Chương 1231 – Thế Giới Đồng Hồ Cát

Chapter Truyện / Chương 1231 – Thế Giới Đồng Hồ Cát

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần thoáng động. Mặc dù hắn không phát hiện ra khí tức bổn nguyên, nhưng lúc ở chỗ này, hắn cảm giác được rõ ràng tu vi của mình, cuối cùng lại sinh động hơn so với trước kia rất nhiều. Nhất là Tuyên Cổ Quyển công pháp của hắn, còn tự mình vận chuyển.

Mơ hồ, giống như bên trong thế giới lõm sâu xuống này, dường như tồn tại một cam lộ khiến cho hắn rất khát vọng, khiến cho tim Bạch Tiểu Thuần đập loạn.

Nhưng hắn luôn luôn cẩn thận. Sau khi trải qua chuyện của lão quỷ bà, đối với loại chuyện mạo hiểm này, hắn đã cảnh giác cực cao. Lúc này không hành động thiếu suy nghĩ nữa, mà tản ra thần thức, cẩn thận quan sát. Nhất là trọng điểm quan sát mảnh thế giới do đồng hồ cát tạo thành này!

Ở dưới thần thức này quan sát, dần dần sắc mặt Bạch Tiểu Thuần không ngừng biến hóa. Đến cuối cùng, trong mắt hắn thoáng lộ ra một sự hoảng sợ.

– Tiểu khí linh, ngươi cảm nhận mảnh thế giới này phía dưới một chút… Nơi đó… Hình như tồn tại một mảnh khu vực kỳ dị!

Bạch Tiểu Thuần vừa mở miệng, tiểu khí linh cũng từ trong chấn động trước đó khôi phục lại. Lúc này nó cũng cẩn thận cảm nhận một chút. Nhưng bất luận là nó hay Bạch Tiểu Thuần, cũng khó thấy rõ được khu vực này. Bọn họ chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được, ở nơi này hình như ẩn chứa một sóng dao động. Bên trong sóng dao động này ẩn chứa lực lượng nào đó cường hãn đến cực hạn!

Sau khi Bạch Tiểu Thuần thoáng cảm nhận lực lượng này, toàn thân lại nổ mạnh.

– Chúa Tể. Nơi đó có khí tức của Chúa Tể!

Sau khi Bạch Tiểu Thuần cùng tiểu khí linh nhìn nhau một cái, đều bị sự phát hiện này làm cho chấn động. Hồi lâu, ở dưới sự quan sát không ngừng của Bạch Tiểu Thuần, hắn dần dần có một suy đoán lớn mật!

– Có thể… Tinh không lõm xuống này, trên thực tế chính là một cái đồng hồ cát cực lớn… Thế giới kia chính là trung tâm đồng hồ cát này, khu vực phía dưới hắn, chính là nửa phần dưới của đồng hồ cát này!

– Nếu thật giống như ta phán đoán, như vậy đồng hồ cát này, tất nhiên cũng là chí bảo trình độ Chúa Tể! Hơn nữa còn là không có chủ!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, hai mắt phát ra ánh sáng, tim đập thình thịch, thân thể thoáng một cái bay ra khỏi bảo phiến, vòng vài vòng ở bốn phía xung quanh. Sau đó, hắn bắt đầu thử nghĩ biện pháp đi thu lấy cái chí bảo đồng hồ cát này.

Tiểu khí linh ở một bên, nhìn thấy được hành động của Bạch Tiểu Thuần, cũng mở to hai mắt, vội vàng khuyên bảo.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi đừng gây chuyện nữa. Đây cũng là một pháp bảo giống như ta, nhưng nó là hoàn chỉnh. Nếu như ngươi chọc giận nó, chúng ta sẽ xong đời!

– Không có việc gì, ta có kinh nghiệm.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng theo thói quen thốt ra lời nói này. Hắn không nói lời này còn tốt. Vừa nói ra lời này, tiểu khí linh chỉ cảm thấy trong đầu cũng oong một tiếng. Hắn nghĩ đến trước đây, lúc Bạch Tiểu Thuần tiến vào miệng giếng cũng nói những lời này. Nó lại nghĩ đến kinh nghiệm của Bạch Tiểu Thuần, là từ mình lấy được. Tất cả những điều này, khiến cho mặt của tiểu khí linh cũng bắt đầu xám ngắt.

Nhưng rất nhanh, tiểu khí linh lại thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhìn thấy được bất kể Bạch Tiểu Thuần đi làm như thế nào, vẫn hoàn toàn không có cách nào chấn động được đồng hồ cát này. Tất cả biện pháp đều dùng hết, cũng vẫn khó có thể lấy nó đi được.

