Chương 420 – Xem Thường Ta

Chapter Truyện / Chương 420 – Xem Thường Ta

Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần mở to, nếu không Vân Đạo Tử lôi kéo chỉ sợ hắn sẽ cãi lộn với tên tu sĩ họ Trần kia rồi. Trong ánh mắt khinh miệt của đối phương Bạch Tiểu Thuần bị Vân Đạo Tử lôi ra khỏi động phủ.

Oanh, sau đó cánh cửa động phủ đóng lại, trước khi đóng lại còn nghe được tiếng hừ lạnh lùng của tên họ Trần.

– Nhờ vả không được thì tự ta xông!

– Không phải trước một ngàn sao, có cái gì khó lường chứ, không đồng ý thì thôi, còn dùng ánh mắt xem thường ta!

Bạch Tiểu Thuần tức giận nói, Vân Đạo Tử bên cạnh hắn cười khổ an ủi.

– Bạch sư đệ chớ giận, việc này… Ai, những tên bài danh trước một ngàn đều là thiên kiêu, không nhìn chúng ta vào trong mắt là đương nhiên. Bọn họ là hạt giống được tông môn xem trọng, về phần những người bài danh trước một trăm càng như thế. Ta nghe nói lần trước Tư Mã Phi Như cấm tất cả người qua lại khu vực động phủ của hắn, việc này náo động không nhỏ nhưng cuối cùng vẫn lắng xuống, ít có người nguyện ý đắc tội.

Vân Đạo Tử lắc đầu khuyên bảo.

Bạch Tiểu Thuần cũng nghe nói về Tư Mã Phi Như, biết rõ đó là tuyệt thế thiên kiêu bài danh hơn chín mươi, không phải tu sĩ Hàng Ma đường, mà là tu sĩ của Tôn Thất Đường, ngày bình thường rất bá đạo.

Bạch Tiểu Thuần phiền muộn đi theo Vân Đạo Tử tới nơi thứ ba, thứ tư…

Trong Hàng Ma đường này có hơn mười người bài danh trước một ngàn, có bế quan, có ra ngoài. Cả ngày hôm nay Bạch Tiểu Thuần và Vân Đạo Tử đi tìm đám người kia, hoặc là bị xem thường, hoặc là trực tiếp cự tuyệt. Mặc dù có sắc mặt khác nhau nhưng trong thực chất lại rất cao ngạo, điểm này đã kích thích Bạch Tiểu Thuần.

– Cả đám kiêu ngạo giống Linh Vĩ Kê!

Lúc sắc trời từ từ tối đen, vì chuyện nhỏ này mà không có kết quả gì, Bạch Tiểu Thuần tức giận ngập trời. Hắn cảm thấy bị nhục nhã, lúc này có xúc động muốn đi xông Tinh Không Đạo Cực Bảng.

– Bạch sư đệ, ai, còn có một người, người này rất dễ nói chuyện, có thể sẽ thành! Ngươi cũng đừng nóng giận, những người này chính là như thế, có thể trong mười vạn người tiến vào trước một ngàn, quá trình trong đó phải thừa nhận tử vong và nguy hiểm, bọn họ có kiêu ngạo cũng bình thường…

Vân Đạo Tử cười khổ khuyên bảo. Chuyện ngày hôm nay hắn chỉ có khuyên bảo mà thôi, mặc dù đáy lòng cũng có xấu hổ nhưng cũng âm thầm khinh miệt Bạch Tiểu Thuần, thầm nghĩ Bạch Tiểu Thuần chẳng qua là dựa vào Phùng Hữu Đức mà thôi. Nếu thật có bản lĩnh thì tự mình xông, cần gì phải nhờ người khác.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, hắn áp chế phiền muộn trong lòng mình, theo Vân Đạo Tử đi tới động phủ cuối cùng, tìm được tên tu sĩ dễ nói chuyện này. Người này thật sự dễ nói chuyện, nghe ý đồ tới liền tươi cười.

– Loại chuyện này lúc trước ta cũng làm qua, nhưng cần phí tổn lớn để mua. Như vậy đi, đại danh Bạch ta đã nghe qua rất nhiều, ngươi cho ta một trăm vạn điểm cống hiến thì ta xử lý việc này cho ngươi.

Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, một trăm vạn cống hiến hắn không phải là không có, nhưng mua Thất Sắc Vụ Hải Thảo kia chỉ có mười vạn điểm mà thôi, đối phương lại bảo hắn một trăm vạn điểm.

