Chương 414 – Hàng Ma Đường Là Nhà Của Ngươi

Chapter Truyện / Chương 414 – Hàng Ma Đường Là Nhà Của Ngươi

Bạch Tiểu Thuần càng cảm động. Hắn cảm động vì tông môn quá tốt với mình, nhất là đường chủ Hàng Ma đường. Đối phương không chỉ tự mình xuất hiện, còn mang theo hơn một vạn người, cộng thêm mười chiến thuyền cực kỳ bất phàm kia nữa.

Thậm chí đường chủ còn nhớ rõ tên của mình, tất cả những chuyện này làm Bạch Tiểu Thuần cảm khái. Mặc dù hắn không hiểu vì sao hơn vạn tu sĩ khi nhìn mình còn mang theo khó hiểu và ngạc nhiên, hắn cảm thấy có gì đó không đúng.

– Đệ tử Bạch Tiểu Thuần không có việc gì!

Phùng Hữu Đức hít sâu một hơi, nở nụ cười rất vui vẻ.

– Có bị thương hay không?

Nói xong hắn nhìn kỹ Bạch Tiểu Thuần, xác định trên người hắn không có thương thế gì, lại lấy đan dược trong túi trữ vật đưa đối phương.

– Sau khi trở về ăn đi, có tổn thương gì khác cứ nói với ta, Hàng Ma đường không thể để đệ tử đổ máu vô ích!

Ánh mắt Phùng Hữu Đức mang theo vẻ thưởng thức, vỗ vỗ vai Bạch Tiểu Thuần.

– Dùng tu vi Kết Đan có thể kiên trì trong tay Nguyên Anh lâu như vậy, Bạch Tiểu Thuần, ngươi đã lập đại công cho Hàng Ma đường rồi!

Phùng Hữu Đức cười to. Lúc hắn nói câu này hơn vạn tu sĩ nhìn nhau, bọn họ không biết Bạch Tiểu Thuần đã lập công lao gì, trong lòng bọn họ suy đoán vỡ đầu cũng không nghĩ ra, cảm thấy Phùng Hữu Đức quá nâng đỡ Bạch Tiểu Thuần.

Nhất là một ít đệ tử lâu năm của Hàng Ma đường, bọn họ quá hiểu Phùng Hữu Đức, sau khi nhìn thấy cảnh này liền âm thầm phỏng đoán. Bọn họ chưa từng thấy Phùng Hữu Đức tốt với đệ tử như vậy… Phải biết rằng ngày bình thường Phùng Hữu Đức nhìn như mặt mũi hiền lành, nhưng trên thực tế lại bụng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, hơi không vui sẽ làm cho người ta sợ hãi không nhỏ.

Thậm chí trong Hàng Ma đường có đệ tử âm thầm gọi Phùng Hữu Đức là Phùng Diêm Vương.

Nhưng hiện tại ánh mắt Phùng Diêm Vương nhìn Bạch Tiểu Thuần lại rất hiền lành, cảnh này làm tâm thần nhiều người rung động. Liên tưởng tới việc Phùng Diêm Vương triệu hoán tất cả mọi người, thậm chí không tiếc điều động mười chiếc Diệt Anh Chu, hiển nhiên mục đích chính là đi cứu… Bạch Tiểu Thuần.

– Bạch Tiểu Thuần này… Hắn là ai? Có địa vị gì?

– Bạch Tiểu Thuần có quan hệ gì với đường chủ?

Các suy đoán không ngừng xuất hiện trong đầu mọi người, Vân Đạo Tử đứng trong đám người nhưng cảm thấy toàn thân rét lạnh, không ngừng hít vào một hơi khí lạnh, nội tâm kêu khổ và sợ hãi đến mức tận cùng. Hắn càng hận Lý Nguyên Thánh xui khiến mình hại Bạch Tiểu Thuần tới tận xương.

– Lý Nguyên Thánh đáng chết, ngươi muốn hại chết ta mà!

Bạch Tiểu Thuần nghe Phùng Hữu Đức nói như thế liền sững sờ không nhỏ. Hắn ngạc nhiên, nghe đường chủ Hàng Ma đường nói mình đã lập đại công, liền ưỡn ngực lên, làm ra bộ dáng hung hãn không sợ chết, lớn tiếng nói:

– Chút thương thế này có là gì, chẳng qua đệ tử diệt sát hơn hai mươi tên Kim Đan, lại chém giết hơn trăm cường giả Trúc Cơ, cuối cùng lại triền đấu với lão quái Nguyên Anh kia một phen mà thôi. Bạch Tiểu Thuần thề sống chết thủ hộ Hàng Ma đường, đầu rơi máu chảy vì Hàng Ma đường, nghĩa bất dung từ, lập công lao không đáng nhắc tới.

