Chương 1269 – Về Nhà

Chapter Truyện / Chương 1269 – Về Nhà

Khí lực của Bạch Tiểu Thuần thật sự quá lớn. Nhất là lúc này hắn toàn lực bạo phát, sử dụng vẫn là tay phải ngưng tụ khí tức Chúa Tể. Dưới một cái kéo này, nhất thời lại xé rách lớp màng mỏng này. Mà ma ảnh Thái Cổ lúc này bị cánh tay của Bạch Tiểu Thuần kéo lại, lại trực tiếp từ bên trong cửa đá này, một thanh đưa ra.

Tất cả những điều này quá nhanh, vượt ra khỏi sự tưởng tượng của ma ảnh Thái Cổ này. Cho tới thời khắc này nó còn chưa có phản ứng qua, đã xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.

Ma ảnh Thái Cổ này thoạt nhìn hẳn là một nam tử trung niên, tóc tai rối bời. Lúc này hắn ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần, lại theo bản năng quay đầu lại nhìn lớp màng mỏng bị Bạch Tiểu Thuần kéo rách. Tuy hắn là hồn thể, không có khả năng chảy mồ hôi lạnh xuống, nhưng trong một chớp mắt này, hắn thật sự có loại cảm giác toàn thân ớn lạnh mồ hôi lạnh tuôn ra đầm đìa.

Nó đặc biệt rõ ràng, lớp màng mỏng này có bao nhiêu bền vững kiên cố. Trước đó mình giãy dụa nửa ngày, cũng vẫn không có cách nào xé mở. Nhưng người trước mắt này thoạt nhìn hình như trắng trắng mềm mềm, tự nhiên thoáng cái lại xé rách…

Cái này cũng chưa tính là cái gì. Chủ yếu nhất, là lúc này không có cửa đá ngăn cản, không có lớp màng mỏng ngăn cản, hắn cảm nhận được rõ ràng khí tức trên người Bạch Tiểu Thuần trước mặt mình tản ra này, khiến cho hắn cảm thấy run rẩy.

– Cái đó… Tiền bối, điều này nhất định là một hiểu nhầm…

Thân thể của vị ma ảnh Thái Cổ này run lên, vội vàng mở miệng nói.

– A, hồn thể nhỏ này của ngươi rất đặc biệt.

Bạch Tiểu Thuần lập tức kinh ngạc, cẩn thận tới quan sát.

– Hiểu nhầm, tiền bối bớt giận. Vậy ta đi trở về…

Ma ảnh Thái Cổ nói đến đây, vội vàng lại muốn chạy trốn về phía cửa đá. Nhưng mặc cho tốc độ của hắn nhanh hơn nữa, cũng chỉ là chạy được vài bước, sau đó không thể không dừng lại. Bởi vì cái tay kia của hắn, lúc này còn đang ở trong tay Bạch Tiểu Thuần.

Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần cười mà như không cười nhìn mình, mặt ma ảnh Thái Cổ cũng vặn vẹo, âm thanh cũng đều mang tiếng khóc nức nở, kêu rên lên.

– Thật sự là một hiểu nhầm. Ta… Vừa rồi ta chỉ là tùy tiện nói một chút. Ta…

– Gấp làm cái gì? Ta cảm thấy ngươi cùng ta có duyên. Bộ dạng ngươi nói chuyện, rất có phong thái của ta.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, tay phải kéo mạnh một cái, nhất thời lại kéo hồn thể này trở về. Nhưng vào lúc này, thần sắc của ma ảnh Thái Cổ này bỗng nhiên lộ ra sự ngoan độc, cuối cùng lại trực tiếp giương nanh múa vuốt nhào tới.

Khí thế càng bạo phát, có thể so sánh với cường giả Thái Cổ. Ra tay ở khoảng cách gần như vậy, nếu như đổi lại thành Thánh Hoàng, sợ là cũng phải chật vật một chút. Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, hắn không sợ nhất, chính là cận chiến.

– Ai da, lại dám đánh trả?

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, lập tức trực tiếp lấy ra một đoàn đa sắc hỏa, đặt ở trong tay hung hăng tát tới một cái. Có tiếng kêu thảm thiết, nhất thời lại từ trong miệng ma ảnh Thái Cổ này truyền ra. Âm thanh thê lương đến cực hạn.

Thật ra thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần đối với hồn thể có tổn thương cực lớn. Dù sao bản thân đa sắc hỏa chính là do hồn luyện thành, đối với hồn thể có sự kìm chế khó có thể hình dung. Lúc này hồn thể kêu lên thảm thiết, nhưng không có bảo Bạch Tiểu Thuần dừng tay. Bạch Tiểu Thuần tức giận, cảm thấy ma ảnh Thái Cổ này rất giảo hoạt. Lúc này hắn đi tới chính là hành hung đánh một trận.

Rất nhanh, tiếng kêu của ma ảnh Thái Cổ mang theo sự cầu xin tha thứ, không ngừng truyền ra.

