Chương 1230 – Chí Bảo Đồng Hồ Cát

Chapter Truyện / Chương 1230 – Chí Bảo Đồng Hồ Cát

Lúc này thật vất vả bỏ rơi được giấy bà bà, Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy không ổn thỏa. Hắn đơn giản hung hăng cắn răng, lại điều khiển bảo phiến bay về phía trước mấy tháng.

Lúc này trong lòng hắn mới hoàn toàn yên tâm. Nhìn tiểu khí linh ở bên cạnh mệt mỏi, Bạch Tiểu Thuần sờ sờ mũi.

– Cái đó… Tiểu Bạch à, ngươi cũng đi nghỉ ngơi một chút đi. Ba năm nay cũng cực khổ rồi.

Tiểu khí linh tức giận trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần. Nó có lòng muốn nói cái gì đó, nhưng thật sự quá mức mệt mỏi, hai mắt nhắm lại, thân thể lại biến mất không thấy bóng dáng.

Mắt thấy tiểu khí linh rơi vào giấc ngủ say, Bạch Tiểu Thuần cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn thật sự đuối lý. Hắn biết nếu không phải vì mình quá mức tham lam, sợ là cũng sẽ không bị đuổi giết ba năm.

Chỉ có điều vừa nghĩ tới thu hoạch ba năm trước đây, Bạch Tiểu Thuần lại mừng rỡ. Mắt hắn phát ra ánh sáng. Hắn cúi đầu nhìn bên trong túi trữ vật của mình một chút. Số lượng hồn này nhiều đến mức đủ để sử dụng nhiều đếm không xuể để hình dung!

– Lần này phát tài rồi. Cũng đủ để cho ta đi chế luyện đa sắc hỏa!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, mắt thấy đã không có nguy hiểm, vì vậy để cho bảo phiến này tự mình bay đi, bản thân lại tìm đến một chỗ bế quan, bắt đầu luyện hỏa.

Đối với cách điều chế nhị thập ngũ sắc hỏa, ba năm trước đây Bạch Tiểu Thuần đã hoàn thiện, khổ nổi không có hồn đi thử. Lúc này sau khi suy nghĩ thấy dư giả, Bạch Tiểu Thuần lập tức lại luyện chế.

Một lần thất bại không có việc gì, hai lần thất bại cũng không có việc gì. Nào sợ thất bại mười lần. Bạch Tiểu Thuần đã tài lớn khí thô hoàn toàn không để ý chút nào. Cũng chính vì nhiều lần chế luyện này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở trong thời gian ngắn ngủi, lại gặp phải vấn đề khi chế luyện nhị thập ngũ sắc hỏa. Sau khi phát hiện, sửa lại từng lần, hắn rốt cuộc hoàn toàn chế luyện ra nhị thập ngũ sắc hỏa.

Nhìn nhị thập ngũ sắc hỏa trong tay, Bạch Tiểu Thuần vui sướng cười to. Nhất là lúc này hồn bên trong túi trữ vật của hắn cũng không thiếu. Điều này càng làm cho Bạch Tiểu Thuần phấn chấn.

Hắn tùy ý tiếp tục thôi diễn ra nhị thập lục sắc hỏa, đồng thời đang tu luyện. Bạch Tiểu Thuần cũng không lưu lại. Cứ như vậy, thời gian rất nhanh lại qua đi ba năm.

Trong ba năm này, Bạch Tiểu Thuần dần dần sáng tạo ra cách điều chế nhị thập lục sắc hỏa. Cũng ở trong lúc chế luyện hỏa này, tu vi của hắn đã tinh tiến không ít. Về phần tiểu khí linh, nó dĩ nhiên đã thức tỉnh. Có nó điều khiển bảo phiến, tốc độ của cây quạt này nhanh hơn một ít.

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần thử chế luyện nhị thập lục sắc hỏa lửa, ngày này, bảo phiến vốn bay vững vàng ở trong tinh không, đột nhiên chấn động mạnh. Chấn động này truyền khắp bảo phiến. Trong nháy mắt, khi Bạch Tiểu Thuần cùng tiểu khí linh đều lấy làm kinh hãi, bên tai bọn họ, truyền đến một tiếng gầm gừ quen thuộc.

– Ngươi trốn không thoát!

Giọng nói này mới vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần liền trực tiếp bắt đầu thét lên chói tai.

– Lão quỷ bà!

Bạch Tiểu Thuần bất chợt tản ra thần thức. Nhất thời hắn liền nhìn thấy ở bên trong tinh không phía sau bảo phiến, giấy bà bà biến mất mấy năm, cuối cùng lại mang theo đèn lồng, một lần nữa truy sát qua.

Bạch Tiểu Thuần cũng muốn phát điên. Tiểu khí linh cũng mở miệng hít sâu một hơi. Cho dù là nó, đều bị sự chấp nhất của lão quỷ bà này làm chấn động. Mắt thấy giấy bà bà này bước tới, mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời đỏ đậm. Hắn cùng tiểu khí linh, điều khiển bảo phiến, vội vàng bay nhanh về phía xa!

