Chương 486 – Toàn Thế Giới Truy Nã Bạch Tiểu Thuần

Chapter Truyện / Chương 486 – Toàn Thế Giới Truy Nã Bạch Tiểu Thuần

Triệu Long mở to mắt nhìn, Lưu Lệ ngạc nhiên không nhỏ, những người khác kinh ngạc quan sát Bạch Tiểu Thuần.

– Phát Tình Đan?

Bạch Lân cũng sững sờ, không chờ bọn họ hỏi tiếp, Bạch Tiểu Thuần phất tay áo mang theo tám lò đan ngoài sân, hắn vận dụng Bất Tử Cân trên hai chân lao về phía tường thành.

– Đám hung thú đáng chết, Bạch Tiểu Thuần ta đến đây!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa ra hào quang cực mạnh, hô hấp dồn dập nhưng không loạn, tốc độ nhanh chóng tiến tới gần tường thành.

Ánh mắt Bạch Lân kinh nghi bất định, hắn lập tức đuổi theo, về phần đám người Triệu Long chỉ hơi chần chờ cũng bay đi, bọn họ muốn biết hiệu quả đan dược làm Bạch Tiểu Thuần điên cuồng là như thế nào.

Bạch Tiểu Thuần tới gần tường thành, hắn nhảy lên tường thành và hét lớn, trực tiếp ném bảy, tám lò đan ra bên ngoài tường thành.

Bên ngoài tường thành, đám thổ dân Man Hoang đang dẫn theo oan hồn tấn công, mấy ngày trước lò đan mất đi hiệu lực, oan hồn đã bình tĩnh trở lại, bởi vì không có uy hiếp cho nên các luyện hồn sư dễ dàng khống chế, bọn họ cũng đặc tinh lực vào oan hồn đặc thù, chiến tranh bắt đầu tiến vào giai đoạn cao trào.

Mỗi ngày đều có tiếng nổ vang liên tiếp, có đám oan hồn phụ trợ, nhân số thổ dân giảm bớt rất nhiều, trái lại… Áp lực năm đại quân đoàn tăng mạnh.

Lúc này nhìn thấy bảy, tám lò đan bay ra, toàn thân lò đan đỏ rực cực kỳ kinh người, dường như chỉ cần dược lực bên trong nổ tung sẽ tạo thành lực phá hoại kinh thiên động địa.

Nhìn thấy bảy, tám lò đan bay ra ngoài, đám thổ dân vô ý thức khẩn trương nhưng không kinh hoàng, bọn họ đều nhìn lò đan bay xuống, trong hoang nguyên cách chiến trường không xa, lão giả áo đen đang ngồi trên tế đàn và đám luyện hồn sư, các đại tù trưởng bộ lạc đều nhìn thấy lò đan xuyên thấu qua màn nước.

– Kiềm lư kỹ cùng, chiêu này đã vô dụng!

Lão giả áo đen lên tiếng, thần sắc lạnh lùng, hắn nâng tay phải bấm niệm pháp quyết điểm vào màn nước, màn nước vặn vẹo một lúc, cùng lúc đó đám hung thú trên chiến trường gào thét.

Những hung thú viên cầu bành trướng thật nhanh, trong mắt mang theo khinh thường và há to miệng hấp mạnh.

Không chờ những lò đan rơi xuống đất và nổ tung, những con hung thú viên cầu bay lên tranh đoạt với nhau, những lò đan lập tức bị chúng nuốt sạch.

Những con hung thú không cướp đoạt lò đan liền bất mãn gào thét.

Lão giả áo đen trên hoang nguyên mỉm cười khi nhìn thấy cảnh này, trong mắt còn mang theo thần thái khinh thị, cùng lúc đó lò đan bị nuốt lặp lại.

Bạch Lân trầm mặc, tu sĩ năm đại quân đoàn thầm than.

Chỉ có Bạch Tiểu Thuần cười lạnh nhìn đám hung thú nuốt lò đan, trong mắt còn xuất hiện một tia hung ác.

– Ăn đi, các ngươi ăn nhiều mới tốt.

Đúng lúc này tiếng nổ trong bụng hung thú truyền ra ngoài, bụng của chúng bành trướng thật nhanh, ngay sau đó tất cả khôi phục như bình thường.

Thậm chí đám hung thú còn gầm lên uy hiếp tường thành, lúc này mới lắc lắc lui ra phía sau, ngay sau đó có rất nhiều thổ dân lao tới thủ hộ cho chúng, đám thổ dân còn không ngừng mỉa mai cười nhạo Trường Thành.

– Chỉ có chút bản sự này hay sao, chiêu này không còn tác dụng đâu.

– Đám yếu ớt trên tường thành kia, các ngươi còn thủ đoạn khác hay không, chỉ có mấy lò đan còn chưa đủ cho hung thú của chúng ta ăn.

– Ngu dốt đến cực điểm, trước kia không có hiệu quả, hiện tại cũng dám ném ra.

Tiếng cười chói tai lọt vào tai tu sĩ năm đại quân đoàn, bọn họ cắn răng nhẫn nhịn, nếu không có lệnh của Thiên Nhân, năm đại quân đoàn chỉ có thể cố thủ, không thể giết ra bên ngoài.

Bạch Lân thở dài, hắn xuất hiện bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, muốn lên tiếng an ủi hắn.

