Chương 665 – Thiên Xuyên Vạn Xuyên

Chapter Truyện / Chương 665 – Thiên Xuyên Vạn Xuyên

Cự Quỷ Vương nói chuyện không khác gì thiên lôi, tiếng nổ vang vọng cửu thiên quanh quẩn tứ phương, dường như cả thế giới đang chống lại Bạch Tiểu Thuần.

Uy áp tới từ người Cự Quỷ Vương làm Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hắn như con thuyền độc mộc trong cơn sóng dữ, hắn có cảm giác mình trả lời không đúng sẽ hình thần câu diệt ngay lập tức!

Cự Quỷ Vương nói câu này làm Bạch Tiểu Thuần suýt hồn phi phách tán, một câu nói đơn giản nhưng Bạch Tiểu Thuần có mấy lời giải thích, cho dù là ước định của bọn họ hay diễn kịch lúc trước, còn có ân cứu mạng mấy ngày trước, bất cứ câu nào cũng phải suy nghĩ cẩn thận.

Bạch Tiểu Thuần có dự cảm không nên nói những lời này.

Bởi vì tất cả Cự Quỷ Vương đều biết, trong tình huống đã biết, còn muốn hỏi mình như vậy, như vậy trong đó có ẩn chứa thâm ý làm Bạch Tiểu Thuần không rét mà run, hắn không chút nghi ngờ, mình trả lời thế nào sẽ quyết định vận mệnh của mình sau đó.

Hiện tại là lần khẩn trương không nhiều trong đời Bạch Tiểu Thuần, nhất là hắn nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Cự Quỷ Vương, sâu trong ánh mắt kia mang theo kỳ dị nào đó, Bạch Tiểu Thuần càng xác định suy đoán của mình.

– Trong tay hắn cầm là Thiên Nhân Hồn kim thuộc tính, hắn cố ý cho ta nhìn, tâm tư Cự Quỷ Vương như thế nào… Hết lần này tới lần khác lại có sát cơ với ta, cấm chế cũng không an toàn!

Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt, vào lúc này hắn có cảm giác gần vua như gần cọp, trước mắt Cự Quỷ Vương đã trở về bộ dạng chân chính, cũng không biết vì cái gì, Cự Quỷ Vương lại làm Bạch Tiểu Thuần có xúc động muốn vỗ đầu của hắn, cảm xúc vừa xuất hiện đã bị Bạch Tiểu Thuần bóp chết.

– Còn muốn vỗ đầu bản vương!

Vào lúc Bạch Tiểu Thuần khẩn trương do dự, Cự Quỷ Vương lên tiếng, giọng nói như băng hàn, ánh mắt thâm thúy còn mang theo uy áp, dường như cả thế giới đang đè ép Bạch Tiểu Thuần, nó như phong bạo càn quét các nơi.

– Nội tâm của hắn có oán khí với ta, không nhận tội sẽ nguy hiểm.

Bạch Tiểu Thuần run rẩy, nội tâm gào thét, ánh mắt có tơ máu, co được giãn được mới là hảo hán, đột nhiên hắn ngẩng đầu nói ra.

– Vương gia!

Bạch Tiểu Thuần kích động lên tiếng.

– Vương gia, trước kia Bạch Hạo không rõ, hiện tại Bạch Hạo đã hiểu, vương gia không hổ là vương gia, tài trí vô song, thời gian năm ngày nghịch chuyển càn khôn, chẳng khác gì vạch mây mù thấy mặt trời.

Bạch Tiểu Thuần nói với thần thái kích động tới cực hạn, thậm chí còn có thể nhìn thấy nước mắt trên khóe mắt của hắn.

– Kích động muốn khóc?

Cự Quỷ Vương khẽ giật mình, thần sắc cổ quái nhưng không mất uy nghiêm.

– Vương gia, thật sự là hình tượng của ngài quá mức vĩ đại, một chỉ diệt Thiên Nhân, quát tháo chúng sinh, khí khái oai hùng kia quá hùng vĩ! Ngài là đại anh hùng trong lòng ta, ta khóc cũng không có gì.

Bạch Tiểu Thuần nói xong, thân thể của hắn kích động run rẩy, nước mắt cuồng nhiệt chảy ra.

Cự Quỷ Vương nghe đến đó, ánh mắt càng kỳ quái, dường như ngay của hắn cũng không ngờ Bạch Tiểu Thuần còn có bản lĩnh như vậy…

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy quang mang trong mắt Cự Quỷ Vương, nội tâm hắn thả lỏng, hắn suy nghĩ không sai, hắn phải bỏ thêm chút sức mới được, thế là sắc mặt càng sùng kính, ôm quyền cúi đầu thật sâu.

– Vương gia, ngài anh minh thần võ, trí lực phi phàm, bách chiến bách thắng, ngọc thụ lâm phong, không gì làm không được, quả thực là không người sánh bằng, thiên hạ nằm dưới bàn chân, Bạch Hạo sau này sẽ khăng khăng đi theo ngài, ngài nhất định sẽ không tổn thương tới một thằng nhóc đáng thương như ta…

Bạch Tiểu Thuần trơ mắt nhìn Cự Quỷ Vương, hắn nói một đống lớn, trên thực tế câu nói sau cùng mới là trọng điểm…

Vừa nói xong câu này, nội tâm Bạch Tiểu Thuần bắt đầu cầu gia gia cáo nãi nãi, hắn không hiểu lựa chọn của mình là đúng hay sai, nội tâm khẩn trương và phát sầu.

