Chương 1217 – Vui Quá Hóa Buồn

Chapter Truyện / Chương 1217 – Vui Quá Hóa Buồn

Chuyện này thật sự khiến người ta quá mức chấn động. Phải biết rằng, số người trên mấy nghìn chiến thuyền này tập chung vào một chỗ, lại hơn mười vạn người… Nhất là huyết mạch bên trong Thông Thiên thế giới, chiếm gần như hơn phân nửa.

Thánh Hoàng ở đây nghe được mấy lời này, không đợi hắn kịp phản ứng, Bạch Tiểu Thuần ở bên cạnh lại mở miệng hít sâu một hơi, kinh ngạc la lên thất thanh.

– Hanh Hanh Tử, ngươi gieo nghiện à? Năm đó ở Man Hoang ngươi đã gieo, sau khi đến Vĩnh Hằng Tiên Vực, ngươi ngươi… Ngươi lại còn gieo. Ngươi có biết hay không? Ngươi bây giờ cũng đã gieo ra một tông môn!

Lấy định lực của Bạch Tiểu Thuần, lúc này cũng bị Thần Toán Tử làm cho chấn động mạnh. Trước đây hắn cảm thấy Thiết Đản ở trên phương diện này rất lợi hại. Nhưng hôm nay so sánh hai bên, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy Thiết Đản có thể đi quỳ bái. Thần Toán Tử ở đây vô thanh vô tức, đột nhiên thả ra thiên lôi, đủ khiến cho tất cả mọi người chấn động đến cực hạn.

Nhất là Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến mình ở đây chỉ là ba bốn nàng, đã khiến cho đầu hắn lớn lên. Nhưng Thần Toán Tử bên kia lại có tới mấy vạn… Thoạt nhìn hình như mỗi một người đều chung đụng không tệ lắm. Điều này càng làm cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy phức tạp, có cảm giác ghen tỵ khó hiểu.

Thần Toán Tử có chút xấu hổ. Hắn vừa muốn mở miệng nói cái gì đó, nhưng khí thế bọn họ đến đây quá mức cao. Lúc này đám người Đại Thiên Sư đều xông ra, lại trực tiếp đến gần. Sau khi chú ý tới Thánh Hoàng, trong lòng đám người Đại Thiên Sư đều chấn động. Bọn họ không biết vì sao Thánh Hoàng tới đây, nhưng vẫn đi tới bái kiến một chút. Sau đó bọn họ dẫn theo Thần Toán Tử cùng với nữ tu mặc cung trang, còn có hơn một nghìn chiến thuyền hơn mười vạn người phía sau bọn họ… Tiến vào Khôi Hoàng Thành.

Cho đến bọn họ đi xa, Bạch Tiểu Thuần vẫn còn đang ngẩn người, trong đầu ông ông. Hắn nhớ tới bộ dạng Thần Toán Tử trước đó, lúc rời đi, muốn nói lại thôi. Nhất thời hiểu rõ nỗi khổ tâm của gia hỏa này. Đổi lại là ai có hơn mười vạn gia quyến này, cũng không có cách nào nhất thời nói đi là đi được.

Cũng chính vì Thần Toán Tử đột nhiên đến, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng ở đây, đối với chuyện Tiểu Ô Quy mất, đã hòa hoãn không ít. Nhất là Thánh Hoàng đi tới, đã bị đám người Đại Thiên Sư nhìn thấy được. Bạch Tiểu Thuần đơn giản trực tiếp mời Thánh Hoàng đi tới hoàng cung.

Chỉ là Thánh Hoàng hiện tại, cũng bị Thần Toán Tử làm cho chấn động. Sau khi thần thức đảo qua xác định Tiểu Ô Quy không ở nơi này, ở trong hoàng cung Khôi Hoàng Thành, Thánh Hoàng vừa ngồi xuống, lại lập tức mở miệng.

– Nhị đệ, người gọi là Hanh Hanh Tử kia, người này là nhân tài. Được một người này, thắng được cả một tông môn!

– Nhị đệ, giao Hanh Hanh Tử này cho ta đi. Người tài giỏi như thế, Thánh Hoàng Triều ta cực kỳ thiếu!

Thánh Hoàng thật sự động tâm. Hắn thấy, có thể có hơn mười vạn gia quyến, lại quản lý rất tốt, điều này đủ để nói rõ năng lực của vị Hanh Hanh Tử kia.

Bạch Tiểu Thuần vừa nghe thấy những lời này, nhất thời bất mãn. Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đối với Thần Toán Tử, cảm giác rất phức tạp, đố kị năng lực của hắn ở phương diện này. Nhất là nghĩ đến sự đau khổ của mình, trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại càng không vui.

