Chương 496 – Ta… Ta Quen Thủ Lĩnh Các Ngươi

Chapter Truyện / Chương 496 – Ta… Ta Quen Thủ Lĩnh Các Ngươi

– Không muốn!

Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết, thân thể bị hấp lực khủng khiếp kéo bay ra khỏi tường thành, sau khi bay lên giữa không trung cũng không có thứ gì túm lại, hắn bẩy khỏi trận pháp.

Trong đầu Bạch Tiểu Thuần sinh ra cảm giác nguy cơ, sắc mặt hắn tái nhợt và không ngừng kêu cứu.

Hắn trơ mắt nhìn xung quanh mình có không ít tu sĩ năm đại quân đoàn bay đi, bọn họ cũng bị lực hút kéo bay về phía cái miệng khổng lồ.

Thậm chí đã có không ít tu sĩ đã bay về phía cái miệng, bị cắn nuốt và huyết nhục mơ hồ rơi tung tóe, trong miệng không ngừng có người la hét và kêu cứu, cả chiến trường rung động, bên Trường Thành tổn thất không nhỏ!

Cái miệng như quỷ đói, hấp lực mạnh hơn trước, thiên hôn địa ám, phong vân cuồn cuộn, tất cả tu sĩ bị lực hút kéo đi đều dùng mọi thủ đoạn ngăn cản.

Có thi triển bí thuật, có sử dụng trọng bảo, có một ít phối hợp với nhau dùng tất cả đòn sát thủ và thủ đoạn ẩn giấu của mình.

Có thành công, có thất bại, về phần Bạch Tiểu Thuần sợ tới mức sắp hồn phi phách tán, vào thời điểm nguy cơ mãnh liệt hắn không chờ chết.

– Ta không muốn chết!

Bạch Tiểu Thuần run rẩy la hét thật lớn, Thông Thiên Pháp Nhãn xuất hiện trên mi tâm, lúc con mắt mở ra linh lực chấn động thật mạnh bộc phát, theo linh lực hình thành cấm chế định trụ thân thể hắn.

Tác dụng không lớn lắm, hắn vẫn bị kéo đi, sau khi bay qua đỉnh đầu không ít thổ dân, hắn phát hiện mình cách cái miệng quỷ đói không xa, Bạch Tiểu Thuần sợ hãi gần chết.

Đôi mắt hắn đỏ thẫm, hai tay bấm niệm pháp quyết vỗ vào ngực mình, trong mắt đầy tơ máu sau đó gào lớn như người bệnh tâm thần.

– Nhân Sơn Quyết!

Trong lúc hắn gào thét, toàn thân Bạch Tiểu Thuần bành trướng, thân thể hơi mơ hồ và vô số đất đá xuất hiện khó hiểu, cho dù hắn sử dụng Nhân Sơn Quyết cũng bị kéo đi hơn trăm trượng mới biến thành người đá thật lớn.!

Người đá lớn trăm trượng, đứng từ xa quan sát không khác gì ngọn núi nỏ, sức nặng thân thể bạo tăng cho nên hấp lực càng nhỏ, Bạch Tiểu Thuần dần dần hạ xuống đất.

Oanh, Bạch Tiểu Thuần hóa thành người đá rơi xuống mặt đất, trải qua trùng kích nhiều lần, người đá vẫn bị kéo ra sau.

Gương mặt người đá không khác gì Bạch Tiểu Thuần, hắn ngửa mặt lên trời gào to, hai tay bấm vào mặt đất, tiếng nổ ầm ầm vang lên, hai tay Bạch Tiểu Thuần đã khảm vào mặt đất.

Hắn vận dụng khí lực toàn thân để ngăn cản lực hút kéo đi, hắn không khác gì cây đinh đóng vào mặt đất, mặc cho lực hút mạnh hơn nữa vẫn không thể hút hắn bay đi.

Cũng may hấp lực không duy trì quá lâu, cả quá trình chỉ diễn ra hơn mười hô hấp, cái khe khổng lồ trên bầu trời dần khép lại, sau khi cái miệng khổng lồ thôn phệ nhiều huyết nhục tu sĩ cũng biến mất, khe hở hình ngũ giác cũng khép lại.

Toàn thân Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hắn hít thở dồn dập, hắn thu nhỏ thân thể thoát khỏi trạng thái Nhân Sơn Quyết, hắn đứng trên mặt đất nhưng trái tim đập rất mạnh, vào lúc cái miệng lớn biến mất hắn mới có cảm giác sống sót sau tai nạn.

Thành công ngăn cản hấp lực từ cái miệng rộng, không chỉ Bạch Tiểu Thuần, cho dù là vài chục vạn tu sĩ năm đại quân đoàn đều có cảm giác như vậy, nhưng tu sĩ quá nhiều, cái miệng có lớn hơn nữa cũng không thể nuốt hết toàn bộ, hơn nữa có không ít người thi triển đòn sát thủ giống Bạch Tiểu Thuần thoát khỏi lực hút.

Mọi người chưa kịp cảm thấy may mắn liền sợ hãi, bởi vì xung quanh bọn họ chính là ánh mắt tham lam của đám thổ dân Man Hoang!

Trên thực tế lúc miệng rộng xuất hiện, đối với Man Hoang mà nói bọn họ không trông chờ cái miệng tiêu diệt tu sĩ Trường Thành, mà là… Mượn nhờ hấp lực kinh người kéo nhiều tu sĩ ra khỏi tường thành.

Chỉ cần những người này vừa ly khai trận pháp phân tán trong đám thổ dân Man Hoang, như vậy sinh tử bọn họ không nằm trong tay mình nữa.

