Chương 664 – Trò Chơi Chấm Dứt

Chapter Truyện / Chương 664 – Trò Chơi Chấm Dứt

– Trò chơi, kết thúc!

Giọng nói âm lãnh nhưng đơn giản, lúc hắn nói bốn chữ thì khí thế Bán Thần, uy nghiêm vương giả bộc phát, ngay cả thiên địa cũng xuất hiện mây đen, lão tổ ba đại gia tộc run rẩy, thậm chí uy áp của Cự Quỷ Vương bộc phát tu vi, ánh mắt không giận tự uy, nội tâm ba người sụp đổ.

Đây mới là Cự Quỷ Vương!

Lúc này màu sắc thiên địa cũng bị che đậy, dường như thân ảnh này có thể làm thiên địa cúi đầu, vạn vật biến hóa.!

Bởi vì hắn là… Cường giả Bán Thần!

Bởi vì hắn là Man Hoang bốn đại Thiên Vương!

Hắn là… Cự Quỷ Vương!!

Hắn đứng trước Bạch Tiểu Thuần, hắn nâng tay phải lên, chỉ một tay có thể chống trời, thần thông lão tổ Bạch gia trực tiếp ngăn cản ở bên ngoài, phạm vi trăm trượng xung quanh hắn không bị ngăn cản.

Thân thể già nua của hắn không ngừng cải biến, mái tóc màu trắng biến thành màu đen, trong nháy mắt nếp nhăn đầy mặt, thân thể khô héo dần dần thẳng tắp, thần sắc uy nghiêm bạo phát.

Đỉnh đầu của hắn xuất hiện vương miện, trên người hắn xuất hiện mãng long bào màu tím, quý khí phóng lên tận trời.

Lão tổ Bạch gia trên bầu trời không ngừng run rẩy, tròng mắt của hắn như sắp phát nổ, trong lòng hắn sinh ra hàn khí, hắn không ngừng sợ hãi.

Lão tổ Trần gia không khá hơn chút nào, hắn sợ hãi không thua gì biển cả, bởi vì hắn biết bản thân mình và gia tộc sẽ bị phá hủy.

Về phần lão tổ Thái gia, đồng dạng như vậy, hắn chỉ còn lại nguyên thần, hắn sợ hãi nhưng không có nhục thân gánh chịu, toàn bộ tác dụng lên nguyên thần của hắn, cho nên nguyên thần của hắn vặn vẹo giống như sắp sụp đổ, trong lòng hắn đang thét dài, ba người bọn họ phán đoán sai về Cự Quỷ Vương.

Không phải ba tháng, không phải một tháng, thậm chí không phải nửa tháng… Mà là… Năm ngày!!

Bọn họ bắt đầu phản loạn, chỉ cần năm ngày, Cự Quỷ Vương đã có thể khôi phục tu vi, vào lúc này hiểu rõ trận làm phản này chỉ là trò đùa, phân thân Cự Quỷ Vương ngày đó bộc phát khí thế bế nghễ thiên địa, còn có ánh mắt khinh bỉ và câu nói kia.

– Đây là một trò chơi…

Nghĩ tới câu này, lão tổ Thái gia, Bạch gia, Trần gia đều nhớ, toàn bộ thiên địa trở nên yên lặng và tịch mịch.

Ba người bọn họ đứng trên bầu trời, hết lần này tới lần khác trong cảm nhận của bọn họ, cả thiên địa chỉ còn thân ảnh kia mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần đứng sau lưng Cự Quỷ Vương, vào lúc này hắn trợn mắt há hốc mồm, không thể tin là mình còn sống, không thể tin Cự Quỷ Vương đã thức tỉnh và khôi phục tu vi, hắn rung động còn hơn lão tổ ba đại gia tộc.

Nội tâm hắn bất định càng mạnh, hắn khẩn trương không nói thành lời.

– Hi vọng Cự Quỷ Vương nhìn ta thật tốt, quên chuyện khác… Ngàn vạn đừng mang thù.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần khẩn trương và bất an, ba người lão tổ Bạch gia không ngừng bất an, rất nhanh, lão tổ Thái gia gào thét, hắn xoay người bỏ chạy.

Hắn không thể không trốn, cho dù gia tộc vì thế bị diệt cũng bỏ chạy, chỉ cần hắn vẫn còn, gia tộc vẫn có thể thành lập, mà hắn vẫn lạc… Đó là thua cả bàn.

Hắn có lựa chọn của mình, về phần lão tổ Bạch gia và Trần gia không có bỏ chạy, bọn họ bộc phát tu vi phóng thẳng về phía Cự Quỷ Vương.

Lần này làm phản chính là đánh cược, nếu thắng bọn họ có tương lai tốt hơn, hiện tại thua… Bọn họ phải trả giá vì hành động của mình.

– Hai người các ngươi xem như có chút cốt khí.

Cự Quỷ Vương đứng trước mặt Bạch Tiểu Thuần, hắn nói bình tĩnh nhưng uy áp không cách nào hình dung, câu nói kia tràn ngập cả thiên địa.

Hắn nâng tay phải lên đánh xuống một đấm, cách không đánh thẳng về lão tổ Bạch gia và Trần gia.

