Chương 453 – Tiểu Thuần, Ta Nghe Ngươi

Chapter Truyện / Chương 453 – Tiểu Thuần, Ta Nghe Ngươi

Triệu Thiên Kiêu vừa ra khỏi phòng, cửa phòng Trần Nguyệt San cũng mở ra, Trần Nguyệt San mặc trang phục giống ngày hôm qua, thần sắc lười biếng đi trong hành lang.

Lúc nàng đi ra ngoài liền vô ý thức ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy… Triệu Thiên Kiêu.

Quần áo Triệu Thiên Kiêu hôm nay không phải màu đỏ nhạt, đã đổi thành màu trắng, trên đầu đội mũ thư sinh, ngay cả khí chất cũng khác ngày hôm qua.

Khí chất phong độ nho nhã đầy học thức, một thân chính khí ngút trời, trên mặt còn nở nụ cười ấm áp hơi cứng ngắc, dù nhìn thế nào cũng ôn hòa hơn hôm qua rất nhiều.

Đáng chú ý nhất chính là đôi mắt Triệu Thiên Kiêu đầy thâm tình, không cần Bạch Tiểu Thuần dạy, Triệu Thiên Kiêu đã thể hiện xuất sắc ngoài dự kiến.

Hắn đứng bên ngoài cửa phòng, bộ dáng giống như thư sinh đang chuẩn bị ra khỏi nhà đi dự thi, Trần Nguyệt San nhìn sang, ánh mắt hai người chạm nhau.

Trần Nguyệt San ngây người, nàng vô ý thức lui ra sau vài bước, cố tình muốn đi tiếp nhưng vì cảm thấy quái lạ cho nên quay người trở vào phóng và đóng cửa lại.

Triệu Thiên Kiêu cố gắng khống chế hô hấp dồn dập, hắn không còn cảm thấy kinh hoàng như ngày hôm qua, đáy lòng nói thầm mình phải kiên trì, hắn hít sâu một hơi và quay về phòng.

– Không thích đại quan nhân, cũng không thích thư sinh, Tiểu Thuần nói đúng, ta phải thay đổi.

Sáng sớm ngày thứ ba, lúc Trần Nguyệt San vừa ra khỏi phòng lại cố ý nhìn sang phòng Triệu Thiên Kiêu, nàng phát hiện hắn cũng đi ra ngoài…

Lần này nàng phát hiện Triệu Thiên Kiêu mặc khôi giáp toàn thân, lưng mang đại kiếm, trên người sinh ra sát khí đằng đằng, hình tượng giống tướng quân anh hùng cái thế.

Trần Nguyệt San ngạc nhiên như phát hiện sinh vật lạ, hiện tại nàng không còn mê mang như hai ngày trước, lần này vô cùng hiếu kỳ muốn lên tiếng hỏi thăm Triệu Thiên Kiêu. Do nội tâm Trần Nguyệt San cảm thấy quái lạ nên không nói và quay về phòng.

– Triệu sư huynh cố gắng lên, ngươi sắp thành công rồi, ngươi không thấy sư tỷ quên đi lên bong thuyền hay sao? Điều này chứng tỏ ngươi đã thành công hấp dẫn lực chú ý của nàng.

Bạch Tiểu Thuần kích động truyền âm.

Triệu Thiên Kiêu cũng cao hứng, hắn phát hiện ánh mắt Trần Nguyệt San nhìn mình đã khác trước, nội tâm hưng phấn và tin phục Bạch Tiểu Thuần nhiều hơn, vì vậy hắn càng tích cực thay đổi trang phục.

Ngày thứ tư, Trần Nguyệt San hơi chần chờ nhưng cuối cùng vẫn dựa theo thói quen rời khỏi phòng như mấy ngày hôm trước, nội tâm nàng hiếu kỳ xem Triệu Thiên Kiêu đang nổi điên làm gì.

Sau khi bước ra khỏi phòng đã bắt gặp Triệu Thiên Kiêu mặc trang phục đẹp mắt, hắn đã biến thành phú hào giàu sang.

