Chương 442 – Đỗ Lăng Phỉ Hiện Thân

Chapter Truyện / Chương 442 – Đỗ Lăng Phỉ Hiện Thân

– Ta còn nghe nói người bài danh trước một trăm trên Tinh Không Đạo Cực Bảng bao nhiêu năm qua không ai tiến vào Nguyên Anh, bọn họ vẫn áp chế bản thân, mục tiêu của bọn họ chính là thí luyện săn hồn!

Hứa Bảo Tài mặt mày hớn hở, không ngừng nói tin tức mình biết ra.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần càng nghe càng âm trầm, đến cuối cùng hắn hít vào một hơi khí lạnh, sâu trong nội tâm cảm thấy mâu thuẫn với thí luyện lần này.

– Không thể đi, ta mới không đi!

Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần đã hạ quyết tâm.

– Đúng, còn có một đại sự, Thiếu Chủ ngươi tuyệt đối không thể ngờ được. Trời ạ, lúc trước ta không có nghe được tiếng gió, sau khi thí luyện mở ra mới biết được tin tức.

Hứa Bảo Tài lại nhớ tới cái gì đó, hắn nhanh chóng lên tiếng, trong sắc mặt còn mang theo rung động cùng không thể tưởng tượng nổi.

– Thiếu Chủ, ngươi biết không, Tinh Không Đạo Cực Tông cũng không phải lớn như chúng ta nhìn thấy, tại đây… Chỉ có một phần mà thôi, còn có một bộ phận khác không ở nơi đây.

– Mà là đang ở… Trường Thành!

Hứa Bảo Tài hít vào một hơi khí lạnh, dường như hắn còn rung động với tin tức này rất nhiều.

– Trường Thành?

Bạch Tiểu Thuần sững sờ.

– Vâng, Trường Thành!

Hứa Bảo Tài kích động, hắn nâng hai tay lên quơ quơ thể hiện nó lớn cỡ nào.

– Thông Thiên đông mạch chúng ta và Thông Thiên bắc mạch cách nhau quá xa, cho nên tồn tại một mảng lớn khu vực linh khí Thông Thiên Hà không thể lan tới, khu vực như vậy cách xa Thông Thiên Hà. Càng xâm nhập vào nội địa, linh khí không cách nào bao phủ hết các nơi, cho nên bộ phận này chính là Man Hoang, Tinh Không Đạo Cực Tông tốn cái giá lớn chiếm cứ thổ địa tại nơi đó tu kiến ba tòa thành!

– Tòa thành đầu tiên nằm gần Thông Thiên Hải, chỗ đó linh khí nồng đậm. Mà tòa thành thứ hai nằm sâu trong đại lục, linh khí mỏng manh. Về phần tòa thành thứ ba nằm ở nơi sâu nhất, chỗ đó không có chút linh khí tồn tại.

– Tòa thành trì thứ ba không thể gọi là thành trì, nó được xây dựng vô cùng khổng lồ, là Trường Thành kinh thiên động địa… Đóng quân ở đó là tu sĩ tinh nhuệ nhất của Tinh Không Đạo Cực Tông chúng ta, nghe nói là Thiết Huyết đường.

– Ta còn nghe người ta nói, cũng không phải chỉ có Tinh Không Đạo Cực Tông chúng ta như vậy, tông môn thượng du tứ mạch Thông Thiên Hải cũng đều có Trường Thành như thế.

– Mà bốn Trường Thành kết nối với nhau tạo thành một vòng tròn lớn thủ hộ toàn bộ Thông Thiên Hải, bảo hộ tất cả tông môn.

– Ở bên ngoài Trường Thành mới là Man Hoang chân chính!! Nghe nói thí luyện săn oan hồn lần này, tất cả người tham gia phải ra ngoài Trường Thành vài lần…

Hứa Bảo Tài nói đến đây cũng cảm thấy không đúng. Hắn thăm dò tin tức và tổng kết lại, cho hắn cảm giác trong và ngoài Trường Thành đối lập với nhau.

Vì vậy giọng hắn càng ngày càng nhỏ, sắc mặt từ từ biến hóa, ánh mắt co rút lại.

– Ngươi cũng nhìn ra?

Bạch Tiểu Thuần nhíu mày nhìn qua Hứa Bảo Tài.

