Chương 573 – Bạch Đạo Hữu Cứu Mạng

Chapter Truyện / Chương 573 – Bạch Đạo Hữu Cứu Mạng

Tám ngày nhanh chóng đi qua…

Giờ phút này, ở một nơi cách khu đồi trọc rất xa, trên bầu trời, Chu Nhất Tinh tóc tai bù xù, chật vật không chịu nổi, thậm chí mấy lần phun ra máu tươi, bi phẫn gào thét, hắn đang không ngừng phi hành bỏ chạy.

Phía sau hắn, có trên trăm thổ dân đang sục sôi truy sát.

– Các ngươi khinh người quá đáng!!

Chu Nhất Tinh gào lên đau xót, đáy lòng hắn vô cùng biệt khuất, Bạch Tiểu Thuần đối với hắn đưa ra yêu cầu tìm đủ 10 vạn oan hồn, nhưng tu vi của hắn bị phong ấn, căn bản là không cách nào tìm được nhiều như vậy. Giờ phút này tu vi chỉ còn lại có nửa thành, tuy là Kết Đan hậu kỳ, nhưng hắn còn có thương thế trên người, bây giờ chỉ có thể triển khai chiến lực trình độ Trúc Cơ sơ kỳ.

Hắn cũng không phải không nghĩ tới, thừa dịp này đào tẩu, nhưng lại phát hiện, một khi rời khỏi Bạch Tiểu Thuần trong nhất định phạm vi, cấm chế trong cơ thể hắn liền bộc phát, làm hắn phải quay trở lại, đáy lòng đối với Bạch Tiểu Thuần nguyền rủa càng nhiều.

Cái này thì cũng thôi, thế mà ở trên đường, hắn lại bị người không có hảo ý để mắt tới, khi hắn phát giác không ổn muốn chạy trốn, lại có thổ dân nhảy ra ngăn cản, tuy hắn giết được một vài tên, nhưng thổ dân xuất hiện càng ngày càng nhiều, đến cuối cùng, thậm chí bốn phương tám hướng đều có thổ dân, hình như những thổ dân này đang đi săn, mà mình không cẩn thận trở thành con mồi của bọn họ.

Mắt thấy nguy hiểm hàng lâm, Chu Nhất Tinh chỉ có thể không tiếc hao tổn sinh lực thi triển bí thuật, đột phá vòng vây xông ra, nhưng đám thổ dân kia sau khi nhìn thấy hắn thi triển bí thuật, lại càng hưng phấn, ráo riết đuổi theo.

Chu Nhất Tinh nội tâm đã phẫn uất đến cực hạn, nếu tu vi hắn không bị phong ấn, thì nhất định hắn sẽ không bỏ qua đám thổ dân Trúc Cơ này, thậm chí nếu chúng dám chọc giận hắn, hắn sẽ đem bộ lạc đối phương san thành bình địa.

Nhưng bây giờ, hồn lực của hắn bị phong ấn, rất nhiều pháp thuật không có cách nào triển khai, liền bị những thổ dân này truy sát. Hắn ủy khuất đến nỗi nước mắt sắp chảy ra, hắn biết, một khi mình bị đuổi kịp, sợ rằng sinh tử khó dò.

– Ta là luyện hồn sư tam phẩm, các ngươi lại dám đối xử với ta như thế!!

Chu Nhất Tinh thanh âm thê lương, quanh quẩn bốn phía, phía sau hắn thình lình có hai đạo pháp thuật hình thành hồn đao, xé gió bay đến, rồi nổ tung bên người Chu Nhất Tinh, hình thành trùng kích làm Chu Nhất Tinh phun ra máu tươi, hắn lảo đảo một chút rồi lại tiếp tục chạy như điên.

Phía sau hắn, trên trăm thổ dân ánh mắt lóe sáng, gắt gao truy kích, thậm chí bên trong hơn một trăm thổ dân này, còn có hai hồn tu trung niên, ánh mắt hai người này cũng chớp động lóe lên ánh sáng tham lam, nhìn Chu Nhất Tinh, như nhìn bảo tàng di động.

Nhưng khi nghe Chu Nhất Tinh tự xưng là luyện hồn sư tam phẩm, sắc mặt hai người này đột nhiên biến đổi, thần sắc đám thổ dân bốn phía cũng biến hóa, lộ ra vẻ kinh nghi bất định.

