Chương 1309 – Thấy Thần

Chapter Truyện / Chương 1309 – Thấy Thần

Sau khi tiến hành một lần dẫn dắt cuối cùng này, Bạch Tiểu Thuần không tiếp tục đi để ý tới vô số tộc quần trong vạn giới tinh không. Hắn vẫn ngồi khoanh chân ở nơi năm đó Vĩnh Hằng Tiên Vực biến mất. Nơi đây cũng ở dưới vô số năm tháng, ở dưới sự vô ý của Bạch Tiểu Thuần, dần dần hình thành một mảnh đại lục.

Ngồi ở chỗ này, Bạch Tiểu Thuần từ từ nhắm hai mắt. Thân thể hắn ở trong năm tháng lâu dài không di chuyển, giống như hóa thành một bức tượng.

Ở trong khởi nguồn cùng quật khởi sinh mạng chưa từng có, Bạch Tiểu Thuần không cảm nhận được ý huyền diệu của vĩnh hằng bổn nguyên xuất hiện. Hình như theo Vĩnh Hằng Chi Hoa chìm vào Thời Không Trường Hà, vĩnh hằng bổn nguyên ảm đạm đã không có cách nào đi tìm kiếm, lại hoặc là… Đã biến mất.

– Sáng tạo sinh mạng sau, chính là… Cảm ngộ bổn nguyên.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần khẽ nói thầm. Thần niệm của hắn chớp mắt khuếch tán, dung nhập toàn bộ tinh không, từ một trăm lẻ tám vạn giới nơi này, từ trong vô số sinh mạng quật khởi hình thành quy tắc nơi này, bắt đầu cảm ngộ của hắn.

Năm đó, hắn lấy mở ra ánh sáng cho toàn bộ tinh không làm đạo, thành tựu Chúa Tể. Hắn giờ phút này, đã hoàn thành điểm này, thậm chí không chỉ có mở ra ánh sáng cho tinh không, còn làm cho tinh không một lần nữa ra đời sinh mạng.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần không có đi lưu ý tới tu vi của mình. Trong đầu của hắn chỉ có một phương hướng, cảm ngộ tất cả bổn nguyên của vạn giới tinh không, ngưng tụ dung hợp với nhau, tự nghĩ ra vĩnh hằng!

– Các ngươi… Chờ ta một chút, rất nhanh, rất nhanh thôi…

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần khẽ nói, thần niệm khuếch tán, tâm thần chìm đắm ở trong cảm ngộ, ý thức dần dần trở thành một phần của tinh không.

Thời gian một lần nữa trôi qua. Lần này không phải là mười vạn năm, trăm vạn năm, mà là trôi qua càng lâu hơn… Đã lâu đến mức rất khó đi tính toán, đã lâu đến mức ở trong một trăm lẻ tám vạn thế giới tinh không này, Bạch Tiểu Thuần đã trở thành lịch sử, chỉ có trong điển tịch cổ xưa, mới có một ít ghi chép đối với hắn.

Đồng thời theo từng đời sinh mạng một xuất hiện, bọn họ đối với truyền thuyết lâu đời, đã không tiếp tục tin tưởng. Bọn họ tin tưởng chính là lực lượng mình tu luyện được!

Năm đó Bạch Tiểu Thuần chỉ là bỏ ra hạt giống. Hiện tại toàn bộ tinh không, Tu Chân giới của vô số tộc quần, cũng theo năm tháng trôi qua, sửa cũ thành mới, sáng tạo ra vô số công pháp. Thần thông, pháp môn… Tu Chân giới phồn vinh, chiến tranh bạo phát. Tất cả đều đang thúc đẩy Tu Chân giới phát triển.

Cho đến khi, trải qua vô số năm tháng, sau vô số hạng người thiên tư tuyệt luân, sử dụng cả đời của bọn họ đi thử, sau khi tổng kết tất cả những con đường sai lầm, ở ngày này, một tu sĩ, đạp lên vai người đi trước, nhảy lên một cái, trở thành vị… Thiên Tôn đầu tiên… Trong toàn bộ một trăm lẻ tám vạn tộc quần trong tinh không!

Sau khi thăng cấp, theo ý chí thế giới chỗ hắn tán thành, hắn bước vào đỉnh phong, khai sáng hành động vĩ đại mà Tu Chân giới thế hệ chưa từng có ai. Hắn nỗ lực đột phá chỗ thế giới tộc quần của hắn, muốn bước vào tinh không, nhưng lại dùng hết sức lực, đến cuối đời vẫn thất bại. Từ từ, thế giới mọi chỗ, bên trong mỗi một tộc quần, liên tục có cường giả Thiên Tôn thăng cấp!

Toàn bộ Tu Chân giới trong tinh không, cũng theo đó tiến vào thời đại Thiên Tôn!

