Chương 616 – Bản Vương Càng Muốn Để Hắn Sống

Chapter Truyện / Chương 616 – Bản Vương Càng Muốn Để Hắn Sống

Bạch Tiểu Thuần quay người tiếp tục chạy đi, trên đường hắn cũng nghiên cứu hồn chu và lá cờ màu tím của tộc trưởng Bạch gia.

Mặc dù hai thứ này không tệ, nhất là lá cờ nhỏ, ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng giật mình, trên lá cờ có mười vạn ấn ký, tất cả đều liên quan tới tốc độ, tiêu hao tuy lớn nhưng khi vận dụng có thể bộc phát tốc độ cực kỳ kinh người.

Cho dù là tộc trưởng Bạch gia cũng không có biện pháp vận dụng toàn bộ, bởi vì tiêu hao to lớn không cách nào tưởng tượng nổi, Bạch Tiểu Thuần tính toán một chút, nếu mở ra toàn bộ, trong một hô hấp cần tiêu hao mười hồn dược trung phẩm!

Loại tiêu hao này, cho dù là Bạch gia cũng chịu không nổi… Quan trọng nhất, trên hồn chu và lá cờ nhỏ đều có ấn ký của Thiên Nhân lão tổ Bạch gia, trước khi phá tan ấn ký, không ai có biện pháp vận dụng nó như ý mình.

Vả lại hai thứ này mới luyện linh mười một lần, Bạch Tiểu Thuần nhìn phù văn phủ kín trên đó liền thở dài, biết mình không thể sử dụng.

– Nếu cho ta chút thời gian, có lẽ ta có thể dùng nước sông Thông Thiên Hà ăn mòn từ từ…

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ, dứt ném hai thứ này vào bên trong thùng lớn chứa nước sông Thông Thiên Hà.

Trước khi vận dụng hồn chu, nó chỉ lớn như nắm tay, bị Bạch Tiểu Thuần ném vào trong thùng, Bạch Tiểu Thuần thu hồi tâm thần của mình.

– Ấn ký trên người của ta…

Bạch Tiểu Thuần cau mày, sau nửa ngày hắn liền hít sâu một hơi, hai tay bấm niệm pháp quyết dò xét thân thể của mình, ngay cả khí huyết toàn thân cũng sôi trào, dựa theo quy luật nào đó dò xét khắp toàn thân, hắn vừa làm như thế vừa bỏ chạy thật nhanh.

Thời gian trôi qua, buổi trưa ngày thứ ba, Bạch Tiểu Thuần đang bay nhanh, tâm thần rung động, hắn quay đầu nhìn ra sau lưng, hắn nhìn thấy bầu trời sau lưng có rung động xuất hiện, có thứ gì đó đang bay tới.

Đó là một lão giả, lão giả ngồi trên hồn chu với tốc độ cực nhanh, sắc mặt phong trần mệt mỏi nhưng không che dấu được sát cơ nồng đậm, hắn bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.

Mặc dù Bạch Tiểu Thuần không biết lão giả tên gì nhưng lại quen mắt, nhận ra kẻ này chính là tộc lão Nguyên Anh của Bạch gia, dường như tu vi gần tới Nguyên Anh trung kỳ, hắn thuộc dòng chính.

– Lại đuổi tới? Còn là một người?

Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hắn dừng bước không chạy đi.

Trong nháy mắt lão giả tới gần Bạch Tiểu liền nhìn thấy tộc trưởng Bạch gia bị cột giống con diều giấy, nhìn thấy việc này, tròng mắt lão giả suýt rớt ra ngoài, hắn hít sâu một hơi, thân thể dừng lại trong nháy mắt.

– Tộc trưởng bị bắt giữ!! Điều này sao có thể!

Trên mặt hắn mang theo thần thái không thể tưởng tượng nổi, dường như không ai có thể nghĩ tới, ngay cả tộc trưởng cũng bị bắt giữ, cảnh này làm nội tâm lão giả áp lực kinh hồn, tu vi của hắn hiện tại không bằng tộc trưởng, tộc trưởng còn bị bắt giữ, bản thân mình xuất thủ thế nào? Lão giả nhìn thấy bộ dạng tộc trưởng thê thảm như thế liền bất định.

