Chương 1223 – Bạch Tiểu Thuần Đau Đầu

Chapter Truyện / Chương 1223 – Bạch Tiểu Thuần Đau Đầu

Từ đó về sau, bên trong Khôi Hoàng Triều, có ba người Thiên Tôn!

Tuy vẫn không sánh bằng hai đại hoàng triều khác, nhưng ở trên số lượng này, đã đủ nhiều. Mặc dù là trong một ít ma sát trong quy mô, cũng không cần mỗi lần đều do Công Tôn Uyển Nhi một mình chống đỡ. Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương cũng có thể tham gia vào cuộc chiến.

Cùng lúc đó, sau khi biết được Bạch Tiểu Thuần có thể vận dụng niệm tương lai như vậy, Đại Thiên Sư còn chuẩn bị một loạt kế hoạch Thiên Tôn, trọng điểm đặt ở trên người các cường giả Bán Thần lâu năm như Đấu Thắng Vương.

Mà giờ khắc này đối với Thánh Hoàng Triều cùng với Tà Hoàng Triều, cũng có ý nghĩa cực lớn, khiến cho bọn họ chấn động mãnh liệt cùng quan tâm. Phải biết rằng điều này đại biểu cho Khôi Hoàng Triều ở đây, sẽ trong tương lai, ở trong cuộc chiến đấu Thiên Tôn này, đạt được ưu thế không gì sánh kịp.

Có thể coi là biết, cho dù là chấn động, cũng vẫn chỉ là chuyện vô nghĩa. Mặc dù trong lòng Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng càng kiêng kỵ, nhưng cũng không thể tránh được. Thánh Hoàng vẫn còn duy trì quan hệ hài hòa cùng Bạch Tiểu Thuần. Tà Hoàng vẫn lựa chọn bế quan, ngoảnh mặt làm ngơ.

Dần dần, tuy có lời lẽ về uy hiếp của Khôi Hoàng Triều truyền khắp Vĩnh Hằng Tiên Vực, nhưng đối với Khôi Hoàng Triều mà nói, hoàn toàn không có một chút ảnh hưởng. Ngược lại chuyện như vậy, ở trên khí thế kia lại càng hào hùng.

Nhận được cổ vũ, chính là đám người Đấu Thắng Vương ở bên trong kế hoạch Thiên Tôn. Mỗi người bọn họ đều điên cuồng tu luyện. Nhất là ở dưới sự trợ giúp toàn lực của Đại Thiên Sư cùng Bạch Tiểu Thuần, rất nhiều đan dược đưa vào trong tay bọn họ, khiến cho những cường giả vốn đã ở trên Bán Thần nhiều năm, bắt đầu đột nhiên tăng mạnh.

Cũng ở trong thời gian này, Khôi Hoàng Triều duy trì sự phát triển liên tục. Lại qua năm năm, Bạch Đại Bảo cùng Bạch Tiểu Tiểu, đều đã lên bảy tuổi. Hai tiểu hài tử lớn lên bộ dạng rất xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xăn, lúc cười đều có hai má lúm đồng tiền nho nhỏ, có chút khả ái.

Nhất là Bạch Tiểu Tiểu, mặc dù vẫn còn trẻ con, nhưng trong mắt sáng ngời cùng hồn nhiên. Có thể nhìn ra sau khi lớn lên, nhất định là dung nhan tuyệt sắc. Bạch Đại Bảo cũng vậy, trên khuông mặt nhỏ trắng trắng hồng hồng, bao giờ cũng mang theo bộ dạng không chịu thua, quật cường. Hai hài tử này ở trong toàn bộ Khôi Hoàng Thành, chính là thiên chi kiêu tử, được vô số người sủng ái.

