Chương 1224 – Phụ Thân Đừng Sợ

Chapter Truyện / Chương 1224 – Phụ Thân Đừng Sợ

Nghe được lời nói của con trai mình, Bạch Tiểu Thuần nhất thời đau đầu. Mấy năm qua theo hài tử dần dần lớn lên, hắn thật nhiều lần đều thử cải tạo nhân sinh quan lệch lạc của các hài tử. Nhưng hắn lại phát hiện mình căn bản là không có cách nào làm được.

Tiểu Tiểu còn đỡ hơn một chút. Điều khiến cho Bạch Tiểu Thuần đau đầu, chính là Đại Bảo. Hài tử này lá gan quá lớn. Ngày hôm nay Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được chính là bắt rắn. Nhưng trên thực tế trong những tin tức Bạch Tiểu Thuần nắm giữ, liên quan tới các loại hành sự của Đại Bảo, gần như mỗi một chuyện, thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở tuổi này, căn bản cũng không dám nghĩ tới…

Ví dụ như bắt quỷ hồn. Trong một vài năm gần đây, có lẽ là vì Khôi Hoàng Triều lập quốc, do đó chẳng biết tại sao, dần dần xuất hiện quỷ hồn ở bên trong Khôi Hoàng Triều. Còn nữa chính là bắt gian tế do Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều an bài qua tìm hiểu tin tức.

Lại tới hôm nay chính là bắt rắn lớn. Hình như hai hài tử này, đối với quỷ hồn cùng rắn, có yêu thích đặc biệt khác thường…

Vẻ mặt không sợ trời không sợ đất này, bộ dạng bất kể là ai, chỉ cần ngươi chọc ta, ta phải đánh ngươi, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lại không nhịn được tản ra thần thức, cảm thụ một chút huyết mạch trong cơ thể Đại Bảo…

Nếu như không phải là bởi vì tồn tại cảm ứng huyết mạch, Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ cảm thấy hài tử này không phải là giống loài của mình…

Lại trong lúc trong lòng Bạch Tiểu Thuần đang xúc động, con rắn lớn bị Đại Bảo bắt được kia, nó tu luyện nhiều năm, đã sớm có linh trí, thậm chí vì năm mới nuốt vào một dị quả, lực thần niệm có chút cường đại. Lúc này mắt thấy Khôi Hoàng vì mình nói chuyện, nó vội vàng truyền ra thần niệm, biểu đạt tán thành lời Khôi Hoàng nói.

Nhưng nó vừa truyền ra thần niệm này, Đại Bảo lại trừng mắt, gầm khẽ một tiếng.

– Người lớn nói chuyện, ngươi còn dám nói xen vào. Muốn ăn đòn!

Trong ánh mắt Đại Bảo trợn trừng, tản ra hung quang, khiến cho thân thể con rắn lớn này cũng run lên. Nó đang muốn truyền ra thần niệm giải thích, nhưng Đại Bảo đã tiến lên bắt đầu quyền đấm cước đá.

Những tiếng động ầm ầm vang vọng ra. Con rắn lớn không ngừng kêu thảm thiết, trong lòng ủy khuất cùng sợ hãi, đã không thể tăng thêm được nữa. Bạch Tiểu Thuần ở một bên mắt nhìn thấy cảnh tượng như vậy, lại thở dài.

– Đại Bảo…

Bạch Tiểu Thuần ngược lại không phải là thương hại cho con đại xà này. Thật ra đối với tính cách đứa con trai này của mình, hắn cảm thấy rất không thích hợp. Hắn đang lo lắng nên đi khuyên bảo như thế nào. Thậm chí hắn suy nghĩ bản thân mình có nên một lần nữa lập ra uy nghiêm của phụ thân hay không, Tiểu Tiểu ở bên cạnh đã vội vàng tiến lên kéo Đại Bảo lại.

– Đại Bảo, phải bảo vệ động vật nhỏ. Ngươi làm như vậy là không đúng.

Giọng điệu Tiểu Tiểu êm dịu, lời nói nhỏ nhẹ, giống như nước, nghe cũng rất là uyển chuyển hàm xúc.

Đối với người tỷ tỷ này, Đại Bảo rất kính nể, e sợ. Thậm chí có vài thời điểm, so với nương hắn nói còn có tác dụng hơn. Lúc nà hắn vội vàng ngừng tay, đứng ở nơi đó, bày ra bộ dạng thông minh linh lợi.

– Còn nữa Đại Bảo, ngươi làm sao có thể nói với phụ thân như vậy. Phụ thân vì cuộc sống hạnh phúc khỏe mạnh của chúng ta, bỏ ra bao nhiêu cố gắng. Ngươi vội vàng bồi thường cho phụ thân một chút không được sao?

