Chương 625 – Vậy

Chapter Truyện / Chương 625 – Vậy

Bạch Tiểu Thuần Ta Đơn Thuần Như – Không nên nhìn cũng đừng nhìn, mặc kệ người nào đó hồ đồ.

Đội trưởng lên tiếng.

– Đúng rồi, nhớ kỹ không nên trêu chọc những gia hỏa bị giam giữ trong phòng giam, bất cứ kẻ nào trong đó đều là thế hệ cùng hung cực ác, đã từng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, một ít tên bị phong ấn tu vi nhưng có thể cắn tai của lính canh ngục.

Đội trưởng dặn dò vài câu, lúc này hắn cũng đi tìm niềm vui của mình.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, hắn coi như được mở rộng tầm mắt, lúc này có không ít phạm nhân áo xám sớm nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, nhìn hắn lạ mắt, đoán ra hắn là lính canh ngục mới tới, vì vậy lập tức đi lên bái kiến.

– Bái kiến đại nhân…

– Đại nhân có cái gì cần, có thể nói với chúng ta…

– Đại nhân tuổi còn trẻ đã trở thành lính canh ngục Ma Lao, tiền đồ vô lượng, nhân trung chi long…

Lúc mọi người a dua nịnh nọt, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mấy nữ tử dáng người không tệ, hai mắt như ngậm mật, hắn lập tức vươn tay ôm lấy.

Làm những việc này, trái tim Bạch Tiểu Thuần đập nhanh, hắn có cảm giác chỉ cần mình vươn ngón tay thì những nữ tu sẽ biến thành con mèo nhỏ.

– Con bà nó, ta thật tà ác!

Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, hắn cảm thấy nơi này không hợp với mình, vì vậy hắn bỏ qua mọi người nịnh nọt, hưởng thụ những nữ tử oanh ngôn yến ngữ, đáy lòng vui nhưng lại buồn rầu.

– Không nghĩ tới Ma Lao lại như vậy, Bạch Tiểu Thuần ta đơn thuần như thế, làm sao tiếp tục lăn lộn nữa đây.

Bạch Tiểu Thuần phát sầu khi bị những phạm nhân áo xám vây quanh, xem như hắn hiểu Ma Lao là thế nào, cũng chẳng có gì.

– Bạch Tiểu Thuần ta là người trong sạch, tuyệt đối không làm chuyện buông thả.

Ba canh giờ về sau, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mỹ mãn tiêu sái trong Ma Lao, hắn cười ‘ha ha’ khi được đám phạm nhân áo xám chỉ dẫn, hắn đi tới nơi đội trưởng yêu cầu tập hợp.

Hắn đến đây, đội trưởng và bảy, tám người đều tới, cả đám tinh lực dồi dào, hơn nữa đang thấp giọng nói với nhau, khi cười nói còn có thanh niên mặt dài, lúc hắn đang cười nói nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đã tới liền lộ ra vẻ mặt không thích.

Xem thường hắn là kẻ phản bội Bạch gia, còn không thích việc hắn trói phụ thân, giết chết tộc nhân, hắn cho rằng Bạch Tiểu Thuần không xứng tiến vào Ma Lao.

Vả lại giao tình giữa hắn với Bạch Tề không tệ, cho nên hắn càng phản cảm Bạch Tiểu Thuần.

Các lính canh khác cũng thế, đều giả vờ không nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần đứng ở một bên, hắn lúng túng nhưng càng tức giận.

– Gia hỏa này có ý gì, khi dễ ta?

Bạch Tiểu Thuần cân nhắc tu vi của song phương, thanh niên mặt dài cũng đang nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Mắt thấy hai người sắp bộc phát mâu thuẫn, đội trưởng lập tức đứng ra, hắn đứng giữa hai người sau đó chỉ vào cái ngục giam đầu lâu.

– Được rồi, nên làm chính sự, Bạch Hạo, thấy không, đây chính là Chu lão ma.

Thanh niên mặt dài thu hồi ánh mắt, hừ lạnh một tiếng, Bạch Tiểu Thuần áp chế tức giận nhìn sang đội trưởng.

Đầu lâu bị đội trưởng lớn hơn một trượng, bên trong có đại hán đang ngồi, thân thể chỉ cao nửa trượng, cho dù đứng lên không bằng thổ dân nhưng cũng tính là khôi ngô.

Trong mắt hắn sinh ra hồng quang, khóe miệng còn nở nụ cười dữ tợn, nhất là ánh mắt mang theo tham lam khi nhìn các lính canh.

Tham lam giống như người đói khát nhìn thấy thịt… Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy liền biết đại hán này thích ăn thịt người.

Nhất là cảm giác sát khí bao phủ toàn thân đối phương, cho dù bị phong ấn tu vi nhưng vô cùng kinh người, nhìn qua là thế hệ giết người như ngóe.

– Đây là Chu lão ma, gia hỏa này giết người như ngóe không có gì, hết lần này tới lần khác hắn thích ăn sống trẻ con, trong thời gian trăm năm, không biết hắn đã ăn bao nhiêu trẻ con, hết lần này tới lần khác người này có quan hệ sâu đậm với Thái gia trong ba đại gia tộc, không biết dùng biện pháp gì lại tránh được tử tội.

Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó liền cau mày, hắn không phải người ai nói gì cũng tin tưởng, hắn còn phán đoán trạng thái của Chu lão ma, hắn cảm thấy đội trưởng nói tuy có phần khoa trương nhưng nhất định phù hợp một bộ phận sự thật.

– Cả đời còn lại của hắn phải thừa nhận tra tấn tại nơi này.

