Chương 1262 – Mỹ Nam Kế

Chapter Truyện / Chương 1262 – Mỹ Nam Kế

– Vĩnh Hằng Tiên Vực… Tai họa lớn buông xuống…

Thánh Hoàng cười thảm. Sau khi hắn bay ra khỏi thân thể của Chúa Tể, hắn nhìn người khổng lồ kia, lúc này thân thể đã chấn động mãnh liệt hơn. Tim Thánh Hoàng cũng rơi xuống đáy vực.

Hắn chỉ có thể gửi gắm tất cả hi vọng vào chỗ của Bạch Tiểu Thuần, nếu như đường phong ấn huyết mạch của Bạch Tiểu Thuần cũng tan vỡ, như vậy Vĩnh Hằng Tiên Vực… sẽ thật sự bị tiêu diệt tuyệt vong.

Cùng lúc đó, tất cả mọi người trên Vĩnh Hằng Tiên Vực đều run rẩy. Bọn họ thấy được Thánh Hoàng thất bại, thấy được đường thứ hai tan vỡ, cũng thấy được người Chúa Tể khổng lồ giãy dụa càng thêm mãnh liệt.

– Khôi Hoàng, hi vọng cuối cùng!

– Khôi Hoàng, nhất định phải thành công!!!

Vô số người đang run rẩy. Tất cả cầu khẩn đều đặt ở chỗ của Bạch Tiểu Thuần. Cho dù là Thánh Hoàng cũng vậy.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần ngưng tụ tất cả hi vọng của toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực, ở bên trong kinh mạch phong ấn huyết mạch, thân thể cũng dừng lại, thở ra một hơi. Hắn cảm nhận được bên trong kinh mạch này hình như xuất hiện một ít biến hóa. Bốn phía xung quanh ban đầu vốn đã ít đi u ảnh, thoáng cái lại nhiều hơn.

Hắn mặc dù không biết bên ngoài xảy ra vấn đề gì, nhưng lại có loại cảm giác bất an. Loại cảm giác này, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần xuất hiện lo lắng mãnh liệt. Trong tiếng gầm khẽ, tốc độ của hắn nhanh hơn. Nhân lúc u ảnh ở bốn phía xung quanh đang biến ảo, hắn bỗng nhiên phóng đi.

Thậm chí lực tu vi, Bạch Tiểu Thuần cũng vẫn không có cách nào tiếp tục chậm lại phóng ra. Lúc này toàn thân hắn hóa thành gió bão. Hắn đi qua nơi nào, bẻ gãy nghiền nát nơi đó. Tất cả u ảnh vẫn không có cách nào ngăn cản được hắn, lao theo phía sau đường phong ấn huyết mạch của hắn. Ở trong mắt mọi người bên ngoài, hắn cách đan điền càng lúc càng gần!

Từ trước đó gần như ba phần, đã đến năm phần, sáu phần, bảy phần…

Quét ngang đoạn đường này, tiếng hô của Bạch Tiểu Thuần không ngừng truyền ra. Bất Tử Quyển khôi phục đều thi triển ra đến cực hạn, lúc này mới khiến cho hắn từ trong thiên quân vạn mã u ảnh này, cứng rắn xông ra.

Nhưng ngay khi hắn chữa trị đường phong ấn huyết mạch này đến hơn bảy phần, gần như tám phần mười, bỗng nhiên, bước chân của Bạch Tiểu Thuần lại dừng lại. Hắn thấy được phía sau lưng vô số u sảnh đằng trước, thình lình có một nữ tử cúi đầu!

Nữ tử này toàn thân mặc cung trang, thoạt nhìn rất ưu nhã. Những u ảnh ở bốn phía xung quanh nàng hình như cũng không dám tới gần, cho nên tạo thành một mảnh trống trải xung quanh nữ tử này.

Khi Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía nữ tử này, nàng cũng ngẩng đầu lên, lộ ra một dung nhan tuyệt thế!

– Tiên Hậu!

Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, theo bản năng lại sờ sờ túi trữ vật của mình. Nữ tử này chính là Tiên Hậu. Nhưng hiển nhiên không giống với Tiên Hậu được Bạch Tiểu Thuần thu vào trong túi trữ vật… Hình như Tiên Hậu trước mắt này là do thần niệm của Nghịch Phàm biến thành, là hình dáng của nàng khi còn sống, cũng là thời khắc đỉnh phong!

Toàn thân nàng có sóng dao động Thái Cổ cực hạn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất đau đầu. Gần như ở trong nháy mắt khi ánh mắt hai người nhìn nhau, trong mắt Tiên Hậu lộ ra sự lạnh lùng. Tay phải của nàng đột nhiên giơ lên cao. Nhất thời, những u ảnh ở phía trước nàng, mỗi một u ảnh lại ở trong tiếng gào thét lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.

