Chương 431 – Chủ Nhân, Ngươi Bỏ Qua Cho Ta Đi

Chapter Truyện / Chương 431 – Chủ Nhân, Ngươi Bỏ Qua Cho Ta Đi

– Không phải chỉ là đám tiểu quỷ thôi sao, Bạch gia gia chỉ cần hơi động đầu óc là có thể làm các ngươi tan thành mây khói!

Bạch Tiểu Thuần không ngừng suy nghĩ suốt mấy ngày, hắn vốn nghĩ dùng Tịch Tà Phù, nhưng vừa nghĩ tới oan hồn trong thí luyện màu xanh dương vô biên vô hạn, hắn cảm thấy Tịch Tà Phù không dùng được.

Huống hồ hắn nhớ rõ lúc mình vào thí luyện màu xanh da trời đã dán không ít Tịch Tà Phù nhưng đám oan hồn vẫn nháo lên.

– Tịch Tà Phù không được… Vẫn cần một đống lớn đan dược mới đủ…

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần sinh ra chiến ý, thời gian mấy ngày qua hắn đã thôi diễn ra một đan phương.

Đan phương này không cần nhiều thảo mộc, chúng có tác dụng phụ trợ, thứ cần dùng chính là phương pháp lực hút lực đẩy của Linh Khê Tông.

– Ta muốn luyện ra một loại đan dược có thể gom đám oan hồn vào một chỗ…

Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới nếu mình luyện ra đan dược này, một khi ném ra sẽ hấp thu tất cả oan hồn ở phạm vi xung quanh.

Sắc mặt hắn hớn hở đi tới đi lui trong động phủ, trong đầu không ngừng thôi diễn và phân tích, sau nửa ngày đã vỗ đùi một cái.

– Cứ làm như thế, lực hút lực đẩy hình thành quang cầu có thể xé rách quần áo, càng có thể ngưng tụ huyễn vụ, chỉ cần phối hợp nguyên vẹn cũng có thể ngưng hồn!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây đã có quyết đoán, hắn lập tức rời khỏi động phủ đi Hàng Ma đường, đổi lấy không ít thảo mộc sau đó bắt đầu luyện đan.

Ba ngày sau trong động phủ của hắn có tiếng nổ vang lên, Bạch Tiểu Thuần đỏ mắt nhìn một viên đan dược màu trắng trong tay mình. Hắn hít sâu một hơi, bắt đầu ngưng tụ lực hút của bản thân. Phương pháp này rất khó làm, Bạch Tiểu Thuần cũng tốn rất nhiều thời gian tu luyện mới miễn cưỡng nắm giữ một tia.

Chỉ dùng mấy canh giờ hắn mới ngưng tụ đủ lực hút dung nhập vào trong đan dược, hắn mang theo kích động lấy gương đồng ra khỏi túi trữ vật.

– Dạ Táng giả, đi ra cho ta!

Khi Bạch Tiểu Thuần nói với gương đồng. Dạ Táng giả run rẩy muốn không ra nhưng nó lại không dám, sau khi đi ra liền run rẩy.

– Chủ tử, ngươi…

Không chờ Dạ Táng giả nói xong, Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng.

– Thu!

Hắn nói xong bóp chặt đan dược trong tay.

Oanh, quần áo trên người Bạch Tiểu Thuần rách nát để lộ thân thể trần truồng… Dạ Táng giả kêu thảm thiết và ngạc nhiên.

– Ah? Ta không sao! Ha ha, ta không sao!

Dạ Táng kinh hỉ, hắn nhanh chóng kiểm tra bản thân, xác định mình không có chuyện gì thì kích động không nhỏ, Bạch Tiểu Thuần liền ngây ngốc.

Phát hiện đôi mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ lên, Dạ Táng giả run rẩy, cẩn thận trốn qua một bên, hắn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần lúc này nhất định rất nguy hiểm.

Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, hắn nhìn chằm chằm vào viên đan dược bị bóp nát trong tay phải, không để ý đến Dạ Táng giả. Tơ máu tràn ngập đôi mắt, hắn mang theo chấp nhất thay bộ quần áo khác lại luyện đan.