– Luyện hồn sư? Trên người kẻ này có hồn lực ba động cực kỳ suy yếu, không cách nào phán đoán ra thân phận của hắn, nếu hắn thật sự là luyện hồn sư thì cũng thôi, nhưng nếu hắn dám lừa gạt chúng ta… Mà tu vi chân chính của hắn không phải Trúc Cơ, mà là Kết Đan, một khi thương thế hắn khôi phục, chúng ta liền bỏ lỡ cơ hội giết người đoạt bảo, thậm chí còn có thể gây ra đại họa…

Những thổ dân này chần chờ, hai tên hồn tu cũng nhìn nhau, một trong hai người cắn răng, mở miệng nói.

– Ngươi nói mình là luyện hồn sư tam phẩm, vậy ngươi hãy xuất ra một đoàn thất sắc hỏa. Nếu ngươi đúng là luyện hồn sư tam phẩm, chúng ta sẽ lập tức hướng luyện hồn sư đại nhân xin lỗi, cũng sẽ dâng lên vật phẩm nhận lỗi!

Chu Nhất Tinh nghe thấy thế, càng thêm buồn bực, giờ phút này hắn không có thất sắc hỏa, thậm chí bởi vì tu vi bị phong ấn cũng không có năng lực luyện hỏa, không biết làm như thế nào để chứng minh thân phận của mình, hắn chỉ có thể gào lên một tiếng đau xót, rồi một lần nữa thi triển bí pháp, gia tốc bỏ chạy.

– Còn dám nói mình là luyện hồn sư sao!!

– Hắn không chạy xa được đâu, chỉ cần giết chết người này, nguy cơ lần này của Hắc Sơn bộ lạc chúng ta liền có thể hóa giải! Người này đã bị trọng thương, tu vi chỉ còn là Trúc Cơ, đây chính là đại lễ Minh Hoàng ban cho Hắc Sơn bộ lạc chúng ta, giúp chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn!!

Hai tên hồn tu thấy Chu Nhất Tinh gia tốc đào tẩu, cũng đều nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục truy sát.

Trận truy sát này sau một ngày vẫn không có kết thúc, Chu Nhất Tinh cơ hồ đã dùng toàn bộ khí lực, điên cuồng bỏ chạy, nội tâm của hắn bị lửa giận thiêu đốt, khiến cho chính hắn cũng muốn bạo phát.

– Ta hận họ Bạch! Tất cả họ Bạch khắp thiên hạ, ta hận!!!

Đáy lòng Chu Nhất Tinh đã phẫn uất đến cực hạn.

– Ta trước đó hảo tâm nói cho hắn biết, luyện chế thập nhất sắc hỏa có độ khó cực lớn, hắn không nghe ta thì cũng thôi, thế mà sau khi thất bại lại thẹn quá hoá giận với ta!

– Nếu không phải họ Bạch kia thẹn quá hoá giận, bức ta đi tìm oan hồn, ta há có thể rơi vào hoàn cảnh này!

Chu Nhất Tinh nghiến răng nghiến lợi, mắt thấy người truy sát càng ngày càng gần, Chu Nhất Tinh gầm thét, chỉ có thể tiếp tục liều mạng triển khai bí pháp, kéo dài khoảng cách, khóe miệng của hắn không ngừng tràn ra máu tươi, nhưng hắn vẫn kiên trì bay về hướng về phương hướng khu đồi trọc.

Thời gian dần trôi qua, một ngày này, cả đời này Chu Nhất Tinh cũng không thể quên, hắn đã dùng bí pháp rất nhiều lần, giờ phút này sinh lực của hắn đã hao phí không ít, tóc hắn cũng đã xuất hiện một mảng trắng, hắn bỏ ra cái giá đắt như thế, mới có thể kiên trì tới hiện tại.

Giờ phút này, hắn rốt cục nhìn thấy khu đồi trọc, hắn sắp khóc thành tiếng, kích động đến nỗi chảy cả nước mắt, hắn chưa từng có một khắc nào như thế này, chờ mong có thể trở lại bên người Bạch Tiểu Thuần.

– Các ngươi chờ đó cho ta!!

Chu Nhất Tinh hét lớn một tiếng, rồi bay thẳng đến khu đồi trọc, trên trăm thổ dân cùng hai tên hồn tu phía sau hắn giờ phút này thần sắc cũng biến hóa, khi nhìn về phía khu đồi trọc, bọn họ liền cảm thấy không ổn, nhưng bọn chúng hung hăng cắn răng, bấm niệm pháp quyết, lập tức hồn lực trên người hai tên hồn tu đột nhiên khuếch tán.

Hai thanh hồn đao lớn vài trượng xuất hiện, sau đó dung hợp lại vào nhau, trực tiếp hóa thành một thanh hồn đao to khoảng mười trượng, hơn trăm thổ dân bốn phía cũng đồng thanh gào thét một tiếng.