– Bọn chúng không cười được lâu đâu, một khi ta tức giận, chính ta cũng phải sợ ta.

Bạch Tiểu Thuần nheo mắt nói nhỏ, Bạch Lân nghe xong cũng giật mình, không chờ hắn lên tiếng, đột nhiên mấy con hung thú vừa ăn lò đan dừng lại, chúng không đi tiếp.

Bảy, tám con hung thú sinh ra biến hóa, đôi mắt chúng nhanh chóng biến thành màu đỏ, thân thể run rẩy không thể khống ché, trong miệng phun ra sương mù màu hồng, thậm chí toàn thân chúng cũng biến thành màu hồng.

Hô hấp của chúng ồ ồ và không ngừng kêu gào quái dị, đám thổ dân Man Hoang ngạc nhiên khó hiểu, bảy, tám con hung thú ăn lò đan giãy thoát ra khỏi đám người thụ hộ, chúng phát cuồng tiến vào trong đám người.

Thậm chí có hai con đỏ mắt lao về phía đồng loại, các cự nhân hay hung thú ngăn cản đường chúng đều phát cuồng theo.

Phát tình!!

Bởi vì tình đan nổ tung trong cơ thể hung thú, khí lưu không thể phát tán ra ngoài là do bị luyện hóa ba lần, uy lực to lớn không thể hình dung.

Mặc kệ đám hung thú này là đực hay cái, chúng đều bị dục hỏa đốt người, triệt để phát tình, nếu chỉ như thế cũng bỏ đi, miệng chúng không ngừng phun ra sương mù màu hồng, những nơi sương mù đi qua chỉ có oan hồn không bị ảnh hưởng, các cự nhân và hung thú đều trúng chiêu.

Chỉ cần bọn họ hít vài hơi đã đỏ mặt, ánh mắt mờ mịt và đỏ rực, kế tiếp lại rống to xông vào đám người…

Ngay sau đó cuộc chiến bên ngoài Trường Thành biến thành cảnh tượng quái lạ.

Có tiếng kêu thê lương thảm thiết, còn có từng tiếng… Gào rút kinh dị, cả chiến trường cải biến triệt để, đã không còn là chiến trường, chỉ còn lại một đống hỗn loạn mà thôi.

Có hiệu quả kinh người như thế cũng có nguyên nhân, bởi vì bên trong Phát Tình Đan bị Bạch Tiểu Thuần thêm đan phương Trí Huyễn Đan vào, thậm chí một ít tài liệu chủ yếu bị hắn dùng trả giá lớn luyện linh, cho nên đan dược mới có hiệu quả kinh khủng như vậy.

Tu sĩ năm đại quân đoàn đứng trên tường thành rung động rất mạnh, tâm thần nổ vang, bọn họ hoảng sợ không nói thành lời, mọi người không dám tin vào mắt mình đang thấy, tâm thần sinh ra sóng gió ngập trời.

– Là… Là…

– Bọn chúng… Đáng chết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

– Đây… Đây là đan dược gì? Trời ơi!

Vô số tiếng chửi bới trách móc từ miệng tu sĩ năm quân đoàn vang lên, cho dù là binh sĩ bình thường hay Thập phu trưởng, Bách phu trưởng, thậm chí Thiên phu trưởng và Vạn phu trưởng cũng không dám tin, đầu óc bọn họ mất tỉnh táo.

Bạch Lân cũng ngẩn ngơ không nói nên lời.

Thậm chí Chân Linh trên tháp cao cũng tỏa sáng, lão giả ba mắt Trần Hạ Sơn xuất hiện, với thân phận Thiên Nhân tôn sư của hắn, tại lúc nhìn thấy tình cảnh chiến trường cũng nói không nên lời, hắn dùng ánh mắt cổ quái nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Nơi này còn là Trường Thành sao?

Đầu óc mọi người vẫn mờ mịt, cùng lúc đó Bạch Tiểu Thuần là người sáng tạo ra tràng diện trước mặt nhìn không chớp mắt, cái tên của hắn khắc sâu trong đầu mọi người.

– Cuộc đời này, quyết không thể trêu chọc Bạch Tiểu Thuần!

Vô số người hít vào một hơi khí lạnh, trên chiến trường chỉ toàn hình ảnh khó coi, cho dù là lão giả áo đen trên tế đàn và đám luyện hồn sư, đại tù trưởng cũng nhìn thấy.

Trong ngoài tế đàn yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều nhìn vào màn nước, không ai lên tiếng, cũng không có tiếng hít thở, phải qua rất lâu mới có người thở dài, tiếng hít thở càng ngày càng dồn dập, càng ngày càng nặng, đến cuối cùng cả người run rẩy không kiềm chế được.

Qua nửa ngày trong tế đàn có tiếng gào thét tức giận khủng khiếp vang lên.

– Bạch Tiểu Thuần!!

– Man Hoang chúng ta thề không đội trời chung với ngươi!

– Trời đánh Bạch Tiểu Thuần, ngươi ngươi ngươi… Ngươi chết không yên lành.

– Truy nã! Truy nã Bạch Tiểu Thuần toàn thế giới, người này nhất định phải chết!! Nếu hắn không chết chính là sỉ nhục lớn nhất Man Hoang.

Chapter Truyện / Chương 486 – Toàn Thế Giới Truy Nã Bạch Tiểu Thuần