Hắn nói như vậy làm đám tu sĩ Hàng Ma đường trố mắt ra nhìn, muốn cười nhưng lại cố nén cười, sắc mặt rất cổ quái, ngay cả Phùng Hữu Đức cũng phải ho khan một tiếng. Lúc trước hắn nói thế là muốn chiếu cố Bạch Tiểu Thuần mà thôi, tận lực nói như vậy để tránh sau này có người mượn cớ, lại thuận tiện ban thưởng nhiều điểm cống hiến.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại nói khoa trương như vậy làm Phùng Hữu Đức cảm thấy xấu hổ. Bạch Tiểu Thuần còn muốn nói gì đó đã bị hắn cắt lời:

– Được rồi, chúng ta quay về tông rồi nói sau.

Phùng Hữu Đức hất tay áo lên, mang theo vạn người và mười chiến thuyền bay về truyền tống trận.

Đám người nhanh chóng thông qua truyền tống trận trở lại Không Vực cầu vồng trong Tinh Không Đạo Cực Tông. Lần này xuất kích đã truyền cái tên Bạch Tiểu Thuần ra khắp Hàng Ma đường, tất cả đệ tử Hàng Ma đường đều có ấn tượng cực sâu. Nhất là thái độ của Phùng Hữu Đức với Bạch Tiểu Thuần càng khiến người khác sợ hãi.

Vào lúc mọi người sợ hãi, trong đại điện Hàng Ma đường, Phùng Hữu Đức triệu kiến Bạch Tiểu Thuần. Vân Đạo Tử thân là tâm phúc của Phùng Hữu Đức bất an đi bên cạnh, nhìn Phùng Hữu Đức bộ dáng hiền lành, tươi cười ôn hòa, càng cổ vũ, tán thưởng Bạch Tiểu Thuần không dứt.

Phùng Hữu Đức càng như vậy, Vân Đạo Tử là tâm phúc nhiều năm của hắn càng biết rõ nặng nhẹ. Vân Đạo Tử càng run rẩy, nội tâm kêu khổ, hắn biết rõ lần này mình chọc vào đại họa rồi.

– Tiểu Thuần, hiện tại ngươi làm rất tốt, ngươi đã lập công lao tuyệt thế, lão phu làm chủ, ngươi được miễn làm tất cả nhiệm vụ trong Hàng Ma đường, ngươi cứ yên tâm tu hành ở đây!

Trong mắt Phùng Hữu Đức mang theo thưởng thức càng đậm, hắn cười nói với Bạch Tiểu Thuần.

Từ lúc trở về tới bây giờ Bạch Tiểu Thuần vẫn đắm chìm trong cảm động, hiện tại nghe Phùng Hữu Đức nói thế liền chấn động, hắn vô cùng ngạc nhiên nhìn Phùng Hữu Đức:

– Đường chủ, ngươi tốt với ta quá!

Bạch Tiểu Thuần cảm động lên tiếng.

– Đâu chỉ là quá tốt, đây chính là chuyện chưa từng có!

Vân Đạo Tử đứng bên cạnh nghe Phùng Hữu Đức nói chuyện với Bạch Tiểu Thuần, dù cười cười nhưng nội tâm lại sợ hãi không nhỏ.

– Ha ha, đây là ngươi nên được, về sau Hàng Ma đường này chính là nhà của ngươi, ở chỗ này ngươi không gặp bất cứ nguy hiểm nào. Không nên lo lắng, chỉ cần tu luyện tranh thủ sớm ngày đột phá bước vào Nguyên Anh là được!

Phùng Hữu Đức cười nói, giọng nói của hắn rất nhu hòa.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, hắn cảm giác mình quá hạnh phúc, hạnh phúc này đến quá đột ngột, hắn đang cân nhắc mình đã lập được công gì.

– Trong lúc tu luyện có gì không hiểu ngươi cứ tới tìm lão phu, về phần điểm cống hiến, đây là một phần công lao của ngươi, ngươi có thể đổi tất cả những thứ cần thiết cho tu hành trong Hàng Ma đường!

– Đường chủ…

Bạch Tiểu Thuần chấn động.

– Ha ha, không nên dùng thần sắc như vậy nhìn ta. Tiểu Thuần, Hàng Ma đường là nhà của ngươi, lão phu là gia trưởng, đối xử tốt với ngươi là đương nhiên. Đây là đan dược cho tu sĩ Kết Đan mà lão phu lấy trong Dược đường ra, ngươi nhận đi. Nhớ rõ, nhất định phải mau chóng đột phá bước vào Nguyên Anh, đây chính là hồi báo tốt nhất cho ta và Hàng Ma đường.

Phùng Hữu Đức tươi cười hòa ái, hắn đưa một túi trữ vật cho Bạch Tiểu Thuần.

– Đường chủ…

Toàn thân Bạch Tiểu Thuần lại chấn động, tiếp nhận túi trữ vật hắn đã cảm động không cách nào hình dung, hắn ôm quyền cúi đầu với Phùng Hữu Đức. Phùng Hữu Đức lại cổ vũ Bạch Tiểu Thuần vài câu và cho hắn lui ra.

