Chương 569 – Ngươi Nhanh Làm Nó Dừng Lại

Chapter Truyện / Chương 569 – Ngươi Nhanh Làm Nó Dừng Lại

– Quả nhiên là một hảo hán!

Bạch Tiểu Thuần không nhịn được cất lời cảm thán, hắn thấy mình đã làm đến một bước này, mà Chu Nhất Tinh lại vẫn có thể cứng rắn chịu đựng, loại hảo hán như này, thế gian ngoại trừ mình ra, tựa hồ liền không còn những người khác.

Không nghĩ tới, hôm nay, ở chỗ này, hắn lại gặp được một hảo hán giống mình, điều này khiến Bạch Tiểu Thuần vô cùng cảm khái, lúc hắn nhìn về phía Chu Nhất Tinh đột nhiên có cảm giác cùng chung chí hướng.

– Hảo hán, chuyện ngày hôm nay là Bạch mỗ có lỗi với ngươi, vì biểu đạt sự tôn trọng đối với ngươi, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ thỏa mãn yêu cầu của ngươi và ta sẽ tuyệt đối không nhìn hình dáng thê thảm của ngươi.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, nghiêm nghị mở miệng, hắn không đành lòng nhìn hảo hán rơi lệ, giờ phút này khẽ thở dài một tiếng.

– Nếu ngươi còn có thể kiên trì qua một bước này thì Bạch mỗ sẽ tuyệt đối không hỏi ngươi một vấn đề nào nữa!

Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, càng nhìn Chu Nhất Tinh hắn càng cảm thấy người này thật không hổ là một hán tử, thế là mang theo sự kính trọng trong lòng hắn đem bột phấn nhét vào trong miệng đầu heo thú kia…

Heo thú này ăn bột phấn xong, thân thể bỗng nhiên run rẩy, phản ứng nhanh hơn so Chu Nhất Tinh hồi nãy, càng triệt để hơn, trong nháy mắt hai mắt nó liền đỏ lên, trong miệng cũng phát ra tiếng gầm gừ, như là động dục, cực độ phấn khởi ngẩng đầu nhìn ngang liếc dọc.

Một màn này khiến toàn thân Chu Nhất Tinh không ngừng run rẩy, dù hắn rất là cứng miệng, nhưng giờ phút này cũng không nhịn được hét ầm lên.

Nhất là khi heo thú kia xoay người, ánh mắt mang theo sự điên cuồng như sắp bốc cháy kia, nhìn về phía Chu Nhất Tinh, bốn chân nó không ngừng giãy dụa trên mặt đất, miệng phát ra thanh âm ‘ngao ngao’, thanh âm của nó khiến tâm thần Chu Nhất Tinh run run.

Nếu không phải giờ phút này Bạch Tiểu Thuần đang đè nó xuống, áp chế thân thể của nó, sợ là nó ngay lập tức sẽ bổ nhào về phía Chu Nhất Tinh…

Chu Nhất Tinh thét lên, hoảng sợ vô cùng, hắn đã triệt để sợ hãi, giờ khắc này sự sợ hãi đã đè bẹp cả nguyên tắc của hắn…

Trong đầu của hắn hiện ra một hình ảnh, hình ảnh đó càng ngày càng rõ ràng, hình ảnh đó quá khủng khiếp… Hắn không dám tưởng tượng tiếp…

Đúng lúc này, Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, ánh mắt lộ ra vẻ quyết đoán, mang theo sự kính nể, mang theo tiếc nuối, nhìn Chu Nhất Tinh một chút rồi đột nhiên buông tay ra, không áp chế heo thú nữa. Bạch Tiểu Thuần xoay người, hướng về phía cửa động bước tới.

Hắn rất bội phục Chu Nhất Tinh, đưa ra hứa hẹn với Chu Nhất Tinh, mà Bạch Tiểu Thuần tự nhủ mình là một người rất tuân thủ cam kết, nói không nhìn, thì sẽ không nhìn. Hắn tiếc nuối, trong lòng bỗng có chút đau buồn.

– Ta không đành lòng nhìn hảo hán rơi lệ… Nhưng ngươi vì sao lại bức ta như thế.

Bạch Tiểu Thuần không khỏi lắc đầu, lúc chắp sau lưng đi tới cửa động, hắn nghe thấy tiếng heo thú kích động gào thét, còn có tiếng Chu Nhất Tinh không ngừng kêu thảm.

– Bạch gia… Ta sai rồi, ngươi đừng làm như vậy, ngươi hỏi điều gì, ta cũng sẽ trả lời cho ngươi!!

Chu Nhất Tinh vội vàng nói, sau đó dùng toàn bộ khí lực né tránh heo thú, hắn biết rằng, nếu như mình bị heo thú kia đè xuống thì… Giờ phút này da đầu hắn run lên, đã sớm quên hình tượng hảo hán của mình trước đó, thanh âm vô cùng thê lương.

