Chương 234 – Thật Sự Sẽ Không Nổ Chứ

Chapter Truyện / Chương 234 – Thật Sự Sẽ Không Nổ Chứ

Bạch Tiểu Thuần hạ quyết tâm không tiếp tục trì hoãn nữa, sáng sớm ngày hôm sau sẽ rời Trung Phong đến Thiếu Trạch Phong.

Thiếu Trạch Phong là ngón út trong bàn tay năm ngón khổng lồ Huyết Khê Tông, nhìn qua thì rất nhỏ nhưng trên thực tế tu sĩ xuất thân từ Thiếu Trạch Phong toàn bộ đều là tu hành luyện thể, mỗi kẻ đều sức lớn vô biên, còn hung ác vượt xa cùng cấp.

Bạch Tiểu Thuần mới bước lên núi đã nhìn thấy ngay các tu sĩ Thiếu Trạch Phong. Từng cơ thể cao lớn cường tráng kia cộng với khí huyết nồng đậm khiến cho toàn bộ Thiếu Trạch Phong tràn ngập mùi máu.

Trên đường đi, Bạch Tiểu Thuần thấy thế mà giật mình. Nhìn những thân hình oai phong xung quanh, bất kể là nam hay nữ đều thế, khiến trong lòng của hắn trở nên khẩn trương cộng với có chút không phục nữa.

– Sức có khỏe bằng ta không? Hừ, to cao có ích gì chớ. Ta đây có hẳn sức mạnh tứ quỷ cơ!

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt lên nhìn. Các tu sĩ đang bước vội trên con đường núi thấy hắn phần lớn đều lộ ra vẻ cảnh giác và rất lạnh lùng.

Rất nhanh chóng, Bạch Tiểu Thuần đã đi tới khu bên trên của Thiếu Trạch Phong. Hắn mới đến thì đại trưởng lão Hàn Xuân Đông đã tự mình ra đón. Sau một phen đàm tiếu, lão dẫn Bạch Tiểu Thuần đi vào Huyết Tử điện trên đỉnh của ngón tay.

Huyết tử của Thiếu Trạch Phong đang ngồi một chỗ bên trong Huyết Tử điện. Trong khoảnh khắc khi Bạch Tiểu Thuần bước vào, hắn cười vang đứng dậy.

– Dạ sư đệ!

Huyết tử của Thiếu Trạch Phong là một người đàn ông trung niên, thân hình vạm vỡ, khí thế cả người mạnh hơn hẳn Hàn Xuân Đông rất nhiều. Lúc này hắn đứng dậy khiến cho Bạch Tiểu Thuần có cảm giác như một hắn khổng lồ đang đứng dậy, thậm chí huyết khí bát phương đều khẽ rung động vang rền.

Một luồng uy áp trùm xuống khiến cho bước chân Bạch Tiểu Thuần thoáng chững lại. Khi ngước đầu lên nhìn huyết tử của Thiếu Trạch Phong đang bước tới, trong lòng hắn hết hồn.

Trên đoạn đường tới đây, Bạch Tiểu Thuần không ngừng xem xét phương pháp luyện thể của Thiếu Trạch Phong và nhìn ra được một ít đầu mối. Giờ nhìn vào huyết tử, hắn liền có một số nhận định.

– Có thể so với tầng thứ hai Bất Tử quyển quyển thứ hai ư?

Bạch Tiểu Thuần thoáng chấn động trong lòng nhưng vẻ mặt vẫn như thường, mỉm cười lạnh lùng và chắp tay chào hỏi.

– Dạ Táng xin chào huyết tử.

– Dạ Táng sư đệ không cần phải khách sáo. Bản tọa làm việc thẳng thắn, không muốn nói tới nói lui. Hiện nay thứ ta cần ngươi luyện chế là một lò đan dược tứ giai Huyết Thể Đan!

Huyết tử của Thiếu Trạch Phong trong mắt ánh lên, khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần giọng nói như sóng tràn.

– Đan dược này chỉ có một tác dụng là có thể giúp luyện thể bí pháp của Thiếu Trạch Phong ta trong một thời gian ngắn tăng cao một bậc nữa!

Chiến tranh sắp tới, mỗi người đều phải tự chuẩn bị. Đan dược này đối với ta mà nói trừ khi đạt đến ngũ giai nếu không chỉ một viên tứ giai cũng vô dụng, ta cũng có thể ra ngoài mua được. Vì thế ta cần không phải là một viên mà là… Ít nhất từ trăm viên Huyết Thể Đan tứ giai trở lên!

Dạ Táng, ngươi có thể chắc rằng sẽ luyện chế cho bản tọa trăm viên Huyết Thể Đan tứ giai không?

Ánh mắt huyết tử của Thiếu Trạch Phong nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần sáng ngời. Giọng nói của hắn chấn động cho cả Huyết Tử điện rung rinh lắc lư.

– Nếu có đủ thảo mộc, có đủ lò luyện đan thì trăm viên không khó.

