Chương 509 – Tự Mình Tuyên Bố Nhiệm Vụ

Chapter Truyện / Chương 509 – Tự Mình Tuyên Bố Nhiệm Vụ

– Chẳng lẽ ông trời ghen ghét Bạch Tiểu Thuần ta, nhất định ngăn cản ta trở thành Vạn phu trưởng sao!

Bạch Tiểu Thuần bi thương ngẩng đầu nhìn trời, hắn cứ đứng đó than thở suốt nửa ngày, hắn muốn quay về binh doanh.

Thời điểm hắn sắp rời khỏi tháp cao, đột nhiên bên ngoài tháp cao có rất nhiều tu sĩ mở túi trữ vật ra, thả từng oan hồn mà mình thu thập được, túi trữ vật không thể dung nạp oan hồn quá lâu cho nên những oan hồn kia vô cùng ảm đạm, sau khi bay ra ngoài còn chưa kịp phản ứng đã bị hấp lực từ Chân Linh hút đi.

Trong chớp mắt nhìn Chân Linh hút oan hồn đi, Bạch Tiểu Thuần phát hiện cặp mắt linh động hơn trước một phần.

Bạch Tiểu Thuần muốn rời đi nhưng lại dừng bước, hắn phát hiện tu sĩ hiến tế oan hồn được không ít oan hồn đang hưng phấn chạy đi.

Nhìn thấy hình ảnh vừa rồi, trong mắt Bạch Tiểu Thuần sinh ra hào quang thật sáng, hắn vỗ đùi.

– Đúng vậy, tại sao ta lại quên việc này, có thể hiến tế oan hồn nha… Chỉ cần có đầy đủ oan hồn tế hiến thì chiến công không ngừng gia tăng.

– Cũng không được…

Sau kích động ban đầu, Bạch Tiểu Thuần buồn phiền, tuy tế hiến oan hồn là biện pháp rất tốt đạt được chiến công nhưng hiện tại chiến tranh đã giảm bớt, oan hồn cũng giảm bớt, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình có trổ hết tài năng cũng không có đất dụng võ, lúc này ảm đạm rời đi.

Sau khi về quân doanh, Bạch Tiểu Thuần phiền não đau đầu suy nghĩ tình hình, biết rõ muốn đạt được đầy đủ oan hồn chỉ có một biện pháp chính là rời khỏi Trường Thành đi Man Hoang tìm, từ đó có thể đạt được oan hồn.

– Không được, bên ngoài quá nguy hiểm, ta không nên tìm đường chết.

Bạch Tiểu Thuần than thở, hắn buông tha suy nghĩ vừa rồi, sau đó hắn yên lặng trong binh doanh không muốn ra ngoài, tiếp tục tu hành Bất Tử Trường Sinh Công.

Bất Tử Cân chỉ còn kém phần đầu là đạt đến đại thành, mặc dù đầy đủ thảo mộc nhưng phần đầu là khu vực trí mạng, với tính cách cẩn thận của Bạch Tiểu Thuần, hắn sợ gặp nguy hiểm trong lúc tu hành, vì vậy không dám nhất cổ tác khí, cân nhắc một hồi lâu liền quyết định tu hành chậm lại một ít.

Thời gian nửa năm trôi qua, Bạch Tiểu Thuần tới Trường Thành gần ba năm, trong đó cũng có mấy lần chiến tranh, Bạch Tiểu Thuần cực kỳ mưu cầu danh lợi, dù không tự mình tham dự nhưng tu sĩ dưới trướng hắn thu hoạch không ít oan hồn.

Khoảng cách trở thành Vạn phu trưởng còn kém quá lớn.

Hôm nay còn kém hai tháng là tròn ba năm Bạch Tiểu Thuần đến Trường Thành, hắn ngồi trong binh doanh tu hành Bất Tử Trường Sinh Công, Bất Tử Cân đã bao phủ một nửa phần đầu, Bạch Tiểu Thuần không thể không cẩn thận, lúc Bất Tử Cân bao phủ phần đầu là nguy hiểm nhất, hắn gặp nguy cơ sinh tử vài lần.