Khi lời nói của hắn truyền, thân thể Bạch Tiểu Thuần liền dừng lại, trong mắt lộ ra vẻ đắc ý, thần sắc lộ ra sự cuồng hỉ, xoay người lại nhìn về phía Chu Nhất Tinh đang gấp rút né tránh, cất tiếng hỏi.

– Hảo hán, ngươi nguyện ý trả lời vấn đề của ta sao?

Chu Nhất Tinh đã thật sự sợ hãi, giờ phút này nước mắt cũng đã chảy ra, kêu gào thảm thiết, hắn vội vàng lui lại rồi hướng về phía Bạch Tiểu Thuần rống to.

– Ta nói, cái gì ta cũng nói, ngươi nhanh làm nó dừng lại!!!

Bạch Tiểu Thuần cao hứng trở lại, nhưng trong lòng cũng có một tia tiếc nuối, nhìn về phía Chu Nhất Tinh lắc đầu, thế gian này từ đây thiếu đi một hảo hán.

– Xem ra, bên trong thiên địa này, cuối cùng vẫn chỉ có mình ta là một hảo hán mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần ho nhẹ một tiếng, cất bước đi tới trước mặt heo thú, một tay đè nó xuống, sau đó phân thân của hắn lại xuất hiện, mang theo heo thú bay ra ngoài, thả nó về rừng.

Thấy heo thú bị mang đi, Chu Nhất Tinh cả người hư thoát, dựa vào vách đá, chán nản ngồi xuống, sắc mặt hắn trắng bệch, thở hồng hộc, quần áo đều bị ướt đẫm mồ hôi, có cảm giác sống sót sau tai nạn, lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần hắn vô cùng sợ hãi.

Tựa hồ hắn nhìn thấy không phải người, mà là tồn tại tà ác nhất trong thiên địa này…

– Chu Nhất Tinh, ta thật sự không có ác ý với ngươi, ta chỉ muốn hỏi ngươi mấy vấn đề mà thôi, tới đây, ngoan một chút, đem cách luyện chế đa sắc hỏa, từ nhất sắc hỏa đến thập tứ sắc hỏa nói cho ta nghe xem.

Bạch Tiểu Thuần mở miệng trấn an dỗ dành Chu Nhất Tinh, rồi ngồi xổm trước mặt hắn, mang theo vẻ mong đợi hỏi.

Nghe hắn nói thế, Chu Nhất Tinh đột nhiên trợn to mắt, ngây ngốc một chút.

– Ngươi… Ngươi muốn hỏi những chuyện này?

Chu Nhất Tinh tựa hồ có chút không dám tin, hỏi ngược lại.

– Đương nhiên, ta chỉ muốn hỏi những chuyện này, thế nào, hẳn là ngươi muốn đổi ý! Con heo thú kia còn chưa bị đưa đi xa…

Bạch Tiểu Thuần nhìn biểu lộ của Chu Nhất Tinh, nội tâm lộp bộp một tiếng, đứng phắt dậy, tức giận nói.

– Ta nói, ta nói!!

Chu Nhất Tinh vô cùng phẫn uất, ngẩng đầu nhìn lên vách đá cố gắng không cho nước mắt chảy ra, hắn buồn bực đến mức phát điên, đáy lòng co quắp, hắn tưởng rằng đối phương sẽ hỏi mình về bí mật của gia tộc, nhưng không nghĩ rằng đối phương chỉ muốn hỏi những chuyện này… Phải biết rằng cách luyện chế đa sắc hỏa, từ nhất sắc đến thập tứ sắc, cơ hồ luyện hồn gia tộc nào cũng có, thậm chí trong vương thành, chỉ cần hao tốn một chút hồn dược liền có thể mua được…

Nếu sớm biết tên họ Bạch trước mắt muốn hỏi vấn đề này, thì việc gì hắn phải kiên trì như vậy, vừa nghĩ tới thống khổ mình phải tiếp nhận trước đó, Chu Nhất Tinh liền cảm thấy trời đất quay cuồng.

Nhưng sau khi suy nghĩ kĩ, tâm thần Chu Nhất Tinh lại rung lên một cái, hắn cảm thấy việc này không thích hợp, tên họ Bạch trước mắt này cũng là người của luyện hồn gia tộc, không có khả năng không biết cách luyện chế đa sắc hỏa, nếu hắn đã biết, sao lại còn hỏi mình, hắn còn hết lần này tới lần khác không nói rõ ràng, chỉ nói muốn hỏi mình mấy vấn đề.

Điều này đã rất rõ ràng, hắn muốn chơi mình, hắn đang trêu đùa mình!!