– Mặc kệ nguyên nhân vì sao, không cần mạo hiểm vì việc này…

Lão giả đổ mồ hôi trán, nghĩ đến đây liền không do dự nữa, lúc này cầm Truyền Tống Phù ra và bóp nát…

Oanh, thân ảnh của hắn biến mất trong nháy mắt.

– Dọa chạy?

Bạch Tiểu Thuần ngây ngốc.

– Điều này… Quá thức thời nha, thì ra không phải chỉ có ta sợ chết, Nguyên Anh cũng như vậy…

Hắn có ý định bắt giữ lão giả rồi khi dễ, lại có ý định bắt thêm vài con diều, vào lúc này gãi đầu, tộc trưởng Bạch giả nhìn thấy liền nghiến răng nghiến lợi, hắn không vui khi thấy Bạch Tiểu Thuần đắc chí.

– Bùa hộ mệnh này có tác dụng nha.

Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, hắn cầm tộc trưởng Bạch gia bay đi, bắt đầu từ hôm đó, thân ảnh người Bạch gia tăng lên nhưng không ngoài dự tính, người các chi mạch nhìn thấy tộc trưởng Bạch gia sau lưng Bạch Tiểu Thuần liền hít vào một hơi khí lạnh, sau khi do dự một lúc liền rời đi.

Tộc trưởng Bạch gia hận bản thân mình sao không ngất đi cho đỡ mất mặt.

Có thể bắt giữ tộc trưởng Bạch gia, chứng minh Bạch Tiểu Thuần dùng biện pháp gì, trừ phi tu vi của bọn họ mạnh hơn tộc trưởng Bạch gia, bằng không chẳng làm nên trò trống gì.

Cũng không phải tất cả đều như thế, vẫn có dòng chính Bạch gia dựa vào ấn ký đuổi giết Bạch Tiểu Thuần, sau khi gặp mặt liền vây công.

Đối diện với mấy gia hỏa đằng đằng sát khí, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo thần thái lạnh lùng, hắn không khách khí đại triển thần uy máu nhuộm bầu trời…

Thậm chí dọc theo con đường này, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần kéo tộc trưởng Bạch gia đi, không chỉ người Bạch gia, còn có người mấy gia tộc khác và hồn tu thế lực Cự Quỷ Thành trong Man Hoang đều nhìn thấy.

Những người này có một ít gặp được Bạch Tiểu Thuần liền bay qua, khi nhìn rõ tất cả thì mọi người giật mình.

– Người này là ai… Hắn kéo theo là… Là tộc trưởng Bạch gia?

– Không thể nào…

Vào lúc càng nhiều người nhìn thấy chuyện này, hoặc giả nghe sau đó chạy tới, cả đám truyền đi xôn xao, lập tức truyền ra khắp phạm vi thế lực Cự Quỷ Thành.

Ban đầu những việc như vậy chỉ âm thầm truyền ra, bản thân không phải rất xác định, nhưng sau đó chuyện tổ địa Bạch gia cũng bị người hai gia tộc khác và sứ giả Cự Quỷ Thành âm thầm truyền ra, lập tức như giọt nước đổ vào nồi dầu sôi, chuyện này lập tức nổ tung.

– Người nào mới là kỳ lân tử của Bạch gia, chém giết Bạch Tề, cướp Thiên Nhân Hồn, lại chạy thoát khi Thiên Nhân lão tổ Bạch gia ra tay.

– Sau khi hắn chạy thoát, tộc trưởng Bạch gia tự mình đuổi giết nhưng bị người này bắt buộc lên dây thừng kéo đi như con chó, rất nhiều người nhìn thấy việc này.

– Trời ạ, Bạch Hạo… Hắn muốn mưu phản Bạch gia sao?

Việc này náo càng lúc càng lớn, cũng dẫn tới nhiều người chú ý, Bạch gia phái rất nhiều tộc nhân đánh giết Bạch Tiểu Thuần, nhưng sau khi tin tức Bạch Tiểu Thuần giết ngược truyền trở về, chuyện này cũng oanh động cả vương thành.

Từng Thiên Hầu và người các gia tộc trong vương thành đều động dung, cũng biết Bạch gia xuất hiện kỳ lân tử Bạch Hạo, người này chẳng những cướp Thiên Nhân Hồn, phản bội Bạch gia, còn trói phụ thân của mình… Giết chóc vô số tộc nhân, lòng dạ độc ác!

