Chương 1244 – Chấp Niệm Của Đạo Trần

Chapter Truyện / Chương 1244 – Chấp Niệm Của Đạo Trần

Bạch Tiểu Thuần đứng dậy, tóc dài buông xuống đến sau vai, da trắng nõn. Nếu như không nhìn tới sự thâm thúy trong mắt hắn, dáng vẻ của hắn lại giống như hình dáng hắn trước đây tiến vào Linh Khê Tông.

Nhưng khí tức trên người của hắn tản ra, đủ để cho tu sĩ dưới Thái Cổ, tâm thần run rẩy dữ dội. Mặc dù là cùng cảnh giới Thái Cổ, cũng đều có thể cảm nhận được, ở bên trong thân thể gầy yếu Bạch Tiểu Thuần này, ẩn chứa một lực lượng đáng sợ khiến cho bọn họ đều cảm thấy được!

Lực lượng này, không phải tới từ thân thể, mà là tu vi của Bạch Tiểu Thuần, là vô số đạo niệm tràn ngập trong cơ thể hắn cùng với ở trong đầu của hắn lúc này. Lúc này, sau khi đạo chủng tiêu tan sau, ngưng tụ ở chỗ này là một đóa… Hoa niệm đạo do đạo niệm tạo thành!

Cảm nhận tu vi của bản thân mình biến hóa, Bạch Tiểu Thuần thoáng có chút không mấy thích ứng. Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, thân thể của mình mặc dù cũng có mức độ tăng cường, nhưng vẫn còn là không sánh bằng lực tu vi mình hiện tại có.

– Bước tiếp theo, chính là nghĩ biện pháp đạt được thân thể Thái Cổ…

Bạch Tiểu Thuần khẽ mở miệng nói. Sau đó, hắn hít một hơi thật sâu. Phấn chấn cùng kích động trong lòng, hình như lúc này mới chậm rãi xuất hiện. Điều này làm cho hắn cảm thấy có chút kỳ quái. Dựa theo hiểu rõ của Bạch Tiểu Thuần đối với bản thân, chắc là ở trong một chớp mắt khi đột phá này, mình lại kích động không nhịn được mới đúng. Nhưng hết lần này tới lần khác, sau khi đột phá, hắn cuối cùng lại rất bình tĩnh, dường như đối với sự đột phá của mình, hoàn toàn không có chút tâm tình dao động lớn nào.

– Nhất định là bị Đạo Trần Tiên Tôn ảnh hưởng…

Bạch Tiểu Thuần nói nhỏ một câu. Theo sự kích động chậm rãi dâng lên, hắn cũng không có lưu ý tới tâm tình biến hóa của mình trước đó, lúc này ngửa mặt lên trời cười to.

– Lão tử cũng là Thái Cổ!! Tà Hoàng, ngươi chờ đấy cho ta. Chờ ta trở lại, xem ta đánh ngươi như thế nào!

Trong khi Bạch Tiểu đang cười lớn, tiểu khí linh ở một bên trợn trừng mắt. Trước đó, hắn vẫn cảm thấy trên người Bạch Tiểu Thuần hình như có bóng dáng chủ nhân trước kia của mình, khiến cho trong lòng nó dâng lên sự kính nể, e sợ. Nhưng hôm nay theo tiếng cười của Bạch Tiểu Thuần vang vọng, cái bóng kia cũng đã biến mất. Điều này khiến cho nó thở phào nhẹ nhõm.

Trong tiếng cười, Bạch Tiểu Thuần hăng hái, đứng ở trên bảo phiến nơi này, hắn tản thần niệm ra, chỉ tay về phía mặt quạt. Nhất thời hai nô bộc Thái Cổ bên trong này, chớp mắt huyễn hóa ra, lại trực tiếp mượn thần niệm của Bạch Tiểu Thuần hạ xuống.