Trên người đeo vô số linh châu bảo bối, hai bàn tay mang ba mươi nhẫn trữ vật, thậm chí trên hai cánh tay đeo ba vòng tay trữ vật…

Sắc mặt ngạo khí tận trời, bộ dáng ta là phú hào đệ nhất thiên hạ, Trần Nguyệt San trợn mắt, nàng cảm thấy Triệu Thiên Kiêu đã bị bệnh.

Trần Nguyệt San nhìn một lúc liền quay về phòng, nàng đứng sau cánh cửa hồi tưởng sự kiện mấy ngày hôm trước, trái tim đập rộn ràng.

– Tiểu Thuần, kết thúc đi, Nguyệt San sư muội không phải nữ tử thô tục, có lẽ… Ta… Ta không mặc đâu…

Triệu Thiên Kiêu uể oải, hắn bực bội đi lại trong phòng.

– Bình tĩnh, chúng ta đang dùng chiêu lạt mềm buộc chặt, ngươi mặc trang phục này mới tạo ra hiệu ứng rung động vào ngày mai, yên tâm, ta đã suy nghĩ giúp thay ngươi rồi, sáng mai mới là đòn sát thủ của chúng ta!

Bạch Tiểu Thuần trả lời rất nghiêm túc.

– Đòn sát thủ?

Thân thể Trần Thiên Kiêu cứng ngắt, hắn hít thở dồn dập khi nhìn gương đồng, đôi mắt tỏa sáng.

– Đúng thế, trải qua quan sát mấy ngày hôm nay, từ kinh nghiệm tung hoành tình trường mấy chục năm của mình, tình thánh Bạch Tiểu Thuần ta đã nhìn thấu tâm tư của Nguyệt San sư tỷ!

Bạch Tiểu Thuần cười ‘ha ha’ nhưng nội tâm của hắn lại yếu ớt, cảm thấy kế hoạch lần này có kết quả hơi khác so với suy nghĩ của mình.

Dựa theo suy nghĩ của hắn, có lẽ bốn ngày qua sẽ được Trần Nguyệt San ưa thích, cho dù không như vậy, Trần Nguyệt San cũng nhìn ra mánh khóe.

– Dường như nàng ưa thích nhưng cũng không thích…

Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt một lát, hắn có ý định tung tuyệt chiêu.

Một đêm trôi qua, tối nay Triệu Thiên Kiêu đứng ngồi không yên, thật khó khăn mới chờ được bình minh xuất hiện, trái tim hắn không ngừng đập mạnh, hắn đang đợi tín hiệu để ra khỏi phòng.

Khi đã đứng ngoài hành lang, Triệu Thiên Kiêu hạ quyết tâm thật lớn, hắn… Cởi quần áo.

Từng món quần áo nhanh chóng rời khỏi thân thể, hắn cởi hơn phân nửa và để lộ thân hình cường tráng của mình, lại dùng một ít dầu Bạch Tiểu Thuần đưa cho thoa đều lên thân thể… Dáng người cương tráng nổi bật theo màu đan dược, dường như trong thân thể này ẩn chứa lực lượng kinh người, tùy thời sẽ bộc phát tiêu diệt tất cả đối thủ.

Nhất là Bạch Tiểu Thuần đã nghĩ ra… Đòn sát thủ!

Đầu óc Triệu Thiên Kiêu đang mê muội, nếu không hắn sẽ không làm như vậy, nhưng đã tới bước này, hắn không thể quay đầu lại, chỉ có thể cắn răng kiên trì và đặt hi vọng lên người Bạch Tiểu Thuần.

Thậm chí còn làm tư thế do Bạch Tiểu Thuần chỉ dạy…

Không bao lâu, cửa phòng Trần Nguyệt San mở ra, nàng mở hé một ít đủ quan sát bên ngoài, nàng hạ quyết tâm thật lớn mới mở cửa phòng, sau đó Trần Nguyệt San ló đầu nhìn sang cửa phòng Triệu Thiên Kiêu, khi thấy Triệu Thiên Kiêu ở trần nhìn mình, còn bày ra các tư thế khác người, đầu óc Trần Nguyệt San mê muội, nàng bị hắn dọa sợ.

– Triệu… Triệu… Sư huynh… Ngươi… Ngươi đang làm gì thế?