– Nhanh chóng trở lại!

Quân chủ năm đại quân đoàn và cường giả cấp bậc Vạn phu trưởng đang chiến đấu với đám thần hồn luyện hồn sư nên không thể cứu viện, chỉ có thể lo lắng gào thét.

Cùng lúc đó ánh mắt vĩ đại bắn ra nhiều cột sáng vào trong chiến trường, màn sáng trận pháp ý đồ tiến lên phía trước, ý đồ giảm bớt khoảng cách với và bảo hộ tu sĩ vào trong.

Có khoảng cách gần còn có thể lui ra phía sau, có không ít hơn hai mươi vạn tu sĩ bị kéo vào trong trận hình thổ dân Man Hoang, rất nhiều người đã rời xa trận pháp bay vào trong đám thổ dân, bọn họ không thể phá vòng vây thoát ra ngoài!

– Giết bọn chúng!

Trăm đại tù trưởng bộ lạc Man Hoang đứng từ xa ra lệnh cho thổ dân tấn công, đám thổ dân trên chiến trường không cần bọn họ ra lệnh đã giết không ít tu sĩ, bọn chúng đều tấn công kẻ địch gần với mình nhất.

Mấy chục vạn thổ dân đồng thời ra tay tạo thành vòng vây, trực tiếp chặt đứt đường về của các tu sĩ.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, ánh mắt sợ hãi không nhỏ, nội tâm vẫn còn sinh ra hàn ý, hắn nhìn xung quanh và khóc không ra nước mắt, trước đó hắn còn an toàn đứng trên tường thành đắc ý nhìn chiến công của mình tăng lên, trong nháy mắt lại rơi vào trong vòng vây của thổ dân.

Biến hóa quá đột ngột, hắn không muốn tiếp nhận nhưng không có biện pháp, mắt thấy mấy chục thổ dân xung quanh dùng ánh mắt điên cuồng và tham lam nhìn mình, nội tâm hắn sợ hãi.

– Bạch Ma ở chỗ này, giết Bạch Ma!!

– Ha ha, Bạch Ma rơi vào chỗ chúng ta!

– Hắn là của ta, ta muốn ăn hắn!

Da đầu Bạch Tiểu Thuần sắp nổ tung, thậm chí hắn còn ngửi được mùi hôi chua từ trong miệng đám thổ dân bay ra ngoài.

Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ rực, vào thời khắc sinh tử, Bạch Tiểu Thuần có cảm giác như bị cây kim đâm vào đầu kích thích ý chí cầu sinh bộc phát, thân thể hắn sinh ra khí tức thiết huyết kinh người.

– Ta… Ta quen thủ lĩnh các ngươi!

Bạch Tiểu Thuần dung vẻ mặt cầu xin tha thứ nhưng phát hiện mình nói thế nào cũng vô dụng, hắn biết rõ mình không có đường lui, lực lượng thân thể bộc phát toàn diện.

– Ta là của chính ta, không phải của các ngươi! Muốn ta chết, các ngươi sẽ hối hận!

Bạch Tiểu Thuần sinh lòng ác độc, hắn vỗ túi trữ vật, một đám áo giáp bay ra ngoài, đổi thành người khác chỉ có thể mặc vài món áo giáp và không thể mặc toàn bộ, có thể Bạch Tiểu Thuần cũng không biết mình mặc thế nào, dù sao hắn chỉ biết dùng tốc độ nhanh nhất mặc vào nên tạo hình vô cùng quái dị.

Còn có từng thanh phi kiếm cùng từng kiện từng kiện pháp bảo bay ra, chung không ngừng quay xung quanh Bạch Tiểu Thuần.

Vẫn chưa kết thúc, Bạch Tiểu Thuần mang theo rất nhiều phù văn và dán vào thân thể, những phù văn kia tạo thành rất nhiều màn sáng bảo hộ thân thể hắn vào trong.

Nói thì chậm diễn ra rất nhanh, lúc Bạch Tiểu Thuần võ trang đầy đủ cũng là lúc mấy chục thổ dân xung quanh đánh tới, tiếng nổ ầm ầm sinh ra, mấy chục thổ dân đều có tu vi không tầm thường, tu vi sánh ngang Kết Đan, nhưng hiện tại trên người Bạch Tiểu Thuần có phòng hộ quá mạnh, bọn chúng không thể đánh nát, thậm chí có kẻ bị phản chấn bức lui ra sau.

Rất nhiều thổ dần từ đằng xa chạy tới đều dùng ánh mắt quỷ dị nhìn hình ảnh đang diễn ra.

– Đáng chết, hắn mặc hơn mười áo giáp, làm sao hắn mặc hết?

– Còn những phù văn kia nữa, bất cứ tấm nào cũng có giá trị xa xỉ nhưng hắn dán hơn ngàn tấm…

– Trời ạ, hắn là túi trữ vật di động hay sao?

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, cố lấy hết dũng khí và lực lượng lui ra phía sau, hắn xung phong liều chết đẩy lui thổ dân.

– Các ngươi khinh người quá đáng!

Bạch Tiểu Thuần rống to, đừng nhìn hắn mặc nhiều áo giáp, trên người có không ít phòng hộ và pháp bảo phi kiếm thì cồng kềnh, trên thực tế tốc độ của hắn quá nhanh, hắn xông thẳng vào đám thổ dân tiếng về phía tường thành, không đợi thổ dân ngăn cản trước mặt ra tay, Bạch Tiểu Thuần đã đánh hắn bay ra xa hơn mười trượng.

Chapter Truyện / Chương 496 – Ta… Ta Quen Thủ Lĩnh Các Ngươi