Chương 422 – Hắn Đang Bơi

Chapter Truyện / Chương 422 – Hắn Đang Bơi

Tu sĩ này nhìn thấy trong tấm hình chính là vẻ mặt đắc ý của Bạch Tiểu Thuần. Thấy hắn đang hát tiểu khúc và bơi trong biển dung nham nóng chảy, hắn bơi cũng khá nhanh…

Hắn kinh hô làm mọi người xung quanh ngạc nhiên nhìn qua. Không biết đã xảy ra tình huống như thế nào, thân thể tên tu sĩ xem hình đang run rẩy, sắc mặt liên tục biến hóa, đôi mắt của hắn như rơi xuống, tay phải run rẩy chỉ vào ngôi sao của Bạch Tiểu Thuần, hắn thét lên một cách khó tin nổi.

– Hắn… Hắn đang bơi lội!

Những lời này làm nhiều người khác chú ý, có người khó hiểu nên hỏi tên tu sĩ vừa thét lên kia.

– Bơi lội ở đâu? Ai thế?

– Bạch Tiểu Thuần, là cái tên có ngôi sao vừa bay lên, hắn… Hắn đang bơi lội trong biển dung nham ở thí luyện màu đỏ!

Hô hấp của tên tu sĩ này dồn dập, lúc hắn nói ra câu này người xung quanh im lặng. Tất cả những người nghe được câu này đều dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nhìn qua ngôi sao của Bạch Tiểu Thuần.

Càng có mấy người cũng xuất lệnh bài đặc thù quan sát, sau khi nhìn rõ bộ dáng xuân phong đắc ý của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ không ngừng run rẩy và ngạc nhiên không nói ra lời.

– Thực… Thực sự bơi lội!

– Trời ạ, điều đó không có khả năng! Ta chưa từng nghe nói qua có người nào có thể bơi lội trong biển dung nham tại thí luyện màu đỏ cả.

– Điều này sao có thể… Hắn là hung thú hay người?

Khi tiếng kinh hô vang lên, càng có nhiều người động dung, cho dù bọn họ chỉ nghe nói cũng cảm thấy rung động. Những người tò mò không nén được sử dụng lệnh bài đặc thù quan sát, thời gian dần qua vô số tiếng kinh hô vang lên, bên ngoài Tinh Không Đạo Cực Bảng cực kỳ huyên náo.

– Bạch Tiểu Thuần, hắn là người nào?

Trong lúc mọi người không ngừng hô to, bởi vì chuyện này quá mức ly kỳ, không ít tu sĩ đã truyền âm cho hảo hữu của mình, cũng truyền hình ảnh mình nhìn thấy đi. Hiện tại việc này không ngừng khuếch tán ra ngoài, càng có nhiều người ngẩng đầu nhìn lên ngôi sao, cả Tinh Không Đạo Cực Tông đều bị oanh động.

Nhất là Không Vực Hàng Ma đường càng như vậy. Vân Đạo Tử cũng nhận được truyền tin, hắn nghe tin Bạch Tiểu Thuần bơi lội trong biển dung nham, vì vậy hiếu kỳ chú ý một chút liền ngây ngốc.

– Bạch Tiểu Thuần!

Vào lúc tin tức này không ngừng khuếch tán ra ngoài, Bạch Tiểu Thuần không biết rằng mình bị nhiều người chú ý, hiện tại hắn vẫn ra sức bơi về phía trước. Hắn đang nghĩ sau khi rời khỏi nơi này có thể đắc chí khoe khoang với kẻ khác… Rốt cuộc hắn cũng bơi tới bờ, với thân thể trần trụi hắn nhảy lên vài cái, cúi đầu nhìn thân thể sau đó mặc quần áo vào.

– Đã lâu không có tắm trong nước nóng, thật là thoải mái.

Bạch Tiểu Thuần không biết bên ngoài đang có rất nhiều người đang nhìn hắn, cũng nhìn thấy tất mọi thứ…

Nhất là nữ đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông đều đỏ mặt nhưng ánh mắt của bọn họ không có gián đoạn chút nào cả…

Hiện tại Trương Đại Bàn đang ở trong Luyện Linh đường, nghe người bên cạnh hô lên thì kinh ngạc hỏi một chút. Lúc này hắn cũng ngẩng đầu nhìn lên thấy Bạch Tiểu Thuần trần truồng…

– Tiểu Thuần…

Trương Đại Bàn ngây ngốc.