Lại qua ba ngày…

– Thu!

Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, bóp nát đan dược.

Tiếng nổ vang lên, quần áo trên người hắn không tổn hại gì, trong nháy mắt đan dược nổ tung sinh ra lực đẩy rất mạnh, trực tiếp đẩy thân thể hắn va chạm với vách động phủ. Bởi vì va chạm quá mạnh cho nên động phủ cũng rạn nứt.

Thật lâu Bạch Tiểu Thuần mới bò ra khỏi vách tường, sắc mặt hắn tái nhợt và chấp nhất, hít thở ồ ồ. Bạch Tiểu Thuần nảy sinh ác độc, cắn răng tiếp tục.

Dạ Táng giả ở bên cạnh thấy như vậy liền hít một hơi.

– Hắn… Hắn muốn luyện đan dược gì?

Lại qua bốn ngày… Bạch Tiểu Thuần lại cầm đan dược chuẩn bị bóp nát. Tơ máu trong mắt hắn nhiều hơn, ánh mắt biến thành đỏ rực. Thậm chí hắn còn dựa lưng vào vách tường, cho rằng không sơ hở nào mới dám bóp nát đan dược.

– Thu!

Oanh…

Lúc này quần áo hắn không có vỡ, cũng không có bị sức đẩy đẩy ra, thân thể của hắn lại bị lực hút kéo về phía trước đâm vào vách tường trước mặt. Sau đó vách tường kia xuất hiện vết lõm hình người, Dạ Táng giả nhìn qua Bạch Tiểu Thuần khảm vào vách tường liền run rẩy.

– Hắn… Hắn không phải luyện đan, mà là muốn chết!

Dạ Táng giả hãi hùng khiếp vía, nội tâm của hắn càng lo sợ. Hắn không lo lắng Bạch Tiểu Thuần tự sát… Hắn sợ hãi vì luyện chế đan dược này Bạch Tiểu Thuần trả giá lớn như thế, bản thân hắn lại là người thí nghiệm đan dược, như vậy một khi Bạch Tiểu Thuần luyện chế thành công kết cục của hắn sẽ vô cùng thê thảm.

Bạch Tiểu Thuần tức giận không nhỏ. Hắn giãy dụa bò ra khỏi vách tường, lại tiếp tục đắm chìm trong luyện đan. Lại qua vài ngày cải tiến đan dược, hắn dung nhập lực hút vào bên trong, sau khi thân thể dứt khoát chui vào một cái khe nứt trên vách tường, bảo đảm lần này mình sẽ không bị thương nghiêm trọng, Bạch Tiểu Thuần lúc này mới hung ác thò tay ra bóp đan dược.

– Chủ nhân, ngươi bỏ qua cho ta đi!

Dạ Táng giả không chịu nổi, lập tức kêu rên.

– Tin tưởng ta, lúc này ta nhất định thành công!

Bạch Tiểu Thuần an ủi một câu, dùng sức bóp nát đan dược. Lúc này có tiếng nổ vang lên, cũng không có lực hút hay lực đẩy truyền ra, đan dược tự bạo làm Bạch Tiểu Thuần nấp trong khe nứt cũng bị ảnh hưởng, cả động phủ chấn động vài lần.

Bạch Tiểu Thuần vô cùng thê thảm, thân thể bị nổ bay gục ở trong cái khe rất lâu, qua một lúc hắn mới bò ra ngoài, liều mạng luyện chế đan dược.

Dạ Táng giả cảm giác mình sắp sụp đổ, hắn không biết tương lai gì đang chờ mình, nhưng loại không biết này trở thành dày vò. Nhất là Dạ Táng giả lần lượt nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của Bạch Tiểu Thuần sau khi bóp nát đan dược, hắn sợ hãi tới tận cùng.

– Chủ nhân, ngươi cho ta chết thống khoái đi!

Lại qua vài ngày, Dạ Táng giả nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần còn muốn thử đan dược thì khóc lóc đòi được thống khoái.