– Như thế nào… Cảm thấy đắt? Không đồng ý? Cũng được, ngươi có bản lĩnh thì tự mình xông Tinh Không Đạo Cực Bảng, tiến vào bài danh một ngàn thì không cần nhờ ta đâu.

Tên tu sĩ này nhìn sắc mặt Bạch Tiểu Thuần như vậy thì tươi cười, trong tươi cười còn mang theo xem thường và khinh miệt.

Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh lại, hắn nhìn tên này và không lên tiếng, xoay người rời đi. Vân Đạo Tử đi theo sau và thở dài, sợ Bạch Tiểu Thuần giận chó đánh mèo, đang muốn khuyên bảo vài câu thì Bạch Tiểu Thuần đã dừng bước lại.

– Vân Đạo Tử sư huynh, hôm nay đa tạ.

– Bạch… Bạch sư đệ, việc này kỳ thật cũng đơn giản, nếu không ngươi lại đi tìm đường chủ. Lão nhân gia hạ một đạo pháp chỉ, cho dù đám người này không tình nguyện cũng phải làm theo.

Vân Đạo Tử chần chờ nói một câu.

– Không cần!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo một tia quyết đoán. Hắn tự nhiên cũng nhìn ra sự khinh miệt trong lòng Vân Đạo Tử, tuy không có ném đá xuống giếng nhưng lại có phần hả hê, hắn cắn răng lên tiếng.

– Vậy ngươi…

Vân Đạo Tử sững sờ.

– Không phải là bài danh một ngàn sao, Bạch Tiểu Thuần ta tự mình xông!

Bạch Tiểu Thuần hất tay lên, hắn hóa thành hào quang bay thẳng đến động phủ.

Vân Đạo Tử nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Thuần sau đó cười khẽ.

– Nếu thật có bản lĩnh cần gì phải cầu người, không qua vài ngày lại đi tìm đường chủ khóc lóc kể lể.

Bạch Tiểu Thuần bay trở về động phủ, qua thời gian ngắn ngủi hắn truyền âm cho đám người Thần Toán Tử. Hắn phát động lực lượng của mình tìm kiếm tin tức Tinh Không Đạo Cực Bảng. Sau một tháng không ngừng tìm hiểu, thậm chí hắn còn đi lên Vạn Tinh cầu vồng xem xét Tinh Không Đạo Cực Bảng vài lần.

Lại qua nửa tháng, sau khi Bạch Tiểu Thuần đã tính toán xong, hắn cắn răng hạ quyết định.

– Không phải bài danh một ngàn sao, có cái gì khó lường chứ, ta cũng cầm bài danh một ngàn trở lại.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, hắn thu thập hành trang bay đi, thông qua truyền tống trận đi thẳng tới Tinh Không Đạo Cực Bảng trong Vạn Tinh cầu vồng.

Tinh Không Đạo Cực Bảng chiếm một phần ba khu vực Vạn Tinh cầu vồng, nơi này lúc nào cũng tấp nập người ra vào, thỉnh thoảng có người bước vào nơi thí luyện. Nếu ngày bình thường có người bay lên ngôi sao sẽ có tiếng kinh hô vang lên, làm cho vô số người không ngừng hâm mộ.

Mà cửa vào Tinh Không Đạo Cực Bảng chính là một cánh cửa phong cách cổ xưa tang thương. Cánh cửa này vô cùng khổng lồ, cao mấy ngàn trượng, trên cánh cửa điêu khắc vô số phù văn phức tạp và tỏa ra hào quang, uy áp kinh người.

Hai bên cánh cửa xanh đen này là hai pho tượng phong cách cổ xưa, pho tượng không có điêu khắc tu sĩ mà là cự thú, có phần giống sư tử nhưng dữ tợn hơn nhiều.

Trên cánh cửa có một khe hở, khe hở này nhìn từ xa không lớn nhưng tới gần lại rộng vài trượng có thể cho tu sĩ ra vào. Bạch Tiểu Thuần tới đây đã thấy một người đạp mây bay đi, người này mặc đạo bào xanh lá, toàn thân tỏa ra khí chất phi phàm, tướng mạo anh tuấn không tầm thường, hắn nhanh chóng đi qua khe hở.

Tu sĩ xung quanh không ngừng xôn xao khi thấy người nọ tiến vào.

– Là cầu vồng Tinh Vực Triệu Nhất Đông, Triệu sư huynh!

– Lần này Triệu sư huynh đi vào chắc chắn có thể bước vào bài danh trước một ngàn.