Trong thí luyện màu đỏ, Bạch Tiểu Thuần rất khoe khoang nhìn biển dung nham sau lưng, hắn hất tay áo lên.

– Bạch Tiểu Thuần ta xuất hiện, thí luyện màu đỏ tan thành mây khói. Thí luyện liệt hồn, trên cầu vồng màu tím chỉ có thêm một Công Tôn Uyển Nhi, xem ra bây giờ sẽ nhiều thêm một người nữa rồi.

Nữ tử này chính là Trần Nguyệt San bài danh thứ ba trên Tinh Không Đạo Cực Bảng.

Cũng không phải chỉ có nàng động dung, hiện tại sâu trong cầu vồng Cực vực có một thanh niên ở trần.

Thanh niên này sắc mặt âm lãnh, đôi môi rất mỏng, cho người ta cảm giác lãnh khốc vô tình. Trong hồ sâu xung quanh hắn có tồn tại một đám oan hồn chém giết lẫn nhau, những oan hồn này vặn vẹo gào rú dữ dội. Dù thế đối mặt với thanh niên trước mặt, chúng lại không thể chống cự, lập tức bị tiêu diệt nhanh chóng. Trong thí luyện màu cam, Bạch Tiểu Thuần vừa xuất hiện đã nghe được tiếng nổ đinh tai nhức óc, mặt đất chấn động liên tục.

Thậm chí trong nháy mắt hắn xuất hiện có một tảng đá lớn từ trên trời giáng xuống với tốc độ cực nhanh, nó nện thẳng vào đầu Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn, thấy tảng đá như ngọn núi đã tới trước mặt.

Hắn ngây người kêu la vô cùng thảm thiết, sau đó hắn lui ra sau với tốc độ cực nhanh. Tại vị trí hắn vừa đứng sinh ra tiếng nổ kinh thiên động địa, mặt đất chấn động và từng khe hở như mạng nhện sinh ra. Bạch Tiểu Thuần run như cầy sấy nhìn lên trời, sau khi nhìn rõ thế giới này liền hít vào một hơi khí lạnh.

Đây là thế giới màu xám, bầu trời màu xám, mặt đất màu xám, những thứ này không xem vào đâu, trong thế giới màu xám này có hai người đá khổng lồ.

Hai người đá này cao tới mấy vạn trượng, thân thể kinh thiên động địa và do đá tảng tạo thành, nhìn giống pho tượng hoặc khôi lỗi, hiện tại chúng đang đánh nhau!

Hai người đá này không ngừng oanh kích lẫn nhau, trừ tiếng nổ như sấm sét còn có rất nhiều tảng đá nhỏ bay ra bốn phía, mặt đất gồ ghề không nói, mỗi bước chân của hai người đá này đều tạo ra cái hố cực sâu.

Cả mặt đất không ngừng chấn động, phong bạo cũng sinh ra khi hai người đá chém giết, càng có pháp thuật thần thông càn quét các nơi. Những cột đá khổng lồ chui ra khỏi mặt đất đâm ngược lên trời.

Cảm giác nguy cơ rất mạnh bao phủ toàn thân, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần không ngừng biến hóa. Hắn nhanh chóng rời đi, hắn cũng nhìn thấy trong cái thế giới này trừ hắn ra còn có không ít tu sĩ.

Những người này đều là người tham gia thí luyện. Hơn phân nửa trong đó đều giống như con kiến đi lại thật nhanh trên mặt đất, tránh né vô số hòn đá, phong bạo, thần thông, ý đồ vượt qua khu vực hai người đá đánh nhau.

Nhưng chuyện này quá khó khăn… Giống như tu sĩ không ngừng công phá tường thành, hai người đá là cửa thành, chúng đánh tới đánh lui không có gì đáng ngại cả nhưng tu sĩ phía dưới lại gặp nguy hiểm không nhỏ.