Bạch Tiểu Thuần bị chấn cho lỗ tai đau nhức. Hắn cảm thấy huyết tử của Thiếu Trạch Phong đúng là một thằng to mồm, vì thế không phục mà cũng mở miệng rống to.

Hắn rống lên như thế khiến huyết tử của Thiếu Trạch Phong thoáng sửng sốt vì từ trước tới giờ hắn trò chuyện với người khác đều lớn tiếng nhưng có rất ít người đáp lời hắn như thế. Lúc này hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần vài lần rồi cười ‘ha ha’.

– Thảo mộc sẽ đầy đủ, về phần lò luyện đan thì càng đầy đủ. Đến đây, đến đây, Dạ Táng sư đệ. Ta dẫn ngươi đi xem lò luyện đan tuyệt thế đặc biệt chuẩn bị riêng cho ngươi.

Trong lúc tiếng cười của huyết tử của Thiếu Trạch Phong phát ra làm rung động cả ngọn núi, hắn phất tay áo lên, mang theo Bạch Tiểu Thuần cùng đại trưởng lão nãy giờ vẫn cung kính im lặng đi tới một khu vực trống trải bên trên ngón tay.

Nơi này xung quanh có trận pháp che chắn. Trận pháp này rất khác thường, chẳng những có thể ngăn cách chấn động, còn có thể ngăn cách khí tức. Loại sương mù có thể gây ảo giác như khi luyện đan ở Thi Phong ở trong trận pháp này sẽ không thể nào khuếch tán ra ngoài.

Hiển nhiên đây là Thiếu Trạch Phong vì để phòng ngừa sự cố ngoài ý muốn nên đã đặc biệt chuẩn bị. Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rồi ho khan một tiếng, không nói gì, nhanh chóng theo huyết tử của Thiếu Trạch Phong đi tới một động phủ to lớn.

Ngay cả động phủ này cũng là mới được xây dựng nên, trông mới tinh. Ở sâu trong động phủ có một sảnh lớn, trong đại sảnh này đặt một đồ vật.

Sau khi nhìn thấy đồ vật này, Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi khí lạnh, hai mắt nháy mắt lộ ra ánh sáng lấp lánh khôn cùng. Hắn chợt bay lên, nháy mắt tới gần nó, sau khi lượn xung quanh một vòng liên tục hít hà.

Vật đó là… Một cái lò đan. Một cái lò đan… Cực kỳ lớn, tầm ba mươi trượng, toàn thân màu xanh, bên trên có vô số hoa văn lồi lõm nhấp nhô, cùng với luồng hơi cuồn cuộn tỏa ra từ trên lò đan này khiến người ta cảm thấy dường như vô cùng kiên cố, long trời lở đất.

– Cái lò đan này…

Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải lên khẽ chạm một cái liền cảm nhận được cảm giác nặng nề truyền tới, cả người phấn khởi bừng bừng. Lúc trước, hắn vẫn còn đau đầu vấn đề lò đan bị nổ, rơi vào đường cùng chỉ có thể giảm bớt dược hiệu, khó có thể thi triển toàn bộ trình độ dược đạo.

Thế nhưng lúc này đây, nháy mắt khi nhìn thấy cái lò đan này, Bạch Tiểu Thuần trở nên kích động.

– Dạ Táng sư đệ, lò đan này là chí bảo mà huyết tử mấy đời trước của Thiếu Trạch Phong ta đoạt được từ trong Đan Khê Tông. Mặc dù không phải là hàng chuẩn, không phải là thiên địa tử lô nhưng cũng là hàng nhái khó gặp.

– Đây là lò đan bản tọa chuẩn bị cho ngươi, ngươi có thể yên tâm đi luyện đan. Cứ yên tâm, loại lò đan chí bảo này vĩnh viễn cũng sẽ không xảy ra chuyện nổ lò đâu.

Huyết tử của Thiếu Trạch Phong cười ‘ha ha’, hãnh diện nói ra. Tuy hắn là tu sĩ luyện thể nhưng không mất tính cẩn thận. Đã mời Bạch Tiểu Thuần đến luyện đan thì hẳn nhiên đã chuẩn bị với danh hiệu Ôn Ma kia. Lò đan hiện có này sẽ không nổ, xung quanh còn có trận pháp mạnh mẽ khiến xung quanh kín đáo không kẽ hở, bất kể hơi khí gì đều cũng không tỏa ra được. Vì thế hắn cho rằng đã tuyệt đối không hề có sơ hở rồi.

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi sâu, lại vòng quanh lò đan nhìn vài vòng đầy ưa thích, cảm giác mình có thể thi triển sở trường, thỏa thích đi thử toàn bộ dược lực mà trước kia không thể làm được.

Có điều hắn vẫn có chút không yên tâm nên nghiêng đầu nhìn về phía huyết tử của Thiếu Trạch Phong.

– Ngươi chắc chắn cái lò đan này vĩnh viễn sẽ không nổ à?

– Tất nhiên là chắc chắn!

Huyết tử của Thiếu Trạch Phong cười mà nói, sắc mặt mang theo vẻ hãnh diện.