Theo tiếng gào thét, từng tia từng tia khí huyết từ trên thân những thổ dân này bạo phát ra, hóa thành từng trận hắc vụ, dung nhập vào thanh hồn đao kia, đao này rất quỷ dị, khẽ hấp một cái, liền đem khí huyết của hơn trăm thổ dân hấp thu, thân đao liền bành trướng, cuối cùng biến thành một thanh hồn đao hơn năm mươi trượng, hướng về phía Chu Nhất Tinh chém đến.

Làm xong những việc này, hai tên hồn tu liền lập tức uể oải, sắc mặt hơn trăm thổ dân cũng trắng bệch. Ánh mắt bọn chúng nhìn về phía Chu Nhất Tinh mang theo vẻ chờ mong.

– Bộ lạc bí pháp!

Tâm thần Chu Nhất Tinh chấn động mãnh liệt, hét lên một tiếng, rồi vội vàng liên tục phun ra bảy, tám ngụm máu tươi, nhanh chóng triển khai bí pháp. Tốc độ của hắn trong nháy mắt tăng lên không, lao nhanh xuống khu đồi trọc, thê thảm rống to.

– Bạch đạo hữu cứu mạng!!

Trong nháy mắt khi Chu Nhất Tinh mở miệng, thanh hồn đao năm mươi trượng cũng tăng tốc độ, bay thẳng đến khu đồi trọc, như muốn đem Chu Nhất Tinh cùng cả khu đồi này chém cho hôi phi yên diệt!

Cùng lúc đó, bên trong sơn động trong khu đồi trọc, ba phân thân của Bạch Tiểu Thuần đều đã ra ngoài bắt oan hồn, chỉ còn bản tôn hắn đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa, thần sắc của hắn có chút tiều tụy, tóc tai bù xù, trong đôi mắt tràn ngập tơ máu.

Trước mặt hắn giờ phút này có một biển lửa thập sắc lấp lánh, vô số oan hồn bốn phía đang không ngừng bị biển lửa dung hợp, Bạch Tiểu Thuần hết sức chăm chú, không dám phân tâm, chuyện bên ngoài hắn đã thấy nhưng lại không có thời gian đi để ý tới, bây giờ hắn đã triệt để đỏ mắt, mấy ngày nay, số lần hắn thất bại quá nhiều, mà mỗi một lần thất bại đều phải làm lại từ đầu, cái giá quá lớn.

– Lần này, nhất định có thể thành công, nhất định có thể!!

Hô hấp Bạch Tiểu Thuần ngừng lại, mắt thấy biển lửa thập sắc đang không ngừng thôn phệ oan hồn, thập nhất sắc sắp xuất hiện, thì vào lúc này, biển lửa thập sắc đột nhiên lắc lư, bất ổn, Bạch Tiểu Thuần sắc mặt biến hóa, vội vàng bấm niệm pháp quyết, điểm ra một chỉ, gia tốc thập sắc hỏa dung hợp.

Ngay khi hồn dung, thập sắc hỏa lay động càng mạnh hơn, một cỗ ba động làm sắc mặt Bạch Tiểu Thuần phải thay đổi bỗng nhiên xuất hiện bên trong biển lửa thập sắc.

Cũng chính thời khắc này, tiếng Chu Nhất Tinh kêu thảm truyền đến, tiếng gào thét của hơn trăm thổ dân cũng truyền đến.

Những âm thanh này vừa mới truyền đến, liền lập tức bị một tiếng nổ mãnh liệt hơn thay thế, trong nháy mắt, thập sắc hỏa đang vô cùng bất ổn, không biết phát sinh biến hóa gì, bỗng nổ tung!

Bạch Tiểu Thuần quát to một tiếng, vội vàng lui lại phía sau, trực tiếp lấy ra Vĩnh Dạ Tán, trong nháy mắt mở ra phòng ngự.

Tiếng nổ ‘Ầm ầm ầm ầm’ vang lên, phảng phất thiên địa kịch biến, đất rung núi chuyển!

Toàn bộ khu đồi trọc đều vang lên tiếng nổ, không đợi hồn đao đụng tới liền tự sụp đổ, một cỗ hỏa diễm không cách nào hình dung khuếch tán ra tứ phương!

Vô số đá vụn hướng về bốn phía bay đi, rồi nhanh chóng bị biển lửa hòa tan, hình thành dung nham… Còn thanh hồn đao đang bay đến, bị ngọn lửa này chạm nhẹ vào một cái liền sụp đổ, biến thành tro bụi… Giống như chưa bao giờ tồn tại.

Chapter Truyện / Chương 573 – Bạch Đạo Hữu Cứu Mạng