Nhất là Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tu vi của hai người đá này vượt qua Nguyên Anh. Thậm chí hắn có cảm giác không kém gì đồng tử Thiên Nhân đi tới Nghịch Hà Tông lúc trước. Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi khí lạnh, trong đầu hắn xuất hiện tư liệu thí luyện.

Nơi này giống như ngục giam, giam giữ Thạch Nhân tộc, cường giả Thạch Nhân tộc này mỗi thời mỗi khắc đều phải đánh nhau, đây là nội dung thí luyện và cũng là trừng phạt.

Bọn họ không thể trực tiếp diệt sát đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông nhưng có thể trong lúc đánh nhau gián tiếp diệt sát, kể từ đó độ khó của thí luyện này khá cao.

– Khó trách ngôi sao ở đây chỉ có mấy vạn, không có nhiều vô số kể giống như khu vực màu đỏ… Người có thể chân chính thông qua nơi đây bước vào khu vực màu vàng cũng chỉ có vài ngàn người mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, hắn cẩn thận tiến lên phía trước. Tốc độ né tránh của hắn cực nhanh nên không ngại, biểu hiện hoàn toàn bình thường giống những người khác, nhưng hiện tại có không ít người đang dùng lệnh bài đặc thù quan sát, mỗi thời mỗi khắc đều tiêu hao điểm cống hiến quan sát Bạch Tiểu Thuần xông cửa.

Trong tình huống này biểu hiện của Bạch Tiểu Thuần đã làm cho người ta bất mãn.

– Cái gì thế này, không phải bơi lội trong khu vực màu đỏ sao, tại sao ở đây lại bình thường như thế.

– Đúng, đây không phải lãng phí điểm cống hiến của ta sao, không nhìn!

Lúc mọi người bên ngoài phàn nàn, đột nhiên tốc độ của Bạch Tiểu Thuần tăng nhanh hơn. Trước mặt hắn bỗng xuất hiện một cơn phong bạo, những khối đá lớn bên trong không ngừng rơi xuống.

Bạch Tiểu Thuần biến sắc, nhưng không tránh né hay lui ra sau. Trong mắt của hắn sinh ra hàn quang, lập tức bước lên phía trước một bước, chân trái vung lên đá thẳng vào tảng đá.

Rầm!

Tảng đá sụp đổ và phong bạo tiêu tan, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần chỉ hơi run một chút, tiếp tục cắn răng lao nhanh về phía trước. Hắn tiến lên như vậy, khoảng cách cửa ra càng ngày càng gần. Đột nhiên hắn dừng bước, ngẩng đầu nhìn hai người đá đang không ngừng giết qua bên này kia, ánh mắt xuất hiện hào quang kỳ lạ.

Lúc trước hắn cảm thấy hai người đá này có phần quen mắt, hiện tại quan sát lâu hắn mới rõ vì sao quen mắt như vậy.

– Nếu hai người đá này nửa quỳ và không nhúc nhích, như vậy giống hệt pho tượng trong Vạn Sơn Cốc!

Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi khí lạnh, tâm thần chấn động. Càng nhìn càng thấy giống, cuối cùng hắn đã hoàn toàn khẳng định pho tượng trong Vạn Sơn Cốc cùng loại với hai người đá này.

– Muốn tu Nhân Sơn Quyết cần dung núi. Muốn hiểu rõ về núi phải hiểu về linh, lại quên đi bản thân của mình trở thành sơn nhân. Sau khi quên bản thân là sơn nhân sẽ thức tỉnh… Đây là một vòng tròn, sau khi tỉnh lại sẽ thành thần thông, thành tựu… Nhân sơn!

Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, trong đầu của hắn chỉ có hình ảnh hai người đá chém giết lẫn nhau, lúc trước có nhiều điểm hắn không hiểu, trong nháy mắt này hắn đã hiểu ra rất nhiều.

– Không có nơi nào thích hợp cảm ngộ… Nhân Sơn Quyết hơn nơi đây!

Bạch Tiểu Thuần động dung.

Chapter Truyện / Chương 422 – Hắn Đang Bơi