Tiểu Tiểu bấm thắt lưng một cái, bắt đầu răn dạy.

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được tất cả những điều này, nhất là nghe được lời nữ nhi nói, trong lòng hắn nhất thời vui mừng. Hắn cảm thấy vẫn là nữ nhi tốt. Nhất là nghĩ đến lúc Tiểu Tiểu mới ra sinh, chỉ cần mình ôm một cái, lại lập tức phát ra tiếng cười khanh khách. Nhớ lại từng cảnh tượng như vậy, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng dâng lên càng nhiều ấm áp hơn.

Nhưng ấm áp này gần như vừa xuất hiện, Tiểu Tiểu lại bắt đầu răn dạy Đại Bảo, âm thanh cũng như sóng tràn khắp nơi.

– Đại Bảo, ngươi cũng biết, phụ thân từ nhỏ lá gan cũng rất nhỏ, đặc biệt sợ chết. Nhưng ngươi lại còn cầm một con rắn lớn tới dọa cho hắn sợ!

Mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên trợn tròn, ngơ ngác nhìn Tiểu Tiểu ở nơi đó nghiêm trang răn dạy Đại Bảo. Hắn cảm thấy mình có chút choáng váng. Lần này hắn đến, là tạo nhân sinh quan chính xác cho các hài tử. Nhưng đến cuối cùng, ở trong miệng Tiểu Tiểu, lại có thể biến thành con trai của mình cầm rắn lớn tới làm cho mình bị sợ…

Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần bối rối một chút.

– Tiểu Tiểu, con…

Bạch Tiểu Thuần vội vàng mở miệng nói. Nhưng Tiểu Tiểu quay đầu, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần cười ngọt ngào. Nụ cười kia ngây thơ chân chất, trong suốt khả ái.

– Phụ thân, ta biết, ta trước đây đã nghe Thanh Hậu gia gia nói qua, phụ thân khi còn bé bị giam ở trong ổ rắn, cho nên từ đó về sau, một sợ chết, hai sợ quỷ, ba sợ rắn! Phụ thân không cần sợ. Để ta giáo huấn Đại Bảo!

Tiểu Tiểu nói, sau đó quay đầu lại trừng mắt với Đại Bảo lúc này đang cúi đầu.

– Đại Bảo, ngươi như vậy đặc biệt không tốt. Ta nói với ngươi, ngươi nếu như lại hù dọa phụ thân, ta sẽ đánh ngươi!

– Tỷ tỷ ta sau này không hù dọa phụ thân nữa.

Đại Bảo rất ủy khuất, mím miệng, nhỏ giọng nói.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn trợn mắt hốc mồm. Hắn nhìn con trai, con gái trước mắt. Hắn chỉ cảm thấy hình như mấy ngày trống rỗng, thoáng cái càng thêm tối tăm. Lục Vân Dao ở bên cạnh, lúc này cố nén ý cười, nhịn rất cực khổ. Nàng sợ mình một khi nhịn không được, phình bụng cười to lên.

Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt. Hắn cảm thấy mình rất cần phải, đi lập lại uy nghiêm phụ thân của bản thân mình một chút. Vì vậy hắn hít một hơi thật sâu, thần sắc nghiêm nghị.

– Tiểu Tiểu, con vừa nói là không đúng. Phụ thân con…

Bạch Tiểu Thuần vừa vỗ ngực, đang muốn thể hiện ra hình tượng của mình cao lớn hơn một chút, Tiểu Tiểu lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần lộ ra nụ cười ngọt ngào. Nàng đã chạy tới ôm lấy bắp đùi Bạch Tiểu Thuần, đầu nhỏ nâng lên, giọng điệu thanh thúy, lộ ra vẻ thanh thuần, lại giống như an ủi, vang vọng ra.

– Phụ thân đừng sợ.

– Đại Bảo không hiểu chuyện, ta sẽ giáo huấn hắn. Chỉ có điều ta và đệ đệ đã sớm nói trước, không cần chờ chúng ta lớn lên, tất cả rắn, tất cả quỷ bên trong Khôi Hoàng Triều chúng ta, đều giao cho chúng ta.

– Như vậy chờ sau khi chúng ta lớn lên, tất cả rắn cùng quỷ hồn bên trong Khôi Hoàng Triều, đều sẽ bị chúng ta thu thập sạch sẽ. Tuyệt đối sẽ không để cho bọn chúng xuất hiện. Như vậy cũng sẽ không hù dọa được phụ thân. Phụ thân yên tâm, ta và Đại Bảo, cùng nhau bảo vệ phụ thân!

