Chương 572 – Ta Cũng Không Tin

Chapter Truyện / Chương 572 – Ta Cũng Không Tin

Thập sắc hỏa vừa xuất hiện, cả sơn động lập tức bị ánh lửa chiếu rọi, hào quang thậm chí xuyên nham thạch bốn phía, khiến cho khu đồi trọc này sáng lên trong giây lát.

Một cỗ uy áp cường hãn từ thập sắc hỏa khuếch tán ra khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng mở to mắt, ngơ ngác nhìn thập sắc hỏa trong tay, thân thể của hắn chậm rãi run rẩy, hô hấp của hắn dần dần gấp rút, trong cặp mắt của hắn lộ ra vẻ kích động cùng hưng phấn không ngừng.

– Thành công, ta thành công luyện ra thập sắc hỏa!!

Bạch Tiểu Thuần đã hưng phấn đến cực hạn, cái cảm giác tự tay luyện chế ra đa sắc hỏa, thậm chí so với lúc hắn luyện ra ngũ phẩm đan dược còn có cảm giác thành tựu hơn.

Trong khi Bạch Tiểu Thuần đang cuồng hỉ, thì trong đầu Chu Nhất Tinh giờ phút này tất cả đều là thanh âm ‘ông ông’, cả người hắn đã triệt để mộng mị, đầu óc hắn trống rỗng, mờ mịt hết nhìn Bạch Tiểu Thuần, rồi lại nhìn thập sắc hỏa trong lòng bàn tay Bạch Tiểu Thuần.

Hắn rất muốn tự nói với mình, hết thảy chỉ là ảo giác… Nhưng hắn đã không còn cách nào lừa gạt mình nữa rồi, hắn thật sự đã tận mắt nhìn thấy đối phương dùng cách luyện chế của gia tộc mình, một đường từ nhất sắc hỏa luyện đến thập sắc hỏa.

Chuyện này phá vỡ nhận thức của hắn, trong gia tộc hắn, coi như là lão tổ, thân là luyện hồn sư hoàng phẩm đều không thể làm được một màn như này.

Nhất là nghĩ đến việc đối phương chỉ vừa mới học được cách luyện chế của gia tộc mình, mà đã có thể thành công luyện chế ra thập sắc hỏa rồi, khiến cho Chu Nhất Tinh cảm thấy thiên địa đều nghịch chuyển, thế giới quan đều bị phá vỡ rồi.

– Điều đó không có khả năng… Không có khả năng… Tại sao lại có thể như vậy…

Chu Nhất Tinh giống như đang nói mớ, không ngừng lẩm bẩm, sắc mặt trắng như tờ giấy, đả kích to lớn này khiến hắn cảm thấy so với tên họ Bạch trước mắt, mình… Căn bản chính là một phế vật.

Cái gì là yêu nghiệt… Đây mới là yêu nghiệt!!!

Chu Nhất Tinh chán nản, cảm giác đắng chát trong lòng lan tràn toàn thân, hắn đã không có khí lực mà ghen ghét nữa, hai người… Thật sự là khác nhau một trời một vực, hắn đã không đủ tư cách ghen ghét đối phương.

Hắn vô cùng minh bạch, thập sắc hỏa đại biểu cho luyện hồn sư tam phẩm đỉnh phong, phóng nhãn toàn bộ Man Hoang, luyện hồn sư có thể luyện chế ra thập sắc hỏa, cũng cũng không nhiều lắm, bất kỳ một người nào cũng có thể hoành hành ở trong một khu vực rồi.

Thậm chí luyện hồn sư tam phẩm đỉnh phong cũng có thể hấp dẫn không ít hồn tu đi theo vì hồn dược mà luyện hồn sư tam phẩm đỉnh phong dùng thập sắc hỏa luyện chế ra, đó là mười phần hạ phẩm hồn dược.

Mà tuyệt đại đa số luyện hồn sư cũng nguyện ý để cho hồn tu đi theo mình, dù sao khi luyện hồn sư luyện hỏa, cần số lượng oan hồn rất lớn, ví dụ như thập sắc hỏa cần ba vạn oan hồn, nếu là dựa vào năng lực bản thân luyện hồn sư đi bắt, như vậy quá mức phiền toái, nếu có hồn tu đi theo thì dĩ nhiên sẽ đơn giản hơn nhiều.

Nhưng cũng không phải toàn bộ luyện hồn sư đều thích có người đi theo bên người, vẫn có không ít hoặc là do tính cách quái gở, hoặc là do có nguyên nhân nào đó, ưa thích một mình một người, về phần oan hồn cần thiết, nếu như tự mình bắt không đủ, vậy thì trực tiếp đi tới vương thành hoặc là đi tới các luyện hồn gia tộc trực tiếp dùng hồn dược đổi lấy.