Bạch Tiểu Thuần một đường mang theo kích động rời khỏi đại điện. Hắn vừa đi, nét hòa ái trên mặt Phùng Hữu Đức lập tức biến mất, hóa thành âm trầm nhìn thẳng vào Vân Đạo Tử.

– Vân Đạo Tử, ngươi làm chuyện tốt!

Vân Đạo Tử sợ hãi quỳ xuống, sắc mặt hắn như tro tàn, cầu xin tha thứ.

– Đường chủ, ta sai rồi…

– Cũng may Bạch Tiểu Thuần không có chuyện gì, nếu không ngươi đã phá hủy đại sự của lão phu!

Phùng Hữu Đức hừ lạnh một tiếng, hất tay áo. Cuồng phong quét ngang người Vân Đạo Tử, quăng hắn ra khỏi đại điện. Vân Đạo Tử phun máu tươi miễn cưỡng đứng vững.

– Nếu không phải nhìn ngươi trung thành nhiều năm, bằng không lão phu nhất định lột da ngươi. Từ giờ trở đi, Bạch Tiểu Thuần không được có chút tổn thương nào trong Hàng Ma đường, bằng không lão phu cho ngươi đẹp mặt!

Phùng Hữu Đức nói chuyện vô cùng băng hàn, lọt vào tai Vân Đạo Tử làm cho hắn run rẩy, hắn vội vàng ôm quyền nói vọng vào đại điện:

– Đường chủ yên tâm, đệ tử thề sống chết hoàn thành nhiệm vụ!

Sau nửa ngày trong đại điện không có lời nào truyền ra, khóe miệng Vân Đạo Tử lại chảy máu tươi lần nữa. Hắn lau vết máu nhìn về phương xa, trong mắt lộ ra vẻ oán độc. Oán độc không phải nhằm vào Bạch Tiểu Thuần, mà là nhằm vào… Lý Nguyên Thánh!

– Lý Nguyên Thánh!

Vân Đạo Tử cắn răng, thân ảnh của hắn bay đi, trực tiếp lao ra khỏi phạm vi Hàng Ma đường bay thẳng tới bên ngoài động phủ gia tộc Lý Nguyên Thánh.

Không bao lâu Vân Đạo Tử đi tới động phủ Lý Nguyên Thánh, hắn nâng tay vỗ mạnh vào động phủ. Oanh! Động phủ chấn động, Lý Nguyên Thánh đang đả tọa mở mắt ra, cau mày đi ra khỏi động phủ. Hắn nhìn thấy Vân Đạo Tử hùng hổ đang đứng bên ngoài.

– Vân đạo huynh, ngươi…

Lý Nguyên Thánh vừa mới mở miệng, không chờ hắn nói xong Vân Đạo Tử đã gào to, bấm niệm pháp quyết đánh ra một vết nứt không gian bay về phía Lý Nguyên Thánh.

– Lý Nguyên Thánh, uổng cho Vân Đạo Tử ta xem ngươi là bằng hữu đáng kết giao, ngươi lại hại ta.

– Ta hại ngươi thế nào?

Lý Nguyên Thánh sửng sốt, lập tức lui về phía sau, miễn cưỡng tránh né thần thông của Vân Đạo Tử, hắn tức giận hỏi lại.

– Ngươi nhờ ta diệt sát Bạch Tiểu Thuần, ngươi muốn mượn tay ta giết hắn sau đó giết ta! Ngươi biết Bạch Tiểu Thuần là người nào không, Lý Nguyên Thánh, Vân Đạo Tử ta chưa từng đắc tội ngươi.

Ánh mắt Vân Đạo Tử đầy tơ máu, tốc độ cực nhanh, hắn xuất hiện trước mặt Lý Nguyên Thánh và đánh ra một quyền.

– Không có khả năng, người này chỉ là con tin tông môn trung du mà thôi, hắn…

Khóe miệng Lý Nguyên Thánh chảy máu tươi, không ngừng lui về phía sau, nghe Vân Đạo Tử nói thế hắn cũng chấn động.

– Hắn căn bản không phải người bình thường, Phùng đường chủ nghe hắn gặp nguy hiểm, sắc mặt biến hóa không nhỏ, ta từ xưa tới bây giờ chưa từng thấy sắc mặt của hắn như vậy, lại mang theo một vạn đệ tử Hàng Ma đường và mười chiếc Diệt Anh Chu giết tới.

Lý Nguyên Thánh nghe đến đó đôi mắt như rớt ra ngoài, hô hấp dồn dập, nghẹn ngào kinh hô.

– Sao có thể…

– Ngươi cũng không biết Địa Sát lão quái tổn thương thê thảm như thế nào đâu…

Vân Đạo Tử tức giận quát một câu. Hắn hận Lý Nguyên Thánh thấu xương, dù sao gia tộc của đối phương thế lớn, Vân Đạo Tử phát tiết một phen cũng hất tay áo rời đi.

Chapter Truyện / Chương 414 – Hàng Ma Đường Là Nhà Của Ngươi