Lúc bay đi, Bạch Tiểu Thuần vẫn không cam lòng, tùy ý cầm nhị thập lục sắc hỏa hình thành một nửa trong tay, trực tiếp ném ra. Hắn muốn nhìn thử, có thể thiêu đốt giấy bà bà này hay không. Nhưng hắn lại không nghĩ tới, đám lửa này vừa bay ra, lại lập tức bị giấy bà bà này mở miệng hút tới, cuối cùng lại trực tiếp nuốt.

Da đầu Bạch Tiểu Thuần tê dại. Hắn không dám thử nữa, điều khiển bảo phiến, nhanh như tên bắn lao về phía xa…

Cứ như vậy, một vòng truy kích mới, lại triển khai ở trong tinh không này.

Từ phía xa nhìn lại, bảo phiến phía trước, phía sau lại là một vị lão bà bà làm bằng giấy cực lớn, mang theo đèn lồng, không ngừng truy kích.

Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần đau khổ, thở dài. Hắn chỉ có thể bỏ chạy. Hắn cũng không muốn chạy trốn như thế. Nhưng hắn đánh lại đánh không lại. Lão quỷ bà kia vô cùng quỷ dị. Mấy năm qua Bạch Tiểu Thuần cũng thử phản kích, nhưng mỗi lần đều không thể làm gì được.

Một lần trốn như thế, lại qua ba năm… Mà tốc độ của giấy bà bà này cũng dần dần chậm lại, cuối cùng lại một lần bị Bạch Tiểu Thuần kéo dài khoảng cách. Bạch Tiểu Thuần cũng đã quen với việc phía sau thỉnh thoảng truyền đến tiếng gầm gừ.

Chỉ là có vài điều, khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất phiền muộn. Đó chính là ở trong lúc bỏ chạy này, hắn nhất định phải luôn luôn khống chế bảo phiến bay, không có cách nào đi luyện hỏa. Nhưng điều này cũng không phải là không có lợi ích. Gần như bất kỳ thời khắc nào cũng phải tiêu hao lực tu vi như vậy, khiến cho tu vi của hắn ở trong mấy năm bỏ chạy này, lại tinh tiến không ít.

Mà đến lúc này, Bạch Tiểu Thuần cũng có dự cảm, cái lão quỷ bà này sợ là quấn lấy mình, chắc hẳn tiếp theo cũng sẽ vẫn gặp phải. Vì đề phòng chuyện như vậy, Bạch Tiểu Thuần cùng lúc điều khiển bảo phiến không ngừng bay nhanh như tên bắn, kéo dài khoảng cách lớn hơn nữa. Đồng thời, thi thoảng hắn còn thay đổi phương hướng. Trong khoảng thời gian này, Bạch Tiểu Thuần cũng một lần nữa chìm đắm ở trong việc luyện hỏa.

Lại như vậy, thời gian năm năm trôi qua. Dưới sự truy đuổi này, cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, không quan tâm tốc độ của chính mình nhanh hơn như thế nào, suy nghĩ biện pháp như thế nào để bỏ qua lão quỷ bà kia, tất cả những điều này đều chỉ là vô dụng.

Đối phương tối đa ba năm, sẽ một lần nữa xuất hiện ở phía sau lưng mình, không ngừng truy kích, Bạch Tiểu Thuần mặc dù đã quen, nhưng cũng không thể không mỗi lần đều hợp lại toàn lực đi bỏ chạy, nhất là lão quỷ bà này tốc độ cuối cùng lại lần sau nhanh hơn lần trước một chút. Như vậy cũng giống như một roi, khiến cho Bạch Tiểu Thuần trong lúc khóc không ra nước mắt, trong lúc lẩn trốn, cũng không thể không điên cuồng tu luyện.

Ở dưới áp lực cực lớn này, tu vi của Bạch Tiểu Thuần cũng càng ngày càng tăng. Hiện tại hắn đã đạt tới Thiên Tôn hậu kỳ đỉnh phong, cách Thiên Tôn viên mãn, cũng chỉ thiếu chút nữa mà thôi.

Về phần thời gian đối phương biến mất, lại là thời gian Bạch Tiểu Thuần luyện hỏa. Vòng đi vòng lại, trong lúc thời gian không ngừng trôi qua, nhị thập lục sắc hỏa, cũng được Bạch Tiểu Thuần chế luyện ra.

Sau khi từng ngọn lửa dung nhập cùng ấn ký của Bạch Hạo trên mu bàn tay, Bạch Tiểu Thuần có thể càng cảm nhận được rõ ràng sóng dao động thức tỉnh của Bạch Hạo đang càng lúc càng rõ ràng.