– Tiền bối ta sai… A, đừng đánh…

– Ta thật sự sai rồi…

– Ta muốn đi về, ta muốn về nhà…

Đến cuối cùng, tiếng kêu lên thảm thiết của ma ảnh Thái Cổ cũng suy yếu. Toàn bộ hồn thể ảm đạm vô cùng. Nhân lúc Bạch Tiểu Thuần buông tay, nó cố gắng giãy dụa lao về phía cửa đá ngoài xa. Nhưng vừa leo đến phân nửa, đã bị một tay Bạch Tiểu Thuần nắm chân lôi trở về.

– Đừng có chạy lung tung, đánh ngươi đấy!

Bạch Tiểu Thuần trợn mắt, tay phải đa sắc hỏa chợt đặt ở trên mặt đất. Nhất thời bốn phía xung quanh có biển lửa tràn ngập, trong chớp mắt lại khuếch tán ra toàn bộ kết giới, vô số ma ảnh ẩn nấp ở bên trong, đều ở trong tiếng kêu lên thảm thiết bị diệt sạch.

– Cầu xin ngươi, để cho ta về nhà… Ta đã không được…

Mắt ma ảnh Thái Cổ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, sợ tới càng run rẩy hơn, khóc nức nở đau thương. Bạch Tiểu Thuần giơ chân phải lên, lại hung hăng giẫm một cái về phía mặt đất.

Nhất thời mặt đất nổ lớn, kết giới ở bốn phía xung quanh này với mắt thường có thể thấy được, bắt đầu tan vỡ. Tan vỡ đầu tiên chính là bốn phía xung quanh, sau đó là núi lửa, cuối cùng mới là cánh cửa đá này. Mắt thấy cánh cửa đá chấn động, ma ảnh Thái Cổ lại nỗ lực giãy dụa. Nhưng còn không đợi đến khi hắn chui vào bên trong cửa đá, đã bị Bạch Tiểu Thuần lại kéo chân lôi trở về.

– Vẫn chạy loạn?

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt mắt hổ nghiêm mặt. Ma ảnh Thái Cổ này sợ run một cái, cuối cùng lại cứng rắn ngất đi. Điều này ngược lại làm cho Bạch Tiểu Thuần thoáng sửng sốt một chút. Hắn cẩn thận nhìn ma ảnh này, vẫn cảm thấy đây là một tiêu bản rất tốt, vì vậy vung tay áo một cái, lấy đi ma ảnh này. Theo biển lửa khuếch tán trên mặt đất, theo kết giới tan vỡ, rất nhanh, trong tám phương chấn động, cửa đá vỡ nát, núi lửa nổ tung ra, kết giới… Hoàn toàn trở thành mảnh nhỏ.

Theo kết giới lớn nhất này biến mất, bóng dáng Bạch Tiểu Thuần vừa bay ra, lúc nhìn lại, trong phạm vi thần thức của hắn, toàn bộ trên một trăm kết giới trong Vĩnh Hằng Tiên Vực này, lúc này đều giống như nổi mụn cực lớn, nổi lên thật cao.

Nếu như ví dụ Vĩnh Hằng Tiên Vực thành một người, như vậy những cái mụn nổi lên, lại giống như bệnh hiểm nghèo u ác tính, nhìn thấy mà giật mình. Mặc dù là có thể xóa đi u ác tính, nhưng từng nơi bị ăn mòn, cũng đều giống như bị đục rỗng, cây cỏ không mọc nổi.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần khó coi. Thoáng một cái thân thể hắn lao thẳng đến Khôi Hoàng Triều. Cho dù là đi trợ giúp, Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới trước hết, tất nhiên cũng vẫn là Khôi Hoàng Triều. Lúc này theo tốc độ của hắn bạo phát, chớp mắt tới gần một chỗ kết giới, sau đó lại trực tiếp bước vào vào trong, Tụ Hồn Đan bạo phát, biển lửa khuếch tán. Không bao lâu, chỗ kết giới này liền trực tiếp tan vỡ.

Không dừng lại, Bạch Tiểu Thuần tiếp tục tới chỗ tiếp theo. Lại như vậy, ở dưới sự quét ngang của hắn, kết giới ở Khôi Hoàng Triều, gần như có hơn phân nửa đều bị hắn tương trợ diệt đi. Chỉ có một phần không nhiều lắm, là do đám người Đại Thiên Sư, Công Tôn Uyển Nhi loại bỏ.

Sau đó mọi người không có cách nào ngừng lại, lập tức tiến vào bên trong Tà Hoàng Triều, lục tục ra tay. Ở chỗ Thánh Hoàng cũng không lâu sau phá vỡ kết giới. Lại như vậy, sử dụng thời gian gần như nửa ngày, cuối cùng ở dưới sự ra tay của Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng, còn hai nô bộc Thái Cổ của hắn, đã loại bỏ đi tất cả kết giới u ác tính tràn ngập Vĩnh Hằng Tiên Vực.