– Không… Không thể như thế chứ? Ngoài Trường Thành rất nguy hiểm? Cần tu kiến một tòa Trường Thành chống cự? Hay là ngăn cản oan hồn bên ngoài Trường Thành tiến vào?

Hứa Bảo Tài hít vào một hơi khí lạnh, càng nghĩ càng cảm thấy không đúng. Thân của hắn phát lạnh, đó là cảm giác đáng sợ khi đoán ra chuyện khó tin nào đó, cũng là phản ứng bản năng của thân thể.

Hứa Bảo Tài không dám nghĩ sâu, sau đó thất hồn lạc phách rời đi. Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần cũng đau khổ, loại cảm giác nguy hiểm này càng ngày càng mạnh. Không đợi hắn nghĩ biện pháp gì để có thể không rời đi, pháp lệnh đến từ chưởng tọa Tinh Không Đạo Cực Tông đã thông qua chưởng tọa bốn vực truyền khắp cả tông môn.

– Thí luyện săn oan hồn lần này, đệ tử Tinh Không Đạo Cực Bảng trước một ngàn phải tham dự, trong mười năm phải ra ngoài Trường Thành ít nhất ba lần! Mười năm sau sẽ quay về tông.

Mệnh lệnh này vừa truyền ra, Bạch Tiểu Thuần biết được lại cảm thấy toàn thân không thoải mái.

– Xong cả rồi…

Bạch Tiểu Thuần lại than thở, dù sao nơi này không phải Nghịch Hà Tông, nhất là bản thân hắn tiến vào cầu vồng màu tím, danh tiếng cực mạnh, bị vô số người chú ý cho nên không thể không đi.

– Nhiệm vụ lần này có nguy hiểm rất cao, Tinh Không Đạo Cực Tông xây dựng Trường Thành đề phòng cái gọi là oan hồn, chủ yếu vẫn là phòng bị phản tặc…

Bạch Tiểu Thuần nhíu mày suy tư thật lâu, hắn ra ngoài đi thẳng tới động phủ Trần Mạn Dao.

Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đã đến, Trần Mạn Dao không cảm thấy ngoài ý muốn, nàng vẫn tươi cười mời Bạch Tiểu Thuần tiến vào động phủ. Nàng ngồi đối diện và cười như không cười nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Mạn… Mạn Dao, sao khi vào Tinh Không Đạo Cực Tông ngươi không nói với ta? Lúc trước ngươi đáp ứng ta còn không có làm được.

Bạch Tiểu Thuần nói một tiếng.

Trần Mạn Dao che miệng cười cười. Nàng vốn tuyệt đẹp, hiện tại cười cười càng rung động lòng người.

– Thiếu Chủ không cần lo lắng, cho dù đến Man Hoang, chỉ cần ra ngoài Trường Thành cẩn thận một ít sẽ không có trở ngại. Huống hồ lúc này là có tạo hóa, nói không chừng ngươi có thể đạt được Thiên Nhân Hồn ở đó, nếu ngươi thật lo lắng, gia nhập chúng ta chẳng phải tốt hay sao?

Trần Mạn Dao cười nói.

– Làm gì có nhiều Thiên Nhân Hồn như thế, cho dù là thực sự, nhiều năm như vậy cũng sớm bị người ta thu hết.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, tránh né chủ đề của Trần Mạn Dao, mục đích hắn tới đây là tìm hiểu tin tức.

– Thiếu Chủ có chỗ không biết, Man Hoang đặc thù, vì có Minh Hà tồn tại nên sinh ra rất nhiều oan hồn. Đó là khu vực tích lũy toàn bộ Thiên Nhân Hồn trong cả Thông Thiên thế giới… Trong năm tháng dài dằng dặc, Thiên Nhân Hồn tính gộp lại mặc dù ít hơn nữa cũng sẽ có.

– Tích lũy?

Bạch Tiểu Thuần sững sờ.

– Cụ thể ta cũng không biết, cũng không biết tại sao, nhưng có thể xác định hồn phách người tử vong trên thế giới đều tụ tập ở Man Hoang, tất cả đều tích lũy ở nơi đó.

Trần Mạn Dao nghiêm túc nói ra.

– Trong Man Hoang không có linh khí, sau khi ngươi tới đó tu luyện thế nào?

Đột nhiên Bạch Tiểu Thuần hỏi.

