Chương 652 – Bán Thần Hồn Bạo

Chapter Truyện / Chương 652 – Bán Thần Hồn Bạo

Bạch Tiểu Thuần nói quá kinh người, tâm thần mọi người suy nghĩ miên man bất định, ai cũng cho rằng hắn nói lung tung nhưng hết lần này tới lần khác hắn nói lời hợp tình hợp lý, tộc trưởng Bạch gia hít vào một hơi khí lạnh, ngay cả hắn còn như thế càng đừng nghĩ những người khác.

Thậm chí có không ít hồn tu nhìn sang lão tổ Bạch gia.

Trong lời Bạch Tiểu Thuần chứa ẩn ý rất phù hợp với phán đoán của mọi người về Thiên Nhân lão tổ, thủ đoạn đa mưu túc trí như thế, mọi người đều cho rằng đáng ra phải như thế.

Dù sao đây chính là trận chiến đầu danh trạng của ba đại gia tộc.

Vào lúc tâm thần mọi người bị mê hoặc, ánh mắt lão tổ Bạch gia co rút, trên mặt còn nở nụ cười nhưng nụ cười vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần bộ dáng nhu thuận mang theo Cự Quỷ Vương hiến cho lão tổ, vào lúc khoảng cách hai bên còn cách nhau mười trượng…

Sắc mặt lão tổ Bạch gia biến hóa, dù sao hắn cũng là Thiên Nhân, bản thân Thiên Nhân hợp nhất cho nên thần thức nhạy cảm, thậm chí hắn có cảm ứng kỳ lạ với nguy hiểm, lúc này nội tâm hắn sinh ra nguy cơ không rõ sinh tử, hắn theo bản năng lui ra phái sau muốn cách Bạch Tiểu Thuần xa một ít, sâu trong lòng sinh ra cảm giác sinh tử tới từ chính Bạch Tiểu Thuần.

Cho dù điều này làm hắn không tưởng tượng nổi, tâm thần lão tổ Bạch gia sinh ra nguy cơ rất mạnh, hắn quát lớn.

– Dừng lại!

Vào lúc kinh hô hắn đã lui ra phía sau, trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, sắc mặt hắn biến thành dữ tợn.

– Đi tìm chết!!

Bạch Tiểu Thuần rống to, tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật, hắn lập tức cầm trữ hồn tháp thủy tinh và dùng toàn lực ném đi, Bạch Tiểu Thuần ném trữ hồn tháp về phía lão tổ Bạch gia.

Vèo, trữ hồn tháp dùng tốc độ cực nhanh bay về phía lão tổ Bạch gia.

Trữ hồn tháp nhìn không có gì thu hút nhưng trong nháy mắt nó xuất hiện lại làm lão tổ Bạch gia cảm thấy nguy hiểm trí mạng, còn mạnh hơn vô số lần hắn trải qua nguy hiểm sinh tử, nguy cơ bao phủ từng huyết nhục trên người hắn.

– Thứ này có thể uy hiếp tới tính mạng của ta! Không thể chống cự, phải nhanh chóng tránh đi.

Lão tổ Bạch gia kịp phản ứng, biết rõ thời gian cấp bách cho nên lập tức lui ra sau.

Bởi vì tất cả quá đột ngột, từ khi Bạch Tiểu Thuần tới gần cho tới khi ném trữ hồn tháp, tất cả hành vi đều làm hắn không kịp trở tay, quan trọng nhất chính là khoảng cách giữa hắn và Bạch Tiểu Thuần quá gần!

Khoảng cách mười trượng là cực gần, vào lúc Bạch Tiểu Thuần toàn lực ném trữ hồn tháp càng gần… Lúc trữ hồn tháp bay đi cũng chỉ còn cách lão tổ Bạch gia vài trượng.

Lúc thân thể lão tổ Bạch gia bắt đầu mơ hồ, Bạch Tiểu Thuần hét lớn.

– Bạo bạo bạo!!

