Chương 1238 – Dung Nhập Ký Ức

Chapter Truyện / Chương 1238 – Dung Nhập Ký Ức

Bạch Tiểu Thuần nhìn cái đầu của Chúa Tể. Lời nói của tiểu khí linh quanh quẩn ở bên tai hắn. Hắn cảm giác lực lượng kỳ lạ ở trong đầu của Chúa Tể này, chính là một tia số mệnh Tiên Giới cuối cùng trong miệng tiểu khí linh!

Cũng chính là một tia số mệnh này, khiến cho bảo phiến bị dẫn dắt đến. Dù sao đối với bảo phiến mà nói, nó là được sáng tạo ra ở chỗ này, nơi này là nơi nó sinh ra!

Đồng dạng, theo đạo chủng trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần tản ra sự khát vọng, hắn cũng rất biết rõ lời tiểu khí linh nói đều là sự thật. Nếu mình có thể hấp thu một tia số mệnh Tiên Giới cuối cùng này, như vậy đột phá Thiên Tôn bước vào Thái Cổ, gần như là chuyện tất nhiên. Sẽ hoàn toàn không tồn tại cho dù nửa điểm bất ngờ!

Loại cơ duyên này, loại cơ hội này, đủ để khiến cho tất cả Thiên Tôn phát cuồng. Thật sự là loại tạo hóa này quá mức hiếm thấy. Ở trong tinh không hiện tại, sợ là ngoại trừ Vĩnh Hằng Tiên Vực ra, cũng chỉ có Tiên Giới đã từng mạnh nhất này, có khả năng ở bên trong bạo kiếp lớn này, vẫn giữ lại một tia số mệnh không tiêu tan.

Nếu như đổi lại người ngoài, có thể còn phải tốn nhiều sức lực hơn nữa, cũng không chắc có thể rút ra được số mệnh này, còn phải đi cân nhắc làm thế nào có thể khiến cho số mệnh tán thành, do đó dung hợp.

Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, chuyện sau hắn căn bản cũng không cần suy tính. Hắn trở thành chủ nhân của bảo phiến, thu được hình chiếu phân thân của Chúa Tể tán thành, đã tới một mức độ nào đó, liên hệ nhân quả cùng Tiên Giới tồn tại trong u minh.

Mà loại liên hệ này, nhìn như hư vô mờ mịt, nhưng lại cũng đủ khiến cho một tia số mệnh này, lựa chọn tán thành!

Hiện tại xảy ra trước mặt Bạch Tiểu Thuần, một khó khăn cuối cùng, đó chính là… Làm như thế nào lấy một tia số mệnh Tiên Giới cuối cùng này ra khỏi đầu của Chúa Tể!

Sau khi phân tích tất cả những điều này ở trong đầu, tim Bạch Tiểu Thuần đập thình thịch, hít thở chậm rãi trở nên dồn dập, hai mắt còn phát ra ánh sáng. Thật sự ra, thời gian hắn ở Thiên Tôn viên mãn đã không ngắn, trước sau không có cách nào đột phá. Hiện tại có cơ duyên tạo hóa, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần lập tức lại trở nên cuồng nhiệt.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần làm việc ổn thỏa, không lập tức hành động thiếu suy nghĩ, mà trước cẩn thận quan sát bốn phía xung quanh, lại vòng vài vòng. Sau khi xác định không có nguy hiểm gì, hắn lại để cho hai vị nô bộc Thái Cổ ra ngoài kiểm tra một hồi.

Cho đến cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần mới bước đi ra, chậm rãi tới gần cái đầu của Chúa Tể này. Càng tới gần, uy áp càng thêm mãnh liệt. Bạch Tiểu Thuần cũng không có cách nào hoàn toàn đến gần. Cuối cùng hắn dừng lại ở bên ngoài mười trượng.

Khoảng cách như vậy, cái lớn của Chúa Tể không lồ tới mức Bạch Tiểu Thuần cho dù ngẩng đầu, dường như mắt cũng rất khó nhìn thấy được điểm cuối.

Xuất hiện ở trước mặt hắn, chỉ là trên làn da màu xám này, giăng kín khắp nơi, giống như cánh tay lớn đầy nếp nhăn.

Cố nén cảm giác không ổn do uy áp mang đến, ở trong sự khẩn trương của tiểu khí linh, tay phải của Bạch Tiểu Thuần bấm quyết, cách không ấn về phía đầu của Chúa Tể một cái. Tu vi của hắn còn tản ra, nỗ lực rút số mệnh từ bên trong ra.