Nếu Thánh Hoàng không cần người thì cũng thôi. Nhưng hết lần này tới lần khác Thánh Hoàng hiện tại cuối cùng lại mở miệng đòi người. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng không vui. Hắn trừng mắt, nhìn về phía Thánh Hoàng.

– Đây tính là cái gì? So với ta, còn kém một ít.

Bạch Tiểu Thuần nói, tay phải vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời rất nhiều rất nhiều thư tình, đã bị hắn trực tiếp lấy ra.

Ầm.

Trong một tiếng động vang lên, ở trước mặt Thánh Hoàng đã chồng chất ra một ngọn núi nhỏ.

– Thấy được không? Những thứ này đều là thư tình, đều viết cho ta!

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được những thư tình này, trong lòng tốt hơn không ít, ngạo nghễ mở miệng.

– Năm đó, thời điểm ta ở Thông Thiên thế giới, nếu như gật đầu, thê thiếp đạo lữ, so với Thần Toán Tử này còn nhiêu hơn gấp mấy lần!

Đối mặt hành động của Bạch Tiểu Thuần này một lời không hợp lại ném thư tình, Thánh Hoàng lại bối rối. Hắn ngơ ngác nhìn thư tình trước mặt này chồng chất thành núi nhỏ, nhất là bên trong có không ít cái, hình như vì năm tháng quá lâu, đã có chút ngả vàng…

– Cái này… Mấy thứ này, ngươi cứ còn giữ lại… Thông Thiên thế giới các ngươi tan vỡ, cẩn thận những thư tình này hỏng mất…

Thánh Hoàng cảm thấy mình lần này đến đây, thật sự đã được tăng thêm kiến thức. Nhìn thấy được hơn mười vạn gia quyến của Thần Toán Tử, lại thấy được Bạch Tiểu Thuần ở đây còn có nhiều thư tình hơn.

Chú ý thấy Thánh Hoàng bị thư tình của mình làm cho chấn động, trong lòng Bạch Tiểu Thuần khôi phục lại sự tự tin. Hắn đang muốn nói khoác vài câu. Nhưng vào lúc này, có ba đạo thần thức, từ bên ngoài đại điện quét tới…

Ba đạo thần thức này, chính là tới từ Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch cùng Hầu Tiểu Muội. Các nàng nghe nói Thánh Hoàng đến, làm gì sợ không thuận tiện gặp mặt. Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần, các nàng rất lo lắng. Dù sao lúc này Thánh Hoàng đột nhiên xuất hiện, làm cho các nàng có chút bất an. Bởi vậy, các nàng vẫn không nhịn được thần thức tản ra, muốn quan tâm một chút.

Nếu như ở hoàng cung Thánh Hoàng Thành, các nàng tất nhiên không có cách nào làm được chuyện này, đi dụng thần thức quan tâm Thái Cổ. Nhưng ở đây dù sao cũng là hoàng cung Khôi Hoàng Thành, có trận pháp trợ giúp, các nàng làm được điểm này cũng không phải quá khó khăn.

Lúc này thần thức đảo qua, thứ các nàng nhìn thấy đầu tiên… Chính là chồng chất thư tình giống như núi nhỏ này.

Khi nhìn thấy được thư tình, trong nháy mắt, sóng thần thức của ba nàng lập tức trở nên mãnh liệt hơn một ít, rõ ràng dừng lại ở trên đống thư tình này. Ba người không hẹn, cùng lập tức thu hồi lại thần thức!

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi. Thần sắc Thánh Hoàng cũng thoáng động, sau đó lộ ra biểu tình quái dị liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Nhị đệ, ngươi mới nói tới chỗ nào?

Thánh Hoàng vội ho một tiếng, tiếp tục hỏi.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể còn có tâm tình nói khoác nữa. Hắn cười gượng trong vội vàng thu hồi những bức thư tình này, giả vờ trấn định ngồi ở chỗ đó, cùng Thánh Hoàng cười ha hả.

Sau một lúc lâu, Thánh Hoàng xác định Tiểu Ô Quy quả thực không có ở nơi này, cũng hiểu rõ lúc này Khôi Hoàng Triều có giai đoạn mẫn cảm. Mình ở lại lâu sẽ ảnh hưởng tới quan hệ hai bên, vì vậy đứng dậy từ biệt.

Bạch Tiểu Thuần không yên lòng tiễn Thánh Hoàng rời đi. Sau đó hắn nghiêng đầu nhìn hoàng cung một chút, không hiểu sao có cảm giác chột dạ.

– Có gì chứ? Không phải là thư tình sao? Trước đây ta lại không đồng ý!

Bạch Tiểu Thuần nói thầm nói mấy câu cho mình tăng thêm lòng can đảm. Thoáng lắc người một cái, hắn đã tiến vào mật thất. Hắn suy nghĩ chắc hẳn mình nên bế quan mấy ngày, trốn tránh đầu sóng ngọn gió.