Lần này triệu hoán nô bộc Thái Cổ, Bạch Tiểu Thuần cảm giác được rõ ràng mình dễ dàng ung dung hơn rất nhiều. Thậm chí ở dưới sự thao khống của hắn, thời gian hai nô bộc Thái Cổ này rời khỏi bảo phiến, cũng dài hơn không ít.

Nhất là khi Bạch Tiểu Thuần dựa vào quyền hạn của mình, có thể mơ hồ cảm giác được, hiện tại mình đã có tư cách, sau khi trở về, cũng dẫn theo hai vị nô bộc Thái Cổ này trở về Vĩnh Hằng Tiên Vực đi.

Mặc dù thời gian vẫn không thể quá lâu, nhưng dẫn về mấy ngày, vẫn có thể làm được.

– Có hai vị nô bộc Thái Cổ này, ở Vĩnh Hằng Tiên Vực, ai dám trừng mắt với ta!

Bạch Tiểu Thuần càng phấn chấn hơn. Lúc này hắn nóng lòng muốn thử. Sau khi thần niệm tản ra, ánh mắt hắn rơi vào chiếc thuyền trên mặt quạt này. Tay phải hắn giơ lên, bỗng nhiên chỉ một cái!

Nhất thời chiếc thuyền này lại ầm một tiếng, cuối cùng trực tiếp từ bên trong mặt quạt bay ra, tốc độ cực nhanh, vượt qua bảo phiến rất nhiều, trong nháy mắt đã đến trong tinh không!

Bạch Tiểu Thuần trợn tròn mắt, hít thở dồn dập. Thân thể hắn thoáng một cái đã xuất hiện ở trên chiếc thuyền. Chiếc thuyền này nhìn như tầm thường, nhưng sau khi Bạch Tiểu Thuần đến, hắn lập tức phát hiện, vật ấy tự nhiên cũng là trình độ chí bảo của Chúa Tể!

Mà điều khiển chiếc thuyền này, nếu như đổi lại thành hai vị nô bộc Thái Cổ, chiếc thuyền này bất luận là tốc độ hay chiến lực, đều sẽ cực kỳ sắc bén!

– Có chiếc thuyền này, lại chẳng khác nào bảo phiến trở thành trung tâm. Chiếc thuyền này, dựa vào tốc độ cùng với uy lực kia, lại ở trong tinh không nâng cao lực lượng cường hãn!

Bạch Tiểu Thuần càng thêm kích động. Hắn đưa mắt rơi vào con sông lớn phía trên mặt của bảo phiến. Tay phải của hắn lại giơ lên, muốn đi triệu hoán. Nhưng lúc này, nước sông kia chấn động. Mặc dù xuất hiện dấu hiệu phóng lên trên không trung, nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng rất tốn sức.

– Chủ tử… Con sông kia, chỉ có tu vi Chúa Tể mới có thể hoàn toàn chấn động…

Tiểu khí linh ở một bên, ho khan một tiếng mở miệng.

Bạch Tiểu Thuần không tin tà, thử nửa ngày, cuối cùng không thể không buông tha. Nhưng chỉ là thử vài lần như vậy, Bạch Tiểu Thuần lại có loại cảm giác mãnh liệt, con sông lớn này một khi có thể bị mình triệu hồi ra, sợ là thời điểm đối mặt với Tà Hoàng, con sông này vừa ra, liền có thể làm cho đối phương hình thần câu diệt!

– Thần thông Chúa Tể!

Bạch Tiểu Thuần động tâm. Đồng thời, hắn đưa mắt rơi vào chỗ Đạo Nguyên sơn Nguyên trên ngọn núi. Nhưng không đợi hắn thử, âm thanh của tiểu khí linh lại truyền ra.

– Ngọn núi này, cũng giống như vậy.

Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, vừa nhìn về phía tòa tháp này.

– Tòa tháp này, cũng giống như vậy.

Tiểu khí linh trợn trừng mắt, nhỏ giọng nói.

– Im lặng!

