Chương 450 – Doanh Tự Quyết

Chapter Truyện / Chương 450 – Doanh Tự Quyết

Thần Toán Tử hít sâu một hơi, Tống Khuyết ở bên cạnh há hốc mồm, cho dù bọn họ nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới Triệu Thiên Kiêu cao cao tại thượng sau khi đi vào gian phòng Bạch Tiểu Thuần, câu nói đầu tiên lại bá đạo như vậy.

Chẳng những hai người bọn họ sửng sốt, hai tùy tùng của Triệu Thiên Kiêu cũng ngạc nhiên.

Nhất là Triệu Thiên Kiêu đưa ra thù lao là Thiên Thú Hồn, lập tức làm nội tâm bọn họ đập mạnh, một phần Thiên Thú Hồn có thể đổi một viên Nguyên Anh Đan trong tông môn, giá trị vô cùng to lớn.

Vào lúc bốn người ngạc nhiên, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi tại chỗ, hắn từ đầu đến cuối đều không có đứng dậy, hiện tại hắn nhíu mày, sắc mặt không vui.

– Triệu sư huynh, Bạch Tiểu Thuần ta vừa gặp ngươi đã quen thân, ta thấy ngươi thành tâm thành ý hỏi cho nên mới đồng ý giúp ngươi, nhưng ngươi lại đưa ra thù lao, ngươi cho rằng Bạch Tiểu Thuần ta sẽ coi trọng phần thù lao này sao?

Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, dường như rất tức giận, hắn phất tay áo tiễn khách.

– Thiên Thú Hồn… Hừ, Bạch Tiểu Thuần ta muốn có sẽ tự mình đạt được, cũng không phải dùng phương thức này để có được nó, Triệu sư huynh, ngươi đi đi, Bạch mỗ không tiễn!

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần âm trầm, giận dỗi mở miệng.

Hắn vừa nói ra lời này đã làm Thần Toán Tử cùng Tống Khuyết ngừng hô hấp, hai tùy tùng sau lưng Triệu Thiên Kiêu càng giật mình không nhỏ, từ trước tới nay bọn họ chưa bao giờ gặp người cùng thế hệ nào nói chuyện với Triệu Thiên Kiêu như vậy, sau khi kịp phản ứng muốn gào lên, Triệu Thiên Kiêu lại ngẩng đầu ngăn cản hai người bọn họ.

Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần thật lâu, trong mắt mang theo vẻ thâm thúy, sau nửa ngày Triệu Thiên Kiêu cười lớn, trên mặt hắn rất ít khi xuất hiện nụ cười, hiện tại Triệu Thiên Kiêu lại cười như chưa từng cười trong đời.

– Là ngu huynh lỗ mãng, sư đệ không nên tức giận.

Nụ cười này mang theo chân thành, trái tim hai tùy tùng sau lưng hắn đập rộn lên, bọn họ đi theo Triệu Thiên Kiêu đã lâu, bọn họ chưa bao giờ thấy Triệu Thiên Kiêu cười cho nên hiện tại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, lúc này càng kiêng kị Bạch Tiểu Thuần hơn.

Bạch Tiểu Thuần cười ‘ha hả’ rồi đứng lên.

– Đại sư huynh, ta cũng không phải là người chơi thủ đoạn để tăng giá lên, ta giúp ngươi không cần thù lao gì cả, nếu như nói thù lao, như vậy đó chính là tình bằng hữu của chúng ta!

Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình nói những lời này rất phong cách, nội tâm càng đắc ý.

Thần Toán Tử và Tống Khuyết nhìn nhau, Triệu Thiên Kiêu cũng sững sờ nhìn Bạch Tiểu Thuần một lúc, trong nụ cười còn mang theo chân thành, hắn lắc đầu sau đó ngồi trước mặt Bạch Tiểu Thuần.

– Ta thích Trần Nguyệt San, Tiểu Thuần, ngươi nói ta nên làm thế nào?

Bạch Tiểu Thuần cũng ngồi xuống, hắn lấy linh nhưỡng ra, Thần Toán Tử cơ linh tiến lên rót rượu cho hai người, Bạch Tiểu Thuần cầm lấy chén rượu uống một ngụm, trong mắt mang theo ý xuất trần.

Triệu Thiên Kiêu không có thúc giục, hắn cũng cầm chén rượu lên uống một ngụm, chờ đợi Bạch Tiểu Thuần trả lời.

Sau nửa ngày, trong đầu Bạch Tiểu Thuần sửa sang lại mạch suy nghĩ của mình, sắc mặt dần dần biến thành phong khinh vân đạm, thần thái không khác gì cao nhân đắc đạo, hắn lên tiếng.