– Nghe nói người này chịu nhục trong Bạch gia, đã từng nhận đủ khi dễ và xem thường, thậm chí có mấy lần nguy hiểm sinh tử, hắn vẫn ẩn nhẫn, chờ thời khắc mở tổ địa liền bộc phát toàn diện, gáy một tiếng ai nấy cũng kinh ngạc?

– Chuyện này tính là gì, ta nghe nói Bạch Hạo có tư chất luyện hỏa kinh thiên động địa, tu vi Kết Đan viên mãn, không giống người thường!

– Bạch gia quá thiển cận… Dù vậy Bạch Hạo cũng quá ngoan độc, hắn trói phụ thân của mình!

Toàn bộ thế lực trong phạm vi Cự Quỷ Thành đều nghị luận việc này, khi từng tin tức được truyền ra các nơi, không ai không sợ hãi thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần.

Trong mắt rất nhiều người, mặc dù bọn họ chưa gặp Bạch Tiểu Thuần, nhưng ấn tượng của bọn họ về hắn là ẩn nhẫn, tư chất nghịch thiên, lục thân không nhận, lãnh khốc vô tình.

Chẳng những các gia tộc cùng Thiên Hầu biết được việc này, cho dù là trong vương thành cũng nhận được tin tức, lúc này tại khu vực trung tâm của vương thành có một pho tượng cực lớn, đỉnh đầu pho tượng là vương cung.

Trong vương cung có một thân ảnh to lớn mặc vương bào đứng trước rào chắn, hắn chắp tay sau lưng nhìn thiên địa xa xa, thân ấy chẳng những hùng tráng, càng có khí thế không thể hình dung nổi, hắn đứng tại chỗ này có thiển nghiền ép thiên ý, Thiên Nhân cũng phải run rẩy trước mặt hắn.

Dường như hắn đang đứng, cả thiên địa cũng phải cúi đầu.

Đó là một nam tử trung niên, tướng mạo cực kỳ tuấn mỹ góc cạnh rõ ràng, trong mắt mang theo thần thái thượng vị giả bao trùm chúng sinh, hắn yên lặng đứng ở nơi đó, dường như chỉ một người cũng đủ sức trấn áp cả thiên địa.

Người này chính là tọa hạ Khôi Hoàng, một trong bốn đại Thiên Vương Man Hoang, Cự Quỷ Vương!! Địa vị của hắn dưới một người trên ngàn vạn người, nhất là hôm nay hoàng quyền yếu ớt, bất cứ tồn tại nào trong bốn đại Thiên Vương dậm chân cũng làm Man Hoang rung chuyển, là đại nhân vật chính thức.

– Bạch Hạo… Thú vị…

Cự Quỷ Vương lên tiếng, trong mắt mang theo hào quang kỳ dị, sau khi suy nghĩ một lúc liền cười nhạt.

– Vô Thường Công, ngươi đi một chuyến tìm Bạch Hạo kia mang về Cự Quỷ Thành, an bài thân phận cho hắn.

Lời nói của Cự Quỷ Vương lạnh như băng, khóe miệng mang theo nụ cười thâm ý.

Lời nói của hắn quanh quẩn bên tay trái của pho tượng, chỗ đó có một cung điện, có một lão giả bay nhanh ra khỏi cung điện.

Lão giả vô cùng tang thương, trong mắt và trên người của hắn mang theo khí tức năm tháng, mơ hồ dung nhập vào thiên địa, hắn… Chính là Thiên Nhân cảnh!

– Tuân vương mệnh!

Lão giả ôm quyền cúi đầu thật sâu, hắn quay đầu biến mất trong hư vô.

– Bạch gia muốn hắn chết, ta càng muốn hắn sống! Ba đại gia tộc sao, có lẽ các ngươi đã chuẩn bị không kém bao nhiêu… Ta xem các ngươi ai dám nhảy ra!

Cự Quỷ Vương cười ngạo mạn, Bạch Hạo trong mắt hắn chỉ là tiểu tử không quan trọng mà thôi, cũng không thèm quan tâm sinh tử của Bạch Hạo, nếu đã có liên quan với Bạch gia, như vậy cứ dùng hắn làm con cờ thăm dò Bạch gia.

Chapter Truyện / Chương 616 – Bản Vương Càng Muốn Để Hắn Sống