Nhưng mặc cho tu vi của Bạch Tiểu Thuần bạo phát như thế nào, số mệnh ở bên trong cái đầu của Chúa Tể cuối cùng lại không có chút phản ứng nào. Hình như căn bản là không cảm giác được sự tồn tại của Bạch Tiểu Thuần.

Cho dù Bạch Tiểu Thuần đổi rất nhiều thần thông thuật pháp, thậm chí cắn rách đầu lưỡi dựa vào máu để luyện, số mệnh này cũng hoàn toàn không có một chút đáp lại nào. Đến cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, trong lòng đều lo lắng.

Hắn do dự một lát, thân thể lại chợt lao về phía trước, càng triển khai Dẫn Sát, nỗ lực đi trung hòa uy áp của đầu Chúa Tể này. Thậm chí khí tức Bất Diệt Chúa Tể Quyền của bản thân đều tản ra, còn truyền âm cho tiểu khí linh, khiến cho ánh sáng của bảo phiến này lập lòe, chiếu rọi trên thân thể Bạch Tiểu Thuần, lại gia tăng.

Ở dưới loại biện pháp này, Bạch Tiểu Thuần từng bước một, rất chật vật chậm rãi đi vào trong vòng mười trượng, cho đến tám trượng, năm trượng, ba trượng. Cuối cùng hắn đột phá một trượng, thậm chí chưa đầy nửa trượng. Thời điểm giơ tay lên liền có thể chạm đến, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, sắc mặt tím hồng. Ở đây đã là chỗ cực hạn của hắn.

Tay phải của hắn run rẩy giơ lên, một tay lại đặt ở trên da đầu của Chúa Tể. Chỉ là trong nháy mắt khi cùng cái đầu va chạm, trong đầu Bạch Tiểu Thuần nổ mạnh. Loại tiếp xúc trực tiếp này, khiến cho uy áp trên cái đầu dường như trong nháy mắt trở thành ngọn núi, muốn chấn động nghiền nát hắn.

Nếu loại trấn áp nghiền nát này có thể đổi lấy số mệnh rút ra thì cũng thôi. Nhưng hết lần này tới lần khác cho dù là Bạch Tiểu Thuần đụng chạm tới đầu của Chúa Tể, số mệnh bên trong vẫn không có phản ứng chút nào.

Cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần sau khi phun ra một búng máu, thân thể bịch bịch bịch không ngừng lùi về phía sau. Cho đến khi trở lại trên bảo phiến, Bạch Tiểu Thuần há miệng thở hổn hển, nhìn cái đầu của Chúa Tể kia, cảm nhận số mệnh bên trong, nhưng không thể lấy ra được.

– Không rút ra được…

Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, tiểu khí linh ở một bên cũng sửng sốt, không có cách nào giải quyết. Tất cả chỉ có thể dựa vào chủ ý của bản thân Bạch Tiểu Thuần.

Lại như vậy, nửa tháng trôi qua. Trong nửa tháng này, Bạch Tiểu Thuần gần như thử tất cả biện pháp, nhưng mỗi lần đều kết thúc bằng sau khi thất bại, máu tươi phun ra, không thể không trở về nghỉ ngơi khôi phục.

Đến cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần cũng muốn tuyệt vọng. Hắn ngồi ở trên bảo phiến, ngơ ngác nhìn cái đầu của Chúa Tể. Thậm chí hắn cũng đã thử sử dụng bảo phiến hút nó đến trên mặt quạt, nhưng không có cách nào làm được.

Hình như số mệnh này căn bản cũng không thể sử dụng thủ đoạn bình thường để có thể rút ra. Về phần phá hủy cái đầu này… Trước không nói Bạch Tiểu Thuần có thể làm được hay không, cũng không nói cho dù là làm được, sau đó số mệnh này có thật sự sẽ tản ra hay không, chỉ riêng điểm mấu chốt đối đãi với người của Bạch Tiểu Thuần, lại không cho phép hắn lấy oán trả ơn. Vị Tiên Tôn Chúa Tể này dù sao cũng tính là gần nửa sư phụ của hắn!

Huống hồ cho dù là tiểu khí linh, cũng tuyệt đối sẽ không đồng ý loại phương pháp không tôn trọng này.

Bạch Tiểu Thuần cau mày, suy tư hồi lâu. Lại năm ngày qua đi, đột nhiên Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, ánh mắt lóe lên. Hắn nghĩ đến một phương pháp.