Bạch Tiểu Thuần cũng rất khổ não. Biết đồng hồ cát này không giống với tàn phiến trước đây. Cây quạt này vì không trọn vẹn, cho nên mới bị Bạch Tiểu Thuần mưu lợi thu được. Nhưng hôm nay đồng hồ cát này rõ ràng rất hoàn chỉnh, không bị hao tổn.

Có chí bảo như vậy, bản thân nhất định cũng có khí linh, cũng không phải truyền thừa chi bảo giống như cây quạt. Cho nên nếu muốn thu đi, trừ phi là có đầy đủ lực lượng của Chúa Tể, mới có khả năng mạnh mẽ lấy nó đi, hóa thành vật của bản thân.

Bạch Tiểu Thuần rất không cam lòng. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn tùy ý lấy ra Quy Văn Nồi, muốn luyện linh cho chí bảo đồng hồ cát này. Nhưng lại chẳng biết tại sao, mọi việc luyện linh đều thuận lợi, cuối cùng đối với đồng hồ cát này lại không có phản ứng chút nào.

Cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần buồn bực. Sau nhiều lần thử đều thất bại, Bạch Tiểu Thuần tìm được chỗ vấn đề xảy ra. Không phải thật sự không thể luyện linh, mà là chí bảo đồng hồ cát này có bản năng mâu thuẫn rất mạnh. Một khi mạnh mẽ đi luyện linh, sợ là căn bản lại không có cách nào tiến hành nhiều lần. Chỉ cần một lần luyện linh, lại sẽ khiến cho khí linh của chí bảo này tức giận cực lớn.

Lúc này, sau khi chú ý tới hành động của Bạch Tiểu Thuần, tiểu khí linh trực tiếp muốn nổ tung. Nó bắt đầu thét lên chói tai.

– Dừng tay, dừng tay. Bạch Tiểu Thuần ngươi hãy nghe ta nói. Khí linh của chí bảo này vốn ngủ say. Ngươi một khi luyện linh, thật sự kích thích tới khi nó tỉnh lại, đến lúc đó chúng ta đều phải hết chơi!

Bạch Tiểu Thuần có chút do dự. Sau khi phân tích phán đoán, hắn có cảm giác, mạnh mẽ đi luyện linh, đợi chờ mình đúng là một hồi gió bão mười chết không có một đường sống. Rầu rĩ hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần thở dài, quyết định bỏ qua ý niệm này. Chỉ là trong lòng hắn vẫn còn có chút không cam lòng.

Lúc này tiểu khí linh khóc không ra nước mắt. Nó cảm thấy mình theo Bạch Tiểu Thuần mấy năm nay, thật sự quá kích thích… Không, là quá nguy hiểm. Trước kia một mình điều khiển bảo phiến bay, qua nhiều năm như vậy, cũng không gặp phải chuyện gì lớn. Nhưng sau khi Bạch Tiểu Thuần đến, liên tiếp xuất hiện nguy hiểm.

Một giấy bà bà vốn đã đủ kinh người. Nếu lại tăng thêm một chí bảo có thời gian bổn nguyên truy sát. Tiểu khí linh vừa nghĩ tới hình ảnh như vậy, nó thật sự có lòng muốn chết.

– Không được, người này có đôi khi nhát gan, có đôi khi lại đặc biệt điên cuồng. Phải nhanh nghĩ biện pháp chuyển dời sự chú ý của hắn. Nếu không, ta luôn cảm thấy hắn nhất định sẽ đi nghĩ biện pháp trêu chọc chí bảo đại ca này…

Trong lòng tiểu khí linh lo lắng, đồng tử điên cuồng xoay chuyển. Sau mấy lần hít thở, hai mắt nó bỗng nhiên sáng lên.

– Chủ tử, ngươi xem mảnh thế giới đồng hồ cát này, nơi này chính là chỗ tốt nhất để cảm ngộ thời gian bổn nguyên. Ở chỗ này, nếu ngươi có thể hiểu ra bổn nguyên, lợi ích đối với ngươi lại quá lớn.

– Hơn nữa trước đó ta thấy ngươi công pháp tu luyện, cũng có một tia dấu hiệu của thời gian bổn nguyên. Ở đây quả thực chính là thánh địa của ngươi!

– Trước đó ngươi luyện hỏa không phải tiến vào bình cảnh sao? Ở chỗ này cảm ngộ, dựa vào bổn nguyên của riêng nơi đây, vô cùng có khả năng giúp ngươi đột phá bình cảnh. Hơn nữa khí linh nơi đây ngủ say. Đây là cơ hội tốt trời ban. Một khi khí linh thức tỉnh, ngươi muốn ở chỗ này cảm ngộ, lại là không thể nào làm được!

– Hơn nữa chủ tử ngươi yên tâm. Ta giúp ngươi hộ pháp, giúp ngươi quan tâm bốn phía xung quanh, tuyệt đối không khiến cho ngươi ở tại nơi này cảm ngộ, sẽ gặp phải nguy hiểm gì!