Bạch Tiểu Thuần không do dự, hắn dẫn động cấm chế của trữ hồn tháp sau đó lui ra sau cực nhanh, tốc độ bản thân nhanh tới cực hạn.

Thậm chí hắn còn vận dụng Bất Tử Cấm, lúc lui ra sau còn cầm Cự Quỷ Vương ngăn cản trước mặt, Bạch Tiểu Thuần còn cảm thấy lo lắng, thừa dịp ánh mắt mọi người nhìn trữ hồn tháp, hắn âm thầm cầm Quy Văn Nồi ngăn giữa hắn và Cự Quỷ Vương!

Tất cả nói thì dài dòng nhưng trên thực tế đều diễn ra trong nháy mắt, lúc cấm chế trong trữ hồn tháp tan vỡ, Bán Thần Hồn tàn phá bên trong tỉnh táo, trong nháy mắt thức tỉnh liền sinh ra khí tức kinh thiên động địa.

Thiên địa biến sắc, gió nổi mây phun, uy áp không cách nào hình dung hàng lâm nghiền áp tất cả mọi thứ.

– Bán Thần Hồn!!!

Sắc mặt lão tổ Bạch gia kịch biến, hắn hoảng sợ, tâm thần nổ vang, nguy cơ tử vong chưa từng có sinh ra, hắn hét lớn sau đó thuấn di lui ra sau nhưng đã muộn.

Khí tức Bán Thần quá mức kinh người, trong nháy mắt xuất hiện giống như cuồng phong quét qua thiên địa, trong chớp mắt đã phong tỏa các nơi, mọi người kinh hô thành tiếng và biến sắc.

– Khí tức Bán Thần!

– Đó là cái gì!!

– Trời ạ…

Tiếng ồn ào không chấm dứt, ngay sau đó là tiếng nổ mạnh như khai thiên tích địa vang lên, tiếng nổ vang vọng thiên địa, dường như muốn hủy diệt trời xanh, tiếng nổ này truyền khắp Cự Quỷ Thành, vô số người nghe xong đã cảm thấy đinh tai nhức óc, thậm chí mặt đất bị vụ nổ đánh vỡ thành vô số khối nhỏ.

Lực trùng kích giống như một cự nhân khổng lồ giáng một quyền vào Cự Quỷ Thành, cũng làm Cự Quỷ Thành rung chuyển, ngay sau đó gió nổi mây phun, bầu trời xuất hiện khe hở lan tràn mấy ngàn dặm.

Một quyền giáng mạnh xuống đất, sau khi đánh một quyền càn quét xung quanh, lão tổ Bạch gia đứng mũi chịu sào, hắn gào thét thê lương thảm thiết, trong nháy mắt thân thể của hắn bị vụ nổ bao phủ.

Kiến trúc xung quanh và tu sĩ đứng gần đó, mỗi người đều bị ảnh hưởng, bọn họ liều mạng dùng tất cả lực lượng chống cự ngăn cản lực trùng kích.

Đùng đùng ầm ầm!!

Tiếng nổ quanh quẩn thiên địa, rung chuyển hư vô, tu vô số thân ảnh ở xung quanh không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết đã hình thần câu diệt, thậm chí người Bạch gia và các tộc lão cũng như thế, căn bản không thể chống cự, thân thể bọn họ bị lực trùng kích đánh thành hư vô.

Tộc trưởng Bạch gia, bởi vì lần trước bị Bạch Tiểu Thuần bắt, lão tổ Bạch gia vì bảo vệ hắn đã ban pháp bảo, cho dù có pháp bảo nhưng hắn vẫn có nửa người biến thành hư vô, hai tay tan vỡ, trên ngực huyết nhục mơ hồ, tóc không còn, tu vi tan vỡ, thân thể bay ra xa, mặc dù như vậy vẫn có thể bảo vệ tính mạng.

– Không… Đây không phải sự thật!! Bạch Hạo, Bạch Hạo!!