Đột nhiên trong lúc tu hành, túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần xuất hiện hào quang màu đỏ, Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn mở mắt nhìn vào túi trữ vật.

– Xảy ra chuyện gì?

Bạch Tiểu Thuần hiếu kỳ mở túi trữ vật ra xem, hắn phát hiện lệnh bài của mình đang tỏa ra hào quang màu đỏ sáng ngời.

– Việc gì?

Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên, xuất lệnh bài thân phận ra, hắn có được lệnh bài khi đi lên chiến thuyền hai năm trước, tông môn từng nói không được làm mất lệnh bài, cũng không thể hư hao, nếu không sẽ không thể thông qua Trường Thành, cũng không thể trở về tông môn sau khi hoàn thành thí luyện.

Lúc trước đã có người cảnh báo Bạch Tiểu Thuần vẫn ghi nhớ trong lòng, cũng âm thầm thử một chút, cũng không biết lệnh bài dùng vật liệu gì chế thành, với tu vi của hắn cũng không thể làm hư hao, lúc này mới an tâm không ít.

Trước mắt lệnh bài lại tỏa ra hào quang chói mắt, nếu chỉ như vậy cũng bỏ đi, Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi khí lạnh, hắn phát hiện trong lệnh bài sinh ra lực lượng cuồng bạo, dường như nó sắp nổ tung.

– Xảy ra chuyện gì?

Bạch Tiểu Thuần đứng lên, sắc mặt biến hóa, hắn dùng thần thức dò xét lệnh bài, lúc thần thức dò xét lệnh bài liền có tin tức truyền vào đầu hắn.

– Thời gian hoàn thành nhiệm vụ thứ nhất còn hai tháng, trong hai tháng không ra khỏi Trường Thành làm nhiệm vụ, lệnh bài hủy diệt.

Sau khi đọc tin tức vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên không nói nên lời, hắn xác định lại lần nữa, cẩn thận dò xét và trán đổ mồ hôi lạnh.

– Đáng chết, thời gian mười năm hoàn thành ba nhiệm vụ, ta biết việc này nhưng chưa từng nghe nói hạn chế thời gian làm nhiệm vụ đầu tiên.

Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, nếu lệnh bài của hắn vỡ vụn, như vậy mình rất khó quay về Tinh Không Đạo Cực Tông.

– Đây là bức người!

Bạch Tiểu Thuần tức giận, trên thực tế không chỉ có hắn mới nhận được tin tức này, tất cả thiên kiêu năm đó khi tới nơi đây và không ra khỏi Trường Thành chấp hành nhiệm vụ một lần, lệnh bài của bọn họ sẽ sinh ra hào quang màu đỏ.

Hiển nhiên đây là mục đích của Tinh Không Đạo Cực Tông, chuyên môn nhắm vào những người không dám ra khỏi Trường Thành đối mặt Man Hoang.

Bạch Tiểu Thuần khẩn trương bay ra khỏi binh doanh, hắn bay đến nơi ở của Bạch Lân, hắn cũng tìm được Bạch Lân, dùng thân phận Bạch Tiểu Thuần hiện tại, lúc này vô cùng sốt ruột nên không thông báo câu nào, hắn trực tiếp tiến vào đại trướng của Bạch Lân.

– Quân chủ cứu mạng!

Bạch Tiểu Thuần vừa bước vào quân trướng liền gào to.

Bạch Lân đang đả tọa, nghe vậy bất đắc dĩ mở mắt ra, hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần xông vào, không chờ hắn hỏi Bạch Tiểu Thuần đã xuất lệnh bài màu đỏ ra.

Sau khi nói xong, hắn dùng ánh mắt chờ mong nhìn Bạch Lân, bộ dạng ta là người của ngươi, ngươi phải làm chủ cho ta.

Bạch Lân cũng sững sờ, hắn là người năm đại quân đoàn, thủ hạ của hắn trừ Bạch Tiểu Thuần đều là tất cả tu sĩ Thiết Huyết đường, cũng không có thiên kiêu nào khác gia nhập vào, nếu không phải Bạch Tiểu Thuần nhiều lần làm các hành động kinh người, hắn cũng không lên tiếng trưng dụng.