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, có chút không vui. Hắn cảm thấy tâm tình của mình đang tốt, lại bị tiểu khí linh này phá hỏng không ít. Lúc này hắn hừ một tiếng, sua đó thu hồi chiếc thuyền, một lần nữa trở lại trên bảo phiến. Hắn nhìn khu phế tích bốn phía xung quanh một chút, suy nghĩ nếu như gặp lại lão quỷ bà, dựa vào mình bây giờ, chắc hẳn là cũng đủ trấn áp.

Nhưng hắn vừa nghĩ như vậy, trong cơ thể lại có một tâm tình không khống chế được dâng lên. Tâm tình này lại là tình cảm sâu đậm đối với lão quỷ bà kia. Hình như nếu lúc này lão quỷ bà xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần cũng muốn nhào qua ôm một cái vậy. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần trợn mắt tròn.

– Ảnh hưởng quá lớn. Khiến cho ta không kích động như vậy, cũng có thể. Khiến cho ta đối với Nghịch Phàm có tình huynh đệ cũng có thể. Nhưng khiến cho ta phát sinh tình cảm đối với lão quỷ bà kia… Trời ạ, điều này tuyệt đối không thể!

Bạch Tiểu Thuần bị sợ tới mức sắc mặt cũng trắng bệch. Vừa nghĩ tới hình ảnh lão quỷ bà nếu chẳng may thật sự xuất hiện, mình một khi không khống chế được bản thân, cong môi lại muốn đi tới ôm ôm, thân thể Bạch Tiểu Thuần lại run rẩy, trán cũng đổ mồ hôi lạnh.

– Đạo Trần lão đại à, ngươi cũng đừng hại ta. Ta… Ta không phải là ngươi.

Bạch Tiểu Thuần cũng muốn khóc. Lúc này trong sự rầu rĩ, hưng phấn vì thăng cấp trước đó, đều tiêu tan.

Nhăn mặt, nhíu mày, Bạch Tiểu Thuần ngồi ở trên bảo phiến, vừa rầu rĩ, vừa điều khiển bảo phiến bay về phía xa, thần thức của hắn tản ra, rất sợ gặp phải lão quỷ bà.

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần ngồi bảo phiến bay ra không lâu, không đợi bay ra khỏi khu vực phế tích Tiên Giới, bỗng nhiên, thần sắc Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi. Hắn bỗng nhiên cúi đầu nhìn về phía khu phế tích Tiên Giới bên dưới!

Không phải lão quỷ bà xuất hiện, mà là… ở trên khu phế tích Tiên Giới phía dưới, Bạch Tiểu Thuần thấy được một chỗ quen thuộc. Nơi đó là một cái sơn cốc, một sơn cốc bị sương mù màu đen quấn quanh!!

Chỗ mặt đất của sơn cốc này, cuối cùng lại không bị hủy đi hoàn toàn, so sánh với những nơi khác bị tàn phá, ở đây cuối cùng lại giống hệt với chỗ Bạch Tiểu Thuần đã thấy ở trong trí nhớ của Đạo Trần!

Nơi đây, chính là nơi trước đây Nghịch Phàm bước vào!

Cũng chính là ở chỗ này, cuộc đời của Nghịch Phàm hình như xuất hiện thay đổi cực lớn. Khi hắn lại đi ra, chính là một khắc hắn hủy diệt tinh không!

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần nghiêm trọng nhất từ trước tới nay. Hắn nhìn sương mù bên trong sơn cốc. Ở trong sương mù này, hắn cảm nhận được áp lực cùng nguy cơ mãnh liệt. Ở trong chớp mắt này, trong đầu của hắn hiện ra điều mình biết được từ ký ức của Đạo Trần.

Ở trong trí nhớ kia, hình như Đạo Trần cũng từng muốn đi vào nơi đây, đi tìm kiếm nguyên nhân khiến cho Nghịch Phàm biến hóa to lớn như thế. Nhưng cho dù thân là Chúa Tể, hắn lại không tìm được chỗ sơn cốc này trong Tiên Giới!