– Tình yêu trên thế gian thiên biến vạn hóa, đủ loại hoàn cảnh dây dưa không rõ, có rất ít người có thể nói rõ ràng, trong đó cũng có quá nhiều việc liên quan, có tính cách, có làm việc, có địa vị, có quan hệ và nhiều việc lặt vặt khác.

– Ngươi ưa thích một người nhìn như đơn giản, làm thế nào để nàng thích ngươi mới là một môn học vấn.

Bạch Tiểu Thuần đặt chén rượu xuống, ung dung nói ra.

– Bạch Tiểu Thuần ta mới vừa vào Tu Chân giới đã gặp phải tình kiếp, rồi sau đó tung hoành tình trường mấy chục năm, thu hoạch ba vạn bảy ngàn chín trăm tám mươi mốt phong thư tình, cự tuyệt mấy vạn nữ tử cầu ái, bỏ qua vô số tình hoan, lại nhìn hồng phấn khô lâu, cho đến hôm nay không nói nhìn thấu tình yêu trên thế gian, hoặc nhiều hoặc ít cũng có một ít cảm khái và tâm đắc.

Bạch Tiểu Thuần đưa tay nâng cằm, giọng nói phiêu hốt bất định giống như lâm vào suy nghĩ đặc biệt nào đó.

Thần Toán Tử mở to mắt, Tống Khuyết lại che giấu khinh thường, hai người này nhìn nhau, đều cảm thấy Bạch Tiểu Thuần nói những lời này chỉ để khoe khoang, nội tâm rất khinh bỉ.

Triệu Thiên Kiêu ho khan một tiếng, đang muốn nói cái gì đó, bỗng nhiên Bạch Tiểu Thuần nhìn thẳng, trong mắt bắn ra tinh quang sáng ngời nhìn vào mắt Triệu Thiên Kiêu.

– Những lời kế tiếp ta muốn nói chính là bí mật bất truyền mà Bạch Tiểu Thuần ta tổng kết suốt nửa đời, phàm là người nắm giữ có thể làm thiên địa thất sắc, phong vân đảo ngược, nếu rơi vào trong tay kẻ tâm thuật bất chính, nhất định sẽ làm vô số nữ tử lâm vào bi kịch, thậm chí sinh linh đồ thán… Cho nên, các ngươi phải nhớ kỹ không thể truyền ra bên ngoài.

– Tình trường là chiến trường, phải thắng trên chiến trường, phải thắng trong tình trường.

– Cho nên Bạch Tiểu Thuần ta mang bí mật nửa đời người ngưng tụ vào một chữ, chữ này chính là ‘Thắng’!

Giọng nói Bạch Tiểu Thuần tăng cao hơn.

– Thắng, chính là vong khẩu nguyệt bối phàm!

– ‘Vong’ đại biểu phải có ý thứ nguy cơ vào mọi hoàn cảnh, ‘Khẩu’ đại biểu ngươi phải có năng lực nói chuyện thật tốt, ‘Nguyệt’ đại biểu thiên thời, ‘Bối’ đại biểu cho thân phận của ngươi, ‘Phàm’ đại biểu ngươi có nội tâm bình tĩnh, như vậy ngươi mới có thể thành công.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra những lời này làm sắc mặt Triệu Thiên Kiêu thay đổi.

Chẳng những hắn như thế, sắc mặt Thần Toán Tử cũng biến hóa, đầu óc Tống Khuyết cũng phải tập trung để suy nghĩ, hai tùy tùng của Triệu Thiên Kiêu có cảm giác như hiểu ra.

Cả đời này của bọn họ chưa từng nghe qua ngôn luận nào như thế, hơn nữa càng nghĩ sâu càng cảm thấy nó… Có đạo lý!

– Đây chính là bí mật bất truyền của tình thánh Bạch Tiểu Thuần ta tổng kết ra… Doanh Tự Quyết!

Bạch Tiểu Thuần vỗ vào mặt đất một cái, tiếng vỗ vào mặt đất này làm mọi người bừng tỉnh.

Thần Toán Tử đang suy nghĩ về Doanh Tự Quyết, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần đã thay đổi rất nhiều.

Tống Khuyết ngây ngốc, hắn không cách nào tưởng tượng nổi, loại người như Bạch Tiểu Thuần có thể tổng kết ra những thứ cao siêu thế này.

Triệu Thiên Kiêu cũng khôi phục tâm tình bình tĩnh, nhìn thẳng vào Bạch Tiểu Thuần, hiện tại hắn đã thật sự tin phục rồi cũng tôn sùng Bạch Tiểu Thuần như thần nhân, mặc dù Doanh Tự Quyết ngắn nhưng không khác gì sấm sét trong trời đêm, nó chính là tia sáng hi vọng trong bóng tối.