Trải qua mấy ngày bị Triệu Thiên Kiêu tàn phá tâm thần, rốt cuộc Trần Nguyệt San dùng ánh mắt mê mang nhìn hắn, nàng cố lấy hết dũng khí hỏi thăm.

Chỉ một câu hỏi thăm đủ làm Triệu Thiên Kiêu kích động suýt nữa không khống chế nổi mình, may mắn hắn nhớ phải bình tĩnh và ổn trọng, dựa theo yêu cầu của Bạch Tiểu Thuần là không nói gì, sau khi bảo trì tư thế một thời gian liền nghiêng đầu nhìn Trần Nguyệt San đắm đuối.

Ánh mắt nóng bỏng đã tiếp thêm động lực tăng tốc trái tim Trần Nguyệt San đập rộn ràng, chẳng biết tại sao gò má nàng ửng hồng, giống như vừa trải qua khủng hoảng thật lớn, vội vàng đóng cửa phòng.

Triệu Thiên Kiêu phát hiện Trần Nguyệt San đỏ mặt liền kích động không kiềm chế được.

– Tiểu Thuần, ta thành công, ha ha, ngươi thấy không, nàng không chỉ hơi thăm ta, còn nhìn ta vài lần và xấu hổ đỏ mặt.

– Như vậy mới đúng, từ biểu hiện của nàng có thể kết luận Nguyệt San sư tỷ thích bộ dáng khôi ngôi của ngươi.

Bạch Tiểu Thuần vỗ đùi trong phòng, nội tâm vô cùng phấn chấn, hắn cảm giác mình thao tác đã có tiến triển lớn.

– Ta cũng không ngờ Nguyệt San sư muội lại ưa thích bộ dáng của mình hiện tại.

Triệu Thiên Kiêu kích động vui vẻ, hắn đi tới đi lui trong phòng, ánh mắt sáng ngời.

– Tiểu Thuần thật lợi hại, ha ha…

Triệu Thiên Kiêu vô cùng cao hứng.

– Đúng thế, tình thánh Bạch Tiểu Thuần như ta mà ra tay là phải thành công!

Bạch Tiểu Thuần đắc ý ra mặt, hắn lại giả vờ ho khan và nói tiếp:

– Ngươi đừng cao hứng quá sớm, đây chỉ là bước đầu mà thôi, hiện tại ngươi đã thành công tạo sự chú ý với Nguyệt San sư tỷ, chúng ta phải đào móc sâu hơn mới được, ngươi phải hấp dẫn nàng, phải in dấu ấn sâu đậm trong tim nàng!

Bạch Tiểu Thuần nói đến đây sắc mặt hơi sợ sệt.

– Ngươi bảo ta nên làm gì?

Triệu Thiên Kiêu gật đầu, sắc mặt ngưng trọng, hắn vô cùng bội phục Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần xoa xoa mi tâm, hắn ngồi suy nghĩ trong lòng, qua một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, ánh mắt sinh ra hào quang sáng ngời.

– Triệu sư huynh, làm thế này… Như vậy… Việc này không nên kéo dài quá lâu, ngày mai…

– Phải biết Nguyệt San sư tỷ đã vài ngày không lên bong thuyền, ngày mai ngươi không nên xuất hiện ở cửa phòng, ta đoán nàng sẽ đi lên bong thuyền, sau đó chúng ta đứng sẵn ở đó, tìm một nơi nhiều sóng nhất…

– Ngươi nhất định phải mặc một bộ quần áo đơn bạc, vào lúc Nguyệt San sư tỷ xuất hiện cũng là lúc sóng biển Thông Thiên Hải vỗ lên người của ngươi… Quần áo ướt đẫm lộ ra thân thể cường tráng… Khi đó hình dáng của ngươi sẽ in sâu vào tâm thần Nguyệt San sư tỷ!

Bạch Tiểu Thuần nói rất nghiêm túc, ba người Thần Toán Tử và Tống Khuyết cùng Trần Mạn Dao dùng ánh mắt cổ quái quan sát Bạch Tiểu Thuần và Triệu Thiên Kiêu.

Triệu Thiên Kiêu im lặng một lát sau đó lên tiếng:

– Tiểu Thuần, ta nghe ngươi!

Chapter Truyện / Chương 453 – Tiểu Thuần, Ta Nghe Ngươi