Tiểu khí linh nói đến đây, rất sợ Bạch Tiểu Thuần không tin. Lúc này nó liều mạng tản ra thần niệm, điều khiển bảo phiến, tỉ mỉ dò xét ở bốn phía xung quanh nơi này, cuối cùng xác định cảm ngộ ở chỗ này, không có nguy hiểm.

Những lời này của tiểu khí linh, sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được cũng cảm thấy có chút đạo lý. Nhất là Tuyên Cổ Quyển của hắn ở chỗ này thực sự rất sinh động. Thậm chí hắn mơ hồ cũng có một loại dự cảm, hình như bình cảnh nhị thập thất sắc hỏa, ở chỗ này cũng có thể tìm được chỗ đột phá.

Sau đó hắn lại nhìn chí bảo đồng hồ cát này một chút. Hắn suy nghĩ cho dù mình muốn thử đi thu bảo vật này, cũng có thể đi cảm ngộ trước một chút. Nói như vậy, cho dù là sau khi thất bại, mình cũng không tính là bị hại.

Nghĩ tới đây, lại nhìn thấy được tiểu khí linh không ngại cực khổ, Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía tiểu khí linh gật đầu tán thưởng. Bản thân hắn lại cẩn thận tản ra thần thức. Sau khi xác định không thành vấn đề, lúc này trong mắt hắn mới lộ ra sự quyết đoán, lao thẳng đến thế giới đồng hồ cát phía dưới.

Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần bị mình thành công dời đi lực chú ý, tiểu khí linh cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Theo đó trong lòng nó lại dâng lên một cảm giác mệt mỏi. Nó cảm thấy hầu hạ Bạch Tiểu Thuần này, đối với mình mà nói, thật sự một chuyện giống như đánh cược tính mạng.

Ở trong lúc tiểu khí linh ở đây xúc động, Bạch Tiểu Thuần đã thận trọng tới gần thế giới đồng hồ cát phía dưới, không có bất kỳ trở ngại nào, hắn liền trực tiếp hạ xuống bên trong mảnh thế giới này.

Nhưng vừa rơi xuống, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần lại thoáng đổi. Hắn cảm nhận được thời gian ở đây trôi qua, cuối cùng lại nhanh hơn gấp hai lần có thừa so với bên ngoài. Nếu trước sau như vậy thì cũng thôi. Nhưng hết lần này tới lần khác theo Bạch Tiểu Thuần hạ xuống, hắn phát hiện ở đây giống như một mảnh thời gian chảy loạn. Các khu vực khác nhau, thời gian trôi qua cũng khác nhau.

Có địa phương, thời gian thay đổi vô cùng chậm rãi. Có địa phương lại gần như bất động. Nhưng có khu vực, lại nhanh tới mức khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng hãi hùng khiếp vía. Đó là gấp mười lần, gấp trăm lần thậm chí trôi qua gấp ngàn lần gấp vạn lần…

Lại một đường kinh tâm động phách như vậy, Bạch Tiểu Thuần đứng ở trên mặt đất của mảnh thế giới này, phóng tầm mắt nhìn lại. Bên trong mảnh thế giới này, tồn tại vô số những đồng hồ cát lớn nhỏ. Lớn chừng mấy vạn trượng. Nhỏ cũng chỉ lớn chừng nắm tay. Tất cả các khu vực tràn ngập trong mắt Bạch Tiểu Thuần.

Đến lúc này, Bạch Tiểu Thuần cũng đã nhìn ra, thời gian chảy loạn tạo thành mảnh thế giới này chính là vô số đồng hồ cát này. Tới gần đồng hồ cát khác nhau, sẽ hình thành dòng thời gian với tốc độ khác nhau!

– Thế giới khác nhau, quy tắc không hề giống nhau… Giống như chỗ thế giới của lão quỷ bà kia, tất cả thuật pháp thần thông đều mất đi hiệu lực. Tất cả máu thịt tồn tại đều phải hóa thành trang giấy. Ở chỗ này, lại lấy thời gian làm quy tắc của nó!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Cuộc hành trình tinh không lần này, khiến cho hiểu biết của hắn tăng trưởng quá nhiều, nhãn giới dĩ nhiên cũng khác hẳn.

Lúc này hắn dĩ nhiên hiểu rõ, mỗi một đồng hồ cát nơi đây, đều ẩn chứa quy tắc của thế giới này, có thể ảnh hưởng tới mảnh thế giới này. Vì vậy ở đồng hồ cát vô tận này, sau khi Bạch Tiểu Thuần hạ xuống, cũng cảm nhận được sự hãi hùng khiếp vía.

– Như vậy, là cái gì tạo thành thời gian khác nhau?

Chapter Truyện / Chương 1231 – Thế Giới Đồng Hồ Cát