Tóm lại, khi luyện hồn sư đã đến tam phẩm đỉnh phong, liền xem như có thanh danh không nhỏ, nếu như lại có cơ duyên tiến thêm một bước, luyện hồn sư sẽ có lột xác long trời lở đất, trở thành luyện hồn sư hoàng phẩm, danh dương bát phương, cùng luyện hồn sư tam phẩm có chênh lệch rất lớn, không đến mức như thiên với địa, nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, ánh mắt vất vả dịch chuyển khỏi thập sắc hỏa, liếc nhìn Chu Nhất Tinh. Chu Nhất Tinh cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần, giờ khắc này, niềm kiêu ngạo của hắn, sự cường ngạnh hắn, toàn bộ đều bị thập sắc hỏa của Bạch Tiểu Thuần đánh tan rồi, trong lòng hắn đắng chát, có chút không tiếp tục nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần nội tâm vui vẻ, biết rõ đoàn thập sắc hỏa này đã đem tâm thần Chu Nhất Tinh chấn nhiếp rồi, điều này đối với việc sau này ra lệnh người này, thuận lợi hơn nhiều.

– Cũng tốt, hù dọa được hắn một lần rồi, như vậy ta sẽ hù dọa hắn thêm một lần nữa, ta sẽ luyện chế ra thập nhất sắc hỏa. Khi thấy ta trở thành luyện hồn sư hoàng phẩm, Chu Nhất Tinh này đoán chừng sẽ bị hù chết.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, lập tức chờ mong, cười ‘hắc hắc’ một tiếng, rồi lấy phối phương thập nhất sắc hỏa ra nghiên cứu.

Chu Nhất Tinh cũng chần chờ một chút, rồi thấp giọng nói.

– Bạch đạo hữu, thập sắc hỏa cùng thập nhất sắc hỏa, chênh lệch không nhỏ…

– Ngươi cứ chờ mà xem.

Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ mở miệng, 10 lần thành công làm cho hắn giờ phút này tin tưởng mười phần, cảm thấy việc luyện hỏa rất đơn giản.

Nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế, trái tim Chu Nhất Tinh nhanh chóng đập loạn xạ, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, thầm nghĩ nếu có thể tận mắt quan sát quá trình luyện chế thập nhất sắc hỏa, đối với mình mà nói, đây chính là cơ duyên không nhỏ, nhất là khi đối phương dùng cách luyện chế của gia tộc mình, việc này với Chu Nhất Tinh mà nói, không khác gì việc lão tổ của gia tộc tự mình luyện hỏa trước mặt hắn.

Chu Nhất Tinh lập tức hít sâu một hơi, ngồi nghiêm chỉnh, nhìn không chớp mắt.

Thấy Chu Nhất Tinh như thế, Bạch Tiểu Thuần vô cùng tự đắc, sau khi xem xong phối phương thập nhất sắc hỏa, hắn ném thập sắc hỏa ra hình thành biển lửa thập sắc, rồi vỗ túi trữ vật, lập tức chừng sáu vạn oan hồn gào thét bay ra, tạo thành phong bạo, Bạch Tiểu Thuần thần sắc nghiêm nghị, nâng tay phải lên, bắt đầu đem những oan hồn kia dung nhập trong biển lửa.

Hơn mười tức sau, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần có chút thay đổi, hắn phát hiện mặc dù mình có thể khống chế sáu vạn oan hồn từ từ dung hợp trong biển lửa, nhưng theo thời gian dần qua, biển lửa thập sắc lại tựa hồ xuất hiện một ít biến hóa kỳ dị nào đó, biển lửa này uy lực quá lớn, độ thuần thục của Bạch Tiểu Thuần cũng không cao cho lắm, thế nên quá trình biển lửa bị chấn động không ngừng.

– Không tốt!

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần đại biến, hắn cố gắng khống chế biển lửa, nhưng trong giây lát khi tất cả oan hồn bốn phía dung nhập vào biển lửa, thì biển lửa bỗng nhiên cuồng bạo, hỏa diễm đầy trời, nhưng nó không xuất hiện thêm màu sắc, mà sau khi chớp chớp vài cái, liền ‘phịch’ một tiếng… Rồi biến mất.

Một đám khói xanh bay lên, biển lửa tiêu tán không còn, Bạch Tiểu Thuần trợn tròn mắt, Chu Nhất Tinh cũng hơi sửng sốt một chút.