Chỉ là dự định của Bạch Tiểu Thuần, không đợi đến ngày thứ hai, đã rơi vào khoảng không… Ban đêm cùng ngày hôm đó, ba nàng Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch, Hầu Tiểu Muội, cho dù các nàng nhìn đối phương không vừa mắt, nhưng ngày hôm nay ý kiến lại thống nhất, cùng nhau xuất hiện ở trong mật thất của Bạch Tiểu Thuần.

Đối mặt với ba nàng, Bạch Tiểu Thuần càng chột dạ. Nhất là Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch ưỡn bụng, bộ dạng giống như cười híp mắt đang nhìn mình, nhưng này trong mắt không có ý tốt, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần đau thương.

Về phần Hầu Tiểu Muội, nàng rõ ràng chính mình cũng không biết có mang thai hay không, hai tay lại đặt ở trên bụng của mình, híp mắt, nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Tiểu Thuần, ngày hôm nay Thánh Hoàng tới nơi này, là vì chuyện gì vậy?

Tống Quân Uyển là người đầu tiên mở miệng, giọng điệu ôn hòa, giống như một người đại tỷ tỷ vậy. Nếu không phải ánh mắt không tốt quá mức rõ ràng, nhất định sẽ càng hiền thục hơn.

– Cái này… Đều do Tiểu Ô Quy. Gia hỏa này chạy mất. Các nàng biết Tiểu Ô Quy đi? Ta nói cho các nàng biết một chút về quá trình ta và Tiểu Ô Quy quen biết. Lại nói tiếp, nó và Quân Uyển nàng còn có chút nguồn gốc sâu xa.

Bạch Tiểu Thuần nháy mắt, đang muốn kéo trọng tâm câu chuyện đi. Nhưng Chu Tử Mạch ở bên cạnh đã hừ lạnh một tiếng.

– Bạch Tiểu Thuần, không nên tránh nặng tìm nhẹ. Đến đây đi, nói thật đi, ngươi có đúng là rất hâm mộ Thần Toán Tử hay không?

– Hâm mộ hắn? Sao có thể như vậy!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần run run một cái, nhưng trên thần sắc lại nghiêm nghị chính khí, còn hoàn toàn không có một chút do dự nào.

– Ta tuyệt đối không hâm mộ hắn. Hắn hâm mộ ta mới đúng. Chỉ có điều nói tới Thần Toán Tử, hài tử này cũng thật đáng thương. Tử Mạch, nàng còn nhớ rõ trong bộ lạc đất Man Hoang không? Lúc đó khi ta đi, nàng không phải còn tiễn ra một đoạn đường sao? Ta…

Bạch Tiểu Thuần đang phải tiếp tục đề tài này. Nhưng Hầu Tiểu Muội ở bên cạnh, lúc này trợn mắt, hai tay chống nạnh, hình dáng này lộ ra bản tính cây ớt nhỏ trong nàng.

– Tiểu Thuần ca ca, ca ca bây giờ là Khôi Hoàng. Tuy rằng chúng ta hiện tại thái bình, nhưng ca ca không thể lười biếng. Ca ca phải tu luyện, trăm triệu lần không thể phân tâm.

– Ta…

Bạch Tiểu Thuần vừa muốn mở miệng, đã bị Tống Quân Uyển cắt ngang.

– Tiểu muội nói không sai. Tiểu Thuần à, trên người ngươi trách nhiệm lớn như vậy, chúng ta cũng không giúp được ngươi cái gì. Nhưng giúp đỡ ngươi chia sử một phần trọng trách, vẫn có thể làm được. Nào, lấy những thư tình trong túi của ngươi ra, giao chúng ta, chúng ta giúp ngươi bảo quản.

– Ta…

Bạch Tiểu Thuần nhất thời sốt ruột, đang muốn giải thích. Nhưng Chu Tử Mạch tính tình lớn nhất. Nàng trừng hai mắt, ưỡn bụng dứt khoát trực tiếp đi tới. Bạch Tiểu Thuần lại không dám giãy dụa, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn rất nhiều thư tình bên trong túi trữ vật của mình… Bị Chu Tử Mạch lấy sạch sẽ…

Lòng hắn đang rỉ máu. Hắn cảm thấy hít thở đều có phần khó khăn, giống như Chu Tử Mạch lấy đi không phải là thư tình, mà là vô số ái tình của hắn…

Cuối cùng ba nàng mang theo thư tình, hài lòng rời đi. Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần giống như đưa đám, đứng ở trong mật thất, giơ tay lên chộp về phía xa, nhưng lại chộp vào khoảng không.

– Thư tình của ta.

Chapter Truyện / Chương 1217 – Vui Quá Hóa Buồn