Chương 1225 – Tiểu Ca Ca, Cám Ơn Ngươi

Chapter Truyện / Chương 1225 – Tiểu Ca Ca, Cám Ơn Ngươi

Khí tức truyền đến nơi, chính là động phủ của Công Tôn Uyển Nhi!

Đây vốn phải là một khí tức đột phá. Trên thực tế trong khoảng thời gian này Bạch Tiểu Thuần mặc dù đang bế quan, nhưng thần thức của hắn mỗi lần tản ra, tất cả mọi chuyện trong toàn bộ Khôi Hoàng Thành, cũng sẽ hiện lên ở trong đầu hắn.

Mà từ nhiều năm trước Công Tôn Uyển Nhi, lại thử đột phá Thiên Tôn sơ kỳ, muốn thăng cấp Thiên Tôn trung kỳ. Chuyện này cũng không phải là bí mật. Bất luận là Bạch Tiểu Thuần hay đám người Đại Thiên Sư, tất cả đều biết được.

Trên thực tế nếu không phải trước đây Bạch Tiểu Thuần khiến cho Công Tôn Uyển Nhi thay thế Quỷ Mẫu, lấy nội tình của Quỷ Mẫu trước đây đã sớm có thể đột phá tu vi. Thậm chí hiện tại đạt đến Thiên Tôn hậu kỳ đỉnh phong, cũng không phải không có khả năng.

Sau khi Công Tôn Uyển Nhi đi tới Khôi Hoàng Triều, lại trước sau bế quan, chính là vì đột phá tu vi, do đó hoàn toàn dung hợp Quỷ Mẫu. Dù sao trước đây dung hợp, chỉ là sơ bộ. Nhìn như ý chí của Quỷ Mẫu đã tiêu tan, nhưng trên thực tế các nàng vốn chính là một khối. Dấu vết của Quỷ Mẫu vẫn còn tồn tại như cũ.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần phát giác khí tức, ngoại trừ dấu hiệu Công Tôn Uyển Nhi đột phá ra, quan trọng hơn, là ở bên trong khí tức này, hắn cảm nhận được một tia… Sóng dao động không thuộc về Công Tôn Uyển Nhi, hình như đang giãy dụa thức tỉnh!

Sóng dao động này, Bạch Tiểu Thuần rất quen thuộc. Chính là Quỷ Mẫu!

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần trầm xuống. Hắn không có thời gian tiếp tục luyện hỏa, vung tay áo một cái cuốn lấy hồn ở bốn phía xung quanh đi. Trong nháy mắt thân thể hắn mơ hồ biến mất không thấy bóng dáng. Thời điểm hắn xuất hiện, thình lình lại ở bên trong động phủ của Công Tôn Uyển Nhi.

Hắn lập tức liền nhìn thấy Công Tôn Uyển Nhi khoanh chân ngồi ở chỗ đó, thân thể run rẩy, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt hiện lên khí sương mù đen và trắng. Lúc này sương mù màu đen này đang khuếch tán, giống như muốn hoàn toàn cắn nuốt sương mù màu trắng.

Màu đen đại biểu chính là Quỷ Mẫu. Màu trắng mới là Công Tôn Uyển Nhi. Giờ phút này, sự khác thường của Công Tôn Uyển Nhi, bên trong toàn bộ Khôi Hoàng Triều cũng chỉ có Bạch Tiểu Thuần có thể phát hiện. Đồng thời, có thể cứu viện cho Công Tôn Uyển Nhi, cũng chỉ có Bạch Tiểu Thuần!

– Cũng tốt. Nhân cơ hội này, hoàn toàn chấn nát ý chí Quỷ Mẫu, khiến cho Công Tôn Uyển Nhi từ nay về sau độc nhất vô nhị. Cho dù là sau khi đạo chủng sống lại, cũng vẫn là độc nhất vô nhị!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Trước đó Quỷ Mẫu bị dung hợp, chỉ có lưu lại dấu vết. Bạch Tiểu Thuần cho dù là muốn xóa bỏ nàng đi. Bởi vì đối phương cùng Công Tôn Uyển Nhi là một khối, cũng không tiện làm được. Tổn thương Quỷ Mẫu, chính là tổn thương Công Tôn Uyển Nhi. Mạnh mẽ xóa đi, hậu quả chính là tạo thành tổn thương không thể nghịch chuyển được đối với Công Tôn Uyển Nhi.