Mà hoàng cung, liền giống như trở thành sân chơi của bọn họ. Gần như mỗi ngày đều có thể nhìn thấy được một đám thị vệ cùng nữ tu, ở phía sau vừa hô hoán, vừa bảo bọn họ không cần chạy nhanh như vậy…

Thật sự, hai tiểu hài tử này tư chất vô cùng kinh người. Ngay cả Đại Thiên Sư cũng lộ vẻ cực kỳ xúc động. Chỉ là bảy tuổi, lại có thể lại có tu vi kết đan. Thân là tỷ tỷ Bạch Tiểu Tiểu, còn đến kết đan hậu kỳ!

Điều này thì cũng thôi. Quan trọng nhất, là lực thân thể của bọn họ, Bạch Tiểu Tiểu vẫn tính là bình thường. Nhưng Bạch Đại Bảo, hài tử bảy tuổi, thân thể lại có thể so sánh được với Nguyên Anh!

Nhất là tính cách của bọn họ, hoàn toàn không giống với Bạch Tiểu Thuần một chút nào. Bạch Tiểu Tiểu rất nóng nảy. Bạch Đại Bảo lại ngây ngô, bộ dạng gan lớn không sợ chết, lại tràn ngập sự tò mò cùng khiêu chiến đối với mọi thứ xung quanh.

Về điểm này, ở mấy năm qua Bạch Tiểu Thuần đã cảm nhận rõ ràng. Hắn thậm chí từng nghĩ tới chuyện đi cải tạo lại tính cách lệch lạc của các hài tử này. Nhưng hắn lại phát hiện bất kể hắn khuyên nhủ thế nào, đều hoàn toàn không có một chút tác dụng nào…

Thật ra bọn chúng đối với Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút sợ hãi nào. Ngược lại, đối với Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, bộ dạng rất sợ hãi. Mặt khác này nhìn Bạch Đại Bảo lớn mật không sợ chết, còn sợ một người hơn. Đó chính là Bạch Tiểu Tiểu của tỷ tỷ hắn.

Cũng giống như lúc này, ở sát biên giới hoàng cung này, Bạch Tiểu Tiểu đang trừng mắt, căm tức nhìn Bạch Đại Bảo.

– Đại Bảo, ngươi có biết sai hay không?

Bạch Đại Bảo cúi đầu, không dám nói lời nào. Hắn từ nhỏ đến lớn, trong trí nhớ bảy năm qua tràn ngập hình ảnh tỷ tỷ của hắn Bạch Tiểu Tiểu khi dễ đối với hắn. Giữa hai người lúc đó, gần như mỗi lần đều là hắn bị hại. Hai người cùng gặp rắc rối, chịu trách nhiệm là của hắn. Hai người cùng làm chuyện tốt, là công lao của tỷ tỷ…

Ở trước mặt cha mẹ, tỷ tỷ thông minh linh lợi khả ái. Nhưng ở trước mặt hắn, đó chính là một bạo quân…

Mỗi lần tỷ tỷ chỉ cần vừa khóc, phụ thân hắn cùng ba mẫu thân lại lập tức đi dỗ. Hắn lại ngây người đứng ở nơi đó, vẻ mặt quật cường, bị mẫu thân hắn mắng cho một trận.

Trong thời gian dài, Bạch Đại Bảo đối với tỷ tỷ của hắn, lại vừa bội phục, vừa sợ. Nhưng hết lần này tới lần khác mỗi lần có cái gì ăn ngon, chơi vui, tỷ tỷ của hắn bao giờ cũng nghĩ đến hắn đầu tiên. Ở trong sự dụ dỗ, lừa bịp của Bạch Tiểu Tiểu, Bạch Đại Bảo lại cảm thấy đây là tỷ tỷ tốt nhất trên thế giới…

– Ngươi có biết hay không? Vì kế hoạch chạy ra ngoài lần này, ta đã chuẩn bị bao lâu? Ngươi lại có thể đến muộn một nén hương!

Bạch Tiểu Tiểu tức giận, căm tức nói với Bạch Đại Bảo.

– Lần này nếu như ra ngoài không lấy được cái gì chơi vui, Bạch Đại Bảo, ta phải đánh ngươi!