Chỉ là phóng tầm mắt nhìn lại, Vĩnh Hằng Tiên Vực giống như nghìn lở trăm lỗ. Những khu vực gồ ghề bị ăn mòn này, giống như toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực cũng mất đi một ít lực sinh lực. Cùng lúc đó, Nghịch Phàm Chúa Tể trên bầu trời, thân thể hắn nhìn như không có gì khác so với trước đây, nhưng nếu cẩn thận quan sát, vẫn có thể nhìn thấy được ở trên da trán của hắn, mơ hồ có một khu vực như vậy, hình như tản ra ánh sáng yếu ớt!

Hồi lâu, Thánh Hoàng thu hồi ánh mắt, than nhẹ một tiếng. Sau đó, lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, hắn ôm quyền cúi đầu thật sâu.

– Khôi Hoàng, ta về Thánh Hoàng Triều trước một chuyến, trấn an mọi người, sau đó sẽ đi Khôi Hoàng Thành thăm hỏi, thương nghị đối sách.

Giọng điệu Thánh Hoàng thành khẩn, lại rất là khách khí.

Bạch Tiểu Thuần nghe vậy cũng thở dài. Sau khi cùng Thánh Hoàng cáo biệt, hắn đứng ở giữa không trung, lại ngẩng đầu lên, nhìn Nghịch Phàm Chúa Tể trên trời cao. Sau khi trở về nơi đây trải qua mọi chuyện, khiến cho Bạch Tiểu Thuần có áp lực cực lớn.

Giống như trên đỉnh đầu treo một thanh kiếm sắc bén, thanh kiếm này bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi xuống, lại không có cách nào ngăn cản, không thể chống lại…

– Trước đó Thánh Hoàng nói phong ấn này, tối đa duy trì nửa giáp. Hiện tại xem ra, sợ là căn bản cũng không có thể kiên trì được nửa giáp…

Bạch Tiểu Thuần biết Nghịch Phàm Chúa Tể sẽ thức tỉnh bất cứ lúc nào. Lúc này cảm giác nguy cơ sinh tử trong lòng rất mãnh liệt. Loại bất an này, khiến cho hắn cũng không nhịn được dâng lên phiền não.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, mình không thể biểu hiện phiền não ra ngoài, ngược lại còn phải đi an ủi tất cả con dân Khôi Hoàng Triều. Nhất là người thân, bằng hữu bên cạnh mình, lại càng phải như vậy.

– Nếu thật sự đến ngày nào đó nhất định phải đối mặt… Ta cũng chỉ có thể dùng bảo phiến, cố gắng hết sức mang đi càng nhiều người hơn…

Bạch Tiểu Thuần thở dài. Nhưng hắn cũng hiểu rõ, thật ra cho dù là dẫn người vào bên trong bảo phiến, cũng không an toàn, Dù sao sở dĩ bảo phiến hiện tại vẫn tồn tại, là bởi vì Nghịch Phàm bị phong ấn. Mà một khi Nghịch Phàm tỉnh dậy, hắn muốn ở trong tinh không tìm được bảo phiến, tiêu diệt đi… Lại dễ dàng như trở bàn tay.

Trong sự trầm mặc, trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm áp lực. Hắn lặng lẽ thu hồi ánh mắt, bay về phía Khôi Hoàng Triều. Khi hắn trở lại hoàng cung Khôi Hoàng Thành, nhìn thấy được ngoại trừ đám người Đại Thiên Sư ra, còn có những Thiên Tôn của Tà Hoàng Thành. Lúc này mỗi người đều ở đây, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần cúi đầu bái kiến.

Tình trạng hiện tại, bọn họ biết được mặc dù ít hơn so với Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng, nhưng vẫn muốn vượt qua rất xa so với những tu sĩ khác. Bọn họ càng hiểu rõ nguy cơ sinh tử, bọn họ lại càng đặt hi vọng ở chỗ của Bạch Tiểu Thuần. Hiện tại bọn họ bái kiến, trên thực tế chính là thuần phục cùng tìm nơi nương tựa.

Về phần Cự Quỷ Vương, cũng được bọn họ ổn thoả tốt đẹp đưa trở về. Thậm chí Cự Quỷ Vương cũng đã sớm thức tỉnh. Sau khi biết chuyện của mình xảy ra, trở thành kíp nổ dẫn lửa cho Chúa Tể khổng lồ ở trên bầu trời, Cự Quỷ Vương cũng liên tục lắc đầu thở dài.

Trong hoàng cung, Bạch Tiểu Thuần trầm mặc. Trong lòng những người khác đều khẩn trương. Không có bất kỳ người nào nói gì, khiến cho toàn bộ hoàng cung rơi vào trong sự yên tĩnh. Chu Tử Mạch, Tống Quân Uyển, cùng với Hầu Tiểu Muội đã lớn bụng, mỗi một người mang theo sự lo lắng, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Không có việc gì. Mọi người không cần lo lắng…

Qua hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, trên mặt lộ ra nụ cười thoải mái, ôn hòa nói.

Chapter Truyện / Chương 1269 – Về Nhà