Nhưng hôm nay, Quỷ Mẫu này hiển nhiên là nắm lấy cơ hội Công Tôn Uyển Nhi đột phá tu vi, đột nhiên bạo phát. Kể từ đó, trạng thái nàng cùng Công Tôn Uyển Nhi dung hợp với nhau, cũng đã bị đánh phá, cho Bạch Tiểu Thuần cơ hội.

Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, giơ tay phải lên, trực tiếp đặt một ngón tay tại mi tâm của Công Tôn Uyển Nhi. Thần thức theo ngón tay, trong nháy mắt lại dũng mãnh tràn vào bên trong thức hải của Công Tôn Uyển Nhi.

Thức hải của Công Tôn Uyển Nhi là một mảnh biển rộng do nước biển hai màu đen trắng tạo thành. Trong biển rộng đen trắng này, sóng biển cuồn cuộn, không ngừng khuếch tán, tự nhiên trấn áp sóng biển màu trắng.

Bên trong nước biển màu đen này, lúc này có thể nhìn thấy được mơ hồ có một gương mặt cực lớn, thoạt nhìn giống hệt với Công Tôn Uyển Nhi, nhưng lại càng dữ tợn, quỷ khí ngập trời hơn. Đó chính là ý chí của Quỷ Mẫu!

Mà nước biển màu trắng mặc dù bị nhanh chóng trấn áp như vậy, là bởi vì bên trong cuối cùng lại không gương mặt của Công Tôn Uyển Nhi. Hình như ý chí của nàng không biết đã đi nơi nào!

Thời điểm Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, chính là thời khắc khi bên trong mặt nước biển màu đen kia muốn dung hợp một mảnh màu trắng nước biển cuối cùng. Sự xuất hiện của hắn, lại giống như sét đánh xé trời, lại trực tiếp ầm ầm nổ tung ở bên trong đầu.

– Bạch Tiểu Thuần!

Âm thanh thê lương, từ trong miệng gương mặt của Quỷ Mẫu ở bên trong nước biển màu đen kia truyền ra. Ngay sau đó tất cả nước biển màu đen đều lao thẳng lên trời, thình lình ở trong thiên địa của thức hải này, hợp thành một người cực kỳ khổng lồ bằng nước biển!

Người khổng lồ này cao vô hạn, gương mặt chính là Quỷ Mẫu. Lúc này nàng gầm thét giận dữ đang giơ hai tay lên, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần, giống như muốn mượn sự trợ giúp từ ưu thế về địa lý nơi đây, muốn trấn áp Bạch Tiểu Thuần xuống, còn muốn cắn nuốt thần niệm của Bạch Tiểu Thuần.

Đây không phải là Quỷ Mẫu không biết trời cao đất rộng, mà là nàng ngủ say quá lâu, hiện tại thức tỉnh, mặc dù cắn nuốt phần lớn ý chí của Công Tôn Uyển Nhi, nhưng chủ hồn của Công Tôn Uyển Nhi lại chạy trốn. Cho nên nàng không biết hiện tại Bạch Tiểu Thuần đã trở Khôi Hoàng Thành.

– Không biết tự lượng sức mình!

Bạch Tiểu Thuần đứng ở giữa không trung, lạnh lùng đưa mắt nhìn Quỷ Mẫu gầm thét giận dữ lao đến. Hắn hừ lạnh một tiếng, tay phải trực tiếp giơ lên. Bất Diệt Đế Quyền đột nhiên biến ảo. Thậm chí hắn cũng không có thi triển Chúa Tể quyền, chỉ là Bất Diệt Đế Quyền. Ở trong một cái chớp mắt này, trực tiếp khiến cho thức hải của Công Tôn Uyển Nhi dâng lên sóng lớn ngập trời.

– Cái này… Cái này…

Quỷ Mẫu hoảng sợ, thần sắc đại biến. Nàng đang muốn lui về phía sau, nhưng vẫn quá muộn. Tay phải của Bạch Tiểu Thuần đã đột nhiên hạ xuống. Theo đế ảnh phía sau hắn dung hợp, theo một quyền hạ xuống, một trận gió bão kinh thiên động địa lại trực tiếp ầm ầm bạo phát ở phía trước Bạch Tiểu Thuần, lao thẳng đến người khổng lồ Quỷ Mẫu do nước biển màu đen hình thành!

Những tiếng nổ ầm ầm ầm đinh tai nhức óc. Cho dù ở đây thuộc về thức hải của Quỷ Mẫu, cho dù Quỷ Mẫu ở chỗ này có ưu thế cực lớn, cho dù nàng vừa nuốt vào Công Tôn Uyển Nhi, bản thân mặc dù còn không có tiêu hóa, nhưng lại có thể phát ra chiến lực Thiên Tôn trung kỳ.