– Tốt, ngươi đã chắc chắn như thế thì Dạ Táng ta sẽ luyện đan này!

Bạch Tiểu Thuần vỗ một cái vào lò luyện đan, cất tiếng cười lớn. Huyết tử của Thiếu Trạch Phong cũng cất tiếng cười và nhìn chăm chú vào Bạch Tiểu Thuần. Hắn vung tay phải lên liền có một cái túi trữ vật bay ra, sau đó mới quay người rời đi.

Đại trưởng lão của Thiếu Trạch Phong đứng một bên cũng chắp tay về phía Bạch Tiểu Thuần, quay người rời đi.

Rất nhanh chóng, trong động phủ chỉ còn lại có một mình Bạch Tiểu Thuần. Hắn nhìn vào lò luyện đan to lớn trước mặt càng thấy phấn khởi. Cầm lấy nhìn qua túi trữ vật, bên trong có một lượng lớn thảo mộc cùng với huyết hỏa tinh, còn có một cái ngọc giản.

Nội dung bên trong ngọc giản ngoài đan phương Huyết Thể Đan còn có luyện thể bí pháp của Thiếu Trạch Phong.

– Huyết Sát Thể Công.

Bạch Tiểu Thuần xem rất kỹ càng. Mãi cho đến khi cảnh đêm bao phủ bên ngoài, hắn rốt cuộc cũng xem xong, sau đó khoanh chân ngồi xuống, từ từ nhắm hai mắt lại, bắt đầu trầm tư.

Rất lâu sau đó, hai mắt hắn mở ra, ánh lên vẻ đã hiểu.

Huyết Sát Thể Công này trên thực tế chính là công pháp phỏng chế Bất Tử quyển quyển thứ hai do nhiều đời tu sĩ Thiếu Trạch Phong, Huyết Khê Tông nghiên cứu ra từ bàn tay khổng lồ này.

Trong đó, lấy đồ đằng làm chủ, theo thứ tự là Cổ Tượng, Man Quỷ, Thiên Yêu, Huyết Sát.

Chính là sử dụng huyết khí ở nơi đây đem nhập vào trong máu thịt trong cơ thể, liên tục dùng bí pháp thúc đẩy khiến kết cấu cơ thể thay đổi, tiến tới bùng lên sức mạnh thân thể mạnh mẽ.

Nhìn như tu hành nhưng thực tế là cải tạo, có chỗ tương tự với Bất Tử quyển quyển thứ hai mà Bạch Tiểu Thuần tu luyện nhưng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Bất Tử quyển quyển cải biến kết cấu cơ thể nhưng là từ trong ra ngoài bùng lên sức mạnh vô biên, kiêm cả công và thủ.

– Chẳng qua Huyết Sát Thể Công này cũng có chỗ đáng học, dung hợp xong có lẽ sẽ khiến tầng thứ hai Bất Tử quyển quyển thứ hai của ta sớm đột phá.

Sau khi cẩn thận phân tích, Bạch Tiểu Thuần tinh thần rất phấn chấn. Hắn bắt đầu thử tu hành. Trong âm thanh nổ vang, huyết khí bốn phía bay vụt lên, bay vào trong cơ thể gã, dựa theo bí pháp Huyết Sát Thể Công liên tục kích thích máu thịt. Hắn khống chế sự thay đổi của chúng, không làm thay đổi kết cấu mà thúc đẩy Bất Tử quyển quyển thứ hai vận chuyển.

Qua một đêm, vào sáng ngày hôm sau, khi Bạch Tiểu Thuần mở hai mắt ra, trong mắt hắn lộ ra vẻ vui sướng.

Tu hành một đêm này có thể so với ba ngày thường của gã.

– Quả nhiên hữu hiệu, hé hé.

Bạch Tiểu Thuần cao hứng, cảm giác Huyết Khê Tông chính là thánh địa của mình càng tăng. Trong lúc cảm khái như thế, hắn nhìn về lò luyện đan cực lớn bên cạnh, trong mắt lộ ra ánh sáng kỳ lạ. Hắn lập tức tiến tới, giơ tay phải lên vỗ một cái ‘ầm’, lò luyện đan mở ra. Người hắn bay lên đứng ở trên lò luyện đan. Sau khi cúi đầu quan sát, hắn càng thêm động tâm.

– Nếu lò đã không nổ thì giờ ta có thể thử nghiệm thử việc cho vào toàn bộ thảo dược rồi.

Đang định hành động thì người Bạch Tiểu Thuần chợt khựng lại.

– Thật sự sẽ không nổ chứ?

Bạch Tiểu Thuần thoáng chần chừ.

– Kệ đi. Tên huyết tử của Thiếu Trạch Phong bảo đảm sẽ không nổ thì có lẽ không nổ đâu.

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi sâu, không để tâm vấn đề đó nữa mà trong mắt lộ ra vẻ say mê, chuẩn bị luyện chế một lò đan lớn.

Chapter Truyện / Chương 234 – Thật Sự Sẽ Không Nổ Chứ