– Nếu không có cách nào rút ra… Cùng lúc có lẽ là vì phương pháp không đúng. Về phương diện khác, có thể cũng bởi vì tư cách của ta còn chưa đủ? Nếu như tư cách của ta đủ, sợ là ngoắc tay, số mệnh này sẽ tự mình làm bay tới dung nhập…

– Như vậy hiện tại bày ra ở trước mặt ta, có lễ còn có một biện pháp. Đó chính là… Lừa gạt một tia số mệnh này, khiến cho nó cho rằng ta chính là Tiên Tôn Chúa Tể năm đó!

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng kỳ dị. Ý niệm này rất to gan, nhưng theo nó dâng lên, Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy rằng hình như làm như vậy sẽ có một ít khả năng trở thành sự thật.

– Về phần lừa gạt số mệnh như thế nào… Có thể dùng Bỉ Ngạn Vị Lai Kinh của ta nối liền số phận của ta cùng với Tiên Tôn Chúa Tể ở cùng một chỗ… Nếu còn chưa đủ, ta còn có thể thử thi triển Luân Hồi Quá Khứ Kinh, xem có thể ở dưới trạng thái vận mệnh liên kết này, dung nhập vào trong trí nhớ Chúa Tể đã ngã xuống nhiều năm này, nhưng đầu duy trì lại vẫn tính là hoàn hảo hay không…

– Ở trong ký ức của hắn, đi cảm nhận cả cuộc đời của hắn… Ta chính là hắn, hắn chính là ta…

Bạch Tiểu Thuần trầm tư rất lâu. Sau đó, thân thể hắn lại thoáng một cái, lao thẳng đến chỗ đầu của Chúa Tể. Dưới toàn lực ứng phó, hắn chậm rãi đến nơi mi tâm của cái đầu. Tay phải hắn chậm rãi giơ lên, cố nén uy áp, lại trực tiếp đặt ở trên trán của Chúa Tể!

Vừa ấn xuống một cái, trong chớp mắt, mắt của Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng kỳ lạ. Tay trái bấm quyết, Bỉ Ngạn Vị Lai Kinh nhất thời bạo phát. Từng sợi đỏ biến ảo. Ở trong tay trái của Bạch Tiểu Thuần, lại trực tiếp hình thành một đóa hoa bỉ ngạn màu đỏ. Theo Bạch Tiểu Thuần phất tay, hoa bỉ ngạn này dung nhập bên trong đầu của Chúa Tể. Nhất thời trong đầu Bạch Tiểu Thuần trực tiếp nổ lớn. Một sự tang thương, lại trực tiếp ở trên thân thể hắn bạo phát ra.

Trừ điều đó ra, còn có một tiếng kêu thê lương thảm thiết mãnh liệt khiến cho Bạch Tiểu Thuần run sợ, cũng vào giờ phút này, từ trong miệng hắn truyền ra…

– Đầu của ta… Đầu của ta…

Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, thiếu chút nữa lại phát điên. Ở trong nháy mắt khi vận mệnh này liên kết, hắn lại giống như bị mình ta chặt bỏ đầu. Loại đau đớn mãnh liệt này, loại cảm giác tử vong này, mãnh liệt cực kỳ chân thật.

Cũng may loại cảm giác này mặc dù tồn tại kéo dài, nhưng Bạch Tiểu Thuần trước đó vẫn còn có chút chuẩn bị, lúc này mới có thể miễn cưỡng duy trì thần trí không tiêu tan, khiến cho hắn cảm thấy phấn chấn cùng với có động lực. Ở trong một chớp mắt này, một tia số mệnh bên trong đầu của Chúa Tể này, cuối cùng lại rõ ràng sống động hơn không ít, mặc dù vẫn không có tới gần Bạch Tiểu Thuần, nhưng so với trước lại có sự khác biệt rất lớn.

Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ.

– Đã có hiệu quả. Lại thử lại lần nữa, xem có thể dung nhập ký ức hay không…

Bạch Tiểu Thuần lại giơ tay trái lên. Lần này hắn thi triển, chính là Luân Hồi Quá Khứ Kinh. Theo tay trái cùng tay phải của hắn đều đặt tại mi tâm của đầu Chúa Tể, thân thể Bạch Tiểu Thuần dừng lại vẫn không nhúc nhích. Trong nháy mắt hai mắt hắn mờ mịt, ở một tích tắc này, trong đầu giống như không thuộc về mình, dường như linh hồn mình rời khỏi thân thể, xuất hiện ở một mảnh thế giới tràn ngập sương mù…

Thế giới này quá lớn. Toàn thân Bạch Tiểu Thuần linh hoạt kỳ ảo, quên thời gian, quên tất cả. Cho đến khi hắn đột nhiên cảm giác được có người đang đẩy mình.

– Tiểu Trần, ngươi tỉnh lại…

Chapter Truyện / Chương 1238 – Dung Nhập Ký Ức