Nhưng ở trước mặt tu vi tuyệt đối áp chế, vẫn là… Không chịu nổi một đòn!

Ầm ầm.

Trong tiếng động vang lên, Quỷ Mẫu phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết. Người khổng lồ của nàng do nước biển hình thành lại trực tiếp tan vỡ, nổ tung ra. Ở trong sự khuếch tán này, thân thể của nàng bị trực tiếp xé rách. Cũng ở trong một cái chớp mắt này, ý chí của nàng bị phân liệt ra thành mấy nghìn phần, hóa thành lệ quỷ, phân tán chạy trốn về bốn phía xung quanh.

Bạch Tiểu Thuần không đi để ý tới. Ở bên trong thức hải này, cho dù Quỷ Mẫu hóa thành nhiều phần hơn nữa, cũng không có cách nào hoàn toàn chạy thoát được. Chỉ cần Bạch Tiểu Thuần tốn một ít thời gian, chắc chắn sẽ tìm được từng mảnh, đánh tất cả nát bấy.

Mà hiện tại điều quan trọng nhất ở trước mặt hắn, chính là tìm được ý chí chủ hồn của Công Tôn Uyển Nhi. Trước đó hắn cũng nhìn ra được trạng thái của Quỷ Mẫu. Hắn đoán được đây là do đối phương cắn nuốt phần lớn ý chí của Công Tôn Uyển Nhi. Nhưng chủ hồn, hiển nhiên đã chạy trốn. Nói cách khác, Quỷ Mẫu cũng sẽ không cuồng vọng chủ động ra tay với mình.

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn về phía dưới. Bởi vì ý chí của Quỷ Mẫu tan vỡ, do đó nước thức hải không còn là màu đen, mà gần như biến thành trong suốt. Thân thể hắn thoáng lắc một cái, trực tiếp trốn vào trong thức hải. Thần thức tản ra, hắn bắt đầu tìm kiếm Công Tôn Uyển Nhi.

Ở trong quá trình này, hễ là gặp phải lệ quỷ hình thành sau khi Quỷ Mẫu tan vỡ, đều không đợi Bạch Tiểu Thuần tới gần, lại trong nháy mắt tự mình nát bấy, trở thành một phần của thức hải.

Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút dừng lại nào, tốc độ cực nhanh. Không bao lâu, ánh mắt hắn lại lóe lên. Trong thần thức, hắn thấy được ở đáy biển phía xa, lại có một thanh đại kiếm!

Thanh kiếm kia, Bạch Tiểu Thuần quen thuộc. Đó chính là… Vẫn Kiếm ở Thông Thiên thế giới, cũng chính là bội kiếm trước kia của Cổ Thiên Quân!

Kích thước của nó giống hệt với Thông Thiên đại lục trong trí nhớ của Bạch Tiểu Thuần giống nhau như đúc. Thậm chí hắn còn có thể nhìn thấy được trên thanh Vẫn Kiếm này xuất hiện những lỗ thủng, cùng với bên trong lỗ thủng… Thế giới tồn tại ở vực sâu Vẫn Kiếm!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần chợt tập trung lại, bóng người biến mất. Thời điểm hắn xuất hiện đã ở bên cạnh Vẫn Kiếm. Hắn nhìn lỗ thủng ở phía trên kia, trong lòng hắn cũng có phần xúc động, giống như trở lại cảnh tượng lúc ngưng khí trước đây, cùng Tống Khuyết tranh đoạt thiên đạo khí.

Đè ép xuống suy tư trong lòng, Bạch Tiểu Thuần tìm một chỗ lỗ thủng, bước vào thế giới trong vực sâu Vẫn Kiếm. Nơi đây sương mù dày đặc. Ở bên trong sương mù này, thỉnh thoảng truyền đến tiếng gào thét thê lương. Âm thanh này nghe giống như sát hồn năm đó.

Bạch Tiểu Thuần không để ý đến, dựa theo thần thức cảm giác nhận nơi chốn, ở trong sương mù dày đặc đi với tốc độ rất nhanh lao về phía trước. Rất nhanh, hắn liền thấy ở bên trong sương mù dày đặc này có một chỗ sơn cốc. Trong chớp mắt khi tiến vào sơn cốc này, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Hắn thấy được ở trong góc phòng cách đó không xa, một tiểu nữ hài mặc váy dài màu trắng, ôm đầu gối, run lẩy bẩy!

Tiểu nữ hài này, chính là chủ hồn của Công Tôn Uyển Nhi!