Hắn thực hi vọng Bạch Tiểu Thuần có thể cho hắn được lên đường nhanh chóng, cảm nhận của hắn bây giờ chẳng khác gì tù nhân chờ chém đầu, mỗi một lần cây đao chém xuống lại lệch một chút… Một lần một lần lại một lần, cái cảm giác này làm hắn khó chịu hơn cả giết hắn.

– Tin tưởng ta, lần này chắc chắn thành công!

Bạch Tiểu Thuần gầm lên, bóp nát đan dược, tiếng nổ lại bộc phát.

Thời gian trôi qua, hai tháng sau… Động phủ Bạch Tiểu Thuần thường xuyên xuất hiện chấn động, nó đã sắp sụp đổ. Thậm chí nếu không phải thân thể của hắn cường đại, sợ rằng hắn đã trọng thương không dậy nổi.

Vào hôm nay, lúc Dạ Táng giả đã sụp đổ tuyệt vọng, tiếng nổ sinh ra và lực hút truyền khắp bốn phía, Dạ Táng giả không bị khống chế bay theo lực hút, chỉ trong nháy mắt ngưng tụ vào tay Bạch Tiểu Thuần.

– Ha ha, rốt cục ta đã thành công!

Bạch Tiểu Thuần kích động, hiện tại tóc tai hắn bù xù, bộ dáng rất chật vật đứng trong động phủ, thần sắc phấn chấn. Hắn thậm chí có cảm giác kích động khó hiểu, thời gian hai tháng qua không chỉ có Dạ Táng giả bị dày vò, ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng rất thảm.

Rốt cuộc hắn đã luyện thành đan dược, điều phối tốt lực hút cho nên khi đan dược vỡ vụn sẽ hút lấy hồn phách.

– Viên đan dược này gọi là Tụ Hồn Đan!

Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to, mặc dù mỏi mệt nhưng rất hưng phấn. Hắn nhớ kỹ, chờ mình nghỉ ngơi và khôi phục liền trực tiếp xông Tinh Không Đạo Cực Bảng.

– Lần này ta nhất định sẽ cho đám tiểu quỷ kia đẹp mắt.

Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý, hắn lại luyện ra vài viên Tụ Hồn Đan, khoanh chân ngồi xuống bắt đầu thổ nạp.

Lại qua một tháng, Bạch Tiểu Thuần điên cuồng luyện chế Tụ Hồn Đan, chỉ cần tinh lực không đủ liền thổ nạp. Qua nhiều lần như thế, chẳng những số Tụ Hồn Đan kinh người, tu vi của hắn trong quá trình tiêu hao và khôi phục đã tinh tiến một ít, khoảng cách Kim Đan hậu kỳ còn kém một tia!

Ngày hôm nay, Bạch Tiểu Thuần luyện hết đan dược, đang ngồi thổ nạp, không bao lâu hắn mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài động phủ và ngạc nhiên.

Rất nhanh đã có ba đạo hào quang đồng thời bay tới, bên trong chính là đám người Thần Toán Tử, Trần Mạn Dao cùng với Hứa Bảo Tài, sắc mặt ba người này lo lắng bay tới động phủ Bạch Tiểu Thuần.

Dùng tu vi Kim Đan trung kỳ đỉnh phong của Bạch Tiểu Thuần hiện tại, hắn chỉ cách hậu kỳ một tia tu vi, trong nháy mắt ba người đến hắn đã nhận ra sắc mặt của ba người này không đúng, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.

– Thiếu Chủ, Trương Đại Bàn xảy ra vấn đề!

– Tiểu Thuần, nhanh đi cứu Trương Đại Bàn!

Ba người vừa mới tới gần động phủ, không chờ động phủ mở cửa, giọng nói lo lắng của bọn họ đã truyền vào bên trong. Bạch Tiểu Thuần nghe xong liền khiếp sợ, lập tức đứng dậy phất tay áo mở cửa động phủ, thân ảnh của hắn lao ra ngoài như cuồng phong.

– Đại sư huynh của ta như thế nào?

Bạch Tiểu Thuần bắt lấy Thần Toán Tử, hô hấp dồn dập hỏi thăm.

Chapter Truyện / Chương 431 – Chủ Nhân, Ngươi Bỏ Qua Cho Ta Đi