– Mặc dù không có linh khí, nhưng ở đó có oan hồn, săn oan hồn hấp thu tiến tới tu hành!

Trần Mạn Dao trả lời.

Bạch Tiểu Thuần trầm mặc. Nửa ngày sau Trần Mạn Dao lại đưa ra đề nghị Bạch Tiểu Thuần gia nhập bọn họ, lúc này Bạch Tiểu Thuần không có lập tức cự tuyệt, hắn suy nghĩ một lát rồi đứng dậy rời đi.

Đi trong Không Vực cầu vồng, Bạch Tiểu Thuần thở dài. Trực giác nói cho hắn biết, thí luyện săn hồn rất nguy hiểm, nhưng lại không có biện pháp tránh né, cuối cùng chỉ có thể nhận mệnh bay về động phủ.

Trên đường có không ít tu sĩ nhìn thấy hắn, sắc mặt bọn họ sùng kính, nhưng mà Bạch Tiểu Thuần lại không có tâm tư. Hiện tại sắc trời đã tối, Thông Thiên Hải màu vàng phản chiếu ánh mặt trời rất đẹp, Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn rồi thở dài. Suy nghĩ bản thân mình có một Thiên Nhân Hồn, thật sự không được cứ tới Trường Thành tìm nơi nào đó ở mười năm, sau khi trở về lại đổi Thiên Thú Hồn Kết Anh.

Nhưng hắn lại cảm thấy đáng tiếc, lúc xoắn xuýt đã đi tới bên ngoài động phủ, đang muốn đi vào thì đột nhiên hắn dừng bước lại, ngẩng đầu lên, trong mắt tỏa ra hào quang.

Hắn phát hiện ra trong động phủ của mình có… Người!

Bạch Tiểu Thuần vận chuyển tu vi bản thân, nâng tay phải lên điểm một chỉ vào cánh cửa. Tiếng rầm rầm vang lên, cánh cửa mở ra, hắn nhìn thấy sau cánh cửa có thân ảnh một nữ nhân đang đứng quay lưng về phía mình.

Trong nháy mắt nhìn thấy bóng lưng đó, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh, hít thở dồn dập.

– Ngươi…

Khi hắn nói câu này, nữ tử đưa lưng về phía hắn trong động phủ chậm rãi xoay người, lộ ra gương mặt tồn tại trong trí nhớ của Bạch Tiểu Thuần!

– Tiểu Thuần…

Nữ tử lên tiếng, trong mắt còn mang theo hào quang nhu hòa.

– Đỗ Lăng Phỉ!

Bạch Tiểu Thuần hít sâu. Đã từng có lần hắn suy nghĩ lần sau gặp lại Đỗ Lăng Phỉ sẽ như thế nào, nhưng hiện tại hắn phát hiện chính mình lại rung động không như mình suy nghĩ. Đầu óc như bị sét đánh trống rỗng, dường như sâu trong nội tâm hắn rất chờ mong lần gặp lại nhau.

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo thần sắc phức tạp. Trầm mặc một lát hắn nhớ tới thái độ chưởng tọa Không Vực, nhớ tới Phùng Hữu Đức chiếu cố, nhớ tới những hình ảnh lúc mình vừa đi vào Tinh Không Đạo Cực Tông, gặp được một ít chuyện như có quý nhân âm thầm phù trợ. Lúc đó hắn cho rằng là mình suy nghĩ quá nhiều, hiện tại gặp được Đỗ Lăng Phỉ đã hiểu ra nhiều việc.

– Tiểu Thuần, thực xin lỗi…

Đỗ Lăng Phỉ nhẹ giọng nói một câu, trong sắc mặt mang theo phiền muộn.

– Có phải là ngươi trong Huyết Khê Tông không?

Bạch Tiểu Thuần cắt lời Lăng Phỉ, nhìn Đỗ Lăng Phỉ, hỏi ra nghi vấn trong lòng mình.

– Đúng, là ta!

Đỗ Lăng Phỉ trả lời không do dự.

– Vì sao phải làm ám tử, vì sao xuất hiện trong Linh Khê Tông, Huyết Khê Tông, còn ở nơi đây!

Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm vào Đỗ Lăng Phỉ, lại tiếp tục hỏi.

Chapter Truyện / Chương 442 – Đỗ Lăng Phỉ Hiện Thân