Nàng hình như vì đánh mất quá nhiều thần niệm ý chí, đã có chút mất trí nhớ. Lúc này trong sự yếu đuối, nàng giống như nhận thấy được Bạch Tiểu Thuần. Nàng run rẩy ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, trong mắt nàng lộ ra sự sợ hãi.

– Tiểu ca ca, ngươi… Ngươi là muốn ăn ta sao…?

Nhìn Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần than nhẹ một tiếng, trong lòng dâng lên sự thương hại, lắc đầu. Đồng thời, hắn chậm rãi tới gần tiểu nữ hài. Hình như vẫn tồn tại một ít cảm giác đối với Bạch Tiểu Thuần, tiểu nữ hài thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, nàng lại vội vàng lôi kéo Bạch Tiểu Thuần lui về phía sau.

– Đại ca ca, bên ngoài có rất nhiều quỷ, rất dọa người. Đại ca ca cũng qua tránh một chút đi.

– Uyển Nhi không cần sợ. Ta dẫn nàng ra ngoài được chứ.

Bạch Tiểu Thuần ngồi xổm người xuống, nhìn Công Tôn Uyển Nhi, ánh mắt ôn hòa. Ánh mắt này rơi ở trong mắt Công Tôn Uyển Nhi, khiến cho thân thể nàng run lên. Trí nhớ mơ hồ hình như cũng xuất hiện một ít sóng lớn. Mơ hồ, không hiểu sao nàng có một loại cảm giác tín nhiệm đối với người thanh niên trước mắt này.

Một lát sau, cho dù khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tái nhợt, nhưng vẫn gật đầu một cái. Chỉ có điều nàng kéo tay Bạch Tiểu Thuần, chặt hơn.

Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, cũng kéo tay Công Tôn Uyển Nhi, dẫn theo nàng lao thẳng đến bên ngoài vực sâu Vẫn Kiếm. Gần như trong chớp mắt khi Công Tôn Uyển Nhi xuất hiện, tất cả lệ quỷ do Quỷ Mẫu hóa thành ở bên trong toàn bộ thức hải, đều trở nên điên cuồng, giống như theo bản năng, từ bốn phương tám hướng không ngừng xuyên qua, lao đến, muốn đi cắn nuốt Công Tôn Uyển Nhi.

Chỉ có điều, Bạch Tiểu Thuần ở đó, bọn chúng căn bản không có cách nào thành công. Không đợi tới gần, mỗi một lệ quỷ ở trong tiếng kêu thê lương thảm thiết, trực tiếp nát bấy. Theo Bạch Tiểu Thuần mang theo Công Tôn Uyển Nhi thẳng đường đi tới, tất cả tàn hồn lệ quỷ của Quỷ Mẫu đều bị vỡ nát diệt vong hầu như không còn!

Cùng lúc đó, mỗi một lệ quỷ tử vong, đều sẽ làm cho Công Tôn Uyển Nhi tăng thêm một tia buồn ngủ. Cho đến cuối cùng tất cả lệ quỷ đều tan vỡ, Công Tôn Uyển Nhi đã nhắm mắt ngủ say. Chỉ là tay nàng cuối cùng vẫn nắm chặt lấy tay của Bạch Tiểu Thuần, không buông ra.

Bạch Tiểu Thuần nhìn Công Tôn Uyển Nhi một chút, vẫn là không yên lòng. Vì vậy thần thức vừa cẩn thận quét ngang mấy lần. Sau khi xác định Quỷ Mẫu lần này thật sự tan thành mây khói, lúc này trên mặt hắn mới lộ ra vẻ tươi cười. Thoáng một cái hắn biến mất, thần thức trở về cơ thể.

Bên trong động phủ Công Tôn Uyển Nhi, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động. Theo thần niệm trở về, ngón tay hắn giơ lên đặt ở trên trán của Công Tôn Uyển Nhi, cũng nhẹ nhàng buông xuống. Nhưng ngay khi ngón tay của hắn muốn hoàn toàn thu hồi, trong chớp mắt, Công Tôn Uyển Nhi đang khoanh chân tĩnh tọa, đột nhiên nâng tay phải lên, nắm lấy tay của Bạch Tiểu Thuần…

Lông mi của nàng run rẩy, lúc này từ từ mở ra. Lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trên mặt nàng thoáng lộ ra một ý cười. Trong mắt nàng mang theo sự ôn hòa, lại dường như có một chút trêu chọc, khẽ mở miệng nói.

– Tiểu ca ca, cám ơn ngươi.

Chapter Truyện / Chương 1225 – Tiểu Ca Ca, Cám Ơn Ngươi