Hô hấp Bạch Tiểu Thuần đình trệ, mình vừa mới nói khoác xong, nhưng giờ lại không làm được. Mặt hắn nóng ran, hắn gầm nhẹ một tiếng, rồi vỗ mạnh túi trữ vật một cái, lập tức đại lượng oan hồn lại bay ra, hắn tiếp tục luyện hỏa, từ nhất sắc hỏa rồi thập sắc hỏa dần dần xuất hiện, hắn nhìn chằm chằm vào đoàn thập sắc hỏa cả nửa ngày, sau khi rút ra kinh nghiệm từ lần luyện chế trước, hắn bắt đầu thử luyện chế thập nhất sắc hỏa một lần nữa… Nhưng không lâu sau, tiếng nổ lại vang lên… Hắn lại đã thất bại!

– Ta cũng không tin!

Bạch Tiểu Thuần triệt để nổi giận, vỗ túi trữ vật, nhưng lại phát hiện oan hồn bên trong không còn rồi… Hắn bỗng nhìn về phía Chu Nhất Tinh, giờ phút này Chu Nhất Tinh cũng đã khôi phục như thường, trong ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo sự cổ quái.

– Có gì đẹp mắt mà nhìn, đi tìm oan hồn cho ta!! Bắt không đủ mười vạn oan hồn, thì đừng trở lại!

Bị Chu Nhất Tinh soi mới như vậy, Bạch Tiểu Thuần liền thẹn quá hoá giận, trừng mắt nhìn Chu Nhất Tinh, rồi vung tay áo lên, đem Chu Nhất Tinh ném ra khỏi sơn động.

Bên ngoài sơn động, Chu Nhất Tinh nghiến răng thống hận, cảm thấy tên họ Bạch này thật là bá đạo, rõ ràng là do hắn không có bản sự, mình cũng khuyên bảo hắn rồi, hắn không nghe cũng thì thôi, còn há miệng nói khoác lác, sau khi làm không được, lại giận chó đánh mèo lên mình.

– Hừ, luyện hồn sư hoàng phẩm, há có thể là dễ dàng đạt đến như vậy!

Chu Nhất Tinh cười lạnh, nhưng lại vô cùng bất đắc dĩ, trên người hắn có cấm chế Bạch Tiểu Thuần lưu lại, chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh của Bạch Tiểu Thuần, đi tìm bắt oan hồn.

Chỉ là oan hồn xung quang đều đã bị phân thân của Bạch Tiểu Thuần bắt sạch rồi, Chu Nhất Tinh tìm cả nửa ngày cũng không tìm được một oan hồn nào, lo lắng tay không trở về, sẽ bị tên họ Bạch kia thu thập, vậy nên hắn nghiến răng nghiến lợi đi ra xa tìm kiếm, bỗng mây đen tràn ngập, không bao lâu sau thì trời mưa, trận mưa này có mùi hôi chua, rất không thoải mái.

Nếu là trước đây, Chu Nhất Tinh chỉ cần vận chuyển tu vi thì sẽ không thèm để ý trận mưa này, nhưng hiện tại tu vi hắn bị phong ấn chín thành rưỡi, hắn khóc không ra nước mắt, đáy lòng nguyền rủa Bạch Tiểu Thuần.

– Ta hận tên họ Bạch kia, cầu mong Minh Hoàng mở mắt, trực tiếp đánh xuống một đạo minh lôi, đem tên họ Bạch kia đánh chết!

Sau khi bắt Chu Nhất Tinh ra ngoài tìm kiếm oan hồn, Bạch Tiểu Thuần cũng an bài ba phân thân, đi ra ngoài bắt oan hồn, thậm chí hắn còn trực tiếp tiến nhập Mê Hồn Lâm tìm kiếm.

Tu vi phân thân cùng bản tôn đồng dạng, lại cầm Tụ Hồn Đan, nên so với Chu Nhất Tinh thì lợi hại hơn nhiều, rất nhanh từng phân thân liền trở về, Bạch Tiểu Thuần đã trầm mặc suy ngẫm rất lâu, phân tích nguyên nhân thất bại, cuối cùng hắn cắn răng tiếp tục luyện chế lần nữa.

Một lần, hai lần, ba lượt…

Thời gian trôi qua, đảo mắt đã đi qua bảy ngày, Bạch Tiểu Thuần luyện ra hơn mười đoàn thập sắc hỏa, nhưng lại không có một lần nào thành công luyện chế ra thập nhất sắc.

Việc này khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng tức giận, mắt hắn đỏ lừ, tràn đầy tơ máu, tóc tai bù xù, trông giống như người điên, điên cuồng tìm kiếm nguyên nhân thất bại, sau đó tiến hành sửa đổi, cuối cùng, phối phương thập nhất sắc hỏa bị Bạch Tiểu Thuần bất tri bất giác cải biến không ít.

Sau khi cải biến, hắn lại tiến hành luyện chế, chỉ là hình như giữa thập sắc cùng thập nhất sắc tồn tại một đạo bình cảnh nào đó.

Chapter Truyện / Chương 572 – Ta Cũng Không Tin