– Người có thể quy nạp thiên địa tình trường biến ảo khôn lường vào một chữ… Công lực của người này… Sâu bao nhiêu?

Triệu Thiên Kiêu hít sâu một hơi, hắn vội vàng đứng dậy cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần thản nhiên, không biết hắn lấy từ chỗ nào xuất ra một cây quạt, hắn chậm rãi quạt nhẹ, trên mặt giống như cười mà không phải cười, dường như tất cả đều nằm trong tay hắn.

Trên thực tế Doanh Tự Quyết cũng không phải do Bạch Tiểu Thuần tự mình nghĩ ra, trong đó Dạ Táng giả có tác dụng phụ trợ thật lớn, dù sao Dạ Táng giả năm đó có vô số tình sử khắp Huyết Khê Tông… Tuy mỗi một đoạn đều là huyết lệ nhưng cũng phải thừa nhận Dạ Táng giả này có thủ đoạn độc đáo, đổi thành những người khác sẽ không thành công nhiều lần như vậy.

– Đây chỉ là quy tắc chung mà thôi, nói cho các ngươi biết Doanh Tự Quyết chỉ để các ngươi hiểu ra, tình trường như chiến trường!

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, trong mắt lộ ra vẻ sâu xa, dường như đang nhớ lại, nói chuyện rất ung dung.

– Hiện tại ta sẽ giải thích cặn kẽ với các ngươi tinh túy trong Doanh Tự Quyết!

– Vong khẩu nguyệt bối phàm, điều thứ nhất chính là chữ ‘Vong’, nó đại biểu ngươi phải có ý thức nguy cơ thật lớn, phải tùy thời lưu giữ cảm giác nguy cơ trong lòng, lúc nào cũng dùng nó nhắc nhở chính mình.

– Dù sao Trần sư tỷ thiên sinh lệ chất, tư chất tuyệt hảo, tương mạo tuyệt luân, loại nữ tử này, ngươi đừng nhìn hiện tại nàng còn không có đạo lữ, ngươi nhất định biết rõ cả Tinh Không Đạo Cực Tông có không biết bao nhiêu người âm thầm yêu thích nàng.

– Không nói xa, chỉ trên chiếc thuyền này có quá người thích nàng, nếu ngươi không có cảm giác nguy cơ sẽ thất bại!

Bạch Tiểu Thuần nhìn qua Triệu Thiên Kiêu, hắn nói như đánh đòn cảnh cáo, Triệu Thiên Kiêu vừa có cảm giác hiểu ra lập tức chấn động toàn thân, hắn thật sự rất thích Trần Nguyệt San, bởi vì tính cách cho nên hắn không biết nên biểu đạt như thế nào, lại càng không biết nên theo đuổi ra sao, rơi vào đường cùng, lại bắt gặp Bạch Tiểu Thuần lúc nào cũng có nữ tử tuyệt diễm đi cùng, cho nên mới có chuyện đi gặp Bạch Tiểu Thuần ba ngày trước.

Bị thư tình của Bạch Tiểu Thuần làm rung động, vừa rồi lại bị Doanh Tự Quyết rung chuyển, bây giờ hắn càng tin vào Bạch Tiểu Thuần, nghe những lời này liền vội vàng.

– Ta nên làm cái gì bây giờ?

Triệu Thiên Kiêu vội vàng hỏi.

– Đừng nóng vội, ta chưa nói xong, ngươi phải có cảm giác nguy cơ, cảm giác này nhớ rõ không nên lộ ra ngoài, ngươi phải đặt nó trong lòng, cho nên ngươi phải nhận rõ tình thế, thời gian của ngươi… Không nhiều lắm!

Bạch Tiểu Thuần nói lời thấm thía, hắn nhìn Triệu Thiên Kiêu thật sâu.

Triệu Thiên Kiêu cố gắng ép mình bình tĩnh.

Khi Triệu Thiên Kiêu đã bình tĩnh, trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ tán thưởng, lại tiếp tục lên tiếng.

– Tiếp theo, ngươi nói ngươi đã ưa thích Trần sư tỷ, ta không cần hỏi đã biết rõ, ngươi nhất định chưa từng nói cho nàng biết, cũng không áp dụng hành động, vậy là không được, không vội thổ lộ, ngươi phải giao tiếp với nàng nhiều hơn, nói chuyện nhất định phải khôi hài, đây là trọng yếu nhất, tuy nhiên ngươi yên tâm, ta sẽ dạy ngươi nói như thế nào, đây chính là ‘Khẩu’

Chapter Truyện / Chương 450 – Doanh Tự Quyết