Chương 610 – Thoát Khỏi Bạch Gia

Chapter Truyện / Chương 610 – Thoát Khỏi Bạch Gia

Thiên Nhân lão tổ ra tay cũng không thể lưu Bạch Tiểu Thuần lại nơi này!!!

Tất cả người Bạch gia nhìn thấy đều sợ ngây người, thậm chí những tộc lão và tộc trưởng chi mạch Bạch gia cũng không dám tin vào những gì mình nhìn thấy, việc này nằm ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.

Tuy bọn họ đều biết Bạch Tiểu Thuần rất mạnh nhưng dù sao hắn chỉ là Kết Đan mà thôi, không một ai tin rằng tiểu tử Kết Đan lại có thể thoát khỏi một chiêu của Thiên Nhân lão tổ đích thân ra tay. Mặc dù đó không phải chân thân xuất hiện, chỉ là một đạo pháp thuật thần thông, cho dù nhìn thấy tận mắt vẫn không dám tin vào mắt mình.

Đương nhiên tất cả mọi người có mặt đều không nhìn thấy thời điểm thần thông của lão tổ hạ xuống có ba phân thân của Bạch Tiểu Thuần liên thủ chống lại.

Lúc này thân thể Bạch Tiểu Thuần biến thành mơ hồ, tùy thời có thể biến mất. Trong mật thất cung điện dưới lòng đất, sắc mặt Thiên Nhân lão tổ Bạch gia biến thành âm trầm, ánh mắt mang theo hàn mang, hắn nâng tay phải lên lần nữa, khi động tác nâng tay xuất hiện, thân thể lão tổ cũng căng phồng lên, thân thể da thịt khô héo đã đầy đặn trở lại.

Đặc biệt tay phải Thiên Nhân lão tổ lúc này ẩn chứa không gian chi lực làm xung quanh vặn vẹo mơ hồ, bầu trời dường như sắp nổ tung, cảm giác như thiên địa cũng sắp sụp đổ.

Sau đó Thiên Nhân lão tổ lại muốn tấn công Bạch Tiểu Thuần lần nữa, sắc mặt lão tổ thay đổi, hắn đánh một trảo vào bầu trời chứ không phải tấn công Bạch Tiểu Thuần.

Vào lúc Thiên Nhân lão tổ Bạch gia tung trảo đánh vào bầu trời, bầu trời đang màu xanh da trời biến thành đỏ rực, từng đám đang lơ lửng giữa không trung biến thành biển lửa, chúng rơi xuống đất cực nhanh, trong những đám mây lửa này còn mang theo khí thế hủy diệt.

Những đám mây lửa đang rơi xuống đều có thập nhị sắc hỏa.

– Là Bạch Hạo!!!! Hỏa vũ lần trước là hắn tạo ra!!

Sắc mặt mọi người không ngừng thay đổi khi nhìn thấy những đám mây lửa đang rơi xuống, hơn nữa nhiệt độ cao từ những đám mây lửa kia đang nung khô Bạch gia phía dưới.

Quan trọng hơn chính là đại trận đã xuất hiện lỗ thủng, mặc dù lỗ đang khép lại nhưng tốc độ khôi phục của nó không nhanh bằng biển lửa đang giáng xuống, chỉ cần biển lửa vừa tiếp xúc với khe hở liền len lỏi vào bên trong Bạch gia.

Khi biển lửa thập nhị sắc này giáng xuống, như vậy cơ nghiệp của Bạch gia sẽ tổn thất nghiêm trọng, cho dù Thiên Nhân lão tổ có ra tay nhưng sức một người không thể vãn hồi tổn thất nghiêm trọng.

Từ khi biển lửa giáng xuống, biển lửa siêu cấp của nó đủ sức hủy diệt Bạch gia, tai nạn sẽ bao phủ tất cả tộc nhân.

Hiện tại Thiên Nhân lão tổ Bạch gia có hai lựa chọn, một là lưu Bạch Tiểu Thuần hoặc dập tắt biển lửa, với năng lực của lão tổ có thể hoàn thành hai lựa chọn này dễ dàng nhưng sẽ lưu lại sơ hở.

Lựa chọn của Thiên Nhân lão tổ Bạch gia là dập lửa cứu Bạch gia trước.

Khi toàn bộ người trong Bạch gia đang cảm thấy tuyệt vọng thì một bàn tay khổng xuất hiện giữa bầu trời, nó ngăn cản biển lửa giáng thẳng xuống Bạch gia.

Bàn tay càng lên cao càng lớn, khi sắp tiếp xúc với biển lửa, bàn tay biến lớn mười vạn trượng bắt lấy biển lửa vào trong, thậm chí còn vây xung quanh Bạch Tiểu Thuần.

Hiển nhiên Thiên Nhân lão tổ Bạch gia không muốn bỏ qua Bạch Tiểu Thuần.