Gần như tất cả cường giả Thiên Tôn, bọn họ cả đời này đều mộng tưởng, đều muốn bước ra khỏi thế giới của mình, đi vào tinh không bọn họ có thể nhìn thấy được, nhưng lại không có cách nào chạm đến. Bọn họ tin tưởng, biện pháp đột phá Thiên Tôn, lại ở trong tinh không.

Chỉ là, không có bất kỳ Thiên Tôn nào thành công. Một vị kinh diễm tuyệt luân nhất, cũng chỉ là đi tới điểm cuối của trời cao, chỉ nửa bước, bước vào đến trong tinh không mà thôi.

Cho đến sau rất nhiều năm, sau khi các tộc quần cũng có mấy vị Thiên Tôn thậm chí càng nhiều hơn, cuối cùng… Vị Thái Cổ thứ nhất, xuất hiện.

Đó là một lão già. Ở trong nháy mắt khi tu vi đột phá, tiếng cười của hắn truyền khắp thế giới. Vô số tu sĩ ở bên trong thế giới của hắn chấn động cùng cuồng nhiệt. Lão nhân này phóng lên trên không trung, đứng ở trên trời cao, trong mắt hắn kích động.

– Ta Tư Mã Nam, cuối cùng đột phá!

– Cảnh giới này, chính là trong truyền thuyết… Thái Cổ!

Lão nhân này ngửa mặt lên trời cười to, thân thể thoáng lắc một cái, trực tiếp bước lên điểm cuối của trời cao. Thời điểm nhìn tinh không, hắn càng phấn chấn, cất bước, lại trực tiếp… Bước vào tinh không!

– Tinh không, tinh không!

Lão già đứng ở trong tinh không, toàn thân đã phấn chấn đến cực hạn. Nhất là ở bên trong hai mắt hắn, càng lộ ra dã tâm!

Hắn nhanh chân đến xem tinh không này. Hắn muốn đi tìm kiếm, bên trong tinh không ngoại trừ thế giới của bọn họ ra, còn có thế giới khác hay không. Lại như vậy, theo hắn rời đi, theo bóng dáng của hắn, ở trong năm tháng tiếp theo, xuất hiện ở từng thế giới khác, Tu Chân giới, nghênh đón thời đại tinh không!

Làm một người Thái Cổ đầu tiên, Tư Mã Nam ở trong tinh không này đi hơn nghìn năm. Hắn vượt qua mười thế giới, hắn dựa vào tu vi cường hãn trực tiếp nô dịch, chỉ là không có biện pháp mang đi, cũng không thể khiến cho tộc quần bạn đồng hành của mình hạ xuống. Vì vậy sau khi cướp đoạt tài nguyên dồi dào của mười thế giới tộc quần này, hắn rời đi, bắt đầu hành trình mới.

Mà sau khi trải qua mười thế giới, tâm tư của Tư Mã Nam cũng bình tĩnh trở lại. Nhưng phía sau sự bình tĩnh này, là tự tin mãnh liệt đến đỉnh điểm. Hắn tin tưởng… Mình ở trong tinh không này, đã đứng ở đỉnh phong tuyệt đối. Trừ khi có Thái Cổ thứ hai xuất hiện, nếu không, hắn chính là người mạnh nhất trong mảnh tinh không này!

– Vô địch, có đôi khi thật sự rất tịch mịch.

Tư Mã Nam thở dài, ngồi khoanh chân ở trên thân một thanh kiếm xương khổng lồ, ở trong tinh không này đi về phía trước, tìm kiếm thế giới tiếp theo. Bỗng nhiên, hắn chợt nghiêng đầu, từ phía xa nhìn về một hướng của tinh không.

– Nơi đó… Hình như có triệu hoán gì đó…

Tư Mã Nam nhíu mày. Đây là lần đầu tiên hắn ở trong tinh không, cảm ứng giống như vậy. Sau khi trầm mặc một lát, tự tin đối với tu vi, khiến cho hắn cười lạnh một tiếng. Cuối cùng hắn lại thay đổi phương hướng, lao thẳng đến phương hướng hình như truyền đến triệu hoán này.

– Xem là vật gì, dám đến triệu hoán lão phu!

Tư Mã Nam ngẩng đầu, trong thần sắc mang theo sự ngạo nghễ cùng lạnh lùng. Theo hắn đi về phía trước, thời gian trôi qua. Sau khi một giáp năm tháng trôi qua, Tư Mã Nam cũng do dự. Hắn phát hiện, nơi truyền đến triệu hoán này, tự nhiên xa như vậy.

– Rốt cuộc là cái gì…

Tư Mã Nam nhíu mày. Hiện tại, hắn cũng đã nhận thấy được có điểm không thích hợp. Chính xác mà nói, không là ở đâu đang kêu gọi hắn, mà là từ sâu bên trong linh hồn của hắn, phát sinh sự thu hút nào đó, hình như đang thúc giục hắn đi tới gần. Sau khi trầm ngâm một hồi, Tư Mã Nam vẫn tin tưởng vào tu vi của mình, vì vậy lại không chút do dự, triển khai tốc độ cao nhất, lao nhanh đi.