Đội trưởng lạnh lùng lên tiếng, lính canh ngục của đội chín lần lượt quay về, lúc này đã đông đủ người.

– Bắt đầu đi, lúc này là cơ hội cuối cùng của chúng ta.

Đội trưởng hất tay áo lên, lập tức những lính canh ngục khác sắc mặt âm trầm đi tới trước đầu lâu giam Chu lão ma.

Nhìn thấy mọi người tới đây, bây giờ lão ma cười dữ tợn hơn trước, trong mắt có hào quang màu đỏ lóe sáng, vào lúc mọi người vừa tới gần, hắn đứng lên sau đó đi tới song sắt sau đó rống to.

Tiếng rống làm mọi người dừng bước.

– Một đám phế vật, Chu Vân Long ta hoành hành ở bên ngoài, ăn thịt đám người như các ngươi không biết bao nhiêu mà kể.

– Câm miệng!

Lúc này có lính canh ngục tiến lên bấm niệm pháp quyết điểm vào đầu lâu, màu sắc của đầu lâu không ngừng biến hóa, trong đó có hình ảnh tia chớp xuất hiện, tiếng nổ mạnh vang lên, toàn thân lão ma run rẩy.

– Nói, bảo tàng ở địa phương nào!

– Nói ra chúng ta cũng không tra tấn ngươi, ngươi không nói thì đứng trách chúng ta không khách khí.

– Chu tiền bối, ngươi cần gì phải như thế, đến nơi này cũng không ra được, những vật ngoài thân có ích lợi gì, không bằng nói ra mua bình an, như vậy ngươi có thể vượt qua quãng đời còn lại trong nơi này thật tốt.

Đám lính canh ngục đội chín hung thần ác sát, không ngừng sử dụng các loại thủ đoạn.

Có uy hiếp, có dụ dỗ, vừa đấm vừa xoa, yêu cầu bảo tàng gì đó, thậm chí đội trưởng bấm niệm pháp quyết tra tấn ép hỏi liên tục, chẳng qua người đội chín làm cái gì, Chu lão ma kêu thê lương thảm thiết nhưng sắc mặt dữ tợn không giảm đi chút nào, ngược lại càn rỡ đứng lên.

– Không nói đúng không, ta đến ép hỏi hắn!

Thanh niên mặt dài cười lạnh, hắn tiến lên đứng trước cửa tù.

Hắn vừa đi ra, các lính canh khác hưng phấn không nhỏ.

– Triệu Phong là tiên thủ của đội chín, hắn xuất thủ nhất định có thể cạy miệng lão ma.

– Không sai, lần này tám tiểu đội trước không thành công, nói không chừng Triệu Phong có thể làm!

Những người khác phấn khởi, ngay cả đội trưởng cũng chờ mong, Bạch Tiểu Thuần nhìn tất cả, hắn không hiểu tiên thủ trong miệng những người này là gì, cũng mơ hồ cảm thấy sở dĩ mặt dài có địa vị cao như thế, có lẽ chính là quan hệ với xưng hô tiên thủ gì đó, vì vậy cũng lưu ý nhìn sang.

Nhìn thấy mặt dài đi tới bên cạnh nhà tù, hai tay bấm niệm pháp quyết sau đó từng cây châm màu đen xuất hiện đâm thẳng vào người Chu lão ma, chui vào trong cơ thể, toàn thân Chu lão ma run rẩy, hắn kêu thảm thiết và gào rú liên tục.

Hắn gào thét nhưng ánh mắt đỏ rực như máu thần thái bướng bỉnh không biến mất chút nào, thậm chí gào từ dừng lại và thay thế bằng tiếng cười lớn.

– Đây là thủ đoạn của ngươi sao, lão phu từng nếm thử thủ đoạn của mấy tiên thủ khác rồi, mùi vị cũng không tệ lắm, không biết mùi vị của ngươi thế nào.

Thanh niên mặt dài nhìn thấy lão ma như thế, hắn tức giận không nhỏ, không ngừng bấm niệm pháp quyết ra tay độc ác, cho dù hắn dùng thủ đoạn thế nào, Chu lão ma cuối cùng vẫn cười dài, đám lính canh khác cũng tức giận, nhao nhao tiến lên trợ giúp.

Bạch Tiểu Thuần đứng bên ngoài nhìn tất cả, hắn ngây người nhìn đội chín không ngừng ép hỏi và giày vò đối phương, qua một ngày Chu lão ma thở hồng hộc, những người khác tiêu hoa không ít tinh lực nhưng không thể cạy miệng hỏi Chu lão ma bảo tàng ở nơi nào.

– Chết tiệt, gia hỏa này quá kín miệng!

Mọi người lui trở về, từng người bất đắc dĩ, ánh mắt mọi người đỏ rực nhìn Chu lão ma, hận không thể tiến vào cạy đầu Chu lão ma tìm đáp án, nhất là thanh niên mặt dài càng nghiến răng nghiến lợi.

– Vào lúc lão ma bị bắt tới đây, trên thân hắn trống rỗng, hắn nhất định giấu tài bảo cả đời của hắn vào nơi nào đó!

– Người này đã từng là Nguyên Anh viên mãn, Nửa bước Thiên Nhân, tung hoành sáu mươi năm, hắn diệt tộc không dưới hai mươi nơi, bảo tàng của hắn không ít.

Nhìn các đồng liêu bất đắc dĩ và không cam lòng, Bạch Tiểu Thuần do dự một lát sau đó lên tiếng hỏi một câu:

– Chúng ta… Chúng ta có thể sưu hồn mà.

Chapter Truyện / Chương 625 – Vậy