Đáng tiếc Bạch Tiểu Thuần không phải tu sĩ Kết Đan bình thường, hắn là Thiên Đạo Trúc Cơ, Thiên Đạo Kết Đan, lại có thêm ba phân thân Thiên Nhân Hồn, chiến lực của hắn đã sớm vượt qua cực hạn của Kết Đan, có thể chém giết Nguyên Anh sơ kỳ, thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn có lực chiến với Nguyên Anh trung kỳ, khi số lượng phân thân tăng lên, hắn còn có thể đánh bại Nguyên Anh trung kỳ.

Câu nói góp ít thành nhiều tuyệt đối đúng trong trường hợp của Bạch Tiểu Thuần, trong quá trình trở thành Nguyên Anh, hắn không ngừng tiến bộ.

Trong chớp mắt, khi bàn tay khổng lồ bao phủ bản thân, Bạch Tiểu Thuần biến mất vô ảnh vô tung, hắn kịp thời sử dụng Bất Tử Cấm rời khỏi Bạch gia.

Tiếng nổ tung vang vọng bầu trời, toàn bộ biển lửa trên bầu trời không ngừng giằng co với bàn tay khổng lồ sau đó bị dập tắt.

Bên trong cung điện dưới lòng đất, sắc mặt Thiên Nhân lão tổ Bạch gia cực kỳ âm lãnh, khó coi đến cực điểm, lão nhìn sang hướng Bạch Tiểu Thuần vừa thoát khoát, hắn định nâng chân bước tới một bước thì nhìn sang bảy ngọn nến đang cháy le lói xung quanh mình.

– Thất Mệnh Liên Tâm Đăng, đã đến bước cuối cùng, không thể dễ dàng đi ra như vậy…

Thiên Nhân lão tổ Bạch gia khẽ lẩm bẩm sau đó hít sâu một hơi, hắn khoanh chân ngồi xuống sau đó lại ra lệnh cho người Bạch gia.

– Cầm thần ấn của ta, lại dùng mấy hồn chu đi tìm tung tích Bạch Hạo, tối đa bảy ngày phải bắt sống hắn mang về đây.

Thiên Nhân lão tổ sử dụng thần thức truyền âm, âm thanh vang vọng quanh quẩn bên tai mỗi người Bạch gia, mỗi một tộc lão đều hành động, đồng thời cúi đầu cung kính lĩnh mệnh, trong tích tắc trong đầu bọn họ đều xuất hiện một cái thần ấn thần bí.

Ấn ký này giúp bọn họ tìm kiếm tung tích của Bạch Tiểu Thuần, mặc dù Bạch Tiểu Thuần đã đào tẩu nhưng trước đó Thiên Nhân lão tổ Bạch gia đã ra tay đánh một lạc ấn lên người Bạch Tiểu Thuần, chỉ cần lạc ấn còn, hắn có thể thông qua cảm ứng tìm được Bạch Tiểu Thuần.

Trừ ấn ký còn có chín chiếc hồn chu xuyên thấu qua địa cung dưới lòng đất bay ra ngoài, đây là thủ đoạn của Thiên Nhân lão tổ, tốc độ hồn chu rất nhanh có thể so sánh với Nguyên Anh viên mãn.

Tộc trưởng Bạch gia chấn động, sau đó hắn ngẩng đầu nhìn về phía lão tổ, hai mắt hắn mang theo sát cơ mãnh liệt, nội tâm cực kỳ điên cuồng, hắn rất muốn tự tay chém giết Bạch Tiểu Thuần nhưng không dám cãi lệnh lão tổ. Lão tổ đã nói bắt giữ thì nhất định phải bắt giữa, trong quá trình bắt giữ có thể động tay động chân, tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha, hắn muốn tên nghịch tử Bạch Hạo kia biết thống khổ là như thế nào.

Tộc trưởng Bạch gia hất tay lên, hắn bay lên một chiếc hồn chu sau đó rời khỏi Bạch gia.

– Thỉnh lão tổ ban thưởng tốc phiên, ta chắc chắn có thể bắt sống nghịch tử.

– Được!!!

Một giọng nói từ trong địa cung dưới lòng đất vang vọng ra bên ngoài, ngay sau đó có một ánh sáng tím xuất hiện, đó là một lá cờ nhỏ, nó bay thẳng về phía tộc trưởng Bạch gia.

– Nghịch tử, cho dù ngươi có truyền tống xa bao nhiêu cũng không thể trốn thoát.

Sắc mặt gia phụ Bạch Hạo dữ tợn, hắn không nói thêm lời nào, lập tức gia tốc bay đi tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này, Thái phu nhân đứng lẫn trong đám người, trong lòng chỉ có bi ai và oán độc mãnh liệt.