– An tâm chớ vội!

Bạch Lân lên tiếng, hắn lấy ngọc giản ra hỏi ý một phen, sau một lúc mới nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần bất an, hắn lập tức lên tiếng hỏi thăm:

– Quân chủ, ta là Thiên phu trưởng, lệnh bài của ta nát… Có làm sao không?

– Tuy ngươi là Thiên phu trưởng Bác Bì Quân nhưng là người bị ta trưng dụng, nếu ngươi là Vạn phu trưởng còn dễ nói, trước mắt… Đây là tông môn quy định.

– Việc này là ta sơ sẩy, ngươi cứ yên tâm, ta sẽ giải quyết giúp ngươi.

Bạch Lân nhìn bộ dáng Bạch Tiểu Thuần vội vàng như thế, sau đó hắn cười cười cầm ngọc giản lên.

Bạch Tiểu Thuần thấy Bạch Lân truyền âm vào ngọc giản, hắn nhớ đến bối cảnh Bạch Lân liền yên tâm không ít, chờ suốt nửa ngày lại phát hiện Bạch Lân nhíu mày, nội tâm Bạch Tiểu Thuần mát lạnh và lo sợ.

Qua nửa nén nhang sắc mặt Bạch Lân biến thành khó coi, hắn thu hồi ngọc mới nói chuyện với Bạch Tiểu Thuần.

– Hừ, đám người trong tông môn quá mục nát, không hiểu biến báo, Bạch Tiểu Thuần, ba lần làm nhiệm vụ, ta đã cắt bớt cho ngươi hai lần, ngươi vẫn phải ra ngoài làm nhiệm vụ một lần, không phải là một nhiệm vụ sao? Không coi vào đâu.

Bạch Lân cảm thấy xấu hổ, hắn thật muốn giúp Bạch Tiểu Thuần nhưng mấy năm qua hắn chặt chém tông môn quá ác, trưởng lão tông môn phụ trách việc này cắn chặt việc Bạch Tiểu Thuần không buông, hắn cũng tức giận nhưng dù sao hắn không thể làm gì, lúc này mới an ủi Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần sắp khóc, sau khi xác định một lần, nhìn thấy Bạch Lân thật không có biện pháp, hắn giúp mình giảm đi hai lần làm nhiệm vụ đã là tốt lắm rồi.

– Quân chủ, ta đứng thứ mười trong Truy Sát Bảng của Man Hoang, đám người ngoài kia hận ta muốn chết, thậm chí nghĩ mọi cách giết ta, ta… Làm sao dám đi ra ngoài.

Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt.

– Không có việc gì, ngươi cải trang ăn mặc một phen là được, đi nhanh về nhanh, không có người biết rõ, việc này chỉ có ta và ngươi biết là đủ.

Bạch Lân tranh thủ khuyên bảo.

– Huống hồ mặc dù tông môn cắn chặt chuyện này không buông, Bạch mỗ cũng có biện pháp, không phải là nhiệm vụ sao, nhiệm vụ của Trường Thành cũng là nhiệm vụ, ngươi thân là Thiên phu trưởng, ta cho ngươi quyền lợi ban bố một nhiệm vụ cho mình, tự ngươi đi hoàn thành, có một yêu cầu, nhiệm vụ ít nhất phải ngoài Kết Đan mới được, dù sao tất cả nhiệm vụ đều cần Chân Linh xét duyệt mới có thể thông qua.

Bạch Lân ho khan, hắn nhắc nhở Bạch Tiểu Thuần.

– Tự mình ban bố nhiệm vụ… Chính mình hoàn thành…

Bạch Tiểu Thuần nghe xong liền ngẩng đầu lên trời, đôi mắt lóe sáng, hắn cười cười sau đó ôm quyền rời đi.

Chapter Truyện / Chương 509 – Tự Mình Tuyên Bố Nhiệm Vụ