– Ta cảm thấy không kém bao nhiêu đâu. Triệu sư huynh thân là thiên kiêu Tuần Hải đường, lần đầu xông bảng tiến vào bài danh năm ngàn, lần thứ hai là ba ngàn, lần thứ ba kẹt ở bài danh một ngàn năm trăm, hôm nay lần thứ tư đến chắc chắn có thể tiến vào bài danh một ngàn.

Vào lúc những người này xôn xao, ngôi sao đại biểu Triệu sư huynh kia lại tỏa ra hào quang màu xanh lá sáng ngời, điểm này đã thu hút người ta chú ý.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi. Những người kia chú ý ngôi sao của Triệu sư huynh kia một giờ, thân ảnh của hắn tiến vào cánh cửa. Hắn xuất hiện không gây sự chú ý cho ai cả, hiện tại mọi người đang chú ý tới ngôi sao của Triệu Nhất Đông, bọn họ muốn xem đối phương có thể tiến vào bài danh một ngàn hay không.

Phải biết rằng một vạn, một ngàn, năm trăm, một trăm, những cửa khẩu này là mấu chốt, thường thường mỗi khi tiến vào cấp độ khác nhau sẽ có đãi ngộ khác nhau.

Ngôi sao trên Tinh Không Đạo Cực Bảng đại biểu cho một người trổ hết tài năng của mình. Bài danh tiến vào trước một vạn chính là thiên kiêu, nếu bước vào một ngàn đã hoàn toàn khác biệt, đó chính là thiên kiêu của tất cả các đường.

Về phần tiến vào top năm trăm không còn là thiên kiêu của một đường, mà là thiên kiêu của một vực. Mà những người tiến vào top một trăm, mỗi người chính là cự phách được Tinh Không Đạo Cực Tông tán thành!

– Ta cũng có thể!

Nghe người bên cạnh xôn xao không dứt, ý quyết đoán trong mắt Bạch Tiểu Thuần càng đậm. Lúc trước bị đám người Hàng Ma đường kích thích, bản thân bảng này lại hấp dẫn người ta chú ý, dưới không khí ấy đã làm Bạch Tiểu Thuần hưng phấn.

Hắn có cảm giác giống như lúc mình xông thảo mộc bia khi còn là Ngưng Khí cảnh.

Thân ảnh của hắn tiến thẳng vào trong khe hở. Trong chớp mắt khi bước vào bên tai có tiếng nổ vang, trước mắt hắn là một bông hoa nhưng tất cả lại mơ hồ nhìn không rõ, ngay cả thiên địa cũng nghịch chuyển.

Lực kéo và lực truyền tống không ngừng giao thoa với nhau hình thành uy áp kinh thiên động địa, chúng hóa thành một bàn tay kéo Bạch Tiểu Thuần vào thế giới này, lúc hắn nhìn rõ đã là một thế giới khác.

Oanh, toàn thân Bạch Tiểu Thuần chấn động, sắc mặt tái nhợt. Đây là một lần truyền tống rất mạnh, loại cảm giác này vượt qua tất cả các lần truyền tống trước đó hắn từng trải qua, nếu không phải tu vi cường đại thì hắn đã lảo đảo.

Trên thực tế đúng là như vậy, tất cả những người xông bảng mỗi lần truyền tống đều có loại cảm giác này. Nếu không thể thừa nhận sẽ thoát lực ngã xuống, ngay cả thí luyện cũng chấm dứt.

Hiện tại thế giới trước mắt đã rõ ràng, sóng nhiệt thổi vào mặt, thậm chí không rõ có phải là ảo giác hay không. Bạch Tiểu Thuần cảm thấy nghe được đầu của mình cháy khét, sắc mặt hắn biến hóa lui ra sau vài bước. Lúc nhìn về phía bốn phía đã nhìn thấy khu vực mình đang đứng là một vách núi màu đỏ.

Nhìn khắp khung cảnh phía dưới vách núi chính là biển dung nham cuồn cuộn không giới hạn, những nơi nhìn thấy chỉ có dung nham mà thôi. Dung nham nóng cháy quay cuồng và va chạm vào nhau, lúc va chạm còn sinh ra tiếng nổ và bọt khí bắn tung tóe.

Ở đây có vô số hung thú không ngừng nhảy ra khỏi vách núi, có những con rơi vào trong dung nham không ngừng kêu thảm thiết.

Trong đó không ít bị dung nham ăn mòn toàn thân, huyết nhục mơ hồ, xương cốt cũng bị thiêu đốt. Có những con không chạy được bao xa đã bị thiêu đốt thành tro bụi.

Chapter Truyện / Chương 420 – Xem Thường Ta