– Tiểu tạp chủng Bạch Hạo, ta muốn lột da rút xương ngươi, róc thịt ngươi cho chó ăn, rút hồn ngươi tra tấn đời đời kiếp kiếp.

Bạch gia biến hóa, Bạch Hạo đã thoát đi nên không còn gì đáng xem nữa, sứ giả hai đại gia tộc cùng thành Cực Quỷ không có nghĩa vụ phải che giấu thay Bạch gia, vì vậy có thể tưởng tượng không bao lâu tất cả thế lực trong Cự Quỷ Thành sẽ biết việc này.

Sự việc lần này chính là sỉ nhục lớn nhất Bạch gia từng gặp phải, trước nay chưa từng có. Tuy những tộc lão không thuộc nhánh tộc trưởng cũng thực hiện mệnh lệnh lão tổ đưa ra nhưng chỉ làm qua loa mà thôi, đối với bọn họ việc bắt giữ Bạch Tiểu Thuần chỉ là việc sớm muộn, không cần quá nỗ lực làm gì.

Nhưng chủ mạch Bạch gia thì khác, sát cơ ngập trời, trong thời gian ngắn dùng toàn lực truy bắt, không ngừng tản ra bốn phía tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, một khi tìm thấy Bạch Tiểu Thuần phải lập tức thông báo để cao thủ chạy tới xử lý Bạch Tiểu Thuần.

Bọn họ cảm thấy thời gian bảy ngày là quá dài, tốt nhất phải nhanh chóng bắt được Bạch Tiểu Thuần để tránh đêm dài lắm mộng.

Trong khi Bạch gia không ngừng tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, không gian trong phạm vi một dãy núi vặn vẹo, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần dần ngưng tụ, hắn vừa xuất hiện bước chân lảo đảo, tiếp theo phun ra một ngụm máu tươi, hiển nhiên hắn đã trọng thương.

– Vẫn xem thường Thiên Nhân.

Bạch Tiểu Thuần run rẩy, sắc mặt trắng bệch, lúc trước khi còn nằm trong phạm vi Bạch gia, ánh mắt xung quanh nhìn chằm chằm vào hắn còn tỏ vẻ trấn định, hiện giờ chỉ còn một mình hắn mới run rẩy sợ hãi.

Hít sâu mấy hơi, Bạch Tiểu Thuần lau máu trên khóe miệng, hắn quay đầu nhìn xung quanh, vào lúc này hắn nghĩ lại mà sợ, cảm giác mình vừa nhặt cái mạng nhỏ trở về, cũng may chưa sử dụng tới Bán Thần Hồn.

– Tiên sư bọn chúng, về sau không được xúc động như vậy nữa, quá đáng sợ!!!

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu cười khổ, chuyến đi Bạch gia lần này hắn có cảm giác lá gan của mình đã lớn hơn trước một ít.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần không ngừng đầu tranh với bản thân mình, hắn không ngừng sữa chữ sai lầm mình phạm phải.

– Trời đất bao la, cái mạng nhỏ của mình là lớn nhất…

Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần buồn rười rượi, nghĩ tới việc mình thoát ra khỏi Bạch gia cần nhờ vào nhiều chuẩn bị lúc trước, Sát Hồn Đinh, Truyền Tống Phù, Bất Tử Cấm và bí pháp hỏa vũ, thậm chí còn tính toán chặt chẽ từng thời điểm một, cho dù tính toán tới cực điểm nhưng hắn vẫn gặp nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc, tìm đường sống trong cõi chết.

Chỉ cần hắn chuẩn bị ít đi một thứ hoặc thời điểm ra tay sai lầm, hắn không thể không vận dụng Bán Thần Hồn, nếu hắn sử dụng đại sát chiêu như thế, Bạch Tiểu Thuần cũng không nắm chắc có thể giải quyết mọi việc êm đẹp hay không.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi phải nhớ kỹ giáo huấn này, về sau còn gặp lại chuyện như vậy, ngươi phải chuẩn bị nhiều chuẩn bị phía sau, như vậy mới an toàn.

Bạch Tiểu Thuần cầm linh dịch ra uống từng ngụm, hắn muốn khôi phục tu vi, lúc này cầm ngọc giản truyền âm cho Chu Nhất Tinh và Lý Phong, bảo bọn họ tới nơi đặc biệt chờ mình.

Hai người này gián tiếp tham gia vào việc gây náo loạn Bạch gia, là đồng phạm của Bạch Tiểu Thuần, hơn nữa từ biểu hiện lúc trước, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình có thể miễn cưỡng tín nhiệm hai người này, hắn chỉ lưu lại tâm nhãn, cũng không thật có ý định thật đi tới nơi đó.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn chằm chằm vào Thiên Nhân Hồn thổ thuộc tính trong túi trữ vật, ánh mắt mang theo ánh lửa nóng bỏng.

Chapter Truyện / Chương 610 – Thoát Khỏi Bạch Gia