– Là mẹ ta đột nhiên gọi ta lại. Ta… Một hồi nữa sau khi ta rời khỏi đây, sẽ ra thêm chút lực được chưa.

Bạch Đại Bảo ủy khuất, nhỏ giọng nói.

Bạch Tiểu Tiểu nhìn Bạch Đại Bảo một chút, thoả mãn gật đầu. Tay phải lật một lần, lấy ra một gốc cây tiên quả. Tiên quả này vừa lấy ra, linh khí liền vờn quanh. Vừa nhìn đã biết tuyệt đối không tầm thường. Ánh mắt Bạch Đại Bảo nhất thời sáng lên. Hắn biết đây là tiên vật phụ thân hắn cho, có lợi đối với thân thể. Chỉ có điều số lượng rất ít. Mỗi lần hắn được phân tới, liền trực tiếp ăn.

– Cho ngươi, cầm lấy. Ta không tu luyện thân thể, ngươi ăn nhiều một chút.

Mắt Bạch Tiểu Tiểu nhìn thấy sự khát vọng trong mắt của đệ đệ, mỉm cười, vỗ nhẹ vào đầu của đệ đệ, trong mắt cũng có sự ôn nhu. Nàng đưa tới.

Bạch Đại Bảo vội vàng giơ bàn tay nhỏ bé lên đón lấy, trực tiếp một ngụm nuốt xuống, sau đó vỗ nhẹ vào ngực.

– Tỷ tỷ yên tâm đi. Lần này ta nhất định bắt được cho tỷ tỷ một sủng vật lớn!

Tiểu Tiểu mặt mày rạng rỡ, lôi kéo Đại Bảo. Hai hài tử ở trong góc phòng bên trong hoàng cung này. Sau đó Bạch Tiểu Tiểu từ trong túi trữ vật lấy ra một lá cờ nhỏ, cuối cùng lại vung vẩy, cuốn hai người hóa thành một mảnh sương mù, trực tiếp bay ra khỏi hoàng cung!

Phải biết rằng trận pháp của hoàng cung cực kỳ nghiêm ngặt. Nhưng thật đúng là cướp nhà khó phòng. Bạch Tiểu Tiểu đối với trận pháp có đặc biệt thiên phú, lại có thể bị nàng nghiên cứu ra kẽ hở nào đó, chế tạo ra một lá cờ nhỏ có thể mượn trận pháp, cùng Bạch Đại Bảo len lén chạy ra ngoài.

Lại nhìn bộ dáng của bọn họ, hiển nhiên không phải là lần đầu tiên làm như vậy. Lúc này gần như hai người vừa biến mất, bóng dáng của Lục Vân Dao đạo lữ của Thần Toán Tử, cường giả Bán Thần lại xuất hiện ở tại chỗ này. Nàng bất đắc dĩ lắc đầu, thoáng một cái biến mất, âm thầm theo hai hài tử này.

Từ sau khi Thần Toán Tử trở về, Lục Vân Dao cũng trở thành con dân của Khôi Hoàng Triều, vì nàng là nữ tử duy nhất trong các Bán Thần, cho nên được an bài ở trong hoàng cung, bảo vệ nữ quyến nội cung.

Sau khi Đại Bảo cùng Tiểu Tiểu lớn lên, vì quá mức bướng bỉnh, nhiều lần chạy đi chơi đùa, Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch nói nhiều lần. Nhưng lấy thiên phú của Tiểu Tiểu, khiến cho nàng mỗi lần đều có thể tìm tới biện pháp khác nhau, đến cuối cùng đơn giản lại không để ý tới, chỉ là để cho Lục Vân Dao âm thầm bảo vệ.

Lúc này cũng như vậy. Đối với Tiểu Tiểu cùng Đại Bảo mà nói, bên ngoài Khôi Hoàng Thành, vừa nhìn bình nguyên vô tận cùng rừng cây, chính là chỗ bọn họ chơi đùa. Ở đây tồn tại rất nhiều mãnh thú, cũng liền trở thành con mồi của bọn họ.