Tộc trưởng Bạch gia thống khổ kêu to, hai mắt hắn mang theo điên cuồng và tuyệt vọng, hắn kêu lên thê lương, thần thái sợ hãi.

Trong thành xuất hiện một hố sâu trên mặt đất, trong hố xuất hiện khí tức hủy diệt, người đứng xa cảm thấy tóc gáy dựng đứng, bọn họ không dám tới gần.

Lực trùng kích của vụ nổ hủy diệt rất nhiều thứ, Cự Quỷ Vương kêu thảm thiết, thân thể hắn bị trùng kích lui ra phía sau, hắn không ngừng phun máu tươi, Bạch Tiểu Thuần nấp sau Quy Văn Nồi, mượn nhờ Cự Quỷ Vương triệt tiêu lực trùng kích cũng phải phun vài ngụm máu tươi, toàn thân hắn như sắp vỡ vụn, lục phủ ngũ tạng đã lệch vị trí, cuối cùng không đáng ngại, cũng không chết.

Cự Quỷ Vương cũng kinh hãi vì việc này, hắn không nghĩ tới tình thế lại nghịch chuyển, mà người tạo ra nghịch chuyển lại là Bạch Hạo!!

Bạch Tiểu Thuần nhìn hố sâu trên mặt đất, nội tâm chấn động, tim đập liên hồi, hắn nghĩ lại vẫn cảm thấy sợ.

– Bán Thần Hồn tự bạo có uy lực quá lớn… Nếu không cẩn thận thì ta đã góp mạng của mình vào rồi.

Bạch Tiểu Thuần ổn định khí tức, hắn âm thầm may mắn mình sớn phòng bị, vả lại hắn khéo léo lựa chọn hướng ném trữ hồn tháp, lại lui ra sau cực nhanh, vì vậy dù bị ảnh hưởng cũng không lớn, bởi vì có Cự Quỷ Vương và Quy Văn Nồi phòng ngự nên mới còn mạng.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn dám tiếp cận lão tổ Bạch gia, lại dám cầm trữ hồn tháp tự bạo, nguyên nhân thật sự là do hắn đã tính toán thật kỹ, nếu không nắm giữ thế chủ động trong tay, Bạch Tiểu Thuần rất lo lắng mình cũng bị nổ chết…

Lão tổ Bạch gia bị trữ hồn tháp nổ gần người, khi lực lượng hủy diệt biến mất, hắn đã đứng giữa không trung, tóc mất không ít, máu tươi bao phủ toàn thân, quần áo bị phá hủy, hắn chật vật không chịu nổi.

Sắc mặt hắn tái nhợt, hắn phát hiện trạng thái của mình hiện tại rất không xong, mình không có tu vi diệt sát Bạch Tiểu Thuần, một khi hắn cưỡng ép ra tay cũng chỉ gia tăng thương thế nặng hơn mà thôi!

Thân thể hắn run rẩy và phun ra vài ngụm máu tươi, ánh mắt hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo sợ hãi và sát cơ đậm đặc, hắn không do dự lui ra sau, hắn dùng tất cả sinh mệnh còn lại chạy về Bạch gia.

– Không chết!!

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần cả kinh, nhìn thấy lão tổ Bạch gia còn sống liền hoảng sợ, lại nhìn thấy đối phương hoảng sợ rút lui, Bạch Tiểu Thuần cũng sững sờ, hắn không dám đuổi theo, đôi mắt xoay tròn vài cái sau đó hét lớn một tiếng.

– Bạch Hạo ta là người trắng đen rõ ràng, người không phạm ta, ta không phạm người, các ngươi nghe kỹ cho ta, ta còn có thể sử dụng thần thông này cả trăm lần, các ngươi ai tới chọc ta, một khi ta ra tay, chính ta cũng sợ ta.

Bạch Tiểu Thuần rống to, hắn lập tức mang theo Cự Quỷ Vương sắc mặt tái nhợt và bị thương chạy đi thật xa.

Chapter Truyện / Chương 652 – Bán Thần Hồn Bạo