Con mắt Chu Nhất Tinh lập tức đỏ lên, càng nghĩ càng thấy chính xác, nhìn chòng chọc vào Bạch Tiểu Thuần, hắn muốn tiếp tục kiên trì làm hảo hán, nhưng vừa nhớ tới ánh mắt đỏ ngầu của con heo thú, trong lòng hắn liền mãnh liệt rung động, hô hấp cứng lại. Sau một hồi cắn răng nghiến lợi, Chu Nhất Tinh đành đem cách luyện chế đa sắc hỏa, từ nhất sắc hỏa đến thập tứ sắc hỏa nói ra.

Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ, lập tức lấy ra một cái ngọc giản nhanh chóng ghi chép lại, hắn rất chăm chú, thậm chí sau khi Chu Nhất Tinh nói xong, hắn còn hỏi đi hỏi lại mấy lần, khi thấy Chu Nhất Tinh đều đối đáp trôi chảy, hắn mới yên lòng, trên mặt lộ ra vẻ vui sướng.

Một màn này khiến nội tâm Chu Nhất Tinh một lần nữa chửi ầm lên, cách luyện chế hắn cho Bạch Tiểu Thuần không có chút nào gian dối, hắn cũng không dám gian dối, dù sao thì đối phương cũng là luyện hồn sư, nhưng lại không nghĩ rằng tên họ Bạch này tựa hồ chơi đến phát nghiện, còn ở đó giả vờ giả vịt.

– Con bà nó chứ, giả bộ thật giống!

Chu Nhất Tinh chửi thầm trong lòng, cảm giác bị làm nhục về mặt tâm trí khiến hắn rất tức giận.

Bạch Tiểu Thuần vui vẻ thu hồi ngọc giản, rồi tiếp tục hỏi mấy vấn đề khác, mỗi một vấn đề hắn đưa ra đều khiến cho Chu Nhất Tinh cảm thấy tên họ Bạch trước mắt này đang chơi đùa mình…

Nhất là bên trong các vấn đề đó còn xen lẫn không ít vấn đề vớ vẩn, nhảm nhí, đủ loại vấn đề khiến Chu Nhất Tinh không mò ra đầu mối, biệt khuất trong lòng hắn càng lúc càng lớn.

Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần tiếp tục hỏi một vấn đề nữa…

– Không đúng, Chu Nhất Tinh, phối phương thập ngũ sắc đâu, mau nói cho ta biết.

Bạch Tiểu Thuần mang theo vẻ mong đợi nhìn về phía Chu Nhất Tinh.

Nghe thấy thế, Chu Nhất Tinh rốt cục không nhịn được nữa, ánh mắt hắn như muốn phun lửa, hướng về Bạch Tiểu Thuần rống to.

– Họ Bạch kia, đừng giả bộ nữa!! Ngươi không biết nơi này là Cự Quỷ Thành sao, ngươi không biết Cự Quỷ Vương là một trong bốn đại Thiên Vương sao!! Ngươi không biết truyền tống trận là gì sao!!

– Chơi đùa ta vui lắm sao!! Ngươi lại còn hỏi ta năm nay bao nhiêu tuổi, hỏi ta có mấy đạo lữ, ngươi có ý gì!!

– Ngươi cũng là luyện hồn sư, ngươi không biết phối phương thập ngũ sắc chỉ có những đại gia tộc mới có sao, đáng chết, họ Bạch kia, ngươi muốn chơi đùa ta tới trình độ nào đây!!!

Chu Nhất Tinh phẫn nộ gào thét, nước mắt chảy xuống.

Trận gào thét này khiến Bạch Tiểu Thuần cũng hơi lúng túng, sờ sờ mũi, trong mấy vấn đề hắn hỏi, quả thực có rất nhiều vấn đề là hỏi vớ hỏi vẩn, sự tình chân chính muốn biết, xen lẫn bên trong mấy câu hỏi nhảm nhí đó, giờ phút này thấy Chu Nhất Tinh kích động như vậy, hắn cười ‘hắc hắc’ một tiếng rồi vung tay lên, đem Chu Nhất Tinh đập hôn mê bất tỉnh.

Không để ý đến Chu Nhất Tinh nữa, thần sắc Bạch Tiểu Thuần chậm rãi nghiêm túc hẳn lên, hắn đứng ở cửa hang, nhìn trời đất bên ngoài, ánh mắt của hắn lộ ra vẻ thâm thúy.

– Nguyên lai, kết cấu thế lực Man Hoang lại là cái dạng này… Thật kỳ quái, vì sao tại Trường Thành, ta không nhìn nghe được bất kỳ tin tức nào về Man Hoang… Hiển nhiên những chuyện này bị người ta tận lực che giấu…

Bạch Tiểu Thuần thì thào nói.

Chapter Truyện / Chương 569 – Ngươi Nhanh Làm Nó Dừng Lại