Tiểu Tiểu nụ cười ngọt ngào, hơn nữa ngôn từ cũng không giống như giả vờ, mang theo sự ngây thơ lại nghiêm túc, khiến cho tâm Bạch Tiểu Thuần chợt chấn động mãnh liệt.

Đại Bảo ở bên cạnh tuy rằng quật cường, nhưng đối với chuyện này cũng gật đầu.

– Phụ thân, ta tuy rằng không biết tại sao phụ thân lại phải sợ rắn và quỷ hồn. Chỉ có điều tỷ tỷ nói rất đúng, sau này phụ thân ngươi không cần sợ hãi. Ta và tỷ tỷ, tới bảo vệ phụ thân. Tuyệt đối không khiến cho rắn quỷ, tới hù dọa được phụ thân.

Đại Bảo cũng nghiêm túc mở miệng.

Trên thực tế, đây mới là nguyên nhân hai hài tử bọn họ, mấy năm nay ra ngoài, mặc dù cũng ham chơi, nhưng ước nguyện ban đầu lại là sau khi Lý Thanh Hậu nói với bọn họ về chuyện cũ của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ biết được thứ gì làm hại phụ thân của mình khiếp sợ, vì vậy từ trong lòng sinh ra suy nghĩ phải bảo vệ phụ thân.

Những lời lẽ này do hai hài tử dùng giọng điệu non nớt nói ra, ý cười của Lục Vân Dao biến mất. Thay vào đó, trong mắt nàng lại là tia sáng kỳ dị.

Bạch Tiểu Thuần cũng bị cảm động, vui mừng. Đồng thời, hắn thở dài một tiếng. Hắn hiểu rõ loại chuyện như vậy, trong thời gian ngắn sẽ không có cách nào khuyên nhủ được cái gì. Vì vậy hắn xoa xoa đầu của hai hài tử. Trước khi rời đi, hắn không nhịn được quay đầu lại nói một câu.

– Thanh Hậu gia gia các con nói không phải là quá đúng. Thật ra… Phụ thân ta không sợ rắn, càng không sợ quỷ, gan rất lớn.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đây, phía sau hắn truyền đến từng tiếng ho khan. Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch đã đi tới, hai nữ cười mà như không cười nhìn một chút Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần nhất thời xấu hổ, tìm lý do vội vàng rời đi.

Sau khi trở lại mật thất bế quan, Bạch Tiểu Thuần ngồi ở chỗ đó, hồi tưởng lại lời nói của Tiểu Tiểu cùng Đại Bảo. Hắn vẫn là vừa vui mừng, lại lo lắng. Sau một hồi lâu hắn lắc đầu.

– Mà thôi, cũng không cần thiết miễn cưỡng bọn chúng thay đổi tính cách. Con đường của ta chưa chắc đã thích hợp với bọn trẻ. Tương lai của bọn trẻ cuối cùng là do bản thân bọn trẻ sáng tạo ra. Điều ta có thể làm, chính là dốc hết toàn lực đi bảo vệ.

Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ, hồi lâu lại nở nụ cười.

– Cảm giác được người bảo vệ thật tốt. Nhất là được nữ nhi cùng con trai của mình bảo vệ, rất tốt.

Không lại tiếp tục rầu rĩ về tính cách của Tiểu Tiểu cùng Đại Bảo, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, sau đó nhắm mắt lại, tu hành. Đồng thời, hắn cũng tiếp tục tiến hành thôi diễn đối với nhị thập tam sắc hỏa.

Mấy năm nay, hắn đối với nhị thập tam sắc hỏa đã hiểu rõ gần như chín phần. Chỉ còn lại có một ít việc nhỏ không đáng kể vẫn cần phải hoàn thiện. Dựa theo Bạch Tiểu Thuần dự đoán, sẽ không tốn quá nhiều thời gian nữa, hắn có thể sáng tạo ra hồn phương nhị thập tam sắc hỏa.

Thời gian trôi qua, lại qua đi một năm, khi nhị thập tam sắc hỏa hồn phương, ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn thôi diễn sau khi hoàn thành, Bạch Tiểu Thuần phấn chấn mở đôi mắt ra, giơ tay phải lên vung lên, nhất thời lại có số lượng lớn hồn từ hắn bên trong túi trữ vật tản ra, đang muốn đi thử chế luyện một chút.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi. Hắn chợt ngẩng đầu nhìn về phía động phủ của Công Tôn Uyển Nhi!

– Khí tức này… Không thích hợp!

Chapter Truyện / Chương 1224 – Phụ Thân Đừng Sợ