Chỉ là cách điều chế nhị thập thất sắc hỏa, Bạch Tiểu Thuần lại gặp chút khó khăn. Cho dù hắn còn có một chút hồn, nhưng thôi diễn nhị thập thất sắc hỏa, nhưng trước sau không thuận lợi, không có cách nào giống như đa sắc hỏa lúc trước, được Bạch Tiểu Thuần sáng tạo ra, lại giống như gặp phải bình cảnh, khiến cho Bạch Tiểu Thuần căn bản tìm không ra manh mối.

Rơi vào đường cùng, Bạch Tiểu Thuần cũng chỉ có thể tốn nhiều thời gian đi phân tích thôi diễn. Cứ như vậy, lại qua mười năm, cho đến một ngày này, Bạch Tiểu Thuần điều khiển bảo phiến, đứng ở sát biên giới cây quạt, tóc tai tán loạn, điên cuồng lao nhanh như tên bắn về phía phía trước. Tiểu khí linh ở một bên không ngừng trợ giúp, khiến cho tốc độ của bảo phiến nhanh hơn.

Mà sau lưng của bọn họ, giấy bà bà cực lớn này truyền ra tiếng gầm thét giận dữ, từng bước một truy kích đến. Tốc độ của nàng rõ ràng bắt đầu trở nên chậm hơn. Chiếc đèn lồng trong tay nàng thỉnh thoảng lập lòe. Một ánh lửa lại phát ra. Nàng đi qua nơi nào, ngay cả tinh không cũng dường như muốn hóa thành một mảnh trang giấy!

– Lão quỷ bà này thế nào lại xuất hiện thường xuyên như vậy. Trước còn không có như vậy.

Bạch Tiểu Thuần rất đau đầu. Thời gian đối phương thường lui tới thay đổi, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây trở nên bị động hơn rất nhiều. Cũng may hắn còn kiên trì tới hiện tại. Tốc độ của giấy bà bà này cuối cùng chậm lại, dần dần, lại bị Bạch Tiểu Thuần kéo dài khoảng cách.

Vừa thở phào nhẹ nhõm, Bạch Tiểu Thuần cau mày, trong lòng có chút rầu rĩ. Tiểu khí linh ở bên cạnh còn muốn nổi nóng hơn so với Bạch Tiểu Thuần.

– Đều tại ngươi. Trêu chọc một người kinh khủng như vậy, ngươi có thể dứt áo ra đi, ta lại không đi được.

Vẻ mặt của tiểu khí linh buồn bã giống như đưa đám. Sau khi nhận thấy được tần suất giấy bà bà này đến nhanh hơn, nó cũng khẩn trương không thôi.

Bạch Tiểu Thuần cũng thở dài, không có tâm tình an ủi tiểu khí linh nữa. Trong đầu hắn đều đang suy nghĩ làm thế nào đối phó với lão quỷ bà kia. Bỗng nhiên, tiểu khí linh ở nơi đó khẽ a một tiếng.

Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra. Hắn cho rằng lão quỷ bà lại đuổi tới, sợ tới mức nhảy dựng lên, thần thức vội vàng tản ra. Hắn đang muốn điều khiển bảo phiến đi xa. Nhưng rất nhanh hắn lại biến sắc.

Không phải lão quỷ bà lại tới. Nhưng ở trong phạm vi thần thức của hắn, lúc này rõ ràng kiểm tra được, tinh không bốn phía xung quanh này rất cổ quái, đúng là lõm xuống!

Tương đối mà nói, bên trong tinh không, là không phân chia trên dưới, càng không có sự khác biệt trái và phải. Nhưng hôm nay ở chỗ này, trong phạm vi lớn tinh không này cuối cùng lại rõ ràng lõm xuống, giống như hình thành một cái phễu cực lớn. Mơ hồ, lại giống như một vòng xoáy cực lớn đang chậm rãi chuyển động!

Nếu như chỉ có vậy, coi như là một hiện tượng kỳ lạ trong tinh không. Nhưng hết lần này tới lần khác ở nơi đây lại lõm xuống dưới đáy tinh không, nơi này cuối cùng lại tồn tại một chỗ thế giới…

Bên trong thần thức Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rõ ràng, trong thế giới ở dưới đáy này tự nhiên tồn tại vô số đồng hồ cát!

Tất cả đồng hồ cát lớn nhỏ, chính là tất cả kiến trúc của thế giới kia. Những đồng hồ cát cuối cùng lại không hư hỏng, tất cả đều đang vận chuyển. Có cái hạt cát bên trong lưu chuyển nhanh, có cái lại chậm. Cảnh tưởng quỷ dị này, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhất thời chấn động.

– Ở đây… Là nơi nào?

Bạch Tiểu Thuần vừa mở miệng, tiểu khí linh ở bên cạnh, mở to hai mắt, không có cách nào điều khiển, run rẩy chỉ về phía thế giới ở chỗ dưới đáy tinh không này, nghẹn một lúc lâu mới kinh ngạc la lên thất thanh.

– Thời gian bổn nguyên. Trời ạ, ở đây lại có thời gian bổn nguyên!

Chapter Truyện / Chương 1230 – Chí Bảo Đồng Hồ Cát