Cùng lúc đó, Tiên Hậu cũng cất bước, hóa thành một đạo cầu vồng, mang theo khí thế kinh người, lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần!

– Đáng chết, các nàng này chẳng lẽ khắc ta!

Trong tiếng gầm nhẹ, Bạch Tiểu Thuần cũng vọt về phía trước. Gió bão bên ngoài thân thể đang cùng u ảnh bốn phía xung quanh va chạm, lập tức tự bạo, dâng lên trùng kích cuồng bạo, quét ngang tám phương.

Những u ảnh này không có cách nào chịu được lực lượng của trận gió bão hung bạo này. Nhưng đối với Tiên Hậu mà nói, căn bản cũng không đáng lưu ý tới. Tốc độ của nàng hoàn toàn không có một chút chậm lại nào, lại trực tiếp va chạm vào Bạch Tiểu Thuần.

Những tiếng động ầm ầm nhất thời ngập trời, vang vọng bốn phía xung quanh. Đồng thời, khóe miệng Bạch Tiểu Thuần tràn ra máu tươi. Thân thể hắn nhanh chóng lùi về phía sau. Mặc dù Bất Tử Quyển khôi phục khiến cho thương thế của hắn rất nhanh lại khỏi hẳn, nhưng đầu của hắn lại đau hơn.

Nhất là sau khi nhìn thấy chỗ Tiên Hậu, ở trong công kích giữa hai bên, bóng dáng nàng mặc dù cũng đã tan rã không ít, nhưng trong chớp mắt một lần nữa ngưng tụ, Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng.

– Ta vẫn có một đòn sát thủ. Nếu vẫn không được, cũng chỉ có thể sử dụng Thủy Trạch Quốc Độ!

Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, trong lòng hắn vẫn có ý định tiết kiệm tu vi. Lúc này mắt thấy Tiên Hậu lại một lần nữa lao tới, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, hai mắt khép kín.

Ở trong chớp mắt Tiên Hậu tới gần, hai mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên mở ra. Một khí tức hoàn toàn khác hẳn so với khí tức của hắn, ầm ầm bạo phát ra. Đó là sự tang thương của năm tháng, đó là sự trầm ổn vô cùng, đó là chí cao vô thượng!

Đây chính là… Khí tức của Đạo Trần!

– Tiểu sư muội…

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ hồi ức, khẽ thì thào nói.

Lời nói này vừa ra, mặt Tiên Hậu vốn không đổi sắc, chỉ là trong mắt băng như lạnh, đột nhiên thân thể run lên, cuối cùng lại dừng lại ở giữa không trung. Thân thể nàng càng thêm run rẩy, kinh ngạc nhìn Bạch Tiểu Thuần. Thần sắc của nàng dần dần lộ ra sự giãy dụa.

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy chiêu này dùng được, cứng rắn ép tim đập chậm lại, khiến mình càng thêm chân thật hơn. Đồng thời, hắn dùng sức tản ra khí tức Chúa Tể, còn toàn tâm toàn ý bắt chước theo Đạo Trần Chúa Tể.

– San San, đã lâu không gặp…

Bạch Tiểu Thuần ôn hòa mở miệng, cố gắng khiến mình biểu hiện ra vẻ mặt nhẹ nhõm, bước chân chậm rãi nâng lên, chậm rãi tới gần Tiên Hậu đang run rẩy này.

– Đạo… Trần…

Cho đến thời điểm Bạch Tiểu Thuần sắp đến bên cạnh Tiên Hậu, trong miệng Tiên Hậu run rẩy nói ra hai chữ này. Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được, trong lòng dâng lên sóng lớn.

Trên thực tế biện pháp này, hắn cũng là thông qua chuyện con cá sấu chạy trốn trước đó tìm ra linh cảm. Hắn mơ hồ cảm thấy, nếu như con cá sấu này có thể theo bản năng chạy trốn, vậy Tiên Hậu ở đây, cũng tồn tại một ít bản năng!

Mà khi Tiên Hậu mở miệng, Bạch Tiểu Thuần không khỏi giật mình. Hắn phát hiện mình hình như lại sai. Nếu chỉ là bản năng, hình như không nên nói mới đúng. Có thể nói chuyện, có thể kêu lên tên của Đạo Trần, điều này nói rõ đối phương có ký ức!

– Sao có thể như vậy được? Những u ảnh trong cơ thể của Nghịch Phàm Chúa Tể, rốt cuộc là cái gì?

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Mặc dù chấn động, nhưng hắn lại biết hiện tại không phải là thời điểm suy nghĩ tìm hiểu. Hắn vội vàng bình phục nỗi lòng, nhìn Tiên Hậu, khẽ mở miệng nói.