Cự Quỷ Vương nghiền ngẫm nhìn Bạch Tiểu Thuần, nội tâm dở khóc dở cười, tuy hắn chưa từng nghe ai nịnh nọt như thế, dù sao bên cạnh hắn không có ai như Bạch Tiểu Thuần, bởi vì hắn tràn ngập uy nghiêm, người bên cạnh không dám nói gì.

Sau khi nghe xong, hoặc nhiều hoặc ít vẫn còn có chút hưởng thụ, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần bớt cổ quái, còn có chút nhu hòa.

Trên thực tế trước kia hắn thật sự động sát cơ, dù sao nếu không có Bạch Tiểu Thuần, hắn không gặp nhiều hung hiểm như thế, những năm qua hắn có tâm trí như sắt đá cũng bị xúc động vài lần, cũng đã lạc ấn trong lòng.

Bạch Tiểu Thuần xuất hiện chính là việc ngoài ý muốn, không nằm trong kế hoạch của hắn, nếu như mang Bạch Tiểu Thuần về Cự Quỷ Thành, với thanh thế của hắn, có thể tưởng tượng ngày sau thân phận của Bạch Tiểu Thuần trong Cự Quỷ Thành dưới một người trên vạn vạn người.

Chuyện như vậy, nếu nằm trong kế hoạch cũng thôi, nhưng đây là bất ngờ, là ngoài ý muốn, nội tâm Cự Quỷ Vương rất không thoải mái.

Cho nên hắn giao quyền lựa chọn cho Bạch Tiểu Thuần, nếu như Bạch Tiểu Thuần trả lời là ước định của hai người, như vậy Bạch Tiểu Thuần không lấy được Thiên Nhân Hồn, Cự Quỷ Vương còn phong ấn Bạch Tiểu Thuần, chờ sau khi giải cấm chế, Bạch Tiểu Thuần sẽ bị âm thầm đưa ra khỏi Cự Quỷ Thành, từ nay về sau không liên quan tới hắn, sinh tử do trời.

Nếu như Bạch Tiểu Thuần nói tới những thảm thiết trên đường tới đây, như vậy Cự Quỷ Vương sẽ cho hắn Thiên Nhân Hồn, sau đó vẫn như cũ… Sinh tử do trời.

Hai lựa chọn này, cho dù thế nào Cự Quỷ Vương cũng sẽ không cho Bạch Tiểu Thuần nghênh ngang đi theo mình về Cự Quỷ Thành.

Nếu Bạch Tiểu Thuần không biết tốt xấu, dám vỗ đầu của mình, nói ra ân cứu mạng, hành vi này xem như mang ân, lấy tính cách của Cự Quỷ Vương, hắn sẽ ra tay.

Hắn cho Bạch Tiểu Thuần ba con đường, Bạch Tiểu Thuần lựa chọn con đường thứ tư, sắc mặt Cự Quỷ Vương quái dị nhưng không thể làm gì, cũng mắng thầm tiểu tử láu cá, trải qua Bạch Tiểu Thuần nháo trò và vô sỉ như thế, sát ý và suy nghĩ vừa rồi không còn, nhất là nhìn thấy thương thế trên người Bạch Tiểu Thuần, trong đầu nhớ tới hình ảnh đối phương không bỏ mình.

Đối phương vào thời khắc sống chết lại chân thành, Cự Quỷ Vương đa mưu túc trí, hắn nhìn rõ ràng, hắn hiểu đó là thật, nghĩ tới đây, tâm tính kiêu hùng của hắn cũng mềm hơn một chút.

Sau khi nhớ lại Bạch Tiểu Thuần lượn quanh một vòng lớn nói lời nịnh nọt, lúc hắn nói ra câu sau cùng làm Cự Quỷ Vương không biết nên khóc hay cười, ánh mắt đảo qua Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt lạnh lùng của Cự Quỷ Vương giảm bớt, hắn vung tay, Thiên Nhân Hồn kim thuộc tính rơi vào trong tay Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy lo sợ, không ngừng quan sát Cự Quỷ Vương, mắt thấy Thiên Nhân Hồn bay tới, hắn sửng sốt sau đó bắt lấy, đã thấy Cự Quỷ Vương quay người bước đi lên, dường như muốn rời khỏi.

Bạch Tiểu Thuần vẫn không mò được suy nghĩ của đối phương, cầm Thiên Nhân Hồn, do dự có nên cáo biệt hay không? Chuyện lúc trước không so đo?

Thời điểm Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ lung tung, Cự Quỷ Vương lên tiếng.

– Đứng ở nơi đó làm gì, bản vương muốn về Cự Quỷ Thành, chẳng lẽ ngươi không định quay về!

Đột nhiên thân thể Bạch Tiểu Thuần rung động, trong mắt có thần thái, hắn biết mình đã vượt qua một cửa này, Cự Quỷ Vương nói rất rõ ràng, muốn mang mình quay về.

Vừa nghĩ tới sau khi trở về, bản thân mình xoay người hoa lệ, Bạch Tiểu Thuần vô cùng phấn chấn, hắn hưng phấn bước đi.

Chapter Truyện / Chương 665 – Thiên Xuyên Vạn Xuyên