Khi hoàng hôn hạ xuống, ở trong tiếng hoan hô của Tiểu Tiểu, Đại Bảo thở hổn hển, nhưng cũng rất phấn chấn, kéo một con mãng xà cực lớn kích thước chừng nghìn trượng, lao thẳng đến hoàng cung.

Con mãng xà này vốn cường hãn hung tàn, nhưng hôm nay trên người đều là vết thương. Mỗi lần nó giãy dụa đều đổi lấy quyền đấm cước đá của Đại Bảo. Cho tới thời khắc này, lúc nó nhìn về phía Đại Bảo, trong ánh mắt đều lộ ra sự sợ hãi.

– Ngươi dám không ngoan, ta lại đánh chết ngươi. Cố gắng đi làm sủng vật của tỷ tỷ ta, sẽ có đồ ăn ngon cho ngươi!

Đại Bảo trợn mắt, kéo đại xà, cùng Tiểu Tiểu nhanh chóng tới gần hoàng cung. Sau đó, ở dưới cờ trận của Tiểu Tiểu, kể cả con đại xà này, tất cả hóa thành một mảnh sương mù, nhanh chóng tiến vào hoàng cung.

Cảnh tượng như vậy, bọn họ cảm thấy không có ai phát hiện. Nhưng Bạch Tiểu Thuần ở trong mật thất, lúc này trong thần thức nhìn thấy rõ ràng. Khi nhìn thấy được hai hài tử này của mình, tuổi nhỏ như thế, lại có thể dám bắt con đại xà hung tàn, Bạch Tiểu Thuần nhíu mày. Hắn cảm thấy tiếp tục như vậy, sớm hay muộn sẽ xảy ra chuyện lớn.

– Làm việc cũng hoàn toàn không có một chút ổn thỏa nào. Điều này thì cũng thôi không nói. Lại còn đi bắt rắn. Loại chuyện nguy hiểm này, thời điểm ta bảy tuổi tuyệt đối sẽ không đi làm!

Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng. Hắn cho rằng cần phải đi giáo dục hai hài tử này một chút. Vì vậy lúc này thân thể hắn thoáng lắc một cái. Thời điểm hắn xuất hiện, đã ở trước người của Tiểu Tiểu cùng Đại Bảo.

Nếu như đổi lại là Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển xuất hiện, Đại Bảo nhất định sẽ run rẩy. Nhưng hôm nay mắt thấy phụ thân mình đột nhiên hạ xuống, hắn hoàn toàn không có chút nhút nhát nào. Hắn mở to con mắt, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Tiểu Tiểu ở bên cạnh, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười khả ái. Nàng vội vàng chạy tới, sử dụng giọng điệu ngọt ngào hô một tiếng phụ thân.

Giọng điệu ngọt ngấy này, khiến cho cơn giận của Bạch Tiểu Thuần nhất thời giảm xuống bảy phần. Nhưng hắn vẫn tận lực nghiêm mặt, tay áo khẽ vung lên, bắt đầu giáo huấn.

– Tiểu Tiểu, Đại Bảo, các con làm như vậy là không đúng. Phải nghe lời phụ thân nói, cư xử phải cẩn thận, làm việc phải ổn thỏa. Cái mạng nhỏ chỉ có một, không thể liều mạng. Các con xem cuộc đời của phụ thân đời các con, chính là tuân theo đạo lý như thế, mới có thể đi cho tới hôm nay, mới có thể theo đuổi trường sinh. Năm đó nếu như kích động, đã sớm mất cái mạng nhỏ.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời xong, Tiểu Tiểu mím môi, Đại Bảo bên kia lại đá cho con rắn lớn bên cạnh một cái, ngẩng đầu quật cường kêu lên.

– Phụ thân, ta không ủng hộ quan điểm của phụ thân. Không phục thì đánh, quan tâm nhiều như vậy làm gì!

Chapter Truyện / Chương 1223 – Bạch Tiểu Thuần Đau Đầu