Một quyền nhìn như hời hợt, nhìn như không có pháp thuật thần thông gì nhưng thiên địa lại ảm đạm, dường như thế giới đang xoay tròn hóa thành một vòng xoáy khổng lồ, nó giống như cái miệng cực lớn thôn phệ lão tổ Bạch gia, Trần gia.

Tiếng nổ ầm ầm quanh quẩn thiên địa, lão tổ Bạch gia phun máu tươi, toàn thân như muốn sụp đổ, hắn cười thảm thiết, thân thể không bị khống chế bị cái miệng lớn thôn phệ, lão tổ Trần gia cũng cười thảm, hắn cười không cam lòng, càng có đắng chát, hắn không ngừng phun máu tươi, bản thân bị cuốn vào trong cái miệng khổng lồ.

Một quyền tiêu diệt hai Thiên Nhân, thân ảnh của bọn họ biến mất, sống chết không rõ.

Bạch Tiểu Thuần đổ mồ hôi tràn, nội tâm run rẩy, hắn chưa từng thấy Bán Thần xuất thủ, lúc dùng hồn huyết cảm nhận thế nào là Bán Thần cũng không rung động bằng cảnh tượng trước mặt.

Tất cả đã làm Bạch Tiểu Thuần khẩn trương tới cực hạn, trong đầu xuất hiện hình ảnh, trong hình ảnh là lúc mình phách lối vỗ đầu Cự Quỷ Vương, hắn không vỗ một cái, mà là vỗ bảy, tám cái, vỗ tới mức đầu Cự Quỷ Vương sưng lên…

Bạch Tiểu Thuần đau khổ, hắn cảm thấy mình ăn tim rồng gan phượng, bằng không vì sao có đảm lượng vỗ đầu cường giả Bán Thần.

Thời điểm Bạch Tiểu Thuần đau khổ, ánh mắt Cự Quỷ Vương nhìn thân ảnh lão tổ Thái gia dung nhập vào hư không, hắn hừ lạnh một tiếng, nắm đấm đánh vào lão tổ Thái gia đang bỏ chạy.

Dưới một đấm này mọi thứ nghịch chuyển, dường như nắm tháng đều nằm trong tay Cự Quỷ Vương, hắn có quy tắc của mình.

Chỉ trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần kinh hãi phát hiện, lão tổ Thái gia đã bỏ chạy, nguyên thần hắn đã chạy rất xa, vào lúc này lùi lại cực nhanh.

– Không… Không, vương gia tha mạng, vương gia…

Lão tổ Thái gia không ngưng run rẩy, nguyên thần của hắn lui ra sau, trong nháy mắt đã xuất hiện trong tay Cự Quỷ Vương.

Không chờ hắn nói xong, Cự Quỷ Vương mặt không biểu tình bóp một cái, lão tổ Thái gia kêu thảm, toàn bộ nguyên thần của hắn sụp đổ.

Cho dù sụp đổ cũng chưa kết thúc, một tia tàn ảnh trong nguyên thần bay ra ngoài, đó chính là… Thiên Nhân Hồn!

Thiên Nhân Hồn vừa xuất hiện, trên bầu trời có một vòng xoáy xuất hiện, nhìn kỹ trong vòng xoáy xuất hiện dòng sông, trong nước sông có vô số oan hồn, đó là… Minh Hà!

Trong nháy mắt xuất hiện vòng xoáy, một tia hấp lực sinh ra, dường như quy tắc cho phép, muốn hút Thiên Nhân Hồn vào bên trong, Cự Quỷ Vương hừ lạnh một tiếng, tay phải vỗ một cái làm thiên địa biến hóa, hấp lực bị đánh tan, vòng xoáy Minh Hà cũng không muốn tranh đoạt với Bán Thần, dần dần ẩn vào giữa thiên địa, Thiên Nhân Hồn cũng nằm trong tay Cự Quỷ Vương!

Trong oan hồn có khí tức kim thuộc tính, thậm chí trong đó còn xen lẫn một tia lôi lực.

Tất cả kết thúc như thế, từ khi Cự Quỷ Vương xuất thủ tới bây giờ chỉ qua vài hô hấp, ba đại Thiên Nhân, một tử vong, hai không biết tung tích.

Bạch Tiểu Thuần run rẩy, mồ hôi trán chảy xuống, nội tâm hắn bất an nhìn sang Cự Quỷ Vương, bỗng nhiên Cự Quỷ Vương quay người nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo uy nghiêm và sắc bén, nó giống như lưỡi đao đánh vào đầu Bạch Tiểu Thuần, có thể làm toàn thân của hắn tan vỡ.

Bạch Tiểu Thuần hô hấp dồn dập, tâm thần oanh minh, Cự Quỷ Vương lúc này như biến thành phong bạo, bản thân hắn đứng giữa phong bạo này, tùy thời có thể bị xé nát thân thể, hắn không khác gì phàm nhân đối mặt với mãnh hổ khát máu.

Uy áp không cách nào hình dung xuất hiện trong mắt Cự Quỷ Vương, như muốn lật tung cả bầu trời.

– Bạch Hạo, cho bản vương một lý do… Không giết ngươi!

Chapter Truyện / Chương 664 – Trò Chơi Chấm Dứt