới. Lúc này mỗi người đều lộ ra biểu tình cổ quái, theo chiến thuyền từ từ tới gần.

Thậm chí trong Khôi Hoàng Thành, cũng có không ít người nhìn thấy cảnh tượng này. Tất cả đều ồ lên chấn động kinh ngạc, tưởng kẻ địch tấn công. Chỉ là mặc dù bọn họ không nhìn thấy rõ người trên chiến thuyền, nhưng Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng ở trên bầu trời này, dựa vào tu vi của bọn họ, lại nhìn thấy rõ ràng.

Trên nghìn trên chiến thuyền này nam nữ đều có. Nhưng nếu cẩn thận đếm lại, sẽ phát hiện nữ tu rõ ràng nhiều hơn nam tu. Nhất là sóng dao động huyết mạch trên người bọn họ, lại có không ít người đều lộ ra khí tức của Thông Thiên thế giới!

Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi, nhưng số lượng của bọn họ thật sự quá nhiều. Gần như trên mỗi một chiếc chiến thuyền, đều có hơn trăm người… Chiến thuyền vạn trượng đi đầu này, còn tập trung tới mấy vạn người.

– Lục Vân Dao!

Thánh Hoàng sửng sốt.

– Thần Toán Tử!

Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, ngơ ngác nhìn bóng dáng quen thuộc đứng ở trên chiến thuyền vạn trượng đó. Người này chính là Thần Toán Tử. Bốn phía xung quanh hắn… Mấy vạn nữ tử này, cuối cùng ở trên trang phục của mỗi một người, đều giống như là thiếp thất của hắn…

Nhất là phu nhân mặc cung trang đứng ở vị trí bên cạnh của Thần Toán Tử kia, trên người nàng tản ra tu vi, mặc dù không phải là Thiên Tôn, lại giống như Bán Thần viên mãn, chuẩn Thiên Tôn. Chỉ kém hơn so với Đại Thiên Sư có nửa bậc!

Nữ tử này, hiển nhiên chính là Lục Vân Dao trong miệng của Thánh Hoàng.

Tu vi như thế, cho dù là ở Vĩnh Hằng Tiên Vực, cũng không gặp được quá nhiều, thuộc về là chiến lực mạnh nhất dưới Thiên Tôn.

Thời điểm toàn thân Bạch Tiểu Thuần dại ra, Thần Toán Tử cũng nhận thấy được Bạch Tiểu Thuần đang ở trên bầu trời phía x. Hắn lập tức hít thở một thật sâu. Về phần nữ tử mặc cung trang bên cạnh hắn, cũng chú ý tới Thánh Hoàng bên cạnh Bạch Tiểu Thuần. Sắc mặt nàng thoáng đổi, hít một hơi thật sâu. Sau đó, nàng lôi kéo tay Thần Toán Tử, lập tức bay ra khỏi chiến thuyền, nhanh chóng đến trước mặt Bạch Tiểu Thuần đang trợn mắt hốc mồm cùng Thánh Hoàng.

– Bái kiến khôi hoàng, Thánh Hoàng!

– Bái kiến Thánh Hoàng, khôi hoàng!

Thánh Hoàng cũng có chút bối rối. Hắn nhìn nữ tu mặc cung trang này một chút này, lại nhìn Thần Toán Tử một chút, cuối cùng ánh mắt đảo qua chiến thuyền phía sau bọn họ.

– Các ngươi…

– Hồi bẩm Thánh Hoàng, bọn họ… Đều là người nhà của ti chức. Vị này… Là đạo lữ của ti chức.

Nữ tu mặc cung trang không dám giấu diếm, cúi đầu mở miệng.

Chapter Truyện / Chương 1216 – Huyết Mạch Cường Đại