Vì hắn cách nơi truyền đến triệu hoán này không phải quá xa, cho nên sau khi lại qua một giáp thời, cuối cùng ở ngày này, Tư Mã Nam thấy được tinh không phía xa, tự nhiên tồn tại một chỗ đại lục!

– Nơi quỷ quái này lại là mảnh thế giới?

Ánh mắt Tư Mã Nam lóe lên, cười lạnh. Hai giáp, trong linh hồn không ngừng truyền ra khát vọng cùng thúc giục, khiến cho hắn đã rất phiền não. Lúc này thần thức hắn tản ra. Sau khi quan sát, hắn xác định ở đây không có nguy cơ gì. Vì vậy thoáng lắc một cái, hắn lại trực tiếp hạ xuống đại lục này.

Sau khi bước vào đại lục, Tư Mã Nam lập tức kinh ngạc. Ở chỗ này hắn không cảm nhận được bất kỳ sinh mạng nào. Bốn phía xung quanh là một mảnh hoang vắng. Nhưng sau khi hắn tiến vào đại lục này, khát vọng bên trong linh hồn truyền ra càng mãnh liệt hơn. Điều này khiến cho Tư Mã Nam có chút do dự. Chỉ là tốn thời gian hai giáp đi tới nơi này, hắn làm sao có thể nhìn cũng không liếc mắt nhìn, lại lập tức rời đi.

Lúc này trầm mặc một chút, trong mắt Tư Mã Nam lộ ra hàn quang. Hắn thoáng lắc một cái, theo linh hồn mình khát vọng, lao thẳng đến sâu bên trong đại lục này. Sau một hồi lâu, hắn thấy được phía xa, xuất hiện một ngọn núi!

Chính xác mà nói, đây là ngọn núi duy nhất trên mảnh đại lục này. Hắn còn nhìn thấy được ở trên ngọn núi kia, cuối cùng lại… Có một bức tược đang ngồi khoanh chân tĩnh tọa!

Khi nhìn thấy được bức tượng kia, trong chớp mắt, toàn thân Tư Mã Nam chấn động mãnh liệt, hít thở dồn dập. Trong đầu hắn còn dâng lên tiếng nổ lớn ngập trời.

– Bức tượng kia… Bức tượng kia…

Lúc này linh hồn Tư Mã Nam đang run rẩy, giống như hài tử thấy được phụ thân, cuối cùng lại khiến cho bản thân Tư Mã Nam cũng không co cách nào khống chế, lại trực tiếp hướng về phía bức tượng này quỳ lạy xuống.

Trong lòng của hắn dâng lên sóng lớn. Hắn nhận ra bức tượng này. Ở bên trong tộc quần của hắn, thậm chí ở bên trong mười tộc quần khác, hắn đều chú ý tới, ở trong một truyền thuyết từ vô số năm trước, truyền thuyết này hiện tại đã không có bao nhiêu người biết, thậm chí cho dù biết, cũng đều cho rằng là thần thoại mà thôi.

Cho dù là hắn, cũng đã từng cho là như vậy. Cho đến khi ở trong mười thế giới đều thấy được đoạn miêu tả liên quan tới thần linh này, hắn cảm giác được điểm không thích hợp. Nhưng dù sao đã quá mức lâu. Vì vậy hắn chỉ là nhớ ở trong lòng. Cho đến hiện tại, thấy được bức tượng, tất cả ký ức của hắn đều hiện lên.

Nhất là sóng dao động đến từ linh hồn, khiến cho hắn trong nháy mắt lại hiểu rõ… Truyền thuyết, là sự thật!

Bức tượng trước mắt này, không phải do bất kỳ một tộc quần nào khắc đặt ở chỗ này. Tu vi cùng với linh hồn của Tư Mã Nam cảm nhận, đều đang nói cho hắn biết một sự thật… Bức tượng kia… Vẫn sống. Tu vi của hắn, ở trước mặt bức tượng kia, căn bản là bé nhỏ không đáng kể. Thậm chí hắn theo bản năng cảm nhận được, chỉ cần một ý niệm của đối phương, đừng nói là mình, sợ rằng tộc quần của mình, thậm chí toàn bộ tinh không… Cũng có thể trong nháy mắt bị xóa đi!

Bởi vì đối phương, chính là ở trong truyền thuyết của hắn cùng với mười thế giới này, thời kỳ viễn cổ, tồn tại vạn vật nguyên, thần thái dương, tổ của tất cả tộc quần!

– Ta… Nhìn thấy thần linh…

Tư Mã Nam run rẩy, quỳ ở nơi đó, giống như tổ tiên của hắn, nằm rạp trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích.

Chapter Truyện / Chương 1309 – Thấy Thần