Dường như sơn cốc này biến mất ở trong không trung, mặc cho Đạo Trần đi tìm như thế nào, cũng vẫn không có cách nào tìm được, cho đến chết…

Nhưng giờ phút này, sau nhiều năm, ngày hôm nay, trên Tiên Giới trở thành khu phế tích, sơn cốc này cuối cùng lại xuất hiện, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần! Nếu như đổi lại là tính cách của Bạch Tiểu Thuần, hắn cho dù trở thành Thái Cổ, cũng tuyệt đối sẽ không bước vào nửa bước, nhất định sẽ xoay người rời đi. Nơi đây thật sự quá mức quỷ dị, khiến cho trong lòng hắn phát sinh nguy cơ.

Nhưng hết lần này tới lần khác lại ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần dự định thu hồi ánh mắt, điều khiển bảo phiến rời đi, bỗng nhiên, sắc mặt hắn lại nhất thời biến đổi, thân thể còn chấn động, cuối cùng không khống chế được, một bước đi ra khỏi bảo phiến, lao thẳng đến sơn cốc!

Một tâm tình từ trong cơ thể hắn dâng lên, vào giờ phút này đột nhiên bạo phát!

Tâm tình này mãnh liệt đến cực hạn, tự nhiên trở thành chấp niệm. Nó không thuộc về Bạch Tiểu Thuần, là đến từ ký ức của Đạo Trần Tiên Tôn, lúc này cực kỳ điên cuồng, ảnh hưởng Bạch Tiểu Thuần, giống như muốn khiến cho hắn tiến vào bên trong sơn cốc kia, đi xem thử, giải mối nghi ngờ của Đạo Trần Tiên Tôn năm đó!

Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ một tiếng, mắt trong nháy mắt chợt đỏ ửng, toàn lực giãy dụa. Hình như ở trong đầu của hắn, lúc này xuất hiện hai ý thức. Một ý thức đến từ chấp niệm của Đạo Trần Tiên Tôn hóa thành, hình như liều lĩnh, cho dù lần này liều mạng, lại hoàn toàn tiêu tan, cũng muốn ảnh hưởng tới Bạch Tiểu Thuần, đi tới bên trong sơn cốc kia một lần tìm kiếm sự thần bí!

Ở trong sự tranh đoạt này, thân thể Bạch Tiểu Thuần khi thì đi về phía trước, khi thì lùi về phía sau. Thân thể hắn càng thêm run rẩy. Chấp niệm đến tự Đạo Trần ký ức hình thành, dù sao cũng là ý niệm của Chúa Tể. Sơn cốc này đối với Đạo Trần Tiên Tôn mà nói, hình như vô cùng quan trọng. Lúc này lại dưới sự dãy dụa của Bạch Tiểu Thuần, chấp niệm này giống như thiêu đốt, chấp nhận trả giá trong nháy mắt hoàn toàn tiêu tan, lại trực tiếp ảnh hưởng tới Bạch Tiểu Thuần, khiến cho thân thể Bạch Tiểu Thuần run lên bần bật. Hắn đứng ở giữa không trung, dần dần vẫn không nhúc nhích.

Sau mấy lần hít thở, khi hắn lại ngẩng đầu, mở hai mắt ra, một khí thế trầm ổn hoàn toàn không giống với khí tức của bản thân Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt lại từ trong cơ thể hắn, cuồn cuộn bạo phát ngập trời!

Toàn bộ khu phế tích Tiên Giới, tất nhiên ở trong một chớp mắt này, đồng thời chấn động. Hình như nếu bọn chúng có linh, lúc này tất nhiên sẽ quỳ lạy xuống. Trên bảo phiến, tiểu khí linh lúc này càng run rẩy hơn. Trông được bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần, hắn kinh ngạc la lên thất thanh.

– Chủ nhân!

Chapter Truyện / Chương 1244 – Chấp Niệm Của Đạo Trần