– Ở chỗ này chờ ta. Nàng cũng không cần đi nữa, được chứ, San San, tiểu sư muội…

Bạch Tiểu Thuần rất sợ gọi một cái tên không có tác dụng, lúc này một đường gọi cả hai cái tên.

Trong mắt Tiên Hậu mờ mịt, nhưng thần sắc giãy dụa càng mãnh liệt hơn. Nhân cơ hội này, Bạch Tiểu Thuần vội vàng nhanh chóng thoáng một cái, triển khai tốc độ cao nhất, lao thẳng đến phía trước. Hắn cũng chuẩn bị xong tinh thần, nếu như bị đối phương đuổi theo, liền trực tiếp triển khai Thủy Trạch Quốc Độ.

Có thể khiến cho Bạch Tiểu Thuần vui sướng bất ngờ, là Tiên Hậu này lại tự nhiên thật sự đứng ở nơi đó, mặc cho giãy giụa như thế nào, cũng vẫn không nhúc nhích.

– Quả nhiên vẫn là mỹ nam kế dùng tốt hơn so với Thủy Trạch Quốc Độ.

Trong sự xúc động, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần nhanh hơn, dần dần ở trong đường phong ấn huyết mạch, từ chữa trị tám phần mười đạt đến gần như chín phần!

Cùng lúc đó, tất cả mọi người trên Vĩnh Hằng Tiên Vực lúc này đều gần như ngừng thở. Mặc dù bọn họ không nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần ở bên trong kinh mạch gặp phải kẻ địch, nhưng lại có thể chú ý thấy cảnh tượng, sau khi Bạch Tiểu Thuần dừng lại trong thời gian ngắn, tia sáng của hắn lại di chuyển.

Nhất là thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần cách đan điền càng lúc càng gần. Điều này ở trong mắt của tất cả mọi người, tất cả những gì hắn trải qua, nếu so với Thánh Hoàng lại khó khăn hơn nhiều. Dù sao hắn là từ chỉ còn lại hai phần, chữa trị đến hiện tại gần như chín phần!

– Nhất định phải thành công!!

Thân thể Thánh Hoàng run rẩy, hận không thể tự mình tiến vào trợ giúp. Nhưng hắn hiểu rõ, ở Vĩnh Hằng Tiên Vực hiện tại, có thể đi vào đường phong ấn huyết mạch Khôi Tổ, chỉ có Bạch Tiểu Thuần!

– Vĩnh Hằng Chi Mẫu phù hộ…

Tiếng cầu khẩn, tiếng khóc, tiếng thì thào mang theo sự chờ mong cùng tuyệt vọng không ngừng truyền từ ở trên Vĩnh Hằng Tiên Vực này.

Giờ phút này, toàn thế giới chú ý!

Cũng chính là vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần trực tiếp chữa trị phong ấn huyết mạch này, đến chín phần. Còn cách cực hạn chỉ kém một phần. Ở bên trong kinh mạch, hắn gặp phải một người… Trước lúc này, bất kể như thế nào Bạch Tiểu Thuần cũng không nghĩ tới sẽ gặp phải!

Hoặc nói, nếu không phải là ở chỗ này, hắn căn bản cũng không có khả năng gặp phải người này!

Cũng giống như Thánh Hoàng gặp phải Thánh Tổ, thời khắc này sau khi Bạch Tiểu Thuần đạt tới chín phần khu vực, phía trước hắn vốn không có mặt đất lên xuống, đột nhiên xuất hiện một ngọn núi!

Mà nhìn kỹ, đó không phải là núi. Đây thình lình là một người khổng lồ!

Người khổng lồ này khoanh chân ngồi tĩnh tọa, từ từ nhắm hai mắt. Lúc này theo Bạch Tiểu Thuần tới gần, hai mắt của hắn chậm rãi mở ra, lộ ra ánh sáng giống như mặt trời. Da trên toàn thân hằn đều tràn ngập văn lạc. Đó là Bất Tử Bì, đó là kim cương bất tử, đó là Bất Tử Cân, đó là Bất Tử Cốt, còn là Bất Tử Huyết!

Sóng huyết mạch giống nhau dao động, giống như mênh mông vô biên, giống như tràn ngập thân thể bạo phát cực hạn!!

– Khôi Tổ!

Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc la lên thất thanh!

Người khổng lồ này chính là Khôi Tổ, khởi nguồn huyết mạch của Bạch Tiểu Thuần. Lúc này sau khi mở mắt ra, thân thể hắn chậm rãi… Từ trạng thái đang khoanh chân đứng lên!

Chapter Truyện / Chương 1262 – Mỹ Nam Kế